Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 935: Mặt nạ vàng 6




Trúng kế!

Trong đầu vừa lóe ý nghĩ như vậy, vị "Trưởng công chúa Huệ Văn" kia hai tay đã bắt đầu kết ấn cực kỳ phức tạp, trong ánh mắt khiếp sợ của hắn, chậm rãi mở miệng.

"Thập phương cấm địa!"

Vừa dứt lời, trước mắt đột nhiên ánh sáng bùng lên, màu vàng chói mắt cùng màu đỏ lần lượt lóe lên, lấy thân kiếm đâm trên thân thể hắn làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra. Không đến một phần mười giây thời gian, ánh sáng nổ mạnh, lập tức chợt ngưng tụ, hình thành sợi dây thừng đỏ vàng, trói Tống Mịch lại.

Tống Mịch trong mắt có khiếp sợ, có phẫn nộ, có tự giễu, có bi thương, đủ loại cảm xúc phức tạp. Nhưng cũng không phản kháng, như nhận mệnh bị trói vậy.

"Ngươi lại dám đánh lén!" Diệu Ca giận dữ, rút kiếm đi lên, đột nhiên trên cổ bị một đôi tay bóp chặt, cô gái cất giọng thanh thúy: "Đừng lộn xộn, nếu không đầu khó giữ được."

Cô gái kia ha ha cười, nói với "Trưởng công chúa Huệ Văn" nói: "Tiểu Đăng Lung, diễn như thật, ta cũng suýt bị lừa!"

Tống Mịch mở to hai mắt, nhìn chằm chằm nữ tử kia, quát: "Ngươi rốt cục là ai?"

"Ta là ai không nhọc Vương gia quan tâm." Tiểu Đăng Lung chậm rãi lui về phía sau, hai tay vẫn duy trì động tác kết ấn, người này lai lịch không nhỏ, không thể bất cẩn.

Tiểu Đăng Lung ngẩng đầu, nói với cô gái bóp chặt cổ Diệu Ca: "Trước kia lúc trưởng công chúa ở Biệt Nguyệt sơn trang, ta là nha hoàn của người, đương nhiên hiểu rõ người."

Cô gái trên mặt cũng mang theo mặt nạ, khác với mặt nạ quỷ của Hoàng Bắc Nguyệt. Đây là một mặt nạ mèo, dưới mặt nạ là Nến Đỏ, theo lệnh Hoàng Bắc Nguyệt chờ ở đây trợ giúp Tiểu Đăng Lung.

Ngoài ra, đám người A Tát Lôi cùng Cát Khắc cũng tới, hiện tại đối phó những cao thủ.

"Chủ nhân, ra đi." Nến Đỏ ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa.

Tiêu Dao Vương ngẩn ra, hóa ra còn có người ở sau lưng sai khiến, hắn nhẹ nhàng hất cằm lên, nghe tiếng bước chân phía sau chậm rãi đi vào, đi tới trước mặt hắn, ôm hai tay đứng thẳng.

"Tiêu Dao Vương của Nước Nam Dực, đệ nhất luyện dược sư Tống Mịch. Không ngờ dưới bề ngoài cần trọng mà lại làm chuyện xấu xa như vậy, kẻ khác mở rộng tầm mắt." Giọng nói nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, song người nói chuyện, trên mặt lại mang theo mặt nạ quỷ dữ tợn.

Trường bào tinh sảo màu đen ôm dáng người cao gầy, tóc đen lưu loát ghim lên, dùng một dải băng màu đen cột lại, không có bất cứ trang sức dư thừa gì, đơn điệu đơn giản, nhưng lại có khí tức cao quý lẫm liệt, ánh mắt chuẩn xác bị thu hút tới.

Tống Mịch nhìn nàng, hai mắt híp lại: "Nguyệt Dạ?"

"Chính là tại hạ." Hoàng Bắc Nguyệt trong suốt cười, đương nhiên, trên mặt nạ thoạt nhìn vẫn là vẻ mặt dữ tợn.

Nhìn thoáng qua ba nữ hài tử, nhớ tới hết thảy chuyện vừa rồi, hắn một đời thông minh, không ngờ bởi vì trong lòng nhớ Trưởng công chúa Huệ Văn mà không cẩn thận ngộ nhập vào ảo cảnh của bọn họ.

"Nguyệt Dạ, ngươi là Người của Thành Tu La?"

"Cái này rất trọng yếu sao?" Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, vừa rồi để Chi Chi chế tạo hoàn cảnh, hắn sinh ra hoài nghi.

Trên thế giới nơi có chức mộng thú chỉ có Thành Tu La, trừ ra cũng chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt. Nhưng Thánh quân đã giết Hoàng Bắc Nguyệt, vậy Chi Chi cùng nàng ký kết khế ước tự nhiên cũng đã chết.

"Bổn vương cùng Thành Tu La nước giếng không phạm nước sông, các ngươi vì sao phải xếp đặt đối phó Bổn vương?"

"Mặc dù Tiêu Dao Vương không có thù oán với tại hạ, tuy nhiên lúc này tại hạ cũng không phải nhằm vào Vương gia, có điều, vừa vặn ta thiết bẫy rập, ngươi nhảy vào mà thôi."

"Ngươi thiết bẫy rập để bắt ai?"

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không giấu diếm, cười lạnh: "Thánh quân của Điện Quang Diệu!"

Tống Mịch híp con ngươi, "Ngươi sao biết Thánh quân sẽ tiến vào bẫy của ngươi?"

"Ta lấy được Vạn Thú Vô Cương, chính là giúp Hiên Viên Vấn Thiên tìm được kẻ hại hắn cùng trưởng công chúa. Theo như hắn nói, năm đó Thánh quân giúp Ngụy võ thần, mà theo ta phân tích, chỉ có người thân cận trưởng công chúa mới dùng biện pháp này. Người này nhất định là yêu quá hóa hận. Nếu ta phân tích đúng, người kia cho dù không phải là Thánh quân, cũng có liên quan đến Điện Quang Diệu!"

"Ngươi rất thông minh." Tống Mịch vui lòng khích lệ nàng.

"Quá khen." Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống ghế, nhếch chân lên, nói: "Ta thích chơi tâm lý chiến. Người nọ nếu thật sự yêu Trưởng công chúa Huệ Văn, chắc chắn nhất định sẽ trúng kế. Không ngờ Tiêu Dao Vương thông minh tỉnh táo như thế, đối với chuyện "trưởng công chúa còn sống, cũng không thể trấn định."

Tống Mịch mím môi, trầm mặc nửa ngày, rốt cuộc nói: "Thiết kế đặc sắc, người như ngươi mới có thể khiến Hiên Viên Vấn Thiên truyền Vạn Thú Vô Cương cho."

"Vậy hiện tại, Tiêu Dao Vương có thể nói cho tại hạ, ngươi cùng Điện Quang Diệu có quan hệ gì? Hoặc là, bộ mặt thật của Thánh quân, giống suy nghĩ của tại hạ hay không?"

"Ngươi thật sự muốn biết?" Tống Mịch bình thản nói nói.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, cười nói: "Muốn nhìn không thể chờ được."

Tống Mịch nhẹ nhàng nhếch miệng mỉm cười, ôn nhu thâm tình: "Nguyệt Dạ, ngươi có biết, kẻ nào nhìn thấy khuôn mặt thật của Thánh quân đều chết, ngươi chuẩn bị là một trong số đó sao?"

"Ta vận may luôn luôn không tồi, lần này ta đánh cược một phen, xem mệnh của Nguyệt Dạ ta rốt cục có lớn hay không!" Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt nhìn hắn, "Vương gia có muốn đánh cuộc hay không?"

"Ngươi đánh cược tánh mạng, Bổn vương tự nhiên phụng bồi đến cùng." Tống Mịch thản nhiên nói, ánh mắt nhìn về phía Diệu Ca bị Nến Đỏ bắt trong tay.

Nha đầu kia giờ phút này không hiểu gì nhìn bọn họ, một câu cũng không hiểu.

"Vương gia!"

Tống Mịch nhìn ả một cái, trong con ngươi sâu và đen sắc, đột nhiên né ánh sáng màu vàng.

"Cẩn thận!" Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, để Nến Đỏ giật Diệu Ca lại, nhưng động tác đã trễ. Diệu Ca sau khi nhìn Tống Mịch liền chậm rãi mềm nhũn, biến thành một xác chết!

Tâm tình Hoàng Bắc Nguyệt cho tới bây giờ cũng không rung động như vậy. Nàng từng thấy ánh mắt sáng của Bách Mục Hàn Thiềm, cũng từng thấy ánh mắt của huynh đệ Âm Dương Kính đều là đồng thuật rất lợi hại!

Nhưng nàng chưa từng gặp ánh mắt kinh khủng như thế, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể cướp đi tính mạng người kia!

"Mang Tiểu Đăng Lung đi!" Hoàng Bắc Nguyệt chợt hô với Nến Đỏ, sau đó chính mình đứng khỏi ghế, hai tay kết ấn, nghĩ thừa dịp Tống Mịch bị trói chặt mà đánh chết hắn.

Đột nhiên một tay vươn đến, bắt được cổ tay trái nàng, khí lực cường ngạnh khiến nàng không thể kết ấn hoàn thành.

"Chủ nhân cẩn thận!" Nến Đỏ hô to một tiếng, trong giọng nói mang theo một tia sợ hãi.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn, chỉ thấy người bắt tay nàng là Diệu Ca vừa mới chết. Không biết ả bò tới chân nàng lúc nào, một tay chống đỡ thân thể, tay kia cầm chặt tay nàng, phòng ngừa nàng kết ấn.

Tay cô gái cứng như thép, mặc kệ nàng dãy giụa thế nào cũng bị nắm chặt!

Đáng sợ nhất chính là hai mắt của ả chỉ có một mảnh quỷ dị màu trắng, lạnh lùng nhìn nàng. Vừa chết, sắc mặt còn có chút hồng nhuận, mơ hồ có thể thấy được vẻ xinh đẹp. Nhưng sâu trong cặp mắt kia, thấy thế nào cũng cảm giác quỷ dị khủng bố!

"Buông tay!" Hoàng Bắc Nguyệt không nương tay lấy chủy thủ ta chém vào cổ tay Diệu Ca, lúc này đây ả rốt cuộc bay nhanh buông tay, nhưng tay kia lại chợt giơ lên đánh một chưởng lên bụng nàng.

Bất ngờ không phòng ngự, Hoàng Bắc Nguyệt kêu lên một tiếng đau đớn, giây tiếp theo giây, chân Diệu Ca đã linh hoạt đảo qua, đá trúng mặt của nàng, đá văng nàng ra ngoài.

Xuất đạo nhiều năm như vậy, cận thân chiến đấu chưa từng chật vật như vậy, liên tục bị đánh trúng hai chiêu!

Lửa giận ở trong lòng thiêu cháy, mắt thấy Diệu Ca như mèo nhảy dựng lên, mũi chân tì lên cây cột lao thẳng tới nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt từ trên mặt đất động thân dựng lên, xoay người đá quét qua. Diệu Ca phản ứng nhanh, thân thể ở giữa không trung trực tiếp chuyển biến, bay qua đỉnh nàng, hai chân nặng nề đá vào lưng nàng!

Lực đạo hung mãnh lập tức khiến nàng cảm giác ngực cuồn cuộn, muốn phun ra khí huyết.

"Chết tiệt!" Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn bị chọc giận, nữ nhân này căn bản không phải người, rất biến thái!

Nàng không cứng rắn đối kháng, quanh thân bốc cháy lên lửa cháy, trong tay một thanh bảo kiếm lửa cháy cắt ngang đánh về phía Diệu Ca!

Diệu Ca biết đánh không lại, liền xoay người lui về phía sau, bị Nến Đỏ một phát bắt được.

Nhưng nữ nhân này như quái vật, bị xoay trụ cổ mà vẫn có thể thuận thế cúi đầu, trở tay bắt được bả vai Nến Đỏ, trực tiếp đè Nến Đỏ xuống đất.

Nhìn ả thân thủ nghịch thiên, Hoàng Bắc Nguyệt đã hoàn toàn có thể kết luận ả không phải người bình thường!

Theo ả vật lộn thì chỉ có thiệt!

Tuy nhiên nàng rất khó hiểu, cô nương này rõ ràng đã chết, sao có thể đột nhiên lợi hại như vậy?

Trừ khi có người điều khiển!

Nàng hai mắt sắc bén nhìn về phía Tống Mịch bị Tiểu Đăng Lung vây khốn kết giới. Dây thừng đỏ vàng vẫn quấn quanh trên người hắn, ánh sáng lưu chuyển. Mà Tiểu Đăng Lung duy trì kết giới cũng rất ổn định, hắn không giống sẽ giãy ra.

Nhưng nàng nhớ kỹ vừa rồi trong mắt hắn né ra màu vàng quỷ dị.

Nhất định có quỷ!

"Trước ngăn chặn ả!" Hoàng Bắc Nguyệt nói với Nến Đỏ, sau đó chính mình đột nhiên đến trước mặt Tống Mịch, nhéo cổ áo hắn đứng lên, "Tống Mịch, ngươi còn muốn lừa dối sao?"

Tống Mịch thản nhiên liếc nàng một cái, phong thái mây bay gió thoảng "Ngươi nghĩ thế nào?"

"Ta muốn ngươi chính miệng nói cho ta biết Thánh quân là ai?"

Tống Mịch thấp giọng cười, mà sau lưng trận trận gió mạnh thẩm thấu, Hoàng Bắc Nguyệt tâm hung ác, vô số tường băng dựng thẳng lên, trực tiếp ném nóc nhà đi.

Diệu Ca xông lên, đột nhiên va vào tường băng, thân thể máu thịt cũng phá vỡ hai đạo tường băng.

"Nói!" Hoàng Bắc Nguyệt hét lớn.

"Là ta, thì tính sao? Với năng lực của ngươi thì làm gì được ta?" trên mặt Tống Mịch xuất hiện châm chọc, "Nguyệt Dạ, Vạn Thú Vô Cương, ta cũng muốn."

"Ngươi nằm mơ!" Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh một tiếng, phía sau Diệu Ca đã hung hãn đánh vỡ tường băng xông tới, Hoàng Bắc Nguyệt nói: "Không cần khách khí! Giết con quái vật này!"

"Vâng!" Nến Đỏ nhận lệnh, hai tay hàn băng ngưng tụ, hóa thành rồng băng mạnh đuổi theo sau lưng Diệu Ca. Rồng băng trực tiếp xuyên qua ngực.

Diệu Ca hét thảm một tiếng, rất thê lương thống khổ kêu thảm thiết, ngã ra đất, hai tay hướng phía Tống Mịch vươn đến: "Vương, Vương gia..."

Song sau một lát, đôi mắt của ả lại một lần nữa chuyển màu trắng, rút rồng băng trên người ra, lại hung mãnh không sợ chết đánh với Nến Đỏ!

Hoàng Bắc Nguyệt cau mày nhìn, nữ nhân này rất khó giải quyết!

"Hừ! Mặc kệ thế nào, giết ngươi, ta xem ả còn có thể như thế nào!" Hoàng Bắc Nguyệt tàn nhẫn trực tiếp ném lửa trên tay đánh thẳng vào vết thương của hắn.

Trên khuôn mặt lạnh nhạt của hắn mơ hồ xuất hiện một chút vẻ thống khổ, giơ mắt nhìn nàng: "Có một loại người sống rất thống khổ, muốn chết cũng không chết được!"

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, muốn chết cũng không chết được?

Còn chưa ngẫm nghĩ, tay Tống Mịch đột nhiên từ kết giới vươn đến, trực tiếp duỗi đến mặt nạ của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt phản ứng cực nhanh, tay kia giơ lên, nhanh chóng ngăn trở hắn, hai người khí lực không nhỏ, vì ngăn cản nên nàng không thể không hướng lui về phía sau một bước dài.

Tống Mịch trực tiếp xé sợi dây thừng đỏ vàng ra. Mặc dù ánh sáng vẫn bám chặt lấy hắn, như là cào vào máu thịt của hắn. Tuy nhiên ở trong tay hắn dần dần lờ mờ, cuối cùng biến mất!

Tiểu Đăng Lung trợn mắt há miệng, làm sao có thể? Dễ dàng như vậy đã phá được "thập phương cấm địa"

Tống Mịch ngẩng đầu, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười, ngón tay hé ra, trong hào quang màu vàng, mặt nạ hoàng kim chậm rãi hiện lên, "Ngươi không phải muốn nhìn bộ mặt thật của ta sao? Như ngươi mong muốn."

Kết quả như thế nàng đã sớm đoán được, nhưng tận mắt thấy hắn đeo mặt nạ hoàng kim, vẫn không thể bình tĩnh.

Tống Mịch, người năm đó nói muốn bảo vệ Bắc Nguyệt quận chúa, vốn chưa từng tồn tại có đúng không? Những gì nàng nhìn thấy đều là giả tạo.

Dối trá, lừa gạt, phản bội, cùng không chân thật.

Lúc hắn đeo mặt nạ hoàng kim, ánh sáng vàng hiện ra, như một tầng sương khói mỏng bao phủ hắn. Y phục trên người chậm rãi biến thành trường bào màu vàng, bên trên gắn các màu bảo thạch, hoa lệ mà trang trọng.

Quyền trượng màu vàng chậm rãi thành hình ở trong tay, cuối cùng biến thành Thánh quân thần thánh cao quý của Điện Quang Diệu.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không yếu thế, lúc hắn đội mặt nạ, cũng lập tức liên hệ cùng Vạn Thú Vô Cương, nguyên khí màu đen chậm rãi xuất hiện trong tay, quấn quanh thân thể. Mặt mày xẹt ba loại chú ấn băng, hỏa, lôi!

Hai người mang theo mặt nạ lạnh mắt nhìn nhau, hơi thở khổng lồ tràn ngập bốn phía, một ít người thực lực yếu đều bị khí tức cường đại ép tới không thở nổi!

Nàng nắm kiếm lửa, thân kiếm vẫy một cái, màu đen nguyên khí trong ngọn lửa tứ tán lưu đi, hóa thành con rồng lửa nhằm về phía Thánh quân!

Hắn lạnh lùng nâng mắt, giơ quyền trượng lên trên không trung ngăn lại, ngăn trở con rồng, sau đó phi thân lên, quyền trượng điểm một cái, một chùm ánh sáng đáng sợ màu vàng từ bầu trời ập xuống, đánh vào Hoàng Bắc Nguyệt!

Trên người nàng tuôn ra màu đen nguyên khí mạnh mẽ, chăn lại một kích kia. Kiếm lửa chỉ hướng bầu trời, quát: "Thiên lôi hiện thân!"

Thánh quân cả kinh, ngẩng đầu nhìn, trong lúc bị kết giới vây quanh, trên bầu trời đột nhiên mưa bão ào ào, hội tụ một đạo lôi điện cường đại, ầm ầm nện xuống!

Có Vạn Thú Vô Cương, quả nhiên khó tin!

Hắn giơ quyền trượng, ánh sáng vàng đại thịnh, không thể tránh được ánh chớp, hắn liền tiếp nhận chiêu này!

Hai người ngay từ đầu đều bị lực công kích cường đại đánh trúng, người nào cũng không chiếm được lợi thế!

Hoàng Bắc Nguyệt ra một chiêu xong, lập tức nhảy lên lại phóng ra!

Mà Thánh quân lạnh lùng liếc nhìn bốn phía, phát hiện người của hắn đã bị giải quyết, mà không xa trong rừng sâu lại lại truyền từng đợt tiếng linh thú rít gào. Cái bẫy này dẫn hắn vào. Tuy nhiên dù trúng kế, nhưng cũng không dễ đối phó hắn như thế!

Hoàng kim mặt nạ phát ra tia sáng màu vàng, có chút quỷ dị.

Bay tới giữa không trung, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy, nhớ tới tình hình vừa rồi của Diệu Ca, trong thầm nghĩ không tốt! Nghĩ đến đám người A Tát Lôi đi đối phó với người của Tống Mịch. Nếu cũng gặp phải tình hình đồng dạng như Diệu Ca, vậy nhất định rất nguy hiểm!

Nghĩ tới đây, nàng lập tức la lớn: "Cát Khắc! Mang người lập tức rời đi!"

Nơi này cũng không lớn, trong giọng nói của nàng có quán chú nguyên khí nên truyền đi vô cùng xa.

Cát Khắc ở cách đó không xa, đã giải quyết mấy cao thủ, giờ phút này đang định trở lại trợ giúp bắt Thánh quân, nghe tiếng la của Hoàng Bắc Nguyệt liền giật mình một cái.

A Tát Lôi nói: "Cát Khắc đại ca, vương để chúng ta rời đi sao?"

"Vương làm như vậy nhất định có nguyên nhân, chúng ta trước rút khỏi đi." Cát Khắc không hoài nghi lời nói của Hoàng Bắc Nguyệt, hiện tại chiến đấu say sưa, nhưng vương để bọn họ rời đi, bọn họ sẽ không do dự rời đi.

Một đám huynh đệ tập hợp lại đây, đang định đi về hướng sương mù, đột nhiên một thiếu niên nói: "Kỳ quái, sao không thấy các thi thể kia?"

Nghe được lời này, Cát Khắc trong lòng trầm xuống, biết là không ổn, nhưng hắn luôn luôn trầm ổn, quát: "Đừng lề mề! Đi nhanh lên!"

Đoàn người muốn lui lại, nhưng trên đỉnh đầu trong rừng cây đột nhiên truyền đến tiếng xột xoạt, xuất phát từ tò mò, Cát Khắc ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt trầm ổn lập tức biến sắc!

"Đi!"

Hắn vừa mở miệng, những người vừa bị bọn họ giết chết đều nhảy từ trên cây xuống!

Người phía dưới vẫn chưa kịp chuẩn bị ứng chiến, đã bị những người đó bắt được, một quyền một cước, liều mạng đánh!

"Cát Khắc đại ca! Đây là quái vật gì?" A Tát Lôi kêu to lên, tốc độ của hắn độc nhất vô nhị, quái vật này mặc dù không đuổi kịp hắn, nhưng cũng theo sát phía sau, khiến hắn không ngừng kêu khổ!

Cát Khắc không có tốc độ nhanh như vậy, ngay từ đầu bị đánh thiệt nhiều. Cái mũi cũng bị đánh lệch, nộ quát một tiếng, triệu hồi thú lập tức xuất hiện, há mồm cắn bả vai một người, cả cái bả vai đều bị cắn xuống, nhưng người nọ lại không kêu một tiếng, tiếp tục khủng bố tiến công!

Cát Khắc biết lần này gặp gỡ tuyệt đối không phải đối thủ bình thường, lập tức một tiếng quát lớn, trong tay ánh chớp lóe ra, tay trái nắm chiến phủ, tay phải nắm chiến chùy, hình thể trong nháy mắt cao lớn không ít.

Triệu hồi thú Bá Vương Sư của hắn nổi giận gầm lên một tiếng, nhảy lên không để ý cắn xé quái vật này. Cát Khắc theo đuôi ở phía sau, mặc kệ quái vật này hung mãnh thế nào, hắn chiến phủ khảm qua, chiến chùy cũng nhẫn tâm nện xuống!

Nhìn thấy hắn uy mãnh như thế, toàn bộ đám người bị điều khiển kia nhào tới trước mặt Cát Khắc, hợp lực tiến công một mình hắn!

"Cát Khắc đại ca!" A Tát Lôi lo lắng rống to, cùng mọi người vây lại, chém giết đánh nhau, một cuộc chiến đầy máu tanh diễn ra.

Xa xa nghe được tiếng kêu thảm thiết, Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt thay đổi, cầm Vạn Thú Vô Cương, đánh thức tất cả thạch thú trong rừng cây, lệnh cho bọn chúng tương trợ đám người Cát Khắc.

Nhìn thấy cử động của nàng, trong mắt Thánh quân có vẻ châm chọc.

"Nguyệt Dạ, ngươi căn bản không phải đối thủ của ta."

Mặc dù thế, nhưng hắn cũng phải thừa nhận Nguyệt Dạ thực lực rất mạnh, sợ rằng trong Điện Quang Diệu, chỉ có Mặc Liên mới có thể đối địch được.

"Thực lực của ngươi mà giết rất đáng tiếc, nếu ngươi đồng ý quy thuận ta, trong Điện Quang Diệu, dưới một người, trên vạn người." Tống Mịch đưa ra ý chiêu hàng, đối với cao thủ như Nguyệt Dạ, giết rất đáng tiếc, nếu có thể giữ lại để mình dùng thì không thể tốt hơn.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: "Điện Quang Diệu đã có Mặc Liên cùng Hồng Liên, tại hạ sẽ không đi vào giúp vui!"

"Ngươi cự tuyệt quyết đoán như vậy, sau này đừng hối hận." Có chút thất vọng, không chịu quy thuận thì chỉ có giết chết, trừ hậu họa!

Giơ quyền trượng về phía Hoàng Bắc Nguyệt. Quyền trượng từ trên cao chậm rãi đè xuống, một luồng khí tức khủng bố vô hình xuyên thấu lại đây, không khí như bị đè ép. Lực đẩy mạnh mẽ khiến Hoàng Bắc Nguyệt không chống đỡ được, hung hăng bị quét về phía sau phòng, đập vỡ gian nhà.

Đau nhức bất thình lình khiến Hoàng Bắc Nguyệt đầu óc hỗn loạn một chút, lập tức trong mắt lóe huyết quang, lấy kiếm chống đỡ thân thể, một tay chống giữ trên mặt đất, liệt hỏa từ trên mặt đất cuốn qua, hình thành lá chắn cao lớn che ngợp bầu trời ném về phía Tống Mịch!

Nhìn lửa nóng này, Tống Mịch nhíu mày, trong tay quyền trượng chuyển trở lại, không né tránh, đập xuống lửa cháy.

Lửa cháy hừng hực chạm đến ánh sáng màu vàng trên người hắn thì tất cả đều đều thối lui, dường như không dám đụng vào khí tức cường đại như vậy!

Giữa phòng ốc tường đổ, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bóng người Tống Mịch, khóe miệng nhếch lên, ngọn lửa kia là vàng ròng thánh hỏa trên người Tiểu Hổ, lợi hại không phải nói, nhưng Tống Mịch không để ngọn lửa kia vào mắt!

Người này đến tột cùng tu luyện công pháp lợi hại gì?

Nhìn thuộc tính của hắn, hẳn là lôi thuộc tính, có ánh sáng vàng, nhất định là đỉnh cao của thuộc tính lôi.

Tia chớp xông qua lửa cháy, Tống Mịch trong nháy mắt xuất hiện trên đầu Hoàng Bắc Nguyệt. Quyền trượng màu vàng lần nữa nhắm ngay đỉnh đầu của nàng!

Hoàng Bắc Nguyệt rụt mắt lại, giơ kiếm lên ngăn lại. Lực đẩy mạnh mẽ lại một lần nữa xuất hiện, thân thể của nàng bị ép xuống sàn nhà, hai chân trực tiếp lún xuống đất.

Nàng cắn răng chịu được, giữa mi tâm ký hiệu băng chợt lóe, đột nhiên hai con rồng băng bay khỏi tay áo, ở khoảng cách gần như thế cắn cổ Tống Mịch!

Hắn cả kinh, lập tức phi thân lui về phía sau!

Rồng băng cũng không cắn được cổ của hắn, lúc đến gần hắn, bị ánh sáng màu vàng lóng lánh chiếu đến mà hóa thành hơi nước!

Tuy nhiên, từ rồng băng thẩm thấu ra hàn khí sắc bén, nên hắn lựa chọn lui về phía sau!

Hoàng Bắc Nguyệt cũng lập tức nhảy sang một bên, trong lúc vội vàng di chuyển, đột nhiên một lọn tóc buộc dây hồng đặt ở trong ngực bị rơi ra.

Đó là tóc của Trưởng công chúa Huệ Văn, ngày đó Hiên Viên Vấn Thiên để nàng đưa tới Biệt Nguyệt sơn trang, kì thực là chìa khóa có thể mở ra kết giới.

Không có lọn tóc này, không thể đi ra ngoài!

Hoàng Bắc Nguyệt cắn môi, chuẩn bị mạo hiểm bị Tống Mịch đánh trúng mà đi nhặt sợi tóc!

Nhưng nàng không ngờ, động tác của Tống Mịch còn nhanh hơn!

Trong nháy mắt tóc rơi ra, hắn cảm giác như có khí tức đặc biệt, đột nhiên không để ý bị nàng đánh lén mà đi nhặt.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức cười gằn, lúc này không đánh còn đợi khi nào?

Trên người màu đen nguyên khí trong nháy mắt tăng mạnh, kiếm lửa to hơn trước gấp ba bốn lần, đột nhiên giơ lên rồi chém xuống!

Đây là sử dụng toàn lực, nếu ở trong tầm tay, phải là Ma thú Hỏa Diễm thân thể biến thái mới đỡ được!

Tốc độ công kích của nàng cực nhanh, Tống Mịch nhặt lên lọn tóc vẫn không kịp né tránh, bị kiếm đập trúng sau lưng!

Cường lực chém giết, Tống Mịch cơ hồ không chịu được đau nhức như vậy, thống khổ kêu một tiếng đau đớn, thân thể nặng nề ngã trong ngọn lửa, há mồm phun ra máu tươi!

Một kích đánh trúng, trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt lóe hung ác. Lọn tóc là chìa khóa đi ra ngoài, tuyệt đối không thể để rơi vào tay hắn!

Nghĩ như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt không do dự nắm một đoàn lửa cháy, lần nữa đánh tới Tống Mịch!

Trong tay hắn nắm lọn tóc, không có khí tức màu vàng bảo vệ, trong nháy mắt bị lửa đốt cháy sạch sẽ!

Mà cùng lúc đó, nàng lại thả Ma thú Hỏa Diễm trong bùa phong ấn thú ra, muốn nó mở miệng nuốt hắn vào bụng!

Đột nhiên mất đi lọn tóc liều mạng đạt được, Tống Mịch sửng sốt, lập tức phẫn nộ xoay người, quyền trượng hung hăng chụp vào đầu Ma thú Hỏa Diễm!

Ma thú Hỏa Diễm kêu thảm một tiếng, gào khóc lui về phía sau. Hoàng Bắc Nguyệt chợt nhảy lên đầu nó, trên người lôi quang ẩn hiện, quát: "Roi thần Lôi!"

Ánh chớp thật dài ngưng tụ thành roi, đánh cho Tống Mịch bay rớt ra ngoài!

Liên tiếp hai chiêu bị thương nặng, hắn là người sắt cũng không gánh nổi!

Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn chiếm thượng phong, nhìn hắn thảm như vẫn đuổi theo không bỏ, tiếp tục hung mãnh lao qua. Ma thú Hỏa Diễm cũng theo ở sau lưng, nuôi lâu như vậy, nó rốt cuộc cũng biết nghe lời!

Trong mắt ánh sáng ngưng tụ, tam giác Hỏa diễm Kiếm trận đổi thành Tiễn trận hình thành.

Tống Mịch ngẩng đầu, lẩm bẩm nói: "Ngươi quả nhiên là người của Thành Tu La!"

Nói xong, toàn bộ ngọn lửa tiễn trận liền đánh về phía hắn, đây là tuyệt chiêu của Ma thú Hỏa Diễm, Hoàng Bắc Nguyệt từng lĩnh giáo qua một lần, lợi hại vô cùng. Nàng năm đó chỉ biết chạy trối chết, không biết Tống Mịch có thể thản nhiên tiếp nhận toàn bộ hay không.

Sự thật chứng minh, Thánh quân đối mặt với Ma thú Bảo vệ của Thành Tu La không thể khinh thường. Quyền trượng lóe sáng, trong nháy mắt, hắn đã đến một chỗ khác, mà toàn bộ tiễn trận đánh vào chỗ hắn vừa đứng!

Mặc dù là mũi tên lửa nho nhỏ, nhưng đánh trên mặt đất uy lực vô cùng. Một mảng đất nhỏ trong nháy mắt bị thiêu thành một cái động lớn!

Một kích chưa trúng, Ma thú Hỏa Diễm tính tình cao ngạo tự nhiên còn muốn đánh tiếp một lần nữa. Song lúc này, trong rừng sâu bên kia, truyền đến tiếng quát tháo bén nhọn của A Tát Lôi.

Nghe giọng nói này, Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc một chút, lập tức nhíu chặt mi.

Mà lúc này, Nến Đỏ cùng Tiểu Đăng Lung đã đối phó xong Diệu Ca. Nhìn vẻ mặt Tiểu Đăng Lung coi như đã thành công phong ấn quái vật kia.

"Chủ nhân! Những quái vật rất khó giải quyết. Đám người Cát Khắc gặp phải rất nhiều, sợ rằng..." Nến Đỏ lo lắng âm thầm nói với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ý, lúc này mặc dù nàng chiếm thượng phong, nhưng trên thực tế, chính Tống Mịch mới chiếm thượng phong.

Hắn có đám quái vật này, chỉ cần giải quyết đám người A Tát Lôi, lại đây hội tụ cùng hắn, thì chính nàng sẽ gặp nạn!

Tống Mịch hiện tại bị thương, nếu nàng nhanh chóng giải quyết hắn rồi đi giúp đám người A Tát Lôi, cũng là một cách.

Nhưng nàng không có tự tin trong thời gian ngắn giải quyết Tống Mịch!

Ma thú Hỏa Diễm hình tam giác tiễn trận lần nữa, rít gào nhằm phía Tống Mịch. Nàng khẽ cắn môi, đột nhiên mở ra hai tay, hắc khí trong Vạn Thú Vô Cương trong nháy mắt tăng vọt, hình thành hai con chim ưng khổng lồ, từ cánh tay nàng bay lên, hung mãnh sắc bén hướng về phía Tống Mịch!

"Nến Đỏ!" Nàng trong lòng cũng hô một tiếng, Nến Đỏ hiểu ý, trong nháy mắt hóa thành một con rồng màu trắng bạc. Hàn băng cuồn cuồn toát ra từ cơ thể, hình thành vô số con rồng giống Nến Đỏ, toàn bộ đi vây công Tống Mịch!

Khí thế kia quá mức khổng lồ, toàn bộ kết giới trên không trung cũng bắt đầu biến sắc.

Tống Mịch lạnh mắt thấy bọn họ, một con ma thú, một con thần thú, vẫn có một tuyệt thế cao thủ vây công! Xem như thực lực cường hãn vô cùng!

Hắn bị thương, nhưng thực lực của hắn không thể khinh thường. Ánh sáng từ Quyền trượng chợt bùng lên, một con phượng hoàng màu vàng đập cánh bay ra từ hào quang. Trong không trung phượng hót hét vang, ánh vàng rực rỡ như mặt trời chói chang, khiến không mở mắt ra được.

Phượng hoàng hé cánh ra rồi hợp lại, trên lông vũ hoa mỹ như có vô số vì sao rơi xuống. Từng khối như ngôi sao kia rơi xuống kéo thành vệt sáng màu vàng, như quả cầu lửa thiêu đốt đến tận cùng, ào ào, thỏa thích đổ xuống.

Bầu trời bị chiếu rọi thành ánh vàng rực rỡ! Phượng Hoàng chiếu sáng hết thảy, tất cả bóng tối đều bị xua tan!

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn thấy trận thế, liền vội vàng hạ lệnh cho Nến Đỏ cùng Ma thú Hỏa Diễm: lập tức trở về!

Lúc này đã không kịp hô lên, duy nhất chỉ có thể lợi dụng bùa phong ấn cùng khế ước khống chế quan hệ hạ lệnh họ!

Lệnh vừa ra, Ma thú Hỏa Diễm cùng Nến Đỏ cho dù không muốn cũng chỉ có thể xoay người trở về!

Mà bọn họ xoay người một khắc, quả cầu hỏa rơi xuống. Chim ưng màu đen khổng lồ tiếp xúc đến hỏa cầu, lập tức bị đốt thành tro bụi!

Mà rồng băng trên người Nến Đỏ chưa kịp phản hồi đã hóa thành hơi nước bay đi!

Phượng hoàng ở trên bầu trời gào vang, sau đó chậm rãi đáp xuống phía sau Tống Mịch, cao ngạo ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ.

Phượng tộc cùng Long tộc là loại tôn quý nhất trong tất cả loài thú, cũng là thực lực rất mạnh, cho nên bình thường cũng kiêu ngạo cao quý.

Lúc đầu chẳng phải Băng Linh Huyễn Điểu cũng kiêu ngạo sao?

Nến Đỏ thối lui đến bên người nàng, hóa thành hình người, sợ hãi nhìn Phượng Hoàng màu vàng, nói: "Nguy hiểm thật!"

"Quả thật." Hoàng Bắc Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt chớp một cái nhìn Tống Mịch.

Tống Mịch vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lông phượng hoàng, miễn cưỡng nói: "Thế nào? Nguyệt Dạ, ngươi hẳn là biết kết quả trận chiến này, ngươi thua không thể nghi ngờ."

"Thật không?" Hoàng Bắc Nguyệt không thèm để ý chút nào, lạnh lùng thản nhiên liếc hắn, "Ngươi quả thật lợi hại, tuy nhiên, ngươi có lợi hại đến đâu, có thể đánh vỡ kết giới của Hiên Viên Vấn Thiên sao?"

Bốn phía đều là kết giới của Hiên Viên Vấn Thiên, bầu trời là bầu trời trong kết giới, mặt đất cũng là mặt đất trong kết giới. Cho dù hắn đâm thủng bầu trời, đào rỗng đất vẫn trong kết giới

Nghe được lời của nàng, Tống Mịch cau lại mi, nói: "Người đã chết, ta cần gì so đo với hắn?"

"Hắn mặc dù đã chết, nhưng ngươi vẫn không thắng được hắn." Hoàng Bắc Nguyệt mỉa mai, "Hắn đã chết, nhưng lòng trưởng công chúa thuộc về hắn. Hắn bày kết giới, ngươi không đánh tan được."

Những câu nói của nàng đâu vào nỗi đau của hắn, Tống Mịch hung hăng nói: "Có bản lĩnh khua môi múa mép, nhưng ta không muốn nghe!"

"A? Ngươi muốn thế nào? Giết ta?" Hoàng Bắc Nguyệt lười biếng cười rộ lên, cực nhỏ đều không sợ hắn.

"Giết ngươi đơn giản như bóp chết một con kiến vậy!"

"Thật không?" Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh, "Tống Mịch, ta đã nói đây là cái bẫy, ngươi cho rằng vừa rồi đã trúng bẫy, nhưng hiện tại ngươi mới thật sự đi tới trung tâm bẫy."

Thấy nàng bình tĩnh thong dong như thế, Tống Mịch cũng không khỏi không hoài nghi. Vừa rồi có cạm bẫy hay không, hoặc là, chẳng lẽ nơi này còn có trận pháp gì?

"Đừng suy nghĩ nhiều quá." Hoàng Bắc Nguyệt hảo tâm nhắc nhở hắn, "Thực lực của ngươi rất mạnh, ta sẽ không giở thủ đoạn trước ngươi. Có điều lúc mới nói chuyện, ta trộm chìa khóa trên người ngươi mà thôi."

Nàng giơ tay lên, trong tay cầm một lọn tóc buộc dây đỏ.

Đây là lọn tóc lấy từ lăng mộ của Trưởng công chúa Huệ Văn, bọn họ tưởng trưởng công chúa trong lăng mộ là giả, kì thực, đó đúng là Trưởng công chúa Huệ Văn.

Tống Mịch sờ soạng ngực, quả nhiên, lọn tóc hắn đặt trong đó đã biến mất.

Nhớ tới vừa rồi bọn họ nhiều lần cận chiến, chỉ sợ lúc đó bị trộm mất lọn tóc!

Ý nghĩ của Nguyệt Dạ thật khiến hắn nhìn với cặp mắt khác! Chìa khóa của cô ta đã bị phá hủy, hiện tại chỉ còn lại một cái này. Cô ta quả nhiên tính kế.

Trên mặt hắn vẻ mặt nhiều lần biến hóa, vừa phẫn nộ, vừa âm trầm, lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi muốn vây ta ở đây, không thể nào."

"Nơi này rất nhiều thạch thú, chỉ cần ngăn chặn ngươi một lát, ta có thể rời đi."

"Không dễ dàng như vậy!" Tống Mịch lạnh lùng nói, ngón tay động đậy, ở xa xa mấy cái hoạt tử nhân đang đại chiến cùng Cát Khắc liền trở về, thoáng cái bao vây Hoàng Bắc Nguyệt.

Trên ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt xuất hiện một đám lửa cháy, sau đó đem tóc phóng ra, làm bộ muốn thiêu.

"Cũng tốt, tất cả mọi người đừng muốn ra ngoài!"

"Ngươi chớ làm loạn!" Tống Mịch hét lớn, nơi này kết giới rất mạnh, hắn tự nhận không đánh được. Nếu không có chìa khóa, rất có thể bị nhốt lại.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười: "Để người của ta lại đây."

Tống Mịch nhìn chằm chằm nàng, phất phất tay, mấy người quái vật kia tránh ra một con đường. Cát Khắc cùng A Tát Lôi thương tích đầy mình, dìu đỡ nhau tới.

Nhìn thấy nàng, Cát Khắc lộ ra vẻ mặt áy náy nói: "Vương, xin lỗi, chúng ta liên lụy ngươi."

"Ta đã nói chúng ta là đồng bạn, cộng đồng tiến lui, không có gì liên lụy hết." Bọn họ đầy người bị thương, gặp gỡ quái vật như vậy mà có thể sống sót, nàng đã rất vui mừng.

Hoàng Bắc Nguyệt để bọn họ đi chữa thương, sau đó tiến lên từng bước, nói với Tống Mịch: "Đem những quái vật của ngươi rút lui, thu hồi triệu hồi thú của ngươi lại, ta sẽ mở kết giới cùng đi ra."

"Không được, ngươi mở kết giới ra, ta cam đoan sẽ không động đến một sợi lông của ngươi." Tống Mịch không dễ bị lừa, Nguyệt Dạ quỷ kế đa đoan, hắn sẽ không làm theo lời nàng.

"Ta không tin sự cam đoan của ngươi."

"Đã thế, chúng ta từ từ chờ đợi đi." Tống Mịch cũng tuyệt không thỏa hiệp.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc hắn một cái, dứt khoát ngồi xuống đất, trợ giúp đám người Cát Khắc chữa thương.

Bọn họ hiện tại bị bao vây, tuy nhiên trong tay nàng có chìa khóa ra ngoài, Tống Mịch không dám lộn xộn, nếu không, mọi người cùng nhau bị nhốt!

****** Bắc Nguyệt hoàng triều *****