Phụng Tử Thành Hôn - Tiên Thê Không Được Trốn

Chương 16: C16: Mộ Tư Nguyệt, Đừng Khóc Ướt Áo Tôi







Mộ Tư Nguyệt có vẻ hơi sốc trước tấm lưng quen thuộc, Trợ lý của Trần Cường thấy ông chủ của mình bị đánh, ngay lập tức chạy tới.

Hắn nắm chặt tay và đập mạnh vào lưng đối thủ, nhưng anh ta chưa chạm vào đối thủ, thì đối thủ đã nhanh chóng quay lại và siết chặt cánh tay phải của hắn.

Giây tiếp theo, Trợ lý của Trần Cường liền r3n rỉ đau đớn, "Ah - tay tôi ... tay tôi bị gãy mất ..."

Trợ lý của Trần Cường giữ cánh tay phải bị gãy bằng tay trái và nhìn người kia trong hoảng loạn.

Người kia có vẻ rất tức giận và không muốn để anh ta đi, sau còn giáng một cú đấm vào sống mũi, không chỉ lỗ mũi, mà ngay cả môi anh ta cũng chảy đầy máu, cơ thể anh ta ngã đùng xuống đất.

"Tề ... Tề Duệ..."


Mộ Tư Nguyệt nhìn mà tâm hồn kinh hoảng, cô hô lên với anh một cách khó hiểu, cô không biết rằng thân thủ của anh ta rất ... khủng khiếp, và sẽ rất nguy hiểm nếu anh ta tiếp tục đánh.Sẽ xảy ra án mạng mất !

Tề Duệ nghe giọng nói của cô và quay đầu lại nhìn. Mộ Tư Nguyệt bắt gặp ánh mắt của anh và thình lình thấy sắc mặt anh ta trông lạnh lùng và tràn đầy nộ khí

Mộ Tư Nguyệt sau đó mới hiểu rằng những biểu hiện hù dọa của Tề Duệ trước đó đối với cô đã được coi là rất dịu dàng.

So với sự kinh ngạc của Mộ Tư Nguyệt, khuôn mặt của Tề Duệ càng trở nên kém.

Anh nhìn chằm chằm vào mặt trái của Mộ Tư Nguyệt đang sưng lên, nắm tay phải của anh dần dần siết chặt, và đột nhiên quay về phía Trần Cường.

Trần Cường nhìn anh từng bước về phía mình, trái tim không nhịn được có một phen hoảng loạn. Hắn ta tự ép mình trấn tĩnh và cảnh cáo với giọng thô lỗ.

"Anh có biết tôi là ai không! Tên tôi là Trần Cường! Tốt hơn hết là anh nên cút ngay bây giờ, nếu không đợi người của tôi đến và tôi sẽ khiến anh chết mất xác ..."

Tề Duệ nhìn xuống người đàn ông run rẩy trong góc, với khuôn mặt ảm đạm không một chút biểu cảm, nửa cúi xuống, giữ cổ hắn bằng tay phải, nâng hắn lên.

"Để tôi chết không toàn thây? Chỉ dựa vào ông ..."

Giọng nói của Tề Duệ lạnh lùng và sắc bén giết người, tay phải anh ta siết chặt cổ lão với sức mạnh của mình. Trần Cường cảm thấy khó thở và khuôn mặt ông ta dần chuyển tím như người chết.

"Làm ơn ... xin anh hãy tha cho tôi ..." Trần Cường bật khóc trong giây lát, run rẩy và run rẩy vì sợ hãi.


Ầm ầm một tiếng! Tề Duệ chán ghét và ném anh ta vào thùng rác bên đường .

Thùng rác bị đổ ngược lại, bốc mùi hôi thối lộn xộn. Cơ thể của Trần Cường bị phủ lấy bởi rác rưởi, nước mắt chảy dài vì sợ hãi , cơ thể hắn run rẩy lẩy bẩy.

Tề Duệ toàn thân hơi thở âm u, giơ chân phải lên và đạp mạnh vào ngực hắn.

Ngực và các cơ quan nội tạng của Trần Cường dường như bị vỡ tan. Nỗi đau này khiến Trần Cường không thể mở miệng nói lên lời, chỉ có thể trợn tròn đôi mắt trống rỗng tuyệt vọng chờ chết.

"Tề Duệ, đừng, đừng đánh nữa." Mộ Tư Nguyệt lao về phía trước trong sợ hãi, ôm anh từ phía sau , bàn tay nhỏ bé run rẩy ,mở miệng thuyết phục.

"Giết người, sẽ phải vào tù ..."

Tề Duệ dừng lại,cảm nhận được phía sau có một cơ thể mềm mại ôm chặt lấy anh, hơi ấm từ cô làm anh dịu xuống một chút.

Tề Duệ đã từng chiến đấu bằng súng rất nhiều lần. Trần Cường, một tên vô danh tiểu tốt nhỏ bé như vậy, đương nhiên anh sẽ không để vào mắt, nhưng Mộ Tư Nguyệt dường như sợ hãi. Anh có thể cảm thấy cô run rẩy.


Tề Duệ rút chân lại và quay sang nhìn Mộ Tư Nguyệt, nhìn sâu vào vết đỏ trên mặt trái, Tâm tình vẫn khó chịu như cũ.

"Thật vô dụng." Giọng nói lạnh lùng, có chút ghét bỏ, một chút trách móc, xen lẫn một ít quan tâm.

Lần đầu tiên, Mộ Tư Nguyệt cảm thấy việc bị anh mắng không có gì khó chịu. Mũi cô bắt đầu chua xót, cô vùi mặt vào ngực anh.

Không cần biết như thế nào, chỉ muốn dựa vào anh ấy rất nhiều, có lẽ vì không ai bảo vệ mình như thế này kể từ khi cha cô qua đời.

Đôi đồng tử sâu thẳm của Tề Duệ khẽ run lên. Được ôm chặt bởi Mộ Tư Nguyệt khiến anh có chút không quen. Khi anh cúi mắt xuống, thấy khóe mắt cô đẫm lệ, nội tâm có chút không thoải mái,nhưng , anh sẽ không an ủi nữ nhân.

"Môj TƯ Nguyệt , đừng khóc ướt quần áo tôi , rất đắt , cô đền không nổi"Anh mở miệng ngữ khí hơi lúng túng.

"Tôi không có khóc." Mộ Tư Nguyệt ngay lập tức trả lời, vẻ mặt hơi khó xử và buông tay.