Phượng Tê Thần Cung

Quyển 4 - Chương 8: Nổi giận vì ai đó




“Đoàn Vương gia đến Du Thành bao giờ thế?” Lộ Ánh Tịch mở cửa phòng, chào hỏi qua loa.

“Vừa mới đây thôi.” Đoàn Đình Thiên nhướng mày lên, cười tủm tỉm: “Nhân lúc rối loạn, ta liền chuồn vào đây luôn.”

“Chuyện mạo hiểm như vậy. Chẳng hay Đoàn Vương gia đến vì chuyện gì?” Lộ Ánh Tịch đứng chặn ở cửa, che khuất ánh mắt thăm dò vào bên trong của hắn ta.

“Lộ muội muội đang ở Du Thành, ta sao có thể nào không đến thăm được chứ?” Đoàn Đình Thiên mặt mày tươi cười, tỏ ra thân thiết vô hại, “Nhưng mà ta nghĩ, hẳn là không chỉ có một mình ta nhớ Lộ muội muội đâu.”

Lộ Ánh Tịch không nói, bình thản nhìn thẳng hắn ta.

“Lộ muội muội có biết, Đông Bắc Ô Quốc bị tấn công không?” Đoàn Đình Thiên tự nói: “Nếu Ô Quốc không có diệu kế nào, vậy thì ngày mất nước không còn xa nữa rồi.”

Lộ Ánh Tịch trầm ngâm, lẳng lặng nhìn hắn ta. Qua giây lát, nàng cong môi cười nhạt: “Đoàn Vương gia mong muốn Ô Quốc bị diệt vong hay là sẽ chuyển bại thành thắng?”

Đoàn Đình Thiên nhún nhún vai, bộ dạng không hề gì: “Cái này không thể thuận theo mong muốn của ta.”

Lộ Ánh Tịch cũng rất thản nhiên, cố ngậm ý cười khẩy, nhưng nàng không muốn nhiều lời. Rất dễ nhận thấy, trong lời nói của Đoàn Đình Thiên có ý tứ khác. Hắn ta muốn chia rẽ quan hệ của nàng và Mộ Dung Thần Duệ, để làm ngư ông đắc lợi? Bây giờ nghĩ lại, nếu không phải do sư phụ kiên trì, sợ rằng Lâm Quốc tuyệt đối sẽ không điều quân trợ giúp.

“Lộ muội muội, Tây Quan Hoàng Triều…” Đoàn Đình Thiên mặt mũi vui vẻ, hứng thú kéo dài âm tiết.

“Đoàn Vương gia đã lặn lội đường xa đến đây, chi bằng mời mang thân vàng ngọc đến đại sảnh thưởng thức chén trà.” Sắc mặt Lộ Ánh Tịch tối lại, giọng điệu sắc bén.

“Chỗ này vắng vẻ không người, Lộ muội muội đang kiêng dè cái gì?” Đoàn Đình Thiên làm bộ dạng khó hiểu, ngó nghiêng xung quanh một chút, rồi lại nói: “Lộ muội muội đã sắp xếp ở Tây Quan Hoàng Triều một quân cờ tốt, nhưng đáng tiếc là Nam Cung huynh không chịu tiết lộ. Ta thật sự rất hiếu kỳ, vậy nên mới cố ý không quản ngại đường xa đến đây.”

Lộ Ánh Tịch mím môi không hé răng. Đoàn Đình Thiên rõ ràng là đang thăm dò nàng. Nếu hắn ta phát hiện Mộ Dung Thần Duệ đang ở trong phòng, khó đảm bảo hắn ta sẽ không tung ám chiêu. Huống hồ Mộ Dung Thần Duệ có thương tích trong người.

“Ngược lại trận chiến hôm nay cũng không thể tránh được.” Đoàn Đình Thiên không chú ý một chút nào đối với nét mặt trầm mặc của nàng, vẫn tràn trề hăng hái nói: “Binh mã Hoàng Triều đóng quân ở Lang Thành cũng không đủ để đánh hạ Du Thành, bất quá có thể xem như lực lượng tương đương. Nếu như từ đây bắt đầu tiến hành cuộc chiến lâu dài, càng lâu thì binh lực Ô Quốc càng tổn hại, và sớm muộn gì Du Thành sẽ trở nên dễ như bỡn với Hoàng Triều. Suy cho cùng, Ô Quốc sẽ không có sức điều động nhiều binh mã cứu trợ hơn được nữa.”

Phân tích của hắn ta rất thấu đáo, trong lòng Lộ Ánh Tịch cũng hiểu rõ những điều đó. Tuy rằng Mộ Dung Thần Duệ đúng là vì nàng mà đến, nhưng hắn phát động tấn công cũng không phải chỉ vì ham muốn cá nhân.

“Cho nên, nếu Ô Quốc muốn sống sót, thì chỉ còn nước đặt hy vọng vào trận Tây Quan, hơn nữa phải tốc chiến tốc thắng.” Đoàn Đình Thiên đưa ra nhận định cuối cùng, sau đó đứng nhịp chân nhàn hạ nhìn nàng.

“Đã làm phiền Đoàn Vương gia bận lòng rồi.” Lộ Ánh Tịch ôn hòa tiếp lời.

“Lâm Quốc ta và Hoàng Triều có minh ước, trong lúc Hoàng Triều khai chiến với Ô Quốc thì Lâm Quốc tuyệt đối không nhúng tay vào.” Đoàn Đình Thiên thu lại nét cười, ánh mắt tối sầm lại, “Nam Cung huynh tự ý hành động, tương lai y phải gánh chịu hậu quả mà y đã gây ra.”

“Ta còn nhớ lúc ở trong sơn cốc, Đoàn Vương gia đã nói những lời này rồi.” Lộ Ánh Tịch không khỏi mỉm cười châm biếm, “Đoàn Vương gia quên nhanh vậy sao?”

“Ta đã khuyên muội quay về Ô Quốc, quả thực là suy nghĩ cho Ô Quốc.” Đoàn Đình Thiên bỏ bộ mặt cà lơ phất phơ, nói nghiêm chỉnh: “Nhưng là vì Nam Cung huynh nhiều hơn. Trước khi ta thuyết phục muội, thì y đã định một mình dẫn binh cứu giúp Ô Quốc. Y là người như thế nào, hẳn là muội biết rất rõ.”

“Đoàn Vương gia, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?” Lộ Ánh Tịch cau chặt mày. Lúc trước, nàng quyết định trở về Ô Quốc, đó không phải vì bị thuyết phục bởi Đoàn Đình Thiên, mà là lựa chọn của chính nàng.

“Nam Cung huynh không tuân theo ý chỉ của hoàng huynh ta, làm trái minh ước với Hoàng Triều, đó chính là tội chém đầu. Nhưng mà, đợi đến khi chiến tranh ở Ô Quốc được dẹp sạch, nếu muội bằng lòng theo Nam Cung Uyên cùng thuần phục Lâm Quốc của ta, hoàng huynh chắc chắn sẽ khai ân cho một con đường sống, bỏ qua chuyện cũ.” Đoàn Đình Thiên cũng không quanh co nữa, nói thẳng mục đích chính.

“Đây là đang uy hiếp ta?” Lộ Ánh Tịch cảm thấy nực cười. Nàng sẽ không khờ dại đến mức tin rằng Lâm Quốc muốn kêu gọi nàng nhận tổ quy tông, e là chỉ muốn biết cái mật đạo đi thông vào hoàng cung Hoàng Triều kia mà thôi.

“Ta chỉ là quý trọng nhân tài.” Đoàn Đình Thiên trầm giọng trả lời.

“Nói như vậy, ta và sư phụ cũng được xem là quý trọng nhân tài?” Lộ Ánh Tịch không khách khí hỏi ngược lại.

“Cho dù ta không làm gì, nhất định muội cũng sẽ lựa chọn con đường này. Nam Cung Uyên lại càng không phải nói đến, y nguyện nỗ lực làm tất cả cho muội.” Đoàn Đình Thiên đem trách nhiệm đẩy sang hai người, nhưng những lời này là sự thật.

Sắc mặt Lộ Ánh Tịch hờ hững, một mực giữ thái độ im lặng và không bày tỏ thái độ.

“Lộ muội muội, muội vốn là người Lâm Quốc, thuần phục Lâm Quốc có gì không ổn chứ?” Đoàn Đình Thiên vẫn quan sát nàng chằm chặp. Thấy nàng vẫn giữ bộ dạng im thin thít, bỗng thở dài một hơi rồi ôn nhu nói: “Muội thật sự cho rằng Mộ Dung Thần Duệ là phu quân của muội ư? Giữa lợi ích và muội, muội khẳng định rằng hắn sẽ chọn muội sao? Nhưng nếu đó là Nam Cung Uyên, ta dám cam đoan, bất kể có cái gì mê hoặc ở trước mặt y, y cũng sẽ chọn muội.”

Lộ Ánh Tịch vẫn không chịu mở miệng như trước, thần sắc bình ổn, không nhìn ra có chút lo lắng phập phồng nào.

“Nếu như muội nhẫn tâm đứng trơ mắt nhìn Nam Cung Uyên không được chết già, vậy thì muội cứ xem như hôm nay ta chưa hề tới đây.” Đoàn Đình Thiên buông ra một câu nặng lời, sau đó xoay người bỏ đi.

Bước chân của hắn ta rất kỳ lạ, ẩn chứa nội lực. Trong nháy mắt hắn ta đã biến mất ở góc hành lang gỗ.

Lộ Ánh Tịch đứng yên nhìn chăm chú về phương hướng đó. Một lúc lâu sau, nàng mới thu hồi tầm mắt, xoay người vào trong phòng, cài chặt chốt cửa.

Trước mặt nàng là một đôi mắt xanh đen thăm thẳm như đầm sâu, khiến nàng ngẩn người.

“Nàng đã mai phục quân cờ gì ở Tây Quan?” Giọng điệu nhàn nhạt, giống như chỉ tùy tiện hỏi qua loa.

Lộ Ánh Tịch không nói, chỉ nhìn hắn.

“Ngươi sẽ vì Nam Cung Uyên mà quay lại Lâm Quốc?” Hắn từ từ hỏi thêm một câu nữa.

Lộ Ánh Tịch vẫn im lặng, không thể nào trả lời hắn.

Mộ Dung Thần Duệ đến gần nàng, nóng lòng muốn nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng, nhưng cũng không lên tiếng.

Ánh mắt của hắn sáng chói giống như có hố lửa trong đó, nàng bất giác run rẩy đôi chút, quay mặt đi.

“Nhìn Trẫm.” Hắn đưa tay quay mặt của nàng lại, giọng nói trầm thấp dò hỏi: “Nàng có tình cảm với Nam Cung Uyên, đúng không?”

Lộ Ánh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu.

Sắc mặt Mộ Dung Thần Duệ đột nhiên lạnh lẽo, buông tay thả nàng ra.

“Tình cảm trong cuộc sống này, không chỉ có tình yêu không thôi.” Nàng nhỏ nhẹ mở miệng, “Đúng là đã từng nảy sinh tình cảm yêu mến ngây ngô, nhưng tất cả cũng đã thành quá khứ. Tuy nhiên, những việc sư phụ đã làm vì Thần thiếp, Thần thiếp không thể xem như không thấy. Tình yêu không cách nào hoàn lại, nhưng ân nghĩa nhất định phải trả.”

Nét mặt Mộ Dung Thần Duệ cũng hòa hoãn hơn, nhưng giọng điệu vẫn hời hợt: “Vậy nàng định làm thế nào?”

Lộ Ánh Tịch lắc đầu, thành thực trả lời: “Thiếp không biết.” Nàng quả thực không biết nên làm thế nào cho phải. Cơn sóng lớn đến quá nhanh, vừa rồi nàng một mực cố gắng áp chế ưu tư từ tận đáy lòng, chưa kịp suy xét kỹ càng.

“Nàng có thể từ từ suy nghĩ, nhưng phải theo Trẫm hồi cung.” Mộ Dung Thần Duệ liếc mắt nhìn nàng, gắng nuốt lửa giận xuống đáy lòng. Đáng lý hắn có thể thuận lợi một bước đánh hạ Ô Quốc. Ngờ đâu nàng lại nhúng tay ở phía sau, tình huống trở nên khó giải quyết hơn. Nữ nhân đáng ghét này, cứ không thể làm hắn bớt lo!

Nụ cười khẽ nở trên môi Lộ Ánh Tịch. Giả sử nàng đi theo hắn, thì còn suy nghĩ được gì nữa chứ? Lẽ nào hắn sẽ để mặc nàng tự do qua lại sao?

Mộ Dung Thần Duệ đưa tay nắm cằm của nàng, bình tĩnh nói: “Chuyện của Nam Cung Uyên cứ tạm gác lại, sau này hẵng nói. Chiến sự cửa Tây vừa mới bắt đầu, Trẫm đã sớm ngờ rằng nàng là người đứng sau đưa ra chủ kiến. Rốt cuộc nàng đã bố trí cái bẫy gì ở Tây Quan hử?”

“Hoàng thượng cho rằng Thần thiếp sẽ nói sao?” Lộ Ánh Tịch ngửa mặt nhìn lại hắn, đôi mắt sáng trong veo. Nàng không hề sợ hãi, cũng nhất quyết không nói. Bởi vì đây là chuyện quốc sự, không phải chuyện riêng. Nàng tin hắn có thể hiểu được.

Quả nhiên, Mộ Dung Thần Duệ cũng không giận, hàng lông mày chau nhẹ lại, chậm rãi nói: “Vận mệnh Ô Quốc đã tận. Nàng việc gì phải lao tâm khổ tứ? Phí sức lực như vậy, nàng làm sao dưỡng thai? Làm sao để bé con có thể ra đời khỏe mạnh hả?”

“Vốn là Thần thiếp định trở về kinh thành gặp Phụ hoàng.” Lộ Ánh Tịch than nhẹ, xem ra hiện tại không có khả năng rồi.

“Nàng vẫn còn muốn chạy Đông chạy Tây?” Mộ Dung Thần Duệ cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Bao nhiêu tức giận tích tụ trong lòng bỗng nhiên bùng nổ, “Tiểu Phạm đúng là mắng nàng không có sai mà! Nàng thật là tùy hứng làm xằng làm bậy! Nàng sắp làm mẹ rồi, nhưng lại không có chút xíu tự giác nào vậy? Nàng tưởng bản thân là mình đồng da sắt hả? Thật sự muốn đợi đến lúc con gặp chuyện không may, nàng mới hối hận hử?”

Liên tiếp những lời trách mắng quát tháo, Lộ Ánh Tịch sững sờ đứng yên hứng chịu.

“Phải chăng nàng muốn Trẫm lo lắng đến chết nàng mới vui phải không? Có phải muốn Trẫm vì nàng mà từng bước từng bước nhượng bộ, nàng mới hài lòng hả? Nàng muốn Trẫm chứng minh điều gì? Nàng nói thẳng luôn đi!” Mộ Dung Thần Duệ nói hết nỗi niềm, ngực phập phồng lên xuống. Cơn giận và nỗi lo ứ đọng trong lòng bùng lên và tuôn ra ngoài.

Lộ Ánh Tịch kinh ngạc ngẩn người, nhưng đáy lòng lại trào dâng tình cảm ngọt ngào.

“Nàng muốn đấu với Trẫm, Trẫm có thể cho phép. Nhưng nàng không thể đem tính mạng của bé con ra đặt cược được! Nàng cũng biết, trong quãng thời gian Trẫm không được gặp nàng, lòng có bao nhiêu khó chịu? Lúc Trẫm biết nàng liều lĩnh, bỏ mặc sống chết chạy đến Lang Thành, nàng có biết Trẫm đã có bao nhiêu lo lắng? Nàng suy tính vì Ô Quốc, lo cho Nam Cung Uyên, vậy có thể tĩnh tâm suy nghĩ cho Trẫm một chút được không?” Mộ Dung Thần Duệ cúi đầu gầm gừ, ánh mắt sâu như đại dương xanh thẳm. Lo âu trong lòng tuôn trào như những cơn sóng ào vào bờ tầng tầng lớp lớp.

Lộ Ánh Tịch nhìn hắn không chớp mắt, cảm xúc ngọt lịm trong lòng dần biến thành chua xót. Hắn không mắng sai, xác thực rằng nàng suy nghĩ rất ít cho hắn. Bởi vì trong tiềm thức của nàng luôn luôn cho rằng, hắn là một người kiên cường mạnh mẽ, không cần ai lo lắng. Nhưng nàng đã quên, hắn cũng chỉ là một nam nhân bình thường sống trên đời này. Hắn cũng khốn khổ vì tình, cũng sẽ vì người mình quan tâm mà thấp thỏm lo âu. Những thứ này không can hệ gì đến thân phận và địa vị.

“Xin lỗi.” Nàng nhỏ nhẹ nhận lỗi. Nàng đưa tay lên vuốt ve hai gò má gầy gò của hắn, “Hoàng thượng gầy đi nhiều. Là Thần thiếp không tốt, đã mang rất nhiều phiền muộn đến cho Hoàng thượng.” Đầu ngón tay của nàng lướt qua trán của hắn, nhẹ nhàng vân vê nếp nhăn giữa hai hàng lông mày.

“Đúng vậy, nàng đúng là mang đến cho Trẫm rất rất nhiều phiền phức.” Mộ Dung Thần Duệ bắt được tay nàng, nắm chặt trong lòng bàn tay, giọng điệu như đang giận, “Trẫm không chê nàng phiền phức, nàng phải đội ơn báo đáp nghe chưa.”

“Dạ!” Nàng không phản bác, mắt lấp lánh ý cười.

“Tối nay đi với Trẫm, đừng do dự nữa.” Lời nói của hắn trầm thấp nhưng bá đạo.

“Được ạ.” Lộ Ánh Tịch cũng ôn hòa đồng ý.

Nàng ngoan ngoãn thuận theo ngược lại khiến Mộ Dung Thần Duệ sinh nghi. Hắn nhìn nàng dò xét, lại hỏi: “Có thật không?”

“Thật mà!” Lộ Ánh Tịch gật đầu, nụ cười lộ rõ lúm đồng tiền nhỏ xinh trên má.

“Lộ Ánh Tịch, nàng đám đùa bỡn, bày mưu tính kế, thì đừng trách Trẫm không khách khí nhé!” Mộ Dung Thần Duệ tăng lực siết chặt tay nàng, tỏ ý cảnh cáo.

“Nhưng mà Thần thiếp có một điều kiện.” Lộ Ánh Tịch cười cười nhìn trả hắn, tâm tình ấm áp hơn, nhưng cũng có ít nhiều một nỗi buồn vô cớ. Tình và nghĩa khó song toàn, nàng không thể hy vọng xa vời bản thân sẽ gặp may mắn câu được cá lại lấy được tay gấu[1].

[1] Câu này được lấy ngược ý với câu nói của Mạnh Tử: Cá với tay gấu không thể có cùng lúc, có nghĩa là mỗi một người đều phải đứng trước sự lựa chọn, và không thể có cả hai, được cái này mất cái kia.