Phượng Đường Hoàng Hậu

Chương 2: Chương 2





Hoàng cung hôm nay có yến tiệc, là tiệc mừng sinh thần của Thái tử Ngôn Từ Đường, là đứa trẻ mà Đan Linh quý phi sinh ra.

Vì vậy nên sinh thần của Thái tử hai năm nay đều được Ngôn Tận chu đáo mở yến tiệc
Đứa nhóc ba tuổi háo hức nghịch ngợm được nhũ mẫu bồng tới trước đại sảnh lớn đông nghịt người.

Ánh mắt của nhóc háo hức nhìn các thân nhân cùng quần thần xung quanh, tay nắm chặt góc áo của nhũ mẫu
“ Mẫu hậu”
Giọng nói non nớt vang lên, đứa bé lại nhoài người về phía của nàng muốn được bế.

Bất Ý nhìn đứa trẻ, sau đó liền đưa tay đỡ láy nhóc con từ tay nhũ mẫu.

Ngôn Từ Đường thích thú nhìn chuỗi hạt trên tay nàng, lại giật lấy mà nghịch ngợm.

Ngôn Tận mỉm cười đưa tay xoa đầu tên tiểu tử đó
Yến tiệc lúc này cũng bắt đầu, mấy vị phi tần khắp nơi cười nói vui vẻ mà đi tới, đều là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành mỗi người một vẻ, khiến cho không khí bất chợt náo nhiệt lên hẳn.
Thái Hậu lúc này cũng mới xuất hiện, coi ra tâm tình của người vô cùng tốt, người cười nói cùng với Trưởng tôn công chúa đi tới phía nàng cùng Hoàng thượng.


Nàng theo lễ mà hành, Thái Hậu lại gật đầu đón lấy đứa trẻ trong tay nàng: “ Hoàng nhi, lại đây với ai gia nào”
Theo đà của Thái Hậu, chuỗi ngọc trên cổ của nàng liền bị tên nhóc kia giật đứt…
“ Nương nương”.
Bạch Nhan ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy hạng khuyên của nàng, những hạt châu theo lực rơi xuống tản đi tứ phía, khiến mấy cung nữ cạnh đó vội vàng cúi xuống nhặt lấy.

Thái Hậu liếc mắt về phía nàng: “ Hoàng hậu không sao chứ?”
“ Thần thiếp không sao thưa Thái Hậu”
Thấy sắc mặt của Thái Hậu thay đổi, nàng vội vàng đáp lời.

Trưởng công chúa từ đầu vẫn luôn im lặng, nàng ta với vẻ mặt lạnh tanh liếc mắt nhìn đứa trẻ khiến nhóc sợ hãi nép vào người của Thái Hậu
Trưởng tôn công chúa này là người rất quyết đoán, nàng ta đối với các phi tần của Hoàng đế luôn không có hảo cảm, rất nhiều vị phi tần chọc giận nàng ta đều không có kết cục tốt đẹp.

Mà Bất Ý cũng từng chứng kiến nàng ta khiến cho Đan Linh quý phi quỳ trước Thánh điện ba canh giờ mà lại không thể phản kháng
Thái Hậu chạm hộ giáp lên tay vị Trưởng công chúa kia, sau đó lại quay sang nhìn nàng: “ Ai gia đưa Thái Tử đi trước, Thanh nhi con ở đây với Hoàng hậu đi”
Trưởng tôn công chúa gật đầu, lại nhanh chóng hành lễ: “ Mẫu hậu đi thong thả”.

Mà lúc này Thái Hậu vẫn rất vui vẻ bồng Thái Tử đi tới phía nhũ mẫu.

Ngôn Tận phẩy tay vài cái, lại nhanh chóng quay về chỗ ngồi xuống
“ Nhặt xong rồi thì lui cả đi”
Nàng hướng mắt về phía hắn, lại nhìn những hạt châu lăn lóc dưới nền đất được nhặt lên một chiếc khay lụa.

Bất Ý quay lại an tọa bên cạnh Ngôn Tận, thở khẽ một hơi.

Hạng liên ngọc phượng này là vật năm xưa hắn tặng cho nàng, hẹn thề một đời hạnh phúc của nàng
Bây giờ, cũng đã đứt rồi… Lời hứa năm ấy cũng theo những hạt châu kia, tản đi…
Dã Thanh cúi xuống nhặt lên một vật, rồi khẽ quay người nhìn về phía nàng, Bất Ý mải chìm trong những suy nghĩ của bản thân nên cũng chẳng hề để ý ánh mắt của Trưởng tôn công chúa đang đăm chiêu nhìn nàng.

Nàng ta tiến lại gần, nhẹ nhàng chạm tay lên vai nàng
“ Hoàng muội, hạng liên ngọc phượng không phải là thứ có thể tùy tiện để cho Thái tử chơi đùa”
Trưởng tôn công chúa đặt vào tay nàng mặt phượng kia, ánh mắt lại hướng về phía của Ngôn Tận.


Nàng hiểu người trước mắt này không phải đang trách móc nàng mà là đang nhắc khéo Ngôn Tận, thấy vậy nàng cũng chỉ đành đỡ lời thay cho hắn: “ Trưởng tỷ, ta sơ ý rồi, sau này nhất định sẽ cẩn thận hơn”
Nàng ta mỉm cười, sau đó quay lưng bỏ đi.

Ngôn Tận quay sang nhìn nàng, rồi lại nhìn mặt phượng trên tay nàng, trong lòng hắn chợt hiện lên hình ảnh của một nữ nhân…
Nữ nhân ấy là Bất Ý, phượng phục đỏ chói cùng hắn tay trong tay thề hẹn trước cả giang sơn thiên hạ.

Hắn tự tay đeo lên cho nàng sợi hạng liên này, cũng từng nói rằng nhất định cho nàng một đời hạnh phúc
Thế nhưng bây giờ thì sao? Ngôn Tận có còn yêu Bất Ý của hắn hay không, hắn cứ hoài mong nhớ về một người chẳng thể nào đem lại cho hắn hạnh phúc nữa, rồi lại mang tâm tư của hắn áp đặt lên những người xung quanh
“ Hạng khuyên này, nàng hãy nói cung nữ đem tới xưởng chế tác nói bọn họ xâu lại đi.

Tìm một sợi dây chắc chắn hơn…”
Nàng mỉm cười gật đầu, sau đó nhanh tay cất đi mặt phượng.

Hai chén mạn sương trà được cung nữ mang tới, Bất Ý thuận tay đỡ lấy cho hắn một chén trà.

Ngôn Tận nhận lấy, nghiêng nhẹ nắp chén trà để mùi hương của mạn sương tỏa ra phảng phất trong không khí
“ Ngày mai nàng hãy cùng trẫm tới Vãn Yên điện để cầu phúc đi”.

Ngôn Tận nói rồi lại nhấp một ngụm trà, nước mạn sương sóng sánh trên thành chén, Bất Ý nhìn hắn với sự kinh ngạc bao phủ đôi đồng tử của nàng
Đã bao lâu rồi hắn không đưa nàng theo cầu phúc, hôm nay hắn lại mở lời, xem như cũng là một chút ân sủng dành cho nàng.

Bất Ý liền vui vẻ mà gật đầu.


Một cơn gió nhẹ thổi ngang qua, mang theo những cánh hoa bay khắp nơi trong đại điện.
Ngôn Tận nhắm mắt thưởng trà, mùi hương của tử mạt lị cùng với mùi hương của chén trà mạn sương trong tay hắn quyện lại thành một mùi hương thuần khiết.

Hắn bất chợt mở mắt nhìn nàng, lại nhìn về phía yến tiệc vui vẻ kia
Hắn nhẹ nhàng gỡ lấy một cánh mạt lị lạc trên tóc nàng xuống: “ Tử mạt lị rụng rồi, xem ra trời cũng sắp trở lạnh, nàng nói với đám nha hoàn của nàng chuẩn bị thêm than sưởi đi”
Bất Ý gật đầu: “ Mùa tuyết rơi năm nay có lẽ thần thiếp vẫn chỉ có thể ở trong An Các cung thôi, nếu không sẽ lại nhiễm hàn khí”.

Nàng nhìn cánh hoa trên tay Ngôn Tận bay theo gió, lại hướng về đám đông ở đại sảnh
“ Có lẽ trẫm cũng phải quên đi quý phi, dù sao nàng ấy tạ thế cũng đã được hai năm rồi”
Bất Ý nghe hắn nói, trước mắt nàng bỗng phủ một màn sương mỏng.

Hóa ra không phải là nàng, mà là Đan Linh quý phi, xem ra mọi năm đều là Hoàng thượng cùng quý phi tới Vãn Yên điện cầu phúc
“ Hoàng thượng, người…” có thể quên được quý phi hay sao
Bất Ý muốn nói ra nốt mấy chữ kia, nhưng lời ra tới cổ họng lại nghẹn lại không tài nào thốt lên thành tiếng, đôi đồng tử nàng lộ ra vẻ u sầu.

Cho dù là hai năm, hay hai mươi năm nữa thì nàng vẫn chỉ là người thay thế cho Đan Linh Hương trong lòng của hắn, tình cảm của hắn vẫn vĩnh viễn không dành cho nàng….