Phương Nam Có Cây Cao

Chương 48




Thời Việt đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Nam Kiều, nhưng cô lại thấy rất yên lòng. Cô biết Thời Việt luôn ở bên cô. Khoá vân tay của chung cư buộc phải đổi theo ý bố, nhưng cô biết mỗi lần về Bắc Kinh, Thời Việt đều tới chỗ cô. Vạch lá trầu bà ra, bên cạnh dãy số điện thoại ngày trước, lần nào đến anh cũng để lại mấy chữ. Chỉ là mấy chữ anh tiện tay viết lên, cho thấy một chút tình hình của anh gần đây, không có lời ngọt ngào có cánh nào nhưng luôn khiến Nam Kiều mỉm cười.

Chữ của anh, trái tim của anh, không có gì ở anh mà cô không thích cả.

Sau đó, ông Nam Hoành Trụ không cho cảnh vệ đi theo Nam Kiều nữa, bề ngoài là vậy. Nam Kiều không hề đi tìm Thời Việt, Thời Việt cũng không trực tiếp đến tìm cô. Trong lòng hai người đều như có một sự ăn ý ngấm ngầm nào đó, cô biết đến lúc cần trở về, anh tự khắc sẽ trở về.

Anh chưa bao giờ phụ tình cảm và những năm tháng cô dành cho anh.

Người lén theo dõi Nam Kiều do ông Nam Hoành Trụ phái đi báo cáo mọi hành động của cô cho hai ông bà, mẹ cô nghe nói con cái cuối cùng cũng không đuổi theo người đàn ông kia nữa thì vui mừng lắm. Họ vẫn muốn gán ghép Nam Kiều và Thạch Lịch nhưng Nam Kiều từ chối rất rõ ràng, cho họ hay Thạch Lịch vốn cũng không hề có ý định sống chung cùng cô, hai người chỉ là bạn thôi.

Mẹ cô than vắn thở dài, Nam Cần an ủi bà Tiều Kiều là người trọng tình cảm, cần phải cho con bé thời gian làm quen, bà cũng hết cách, đành mặc cho Nam Kiều muốn làm gì thì làm.

Công việc của Nam Kiều cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo. Trong thời gian bị cấm túc, cô đã suy nghĩ rất kỹ càng, để đối phó với việc code của Phoenix bị ăn cắp lần trước, Nam Kiều chính thức tuyên bố Tức Khắc Phi Hành sẽ công bố SDK của Phoenix, khiến cả thế giới công nghệ vô cùng chấn động.

SDK là gì? Là Software Development Kit, cũng chính là bộ công cụ phát triển phần mềm. Sau khi công bố SDK, Phoenix sẽ dùng chung phần mềm với các nhà phát triển khác, các nhà phát triển khác có thể sử dụng code lập trình của Phoenix, tiến hành lập trình và tạo ra các ứng dụng mới có thể phối hợp với hệ thống bay của Phoenix.

Việc này cũng giống như việc các nhà phát triển phần mềm ngoài có thể tạo ra các ứng dụng phù hợp với điện thoại Apple, các loại vòng tay, máy đo đường huyết có thể kết nối với điện thoại Apple hoặc các thiết bị phần cứng khác.

Sau khi Phoenix công bố SDK, các nhà phát triển ngoài cũng có thể sản xuất kính thực tế ảo sử dụng cùng Phoenix, sau khi đeo kính, người sử dụng sẽ có tầm nhìn giống như chính mình đang bay lượn trên không trung như Phoenix; ngoài ra, họ còn có thể tạo ra công cụ đo lường và vẽ bản đồ, dung Phoenix thực hiện chức năn đo đạc và vẽ bản đồ...

Nếu công ty đã chính thức công khai code lập trình, có một phần nhỏ code bị rò rỉ thì đã làm sao? Chuyện này nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người!

Giới công nghệ thán phục hoá ra tầm nhìn của Tức Khắc Phi Hành vượt xa tưởng tượng của họ, tham vọng của Tức Khắc Phi Hành là muốn tạo ra một hệ sinh thái lấy Phoenix làm nền tảng, giống như hệ thống iOS của Apple!

Tức Khắc Phi Hành là anh cả của ngành công nghệ sản xuất thiết bị bay, sau khi tuyên bố công khai SDK được đưa ra, các công ty máy bay không người lái khác cũng lần lượt làm theo. Nhưng sức ảnh hưởng của họ sao có thể chấn động cả giới công nghệ như Tức Khắc Phi Hành được? Địa vị và danh tiếng của Tức Khắc Phi Hành lại một lần nữa được đẩy lên rất cao, vững chắc đến mức khó ai có thể lay chuyển nổi. Các nhà đầu tư trước kia lại lao vào vòng tay của Tức Khắc Phi Hành, đưa ra định giá cao hơn để lấy lòng công ty.

Nam Kiều giao hẳn hệ thống Phoenix phù hợp với số đông công chúng cho một người sáng lập khác phụ trách, còn cô toàn tâm toàn ý tập trung phát triển ứng dụng cho các mẫu máy bay Jaeger – mẫu máy bay đẳng cấp chuyên nghiệp.

Sau vụ việc cứu người trên đỉnh núi tuyết lần trước, đội leo núi của người Tây Ban Nha vô cùng cảm kích Nam Kiều, nhờ có họ liên hệ với giới truyền thông quảng bá rất mạnh ở châu Âu, sau khi chính thức đưa ra thị trường, Jaeger nhanh chóng được thị trường châu Âu đón nhận. Còn ở trong nước, Tức Khắc Phi Hành cũng bắt đầu tiến hành hợp tác mang tính thử nghiệm với các công ty an ninh, các cơ quan an ninh công cộng của chính phủ. Trong đó, “Chiến dịch Dông Tố” chính là một trường hợp vô cùng điển hình.

“Chiến dịch Dông Tố” là chiến dịch truy quét ma tuý quy mô lớn do cảnh sát Bắc Kinh tổ chức. Bắt đầu từ giới giải trí, phía cảnh sát tìm ra một đường dây buôn bán phi pháp đứng sau giật dây, nhưng vẫn có không ít bang nhóm buôn ma tuý giảo hoạt trở thành cá lọt lưới do có tổ chức hoàn thiện hình thành trong một thời gian dài và các mối quan hệ tay trong. Những kẻ này có nhiều hang ổ, dù cảnh sát đã theo dõi rất chặt chẽ, cẩn mật nhưng vẫn khó tìm được địa điểm giao dịch của chúng, không thể nắm được chứng cứ phạm tội của chúng.

Trong tình hình đó, Jaeger trở thành công cụ tho dõi và tuần tra trên không được phía cảnh sát lựa chọn sử dụng. Nó chạy êm, nhanh nhạy, ổn định, thông qua máy quay trên không có thể giám sát trên diện rộng với độ nét cao, đồng thời thực hiện truyền tải hình ảnh thời gian thực, mang lại tiện ích rất lớn cho hành động truy bắt và tìm kiếm của phía cảnh sát.

Nhờ có sự trợ giúp của Jaeger, “Chiến dịch Dông Tố” tiến triển hiệu quả hơn rất nhiều. Jaeger đã không phụ cái tên “Thợ Săn” của nó.

Tức Khắc Phi Hành có phi thủ chuyên nghiệp của Jaeger hỗ trợ công việc của cảnh sát. Căn cứ vào phản hồi họ gửi về, Nam Kiều đã thiết kế mẫu máy bay Jaeger đời thứ hai, nâng cấp tính năng phần mềm điều khiển bay để nó phù hợp với yêu cầu trong các lĩnh vực chuyên nghiệp hơn. Cô có một sự kiên trì đến mức gần như cô chấp với vuệc cải tiến chi tiết sản phẩm. Trước nay cô luôn như vậy, nếu không Phoenix đã không trở thành một sản phẩm đỉnh cao, từ đó gây cơn sốt toàn cầu như hiện nay.

Không có Thời Việt ở bên, cả lúc ăn uống nghỉ ngơi, cô cũng suy nghĩ các vấn đề của Jaeger, dù đi đâu cô cũng mang theo một chiếc Jaeger và mấy cục pin sạc đầy.

Sau khi sản phẩm mẫu của Jaeger II xuất xưởng, Nam Kiều, Tân Thời Vũ và anh Q chọn một số địa điểm ở Bắc Kinh rồi tự tiến hành bay thử. Lần này do Jaeger II có yêu cầu về bảo mật cao hơn nhiều, họ không chọn các địa điểm trong thành phố như công viên Triều Dương nữa mà ra ngoại thành vắng người qua lại.

Nơi Nam Kiều đến là một đoạn Trường Thành bị bỏ hoang. Phần lớn các đoạn Trường Thành hoang phế ở Bắc Kinh đều có địa hình hiểm trở, là nơi được rất nhiều người yêu thích leo núi lựa chọn để thử thách bản thân, năm nào ở đây cũng xảy ra rất nhiều vụ tai nạn, công tác tìm kiếm cứu hộ cũng vô cùng tốn kém. Sau này, Jaeger cũng sẽ đảm nhiệm nhiệm vụ tìm kiếm cứu nạn ở đây.

Nam Kiều không muốn có người nhìn thấy nên chọn một nơi không nổi tiếng, vô cùng vắng vẻ đẻ bay thử. Mọi số liệu bay thử đều rát ổn định, biểu hiện của Jaeger II kiến cô khá hài lòng. Để thử nghiệm giới hạn điều khiển của Jaeger II, cô cho nó bay xa hơn nữa.

Cô nhìn thấy núi non hiểm trở, những thân cây già khô héo. Đột nhiên, Nam Kiều nhìn thấy thấp thoáng có một đám người đang tụ tập trong thung lũng bên cạnh đường cao tốc. Tình hình này hơi bất thường. Cô hạ thấp độ cao của Jaeger II, điều chỉnh tiêu cự ống kính để có thể nhìn rõ hơn hành động của đám người trong hình ảnh. Khi nhìn rõ người trên màn hình, Nam Kiều sững sờ. Người đứng đầu to béo vạm vỡ, xoay hai món đồ trong tay. Cô nhớ người này chính là người đã đuổi theo cô và Thời Việt trong bãi đỗ xe của Mộng Cảnh Tỉnh Táo

Là buôn bán ma tuý.

Nhìn kỹ hơn, những người này xách theo mấy chiếc hòm, khi mở ra, bên trong toàn những thứ trắng tinh, có người cầm lên thử. Người của lão mập đưa ra một thứ gì đó không nhìn rõ đựng trong vải đen. Nam Kiều nghi ngờ đó là kim cương.

Hình ảnh trong Jaeger truyền về vô cùng rõ ràng. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là giao dịch ma tuý của đám lão béo. Đội trưởng đội phòng chống ma tuý khu Triều Dương từng nói ở Tam Lý Đồn có một băng nhóm vô cùng tàn bạo nhưng khổ nỗi cảnh sát không tìm được bằng chứng giao dịch của chúng, không biết có phải nhóm người này không. Dù thế nào, có đoạn băng ghi hình này, tội danh buôn bán ma túy của đám lão béo kia sẽ được chứng thực.

Nam Kiều mím chặt môi, bình tĩnh điều khiển Jaeger bay lên cao. Nhưng vào đúng lúc đang định cho nó bay khỏi hiện trường, cô chợt nghe thấy một tiếng súng, gần như cùng lúc, hình ảnh truyền về từ Jaeger trên bàn điều khiển trong tay cô biến thành đen ngòm.

...

Đám anh Thái cũng thông minh, sau khi các tổ chức khác bị lọt lưới, chúng nhanh chóng phát giác cảnh sát sử dụng máy bay không người lái Jaeger do Tức Khắc Phi Hành sản xuất. Nhưng ở trong nước, muốn mua Jaeger buộc phải tiến hành kiểm tra nhân thân và đăng ký rất nghiêm ngặt, thông thường chỉ có các cơ quan tổ chức mới mua được, hơn nữa sau khi mua xong, thông tin người sử dụng đều phải lưu lại, có thể bị kiểm tra bất cứ lúc nào, cho nên họ mua từ châu Âu về một chiếc để nghiên cứu, nhanh chóng tìm hiểu rõ nguyên lý hoạt động và điểm yếu của loại máy bay này.

Anh Thái là kẻ to gan lại vô cùng độc ác, tham lam, biết rõ là đang có “Chiến dịch Dông Tố” mà vẫn không nỡ từ bỏ vụ làm ăn lớn đủ để rửa tay gác kiếm lần này. Dù cảnh sát đang truy lung gắt gao, chúng vẫn tiến hành giao dịch, chỉ có điều tiến hành cẩn mật hơn nhiều.

Có lẻ vì lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt, vụ giao dịch nãy của lão ta đã tình cờ bị Jaeger II đang bay thử tóm được. Vì vụ làm ăn này, tuy anh Thái đã cài cắm người canh gác trên rất nhiều ngọn núi nhưng Jaeger bay trên trời cao, ai mà chặn được? Khi người canh gác báo cáo với anh Thái trên trời hình như có máy bay Jaeger, anh Thái liền không chút do dự giơ tay bắn vào điểm yếu của Jaeger II. Chiếc máy bay rơi xuống, thân máy bốc khói xanh – phần mềm bên trong đã tiến hành tự hủy.

Anh Thái nhặt xác chiếc Jaeger lên, nhìn máy quay đã bị vỡ nát, tức giận đập mạnh nó xuống đất.

“Lục soát cho tao! Phi thủ điều khiển chắc chắn ở trong phạm vi bán kính hai cây số, hắn có băng ghi hình, nếu chuyển cho bọn cớm thì cúng ta chết cả lũ!”.

Anh Thái vừa ra lệnh là những kẻ canh gác ở các ngọn núi xung quanh lục tục hành động, tìm kiếm phi thủ của Jaeger. Nam Kiều bình tĩnh lái như bay trên đường cao tốc, cô lái một chiếc xe chuyên dụng của công ty.

Xe của anh Thái vỗn đã đi lướt qua xe cô nhưng anh Thái vô tình liếc qua, thoáng thấy Nam Kiều trông quen quen, lại ra lệnh cho Mã Lưu lái xe giảm tốc độ cho xe của Nam Kiều đi qua. Anh Thái nhìn thật kỹ, nhạu bén nhận ra Nam Kiều từ bóng lưng của cô.

“Đây không phải chính là bạn gái của thằng nhãi Thời Việt sao!”, lão gọi Mã Lưu, “Mày nhìn xem, có phải cái đứa thằng Thời Việt kéo chạy cùng tối hôm đó không! Tóc dài, sơ mi trắng, quần bò, đúng không!”.

Mã Lưu cũng nhận ra: “Nghe nói bạn gái của thằng Thời Việt chính là cái đứa làm ở Tức Khắc Phi Hành thì phải”.

Anh Thái cười lạnh lùng: “Thế thì đúng rồi! Đâm nó cho tao!”.

Mã Lưu đột ngột tăng tốc, con xe Jeep trâu bò húc mạnh vào đuôi xe Nam Kiều. Cú húc này khiến xe của Nam Kiều lao vào rào chắn bên đường, túi khí bung ra, Nam Kiều liền ngất xỉu.

Nam Kiều bị dội một chậu nước lạnh vào người. Bây giờ đang là giữa đông, khi lái xe cô không mặc áo bông, lúc bị anh Thái kéo ra khỏi xe, trên người cô chỉ có độc chiếc sơ mi bằng vải cotton dày. Người cô đã như sắp đông thành đá sau khi bị dội nước như vậy. Cô giật mình tỉnh dậy, nhận ra mình đang ở bên rìa một ngọn núi hoang, trước mặt là anh Thái đang cười hung tợn, tay Mã Lưu mặt đầy sát khí và đồng bọn khác.

“Ê, con bé kia! Hôm nay chỉ có một mình mày thôi à?”.

Nam Kiều nhanh chóng tỉnh táo lại, bình tĩnh nhìn anh Thái. Hai bàn tay bị trói quặt phía sau lén mở thiết bị định vị GPS trên chiếc vòng tay.

Trừ lúc kiểm tra chức năng theo dõi của máy bay, cô thường rất ít khi sử dụng chức năng này. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải nguy hiểm thế này nên chưa từng kết nối vòng tay với các thiết bị khác, trừ điện thoại của Thời Việt.

Cô vốn không thích dùng điện thoại di động, lúc đến núi tuyết Cống Ca, Thời Việt lo cô bị lạc, bèn dùng điện thoại của mình kết nối với vòng tay của cô. Bây giờ cô đột nhiên bật thiết bị định vị GPS, chắc Thời Việt sẽ nhận được thông báo của điện thoại chứ? Anh sẽ hiểu cô gặp rắc rối chứ? Nhưng bây giờ anh đang ở đâu, có thể kịp thời đến đây không?

Mọi thứ đều quá mơ hồ, điều duy nhất cô có thể làm là kéo dài thời gian.

Anh Thái thấy vẻ mặt đờ đẫn không cảm xúc của cô, tưởng cô là người chậm chạp, bụng nghĩ bạn gái Thời Việt ngoài xinh xắn ra thì đúng là quái thật, không biết tại sao Thời Việt lại cắt đứt với chị An chỉ vì con bé này.

Lão hỏi Nam Kiều: “Băng ghi hình đâu?”.

Nam Kiều nhìn bàn điều khiển màn hình phẳng Long Đầu cầm trong tay, lạnh nhạt đáp: “Không phải các người đã lấy được rồi sao?”.

Hai viên hồ đào trong tay anh Thái va vào nhau lách cách, lão cười gằn: “Đừng giở trò mèo với tao! Tao biết hình ảnh ghi được từ máy bay của chúng mày sẽ được tải lên “đám mây”! Ông mày chỉ lấy cái tablet này của mày thì có tác dụng gì?”.

Nam Kiều im lặng nhìn anh Thái.

Anh Thái nói: “Gái, ngoan ngoãn nói cho anh Thái biết máy chủ “đám mây” của bọn mày ở đâu, rồi hủy đoạn băng ghi hình đó ngay, nếu không...”. Lão nhấc nhấc khẩu súng đen ngòm trong tay, dí vào thái dương Nam Kiều, “Anh Thái đành phải lấy mạng mày thôi!”.

Nam Kiều lạnh lùng nói: “Tùy ý giết người, các người biết pháp luật là gì không?”.

Anh Thái cười hề hề: “Con bé này ngây thơ quá, lại còn nhắc đến pháp luật với ông mày. Đoạn băng ghi hình bị truyền ra ngoài cũng chết, đánh chết mày thì chưa chắc đã chết, vậy tất nhiên phải đánh mày rồi”.

Lão dí mạnh khẩu súng vào đầu cô, hung tợn nói: “Ở đâu? Nói!”.

“Máy chủ ở công ty tôi”.

...

Thường Kiếm Hùng nhận được điện thoại của Lưu Bân, cậu trợ lý người Sơn Đông của mình:

“Tổng giám đốc Thường, có anh em phát hiện một chiếc xe mang biển số giả trên đường cao tốc Bắc Kinh – Thừa Đức, có lẽ đó chính là chiếc xe cướp xe chuyển tiền của chúng ta lần trước”.

Đôi mày sắc của Thường Kiếm Hùng đột nhiên chau lại: “Chắc không?”.

Lưu Bân nói: “Chắc chắn. Chiếc xe này đã được sơn mới, nhưng người anh em kia là người phụ trách vận chuyển, nói trên thân xe có một vết lõm, anh ta nhớ rất rõ”.

Ba ngày trước, Bảo vệ Chấn Viễn bị cướp một chiếc xe chuyển hàng ở ngoại thành Bắc Kinh, trong xe chở toàn kim cương chất lượng cao, tổn thất lên đến gần trăm triệu tệ. Vụ cướp này rõ ràng là đã được lên kế hoạch từ lâu, Bảo vệ Chấn Viễn làm công việc này thường xuyên, không ngờ lần này lại bị cướp hàng! Sau đó, công ty đã lập tức phối hợp với cảnh sát tiến hành điều tra, có điều đến nay vẫn chưa bắt được thủ phạm thật sự.

Thường Kiếm Hùng bận bù đầu bù cổ, việc lô kim cương này bị mất gây tổn thất lớn là một chuyện, nhưng điều quan trọng nhất là uy tín của Bảo vệ Chấn Viễn. Nếu chuyện này không được giải quyết gọn gàng, sau này ai còn dám mời Chấn Viễn vận chuyển loại hàng quý giá như thế này nữa? Danh tiếng vàng mà cả gia tộc xây dựng bao nhiêu năm qua không thể bị hủy trong tay anh ta được.

“Đúng là gan to tày trời, thay đổi bề ngoài xong còn dám lái ra đường!”, Thường Kiếm Hùng chửi một câu rồi đứng dậy nói: “Bảo anh em theo dõi bọn chúng thật chặt và báo cảnh sát ngay! Cậu và tôi lập tức đuổi theo!”.

Thường Kiếm Hùng đợi Lưu Bân đến, cùng cậu ta lái một chiếc SUV, mang theo hai khẩu súng săn trang bị cho đội bảo vệ rồi đuổi theo chiếc xe kia.

Đã hơn mười giờ đêm, sắc trời tối đen. Thường Kiếm Hùng đích thân lái xe, Lưu Bân đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, hỏi hai câu xong liền cúp máy, nói với Thường Kiếm Hùng: “Còn có mấy chiếc xe đồng bọn khác đi cùng chiếc xe kia, giờ đang lái về phía công viên Triều Dương. Trong đó có một chiếc hình như đang nhốt một cô gái mặc sơ mi trắng, nghe người anh em đó miêu tả có vẻ rất giống Nam Kiều. Chiếc xe đó chưa biết chừng đang đến Tức Khắc Phi Hành”.

Thường Kiếm Hùng lập tức nghiêm mặt. Anh ta đưa điện thoại của mình cho Lưu Bân: “Gọi cho tổng giám đốc Ôn của Tức Khắc Phi Hành xem có biết đã xảy ra chuyện gì không. Nếu đúng là Nam Kiều thì báo ngay cho Nam Cần, nhờ xem có thể liên lạc với cảnh sát, cử người tới chi viện không. Gần đây Tức Khắc Phi Hành tham gia “Chiến dịch Dông Tố”, tôi sợ là Nam Kiều xảy ra chuyện rồi”.

“Có cần gọi thêm mấy anh em nữa không?”, Lưu Bân hỏi.

“Không kịp rồi!”, Thường Kiếm Hùng nói, “Chúng ta qua đó trước đã”.

...

Nam Kiều bị anh Thái giải vào phòng thực nghiệm của Tức Khắc Phi Hành. Mấy tay chân thân tín như Mã Lưu, Long Đầu đi sát phía sau, những người khác ở ngoài canh gác.

Vào giờ này, văn phòng của Tức Khắc Phi Hành không một bóng người, cả tòa nhà cũng không có ai.

Nam Kiều trước sau luôn bình tĩnh, hoàn toàn làm theo chỉ thị của anh Thái mở máy tính, xóa đoạn băng ghi hình trên đám mây, đồng thời xóa sạch tất cả số liệu và ghi chép về chuyến bay thử hôm nay.

Anh Thái nhìn chằm chằm vào các thao tác của cô, không phát hiện có gì sai sót. Lão vẫn không yên tâm, đưa mắt ra hiệu cho Mã Lưu, mấy tên đàn em đập nát tất cả thiết bị máy chủ của Tức Khắc Phi Hành.

Nam Kiều vô cảm, mắt ánh lên tia lạnh.

Xong xuôi, cô nhìn anh Thái, anh Thái cũng nhìn cô chằm chằm.

“Tôi đi được chưa?”, cô lạnh lùng hỏi.

Anh Thái nhìn cô một lúc lâu, nói: “Biến đi”.

Trước đó, lúc cô hôn mê, lão đã lục soát người cô, tin chắc cô không có các thiết bị lưu trữ như điện thoại và USB.

Nam Kiều ra khỏi văn phòng, bấm thang máy đi xuống.

Anh Thái nhìn bóng cô biến mất sau cửa thang máy, hai hàng lông mày ngắn và rậm cau lại.

Không ổn. Còn có chỗ nào đó không ổn. Trực giác của lão nói với lão rằng đứa con gái mà Thời Việt yêu không thể đơn giản như vậy được.

Lão đột ngột rống vào bộ đàm: “Con bé đó đi xuống rồi, chặn nó lại cho tao!”.

Ở trong thang máy, Nam Kiều bấm tất cả các tầng, sau đó từ tầng dưới lao ra ngoài, chạy về phía đường thoát hiểm ở đầu kia của tòa nhà. Thế nhưng chạy xuống được mấy tầng, cô đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn từ phía dưới chạy lên, tốc độ rất nhanh.

Nam Kiều thầm nghĩ tiêu rồi.

Trước khi xuống núi, cô đã copy một bản của đoạn băng ghi hình đó vào vòng tay, vì vậy, dù bản lưu trữ trên “đám mây” bị xóa, cô vẫn có thể chuyển chứng cứ quan trọng này cho cảnh sát. Nhưng xem ra sau khi thả cô, anh Thái đã hối hận, cho người vây bắt truy đuổi cô ở mọi lối vào tòa nhà rồi. Cô vội vã quay người chạy lên trên.

Cô có thể chạy thoát không? Còn có thể không? Trong lòng cô cũng vô cùng căng thẳng. Đoạn băng ghi hình này đủ để đưa tất cả băng nhóm của anh Thái vào chỗ chết. Chúng chắc chắn sẽ điên cuồng truy bắt cô. Khi chúng phát hiện quả thực cô vẫn còn lưu một bản, chúng có còn thả cô đi dễ dàng như vậy không?

Dù thế nào, cô cũng không thể bỏ cuộc. Gắng gượng thêm một khắc là thêm một phần hy vọng hóa nguy thành an. Trong lòng cô đột nhiên có một niềm tin chắc chắn rằng Thời Việt nhất định sẽ cứu cô. Dù anh không đến kịp, chắc chắn anh cũng sẽ báo cho những người khác đến giúp cô.

Người ở phía sau vẫn truy đuổi không ngừng, cô chạy một mạch lên tầng thượng của tòa nhà. Màn trời tối đen như mực, lấp lánh vài ngôi sao.

Quần áo trên người cô vẫn ướt sũng, gió lạnh buốt da buốt thịt khiến cô run rẩy, răng va vào nhau lập cập. Trên sân thượng có một cái bể chứa nước, nắp bê tông trên miệng bể mở một nửa, bên trong nổi lềnh phềnh lá khô và một ít băng vụn khá to. Mấy ngọn đèn huỳnh quang tỏa ra ánh sáng trắng xám dưới lồng chụp bằng sắt trông vô cùng lạnh lẽo.

Nam Kiều lùi lại từng bước, anh Thái áp sát từng bước. Mã Lưu cầm một khẩu súng hằm hằm đi theo phía sau.

“Gái, mày cũng giảo hoạt như thằng Thời Việt vậy”. Anh Thái cười dữ tợn, cái mặt béo tròn trông vô cùng đáng ghét trong ánh đèn lạnh lẽo. Sau lưng Nam Kiều chính là bức tường lạnh ngắt, lắc đầu.

Anh Thái giơ tay ra, Long Đầu lập tức đưa cho lão một con dao sáng quắc. Anh Thái cầm dao vạch vạch trước mặt Nam Kiều, nghiến răng hỏi:

“Nói, còn bản copy nào không? Mày dám giở trò với tao là tao rạch nát mặt mày!”.

Nam Kiều bình tĩnh đáp: “Không”.

Xoẹt một tiếng, con dao trong tay anh Thái rạch một vệt máu nhỏ trên mặt Nam Kiều, trên làn da tái xanh vì lạnh, máu đỏ ứa ra.

“Có còn không?”.

Nam Kiều lạnh lùng: “Không”.

“Khốn kiếp, còn không nói thật à!”.

Con dao trong tay anh Thái định ấn xuống, đột nhiên nghe thấy phía dưới vang lên mấy tiếng “pằng pằng”. Có người hét lên: “Anh Thái, có hai người mang theo súng săn!” Sau đó, một tiếng súng khác lại vang lên, kẻ đó im bặt.

Anh Thái túm cổ áo Nam Kiều, vứt cô cho Long Đầu, nói: “Trông chừng nó!”.

Lão nghiến răng nói với Mã Lưu: “Có người đến rồi, chắc chắn cảnh sát cũng sẽ nhanh chóng đến đây, giải quyết nhanh gọn rồi chuồn!”.

Lão và Mã Lưu mỗi người cầm một khẩu súng, canh ở lối lên sân thượng, năm, sáu tên khác cảnh giác đứng bên cạnh.

Lối lên sân thượng dễ thủ khó công, Thường Kiếm Hùng và Lưu Bân thử mấy lần, đạn trong hai khẩu súng đã gần hết nhưng vẫn không xông lên được. Hai người đưa mắt ra hiệu với nhau, Thường Kiếm Hùng nhảy lên chiếc cửa sổ cao ở bên cạnh dưới sự trợ giúp của Lưu Bân. Anh ta vươn người ra ngoài, cơ thể cao lớn vạm vỡ vươn lên trên, bám vào lan can bằng sắt trên sân thượng, đu người nhảy lên rồi xả đạn một vòng, bắn gục mấy tên.

Nhân lúc anh Thái và Mã Lưu phân tâm, Lưu Bân cũng đột ngột xông lên, bắn trúng tay Mã Lưu, súng rơi xuống đất, hai người liền xông vào đánh nhau bằng tay không. Mã Lưu là tay sai dũng mãnh số một dưới quyền anh Thái, không phải tay vừa, Lưu Bân đánh với hắn một chín một mười, bất phân thắng bại.

Thường Kiếm Hùng dùng hai cây cột bê tông làm nơi ẩn nấp, đánh ngất mấy tên lâu la. Loại súng shotgun đội bảo vệ sử dụng tuy có hỏa lực mạnh ở cự ly gần nhưng lại không có khả năng bắn xuyên tường, không có khả năng sát thương. Súng của anh ta đã hết đạn nhưng anh Thái lại men sát tường, từng bước tiến lại gần. Thường Kiếm Hùng lạnh lùng nghe tiếng động phía sau bức tường, đặt khẩu shotgun xuống, đeo găng tay cao su vào, rút ra khẩu súng ngắn luôn mang theo người.

Anh Thái giơ súng lên.

Lưu Bân và Mã Lưu vẫn đang quần thảo với nhau, Lưu Bân thấy Thường Kiếm Hùng gặp nguy hiểm, bèn đạp Mã Lưu ra rồi đấm rơi súng trong tay anh Thái! Thường Kiếm Hùng lao ra từ phía sau cột bê tông, chĩa súng thẳng vào anh Thái. Anh Thái to béo là vậy nhưng lại nhanh nhẹn túm lấy áo Lưu Bân, thuận thế kéo cậu ta lại.

Pằng một tiếng, viên đạn bắn trúng lưng Lưu Bân. Lưu Bân không kịp kêu lên một tiếng, đầu đã oặt xuống.

Lưu Bân chết rồi! Lưu Bân bị anh ta ngộ sát rồi!

Thường Kiếm Hùng dù có được huấn luyện nhiều thế nào, đã từng trải qua bao nguy hiểm, vẫn ngớ người khi tự tay giết chết đồng đội. Mã Lưu vội nhặt khẩu súng dưới đất lên, chĩa thẳng về phía Thường Kiếm Hùng.

“Thường Kiếm Hùng, cẩn thận...!”, Nam Kiều vừa hét lên đã bị Long Đầu bịt miệng. Dù cô có khỏe nhưng không đọ lại được với loại đàn ông như Long Đầu.

Đúng lúc này, một bóng người từ cửa sân thượng phía sau lao tới, đè Mã Lưu xuống đất, nhanh như chớp cướp được khẩu súng trong tay hắn, vứt vào bể chứa nước bên cạnh.

“Thường Kiếm Hùng, mày ngu à!”.

“Thời Việt!”, Nam Kiều vùng ra khỏi tay Long Đầu, kêu lên vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc! Người toàn thân bụi bặm, mặc một chiếc áo jacket màu lam, gương mặt tuấn tú nghiêm nghị, sắc mặt tối sầm kia, không phải Thời Việt thì còn là ai nữa!

Thường Kiếm Hùng nghe thấy tiếng chửi quen thuộc liền bừng tỉnh, bắn về phía anh Thái. Thế nhưng lão ta đã lao sang một bên, tránh được viên đạn rồi gầm lên: “Long Đầu, giết con bé đó cho tao! Rút!”.

Long Đầu nhận lệnh của anh Thái, dùng khuỷu tay siết mạnh cổ họng Nam Kiều. Cô giãy giụa kịch liệt, Long Đầu không giữ đươc cô bèn kéo cô về phía bể nước!

Mã Lưu ngã lăn dưới đất, bám chặt lấy Thời Việt. Nhìn thấy Nam Kiều sắp bị kéo vào bể nước, mắt Thời Việt vằn đỏ, anh dồn hết sức lực vào hai tay, hai cánh tay của Mã Lưu trật khớp kêu “rắc rắc”. Anh đá văng Mã Lưu sang một bên, lao về phía Long Đầu!

Anh Thái và Thường Kiếm Hùng đang ở thế giằng co. Nửa người Nam Kiều đã ở trong bể nước, cô đã bị đông cứng không còn cảm giác gì cả, ngón tay bám vào thành bể theo bản năng.

Thời Việt đạp văng Long Đầu xuống đất, đạp gãy mấy cái xương sườn của hắn, Long Đầu gào lên: “Tao giết chết bạn gái mày!”. Hắn dùng mảnh bê tông vụn đập vào ngón tay đang bám thành bể của Nam Kiều, cô thả tay ra, cả người rơi xuống bể chứa nước sâu không thấy đáy, trên bề mặt nổi lềnh bềnh băng vụn!

Tòa nhà vườn ươm này là một tòa nhà kiểu cũ, để bơm nước lên cao, không biết bể chứa nước này sâu bao nhiêu. Người Nam Kiều bị đông cứng, cả cơ thể chìm xuống dưới như một cục gạch. Thời Việt giơ tay ra tóm lấy, nhưng chỉ chạm vào đầu ngón tay cô.

Thời Việt khẩn trương cởi chiếc jacket bên ngoài, nhảy theo xuống cái bể chứa toàn nước đá.

Con người chỉ có thể chịu đựng được tối đa bảy phút khi ở dưới nước, nói gì tới Nam Kiều đã bị đông cứng trước đó bao lâu như vậy. Thời Việt gần như chạy đua với thời gian, vừa vớt được cô ở dưới đáy bể liền lập tức kéo cô lên mặt nước.

Ra khỏi bể chứa, anh bế cô nấp sang bên cạnh, ngước mắt nhìn Thường Kiếm Hùng và đám anh Thái đang quần thảo với nhau. Súng của anh ta và anh Thái đều rơi dưới đất, hai người tranh nhau súng, anh ta đá văng khẩu súng của anh Thái ra khỏi sân thượng. Mấy tên canh gác ở dưới lại lên giúp sức cho anh Thái, Thường Kiếm Hùng tuy dũng mãnh nhưng một mình khó địch lại được nhiều người, nhiều lúc bị đám lâu la cản trở, phải thủ thế nhiều hơn.

Thời Việt thấy Thường Kiếm Hùng vẫn còn chống đỡ được một lúc, bèn nhanh chóng lột áo sơ mi của Nam Kiều ra, lau nước lạnh trên người cô, vắt hết nước trên tóc cô. Anh mặc chiếc jacket dày có lớp lót bên trong của mình cho cô, lau hết nước trên người mình đi, dùng hơi ấm trên người mình ủ ấm cho cô.

Anh không ngừng thổi hơi ấm lên người cô, bấm vào huyệt Nhân Trung của cô: “Tỉnh dậy đi! Nam Kiều!”.

Nam Kiều vốn rất khỏe, cô ho mấy tiếng, khạc ra một ít nước rồi tỉnh lại. Thời Việt kéo hai lớp khóa trên chiếc áo jacket cho cô, nói: “Anh đi giúp Thường Kiếm Hùng”.

Trên sân thượng, người ta đã có thể nhìn thấy đèn xe cảnh sát lấp lóa phía xa và nghe thấy tiếng còi hú vang. Anh Thái không muốn kéo dài cuộc đấu, cùng đám tay chân tấn công Thường Kiếm Hùng như dã thú hung bạo. Hai cánh tay trật khớp của Mã Lưu cũng được nắn lại, tuy yếu đi một chút nhưng hắn vẫn mạnh như một con sói! Những con dao trong tay đám này sáng quắc, Thường Kiếm Hùng đánh ngã được mấy tên, trên người cũng thêm vô số vết thương.

Thời Việt còn chưa kịp đến nơi, Thường Kiếm Hùng liền tìm cơ hội định nhặt khẩu súng dưới đất lên, ai ngờ chân Mã Lưu lại nhanh như cắt đá văng khẩu súng, tình cờ để nó trượt đến chân Thời Việt.

Anh Thái và mấy người Mã Lưu phối hợp ăn ý, ba trước một sau, anh Thái đứng phía sau hai tay cầm hai con dao, năm con dao cùng lúc đâm về phía Thường Kiếm Hùng tay không tấc sắt!

Thời gian như ngừng lại vào giây phút đó.

Thời Việt nảy ra hàng trăm hàng nghìn suy nghĩ trong tích tắc.

Trên khẩu súng này không có dấu vân tay. Thường Kiếm Hùng đeo găng tay cao su, anh thấy rất rõ. Mà khẩu súng này đã giết chết một người vô tội. Giữ súng trái phép, vi phạm luật hình sự, gây ra hậu quả nghiêm trọng, bị xử tội theo luật. Chỉ cần anh nhặt khẩu súng này lên, trên đó chắc chắn sẽ có dấu vân tay của anh.

Chỉ cần Thường Kiếm Hùng phủ nhận một lần nữa, anh có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch. Một khi anh nổ súng, dù là phòng vệ chính đáng, dùng súng giết người e cũng không thể thoát khỏi việc ngồi tù. Anh đã vào tù một lần rồi, anh còn có thể vào lần nữa sao?

Nếu lần này lại vào tù, hy vọng cuối cùng được ông Nam Hoành Trụ chấp nhận có lẽ cùng chẳng còn. Ngay khắc đó, anh muốn bỏ cuộc. Một lời nói dối của Thường Kiếm Hùng hại anh mười năm, tại sao anh phải cứu anh ta. Ác giả ác báo, lẽ nào không nên để Thường Kiếm Hùng tự sinh tự diệt ở đây, còn anh đưa Nam Kiều đi?

Thế nhưng bản năng khiến anh cầm khẩu súng lên.

Nòng súng ngước lên, ngón tay bóp cò...

Viên đạn xuyên qua không khí, phát ra một tiếng súng nổ lớn. Không gì có thể ngăn cản nó xuyên thẳng vào tim anh Thái, thuốc nổ nổ tung trong máu thịt, khiến mạng sống của lão đột ngột dừng lại.

Nhưng cũng lúc đó, hai con dao vẫn chưa rơi xuống.

Thời gian như bình thường trở lại, cơ thể to lớn của anh Thái từ từ đổ xuống phía sau, hai mắt trợn trừng. Thường Kiếm Hùng hét lên một tiếng, hai tay nắm lấy cổ tay đối thủ, mặc cho con dao của Mã Lưu cắm vào vai mình, bẻ gãy cổ tay của hai tên. Chân anh ta quét ngã chúng rồi đấm mạnh vào bụng Mã Lưu.

Thường Kiếm Hùng cả người đầy máu bước ra khỏi đám người nằm la liệt dưới đất. Trong sắc đêm, sắc mặt anh ta lạnh như thép.

Anh ta nhìn Thời Việt chằm chằm.

Thời Việt vẫn cầm khẩu súng. Anh cũng nhìn Thường Kiếm Hùng. Người anh ướt sũng, sắc mặt xám ngoét, nước nhỏ tong tong từ đầu đến chân.

Thời Việt nói: “Cảm ơn mày”.

Thường Kiếm Hùng đứng yên bất động, đến tròng mắt cũng không động, trông như một con quỷ.