Phượng Tôn Cửu Thiên: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư

Chương 3: Quân Vô Nhai




~~~~~~~~
Mời mn tiếp tục đọc nha ! Ủng hộ cho Chii nhé ! (>_<)""
(O_o)""""
....


Ngón tay nhẹ nhàng xoay nhìn kĩ viên châu này, Lam Nguyệt vẫn không biết được nó rốt cuộc có chỗ nào thần bí. Chẳng lẽ phải vận linh lực ?


Ách, nàng cũng không có linh lực...


Cuối cùng nàng đành bỏ cuộc.


Lam Nguyệt tại trong phòng xem xét bản thân thể chất, Lam Nguyệt có chút buồn bực, nàng chẳng lẽ thật sự là phế vật ? Thực không thể tu luyện sao ??


Theo kí ức của Phượng Lam Nguyệt, Lam Nguyệt ngưng thần, tập trung cảm nhận thiên địa linh khí, nàng cảm nhận được xung quanh có nhiều đóm sáng, gần như bao lấy thân thể nàng, nhưng Lam Nguyệt không biết như thế nào hấp thụ được.


"Làm thế nào hấp thụ a ? Rõ ràng tại trước mặt, ta cũng làm theo đúng hướng dẫn, tại sao không hấp thụ được linh khí ?"


"Bởi vì ngươi chưa khai linh mạch"


Bỗng nhiên một thanh âm trầm thấp vang lên, Lam Nguyệt giật mình, vội vàng cảnh giác nhìn xung quanh, nàng không có cảm giác được xung quanh có hơi thở nào khác, lạnh giọng quát:


"Ai !!"


"Ngươi có thể gọi ta là Quân Vô Nhai."


"Ngươi gọi cái gì liên quan gì đến ta ? Cút ra đây !"


Lam Nguyệt lạnh lùng mở miệng, giọng nói này làm nàng cảm thấy không an toàn, bởi vì nàng không cảm nhận được bất kì khí tức nào cả ! Chẳng lẽ gặp quỷ ?


"Hahaha..... Tiểu nha đầu, ngươi muốn thấy cũng được a, ta cho ngươi thấy"


Lam Nguyệt bỗng thấy trước mặt mờ ảo, giống như bị bao phủ bởi sương mù, nàng như bị rơi xuống, vô định trôi nổi trong không gian.


Leng keng...


Không khí văng vẳng tiếng xiềng xích, sương mù như bị đánh tan, Lam Nguyệt nhìn thấy trước mắt một nhà tù màu đen khổng lồ, bên trong giam giữ một người, nàng chỉ nhìn thấy bóng ảnh màu đen mờ ảo, dường như là một nam nhân........


"Ngươi là cái quỷ gì ?"


Lam Nguyệt nhịn không được lên tiếng.


"Bản tôn chính là Phượng hoàng. Thân phận cao quý phượng hoàng tộc !"


Quân Vô Nhai tức giận hừ một tiếng, giọng nói có chút kiêu ngạo. Lại dám đem hắn so với cái quỷ gì ? Đúng là to gan !


Lam Nguyệt bĩu môi, cao quý ngươi cũng chỉ có thể bị giam ở đây. Lam Nguyệt quan sát xung quanh nói:


"Đây là đâu ?"


"Phượng Linh Giới"


"Lại là cái quỷ gì ?"


"..."


Quân Vô Nhai có chút nghẹn, cảm giác một quyền đánh vào bông, lại hừ một tiếng, nhưng cũng giải thích.


"Phượng Linh Giới là trên tay ngươi thủ trạc, là một kiện Thần khí, bên trong là không gian linh khí, bí tịch, pháp bảo công pháp vô số, người có được Phượng Linh Giới, không khác gì có được thiên hạ !"


Lam Nguyệt có chút kinh ngạc, Thần khí, nghe qua rất vi diệu.


"Lợi hại như vậy ?"


"Đương nhiên"


Quân Vô Nhai thanh âm lần nữa vang lên, kia chính là Phượng Tôn luyện chế pháp khí, tất nhiên lợi hại !


"Kia, ta là nhặt được đại tiện nghi a."


Lam Nguyệt không khỏi cảm thán một câu.


"...hừ, ngươi cũng không phải chủ nhân của không gian này."


Quân Vô Nhai không nhanh không chậm cho Lam Nguyệt một gáo nước lạnh.


Lam Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói:


"Như thế nào lại không phải của ta ?"


Rõ ràng chính là nằm trong tay nàng ! Không phải của nàng, kia tại sao nàng lại có nó ?


"Phượng Linh Giới không phải một phàm nhân đến Nhập môn đều không phải như ngươi có thể mở ra !"


Quân Vô Nhai cười như không cười nói, kì thật trong lòng hắn cũng có chút nghi hoặc, rốt cuộc Phượng Linh Giới cũng không xác nhận nàng là chủ. Là vì nàng còn không khai linh mạch ?


"Ha hả"


Lam Nguyệt không cho là đúng cười một tiếng, không phải của nàng ? Hừ, không phải nàng cũng làm thành phải ! Nếu Chỉ giới này xuất hiện ở chỗ nàng, tất nhiên cùng nàng có liên quan !


"Đúng rồi, ngươi nói ta chưa khai linh mạch ? Rõ ràng lúc 5 tuổi phải khai rồi chứ ?"


Nàng nhanh chóng quay lại vấn đề ban đầu, hắn biết rõ như vậy, hẳn là có thể giúp nàng đi ?


"Thể chất của ngươi không giống nhân loại bình thường, nào có dễ dàng như vậy"


"Thể chất !? Thể chất như thế nào ?"


Lam Nguyệt nhíu mày, hình như Phượng Lam Nguyệt cũng không có biết cái này a ?


"Là Thánh Linh Tiên Thể, bán Thần chi thể, ha, đúng là hiếm gặp."


Rốt cuộc nơi khỉ ho cò gáy như Huyền Linh đại lục như thế nào sẽ xuất hiện Thần tộc ? Với lại, Thần tộc cùng Nhân tộc kết hợp ? Kia càng là ngàn năm chưa từng có !


Mỗi tộc nhân đều có một loại bản năng kì thị dị tộc, càng đừng nói Thần tộc cao quý luôn luôn mắt cao hơn đầu, nào có dễ dàng cùng Nhân tộc yếu ớt kết đôi ?


"Bất quá, khí tức trên người ngươi so phía trước lại là khác biệt..."


Lam Nguyệt nắm tay căng thẳng, hắn có hay không biết đến việc nàng trọng sinh ?


"Khụ, bỏ đi, ta thấy ngươi vẫn là nói cho ta cách khai linh mạch đi ?"


Lam Nguyệt vội vàng chuyển đề tài.


"Cũng không quá khó, có hai cách ..."


Quân Vô Nhai chậm rãi nói, nhưng đến nửa chừng lại dừng lại.


"Trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí, nói đi, ngươi muốn ta làm gì ?"


Lam Nguyệt hiểu ý, nàng ôm hai tay, hai mắt hơi nheo lại, biểu cảm nhàn nhạt.


"Haha.. Nha đầu thông minh"


Quân Vô Nhai cười lớn, cũng không phản bác mà trực tiếp nói ra:


"Chỉ cần ngươi làm một việc, đưa ta thoát khỏi Phượng Linh Giới giam cầm"


"Ngươi không phải nói ta không phải chủ nhân của nó, như thế nào thả ngươi ra ?"


Lam Nguyệt khẽ cau mày, khinh bỉ liếc hắn một cái, nói.


"Tuy ngươi không phải chủ nhân của nó, nhưng ngươi sẽ làm được"


Lam Nguyệt im lặng chóc lát, lại hỏi:


"Vậy,... Nếu ta làm không được"


"Ngươi sẽ làm được"


Quân Vô Nhai khẳng định nói.


"Được nếu ngươi tin tưởng như vậy, ta đồng ý. Đến lúc đó ta sẽ dốc toàn lực."


Lam Nguyệt gật đầu, giọng mang theo nghiêm túc. Chuyện làm ăn này nàng không lỗ, có thể làm.


"Tốt"


Quân Vô Nhai cười một tiếng, Phượng Lam Nguyệt này cùng 'nàng' tựa hồ có quan hệ nào đó, hắn cần thiết thoát khỏi Phượng Linh Giới vây khốn, chậm rãi điều tra.


"Cách thứ nhất chỉ cần ba mươi loại dược thảo. Là lan phong thảo, thiết mộc trụy, chu quả, ..."


Quân Vô Nhai kể ra một loạt tên thảo dược, Lam Nguyệt gần như mờ mịt, nàng đối dược thảo một chút cũng không biết a !


"Nhưng quan trọng nhất cũng khó tìm nhất chính là Quả Vô Giá Trị, Truy Tinh Thảo, Huyết Sắc Tử Tinh Liên"


Nghe Quân Vô Nhai nói, Lam Nguyệt có chút hồ đồ, này đó ba mươi loại dược thảo cả nàng cùng Phượng Lam Nguyệt chưa từng nghe a !


Mà hình như đều không phải vật phàm !


"Chậc.."


Lam Nguyệt không khỏi tặc lưỡi, nàng hiện tại chính là cái người nghèo ! Mà chưa chắc có tiền có thể mua a ! Đi đâu tìm ???


"Tuy nhiên hiệu quả cũng không phải tốt lắm"


Quân Vô Nhai không nhanh không chậm phán một câu. Lam Nguyệt nghe xong kém chút phun một búng máu.


WTF !!! Đã khó tìm mà hiệu quả lại là không tốt lắm !!!!!


Mặt dù bên trong gào thét cỡ nào nhưng bên ngoài nàng vẫn giữ được bình tĩnh, ít nhất Quân Vô Nhai không biết nàng nội tâm bão nổi. Nàng nói:


"Vậy còn cách thứ hai !?"


"Cách hai rất đơn giản, không cần chuẩn bị dược liệu, hiệu quả càng không cần nói, nhưng quá trình vô cùng thống khổ, chỉ cần ngươi có chút từ bỏ ý niệm, cũng có thể tại chỗ bỏ mạng. Ngươi có thể chọn"


Quân Vô Nhai bình tình trả lời.


"Ta chọn cách hai"


Lam Nguyệt cơ hồ không hề do dự trả lời.


"Ngươi chắc chắn ? Ta không lừa ngươi, quá trình vô cùng thống khổ"


Lam Nguyệt kiên định nói:


"Ta vẫn chọn cách thứ hai"


"Vì sao ?"


Quân Vô Nhai hỏi, giọng có chút chờ mong.


"Không có vì sao. Ta chỉ quan tâm hiệu quả, không quan trọng quá trình."


Thống khổ ? Nàng có thống khổ nào chưa từng trải qua ? Một kiếp làm người, nàng ý chí so bất kỳ ai đều kiên định.


Nhưng quan trọng hơn hết là nàng nghèo a ! Đi đâu tìm dược cao cấp như vậy a !! Cách thứ hai lại hiệu quả hơn, lưỡng toàn kì mỹ, ngốc tử mới không chọn.


Quân Vô Nhai cũng không biết Lam Nguyệt chân thật ý nghĩ trong lòng, nên vô cùng hài lòng. Nha đầu này rất đáng mong chờ.


"Ngươi nói xem làm như thế nào a ?"


Lam Nguyệt vội hỏi.


"Dùng Thiên hoả luyện hoá, khai thông linh mạch. Toàn bộ quá trình sẽ giống như nung chảy thân thể ngươi ra lần nữa tái tạo lại vậy"


Thiên hoả ?


------------------
Lại xong rồi 1 chương mới !


Ta thấy các nàng quên rồi truyện của ta ! Ta rất chăm chỉ mà ! Vì vậy...
*Chớp chớp mắt*


Lăn lăn bán cái manh, cho xin tí sao
(⭐) cho ta thêm động lực đi các nàng...
(>//////<)