Phượng Tê Thần Cung

Quyển 4 - Chương 25: Trưởng thành trong tình yêu




Ba người đều ở cùng một chỗ. Bầu không khí yên tĩnh, có chút cổ quái.

Nam Cung Uyên ngồi dựa lưng vào tấm phản, hai mắt khép lại, sắc mặt nhợt nhạt, đang lẳng lặng điều tức.

Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ đứng bên cạnh giường. Hai người nhìn nhau, không nói gì mà cùng nhau rời khỏi phòng.

Ra đến bãi đất trống bên ngoài, Lộ Ánh Tịch mới nhẹ nhàng mở miệng nói: “Thần, chàng nghĩ sao? Ta nên làm thế nào cho phải?”

Mộ Dung Thần Duệ nhướng mày lên cao, khó phân biệt vui buồn, trả lời: “Nàng định làm thế nào?”

“Sư tôn đã nói, duyên đến duyên đi không thể miễn cưỡng, nhưng ý của lão sư tôn bây giờ lại…” Lộ Ánh Tịch nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó xử và lo lắng.

“Có thể tiền bối chính là muốn Nam Cung Uyên hiểu rõ đạo lý này.” Mộ Dung Thần Duệ thản nhiên nói.

“Trả giá bằng tính mạng của sư phụ sao?” Lộ Ánh Tịch không thể chấp nhận bừa, giận sôi gan: “Nếu sư tôn sẵn lòng, có lẽ trị hết bệnh cũ của ta, nhưng chuyện này ta chưa từng có ý ép uổng. Thế nhưng tình trạng nguy cấp của sư phụ, có thể nào xem như trò đùa được?”

“Nếu đến cuối cùng tiền bối vẫn không chịu hiện thân giúp đỡ, Nam Cung Uyên sẽ ra sao?” Mộ Dung Thần Duệ khẽ nheo mắt, nghi hoặc nói: “Độc tố sẽ chạy thẳng vào tim?”

Thấy ánh mắt thâm trầm của hắn, lòng Lộ Ánh Tịch lại dậy sóng, ngược lại còn hỏi thẳng: “Thần, phải chăng chàng đang hy vọng sư phụ không được cứu?”

Mộ Dung Thần Duệ nhìn nàng chằm chặp, từ từ nhếch môi mỏng, tạo nên một độ cong như một nụ cười lạnh lùng: “Tất nhiên Trẫm không hy vọng tồn tại một kẻ địch mạnh như thế trên đời này, nhưng Trẫm cũng không đến mức lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Y đã liều mình cứu nàng. Xét về tình hay về lý, lần này Trẫm đều phải đa tạ việc làm cao thượng của y.”

Lộ Ánh Tịch thu lại ánh nhìn, nhỏ giọng nói: “Nếu như chàng không ngại, ta nghĩ sẽ tạm thời đáp ứng yêu cầu của sư tôn. Đến khi sư tôn chữa trị giúp sư phụ xong, ta lại trở mặt khước từ sư tôn.”

Sắc mặt Mộ Dung Thần Duệ nhất thời đông cứng, mím chặt môi không hé răng.

Lộ Ánh Tịch đưa hai tay nắm bàn tay của hắn, chầm chậm ngẩng đầu, dịu giọng nói: “Chỉ là kế sách tạm thời thôi. Ta biết, làm như vậy sẽ khiến chàng khó xử. Nhưng sư phụ bởi vì ta mà bị trúng độc, ta không thể làm ngơ, không màng đếm xỉa đến.”

“Lộ Ánh Tịch.” Mộ Dung Thần Duệ đột nhiên gọi cả tên lẫn họ của nàng ra, giọng nói toát ra khí lạnh: “Nếu trí nhớ của nàng vẫn còn tốt, nàng hãy nhớ lại tỉ mỉ những chuyện trước đây. Trẫm đã đối đãi với nàng thế nào, đã bao nhiêu lần thỏa hiệp và nhượng bộ nàng? Mà hôm nay nàng muốn làm mất mặt Trẫm bỏ đi theo Nam Cung Uyên?”

Nghe thế, Lộ Ánh Tịch càng cố sức nắm chặt bàn tay to lớn của hắn, thành khẩn giải thích: “Lần này thì khác, là vì ân tình, không liên quan gì đến tình yêu.”

“Nói như thế, vậy là nàng đã từng vì ‘tình yêu’?” Mộ Dung Thần Duệ lạnh nhạt liếc nàng. Nhưng vẫn để mặc nàng nắm tay, không gạt ra cũng không bóp chặt vào.

Lộ Ánh Tịch chợt thấy lúng túng khó xử, nhỏ giọng lại trả lời: “Đã từng có cảm giác đó, thật sự đã từng có, không thể vì những thay đổi sau này mà phủ nhận điều đó. Thì cũng giống như tình cảm trước đây của chàng đối với Diêu Lăng. Bất luận sau đó đã xảy ra bao nhiêu chuyện, cũng không thể xóa sạch quãng thời gian trước đây được.”

Mộ Dung Thần Duệ chau mày, trong đôi mắt sâu thẳm dường như nổi lên chút ý cười, nhưng miệng vẫn lạnh lùng nói: “Đây là nàng đang muốn tính toán nợ cũ với Trẫm? Trẫm và Diêu Lăng từ đây đã định rõ ranh giới, sẽ không còn vướng mắc tình cảm nữa. Còn nàng thì sao?”

Lộ Ánh Tịch ấp a ấp úng thỏ thẻ nói: “Ơn giúp đỡ, tình sư đồ và tình thân, những tình cảm này cũng không thể khi không mà biến mất.” Suy nghĩ một chút, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Con người sống trên đời này, không phải chỉ có một loại tình cảm là ‘tình yêu’, những tình cảm khác cũng rất đáng quý trọng. Mong Hoàng thượng hãy hiểu và bao dung.”

“Ý của nàng là, người nàng yêu chính là… Trẫm?” Mộ Dung Thần Duệ cố ý kéo dài giọng, hứng khởi hỏi.

Lộ Ánh Tịch hơi cắn môi dưới, vội vã gật đầu một cái xem như là câu trả lời. Gương mặt nàng bỗng nóng hổi, hai má ửng hồng mà nàng không hề nhận ra.

Mộ Dung Thần Duệ không buông tha nàng đơn giản như vậy, truy hỏi đến cùng: “Sao không lên tiếng? Nếu nàng không nói rõ mọi chuyện, vậy làm sao Trẫm có thể yên tâm, cam chịu cho nàng đi theo Nam Cung Uyên đây?”

Giọng của Lộ Ánh Tịch nhỏ như tiếng muỗi bay vo ve: “Ta đã trả lời rồi.”

Mộ Dung Thần Duệ bật cười không thành tiếng, vẫn hỏi tới: “Nàng trả lời khi nào? Trẫm không nghe thấy gì cả.”

Lộ Ánh Tịch cau mày, ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng chốc tỉnh ngộ. Hắn đang dụ nàng nói ra ba chữ kia?

Lòng dần dần sáng tỏ, nàng cười nhẹ, lại nói: “Có qua mà không có lại không phải quân tử. Vừa rồi ta đã gật đầu rồi. Thần, bây giờ đến lượt chàng trả lời mới đúng.”

Mộ Dung Thần Duệ không ngờ lại bị nàng quát ngược lại một câu, nhất thời không biết trả lời thế nào. Chẳng qua hắn chỉ muốn nghe một lời tỏ tình. Thế nhưng muốn cạy miệng nàng nói ra một câu nửa chữ ngọt ngào lại khó khăn đến vậy.

Lộ Ánh Tịch mỉm cười, không ép hắn trả lời. Nàng chuyển đề tài câu chuyện nói: “Sư tôn nói đã để lại linh dược trong nhà trọ. Chúng ta đi tìm một chút xem sao. Nói không chừng chúng ta không cần phải đi nước cờ kia.”

Mộ Dung Thần Duệ duy trì sự im lặng, để tùy nàng lôi kéo đi tìm thuốc khắp nơi.

Mà trong phòng trọ, người đang nhắm mắt tĩnh tâm nghe tiếng bước chân bên ngoài ngày càng xa dần, mới yếu ớt mở mắt.

Gương mặt tuấn tú càng hiện rõ sự phờ phạc. Nhìn vào đôi mắt đen thăm thẳm ấy tựa như đang nhìn vào một hố sâu không thấy đáy. Hết thảy nỗi chua xót, thống khổ và bi thương đều được cất giấu dưới đáy hồ. Để không ai có thể dễ dàng nhận ra, chỉ có một mình y chịu đựng và gặm nhấm nó.

Thật ra y đã biết từ lâu, kiếp này vô vọng. Nhưng gốc rễ tình yêu đã cắm sâu, đâu phải muốn nhổ là có thể nhổ được? Sư tôn nói đúng, y quả thực là một người ngu si đần độn.

Duyên đến duyên đi đều do số mệnh, nếu miễn cưỡng chia cắt sẽ bị giảm phúc. Không phải là y không hiểu điều đó, chẳng qua là tình cảm không theo lý trí bản thân.

Ánh sáng trong đôi mắt đen láy nhấp nháy, bị bao phủ bởi lớp ươn ướt. Y từ từ nhắm mắt lại, vầng trán cao vẫn luôn hờ hững lại thêm mấy phần lạnh lẽo.

***

Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ đã đi tìm khắp mọi ngõ ngách trong nhà trọ, lục lọi vô cùng kỹ càng, mất thời gian rất lâu. Cho đến khi sắc trời tối dần mà hai người vẫn không có thu hoạch nào, không khỏi cảm thấy nhụt chí.

“Lẽ nào sư tôn đã gạt chúng ta?” Lộ Ánh Tịch quay lại nhà bếp, vừa tìm kiếm trong mớ xoong nồi, chén bát, vừa chán nản lẩm bẩm.

Mộ Dung Thần Duệ nhìn thấy bộ dạng nhăn mặt, không vui của nàng, hắn đang định lên tiếng an ủi thì bên tai đột nhiên nghe được một tiếng động nhỏ xíu, khác lạ. Hắn quay phắt đầu nhìn lại, đã thấy có một người xuất quỷ nhập thần đang đứng trước cửa nhà bếp.

“Đồ tôn nha đầu, con thế này là không đúng rồi. Con cả gan dám nói xấu sau lưng lão nhân gia ta!” Hai hàng lông mày trắng phau méo mó, bộ dáng có chút không vui.

Lộ Ánh Tịch cũng nghiêng người dòm ra, vội vàng đặt mâm chén trên tay xuống. Nàng đi nhanh về phía lão, rất sợ lão thoáng cái đã chuồn mất.

“Nha đầu, đừng tới đây.” Lão chợt lớn tiếng hét lên.

Lộ Ánh Tịch giật mình dừng lại, ngờ vực gọi: “Sư tôn?”

Lão lại cười ầm lên, cười xong mới nói: “Nha đầu à, con ấy giờ hãy suy nghĩ cẩn thận chuyện này thì đỡ mệt hơn đấy! Nếu con muốn ta chữa trị cho đồ đệ ngốc thì con phải theo nó về Lâm Quốc. Con phải biết rằng, lần này đi, sợ là con khó lòng rời khỏi lần nữa. Một khi đã bước chân vào lãnh thổ Lâm Quốc, con không thể nào nói đến là đến, nói đi là đi. Nhưng mà có một chuyện con có thể yên tâm, đợi khi đứa bé trong bụng con được sinh ra, ta sẽ đưa nó về Hoàng Triều, tuyệt đối sẽ không để đứa nhỏ trở thành vật hy sinh của cuộc tranh đấu quyền lực.”

Nói hết những lời này, lão quay sang dò xét Mộ Dung Thần Duệ. Lão thấy vẻ mặt hắn xám xịt, thì lại càng vui vẻ cười tươi. Dù lão còn nhiều việc phải làm nhưng vẫn nán lại, vuốt hàm râu trắng, đợi Lộ Ánh Tịch trả lời.

Lộ Ánh Tịch định thần, bình tĩnh trả lời rành mạch: “Xin hỏi sư tôn, người làm thế này đến tột cùng là với mục đích gì? Thật sự là muốn tốt cho sư phụ sao? Miễn cưỡng như thế, theo tính tình của sư phụ, thì người sẽ vui ư? Cho dù Ánh Tịch đồng ý đến Lâm Quốc, song người ở đó mà trái tim thì ở nơi khác, vậy đó là điều sư phụ mong muốn hay sao? Sư tôn tội tình gì lại kiên quyết muốn làm như vậy, khiến cả ba người đều đau khổ.”

Lão im lặng giây lát, khẽ gật gù nói: “Nha đầu, con thật ra lại nhìn hiểu rất rõ mọi việc, chỉ tiếc rằng vẫn còn một người nghĩ không thông.”

“Ý của sư tôn là chỉ sư phụ nhìn không thấu ư?” Lộ Ánh Tịch sinh vài phần khó hiểu. Tất nhiên là nàng biết sư phụ có tình cảm với nàng, nhưng có trầm trọng như lời sư tôn nói như vậy không? Việc trúng độc, nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ không chút do dự đi cứu sư phụ. Loại tình cảm này cùng với suy nghĩ thôi thúc đó không phù hợp với chuyện tình cảm ư?

“Nha đầu, con đừng thấy Uyên nhi xưa nay luôn chín chắn lãnh đạm, thực ra tính khí của nó rất ương ngạnh.” Lão già lại mở miệng nói, ánh mắt như trôi xa, rồi nhập vào trong đoạn quá khứ xa xăm khi xưa. “Năm đó, nó đã dập đầu trước di ảnh của tổ sư sáng lập bang phái và tuyên thệ suốt đời tận hiến với Huyền môn. Từ đó về sau, mặc dù nó có phát hiện ra thân thế của mình, nhưng vẫn không thay đổi tâm chí, không hủy lời thề. Nó là kiểu người một khi đã nhận định cái gì, thì vĩnh viễn không bao giờ hối hận. Tính nết này có lẽ là di truyền từ Diêu gia bọn họ. Nhưng mà bản tính Uyên nhi lương thiện, vả lại luôn ngấm ngầm chịu đựng, ít khi bộc phát ra ngoài. Bản chất của nó hoàn toàn khác xa Diêu Lăng.”

Lộ Ánh Tịch im lặng lắng nghe, nghe đến tên Diêu Lăng, nàng bất giác liếc mắt nhìn Mộ Dung Thần Duệ.

Ánh mắt Mộ Dung Thần Duệ chạm vào ánh mắt nàng, hắn cong môi cười nhạt, sắc mặt vẫn bình thường.

“Người quá mức đè nén tâm tình của chính bản thân thì trái tim thường dễ chán nản và u uất.” Lão tiếp tục nói thong dong: “Để đồ đệ ngốc mỗi ngày bị dày vò, hàng năm khổ sở, chi bằng một đao chấm dứt tất cả. Từ đó, dưới trời cao biển rộng không còn vướng bận chi nữa.”

“Làm sao để chấm dứt ạ?” Lộ Ánh Tịch hé miệng hỏi.

“Làm thế nào để chấm dứt, điều này phải xem người trong cuộc làm thế nào.” Trong mắt lão là ánh sáng trong trẻo, minh mẫn và nhìn xa trông rộng, “Nha đầu à, con là người thông minh, nên có thể nghĩ ra phương pháp ổn thỏa mọi đường. Đừng làm người con yêu khó xử, cũng đừng làm người yêu con thống khổ. Đây là chuyện con cần phải học để làm tốt. Một bên thụ động tiếp nhận, một bên lại thuận thế làm theo, cuối cùng tất cả đều bị tổn thương mà thôi.”

Lộ Ánh Tịch sững sờ, lòng chấn động không thôi. Nàng quả thực là người như vậy. Nói trắng ra đó là bảo vệ mình quá đáng, cũng chính là ích kỷ.

Vẻ đứng đắn trên mặt lão duy trì không được bao lâu, lại quay về bộ dạng rung đùi đắc ý, cười tít mắt: “Nha đầu, tối nay Uyên nhi sẽ phát độc, tự con xem xét rồi lo liệu nhé!” Lời vừa dứt, thân hình lão nhích một tí, trong nháy mắt người đã đi xa.

Mộ Dung Thần Duệ trầm mặc nhìn nàng chăm chú. Trong lòng hắn âm thầm hiểu được những lời nói bắn đúng tim đen của lão tiền bối đã nói. Trong tính cách của Ánh Tịch quả thực có một khuyết điểm. Đó chính là keo kiệt trả giá tình cảm, nói đúng hơn là sự nỗ lực. Nếu như không phải do hắn chủ động đến gần, chỉ e hai người họ đến nay vẫn là kẻ địch của nhau. Có thể do tính tình nàng như vậy, nên tình cảm mơ hồ giữa nàng và Nam Cung Uyên không có cách nào nảy sinh, càng không thể đâm hoa kết trái. Nhờ vậy hắn mới có cơ hội có được nàng.

Thật ra, nàng và hắn giống nhau xiết bao. Cả hai đều cần trải qua một quãng thời gian thật dài, mới bước trên con đường đời chân chính phải đi.

“Ánh Tịch.” Hắn nhỏ giọng gọi nàng, bước đến gần nắm tay nàng, “Lần này nàng không nên hỏi Trẫm nên làm thế nào, mà chính nàng phải tự suy nghĩ. Mặc kệ quyết định của nàng ra sao, Trẫm cũng sẽ không oán trách nàng.”

Lộ Ánh Tịch ngửa mặt nhìn hắn, đáp trả hắn với nụ cười vu vơ.

Nhưng lòng bàn tay của nàng đang toát mồ hôi lạnh, trái tim đập loạn nhịp, tựa như đang khẩn trương lại như sợ hãi. Nàng phải ‘một đao chấm dứt’ ư? Vậy có quá tàn nhẫn không? Sư phụ có chịu đựng nổi hay không? Tóm lại phải làm thế nào mới không khiến người nàng yêu phải khó xử, lại không làm người yêu nàng đau khổ đây?

Đôi mắt trong veo dần dần bị phủ kín bởi làn sương mù dày đặc, mờ mịt và do dự.

Mộ Dung Thần Duệ cũng không nói thêm điều gì nữa. Hắn chỉ nắm chặt tay nàng, đan bàn tay của mình vào những ngón tay mảnh khảnh của nàng.

Hắn đã vĩnh biệt quá khứ, còn bây giờ là đến phiên nàng. Những gian khổ hết lần này đến lần khác đều qua đi. Hai người họ có tiếp tục cùng nắm chặt tay, sóng vai nhau bước tiếp hay không, hắn sẽ tĩnh tâm chờ đợi.