Phượng Vu Cửu Thiên

Quyển 23 - Chương 1




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mimi

Beta: Mimi

*****

VĂN ÁN

Cuối cùng Dung Điềm cũng trở về Tây Lôi thân thuộc.

Chẳng ngờ hắn lại phát hiện, dân chúng bởi vì tên tân vương ngu ngốc kia mà oán thán khắp nơi.

Quang cảnh bất ổn ngập trời này kém xa so với lúc hắn và Phượng Minh ly khai ngày trước.

Ngay khi hắn quyết ý nhanh chóng lật đổ Dung Đồng để lấy lại vị trí cũ của mình, cũng chính là lúc tin tức Phượng Minh bị đại quân Đồng Quốc đuổi giết truyền tới?!

Mà ở bên này, đối mặt với chuyện Đồng Quốc đem thứ vũ khí bí mật - thuyền ba cột buồm tới tấn công, Phượng Minh mặc dù đã kêu oan mấy ngày liền, song đã đến thời khắc mấu chốt, không đánh chỉ còn nước chết!

Chính là, nhìn những người khác vô cùng cố gắng cũng như phi thường hữu dụng trong công tác chuẩn bị chống lại giặc ngoài, Phượng Minh nhận ra, kẻ vô dụng nhất ở đây, chính là tên chủ soái hắn.

Nếu Dung Điềm có mặt ở chỗ này, sự tình nhất định sẽ không biến chuyển thành ra như vậy…

Ô ô, Dung Điềm, ta rất nhớ ngươi…

Biết được tin Phượng Minh lâm nguy trên đảo Kinh Chuẩn, Dung Điềm thúc ngựa ra roi, một đường đuổi tới Đan Lâm, đánh cuộc một ván với Hạ Địch vương tử nổi danh nơi biển cả rộng lớn ấy!

Một khi Tử Nham đã thuần phục được tên Hạ Địch cuồng vọng nọ…

Q23 - C1

Chương 1

Giữa núi rừng xanh mướt và tươi đẹp, những thanh âm chửi mắng rất không hài hòa liên tục vang lên!

“Tên hỗn đản đáng hận!”

“Đồ đê tiện ác ôn!”

“Sự sỉ nhục của người Tây Lôi!”

“Hạ lưu bỏ ổi!”

Thân là người bị độc xà cắn trúng, Tô Cẩm Siêu uể oải ghé vào tấm lưng rộng rãi của Miên Nhai, ngữ khí dường như đã sắp sửa không còn sức lực, thế nhưng vẫn chấp nhất cực kỳ mà kháng nghị hồi lâu.

Đây chỉ có thể gọi là sự bất khuất của tinh thần mà thôi, còn về phương diện thân thể…

Ách, hắn đã bị cường ép mặc lại kiện y phục cũ có mùi hương quái lạ của người này, còn không thể không chấp nhận bị đối phương cõng trên lưng, sự thật là bởi vì ── hắn đã đi không nổi nữa.

Thật là kỳ quái, thân thể của cái tên chân tay to đầu óc chậm phát triển này đích thực rất đáng biểu dương, nằm úp lên cư nhiên cảm giác vừa chắc chắn lại vừa thoải mái. Hơn nữa thể lực của đối phương cũng không tồi, cõng một đại nam nhân trèo đèo lội suối như thế, ấy vậy mà vẫn có thể vững vàng giẫm từng bước chân như đi trên đất phẳng.

Vốn dĩ Tô Cẩm Siêu đã mắng đến phát mệt, đang định nghỉ ngơi một chút, chẳng ngờ cái tên phạm tội bắt cóc này cư nhiên còn dám lên tiếng cãi lại.

“Tiểu thỏ tử, ngươi mắng đủ chưa? Lão tử hạ lưu lúc nào!”

“Ngươi cắn mông ta, còn không phải là hạ lưu.” Nhắc tới chuyện này, Tô Cẩm Siêu liền nổi giận ngập lòng.

Gộp tất cả khuất nhục mà hắn đã gặp phải trong kiếp này, rồi khuếch đại lên tới bảy – tám lần, cũng không nhiều bằng nhục nhã hắn phải gánh chịu trong mấy ngày ở cùng Miên Nhai.

Tên sắc lang này thế nhưng… cắn cái mông vô cùng thuần khiết của hắn!

Miên Nhai cười lạnh một tiếng, trêu chọc nói: ”Tiểu thỏ tử họ Tô, ngươi có biết cái gì gọi là ‘vong ân phụ nghĩa’ không? Đây là Minh vương đã dạy cho bọn ta, chuyên dùng để chỉ những tiểu hỗn đản không biết điều như ngươi vậy. Nếu ta không giúp ngươi hút chất độc ra, ngươi đã sớm chết rồi. Có cái mông trắng trắng thì hay lắm sao? Chẳng phải chỉ là hai miếng thịt lợn mềm nhũn, sờ lên một chút đàn hồi cũng không có, lại còn khó ngửi như vậy…”

Tô Cẩm Siêu nghe thế thì lập tức hít thở không thông. “Ngươi! Ngươi nói cái gì, cái tên dân đen này! A!” Miên Nhai vung tay đánh vào cái mông mới vừa bị cắn mút, khiến cho người nào đó bởi vì đau đớn mà kêu thảm một tiếng.

“Ác độc! Đê tiện! Ngươi thế mà lại cố ý đánh vào vết thương chưa lành của bản thiếu gia!”

“A, thực xin lỗi, ta không nên làm như vậy.”

“Hừ!”

“Hẳn là phải lột quần ra rồi đánh mới phải.”

“Cái… Cái gì! ”

Miên Nhai ung dung nói: ”Ta đã nói rồi, nếu ngươi còn dám nói ra hai chữ làm ta nổi nóng ấy, ta liền lột quần ngươi xuống đánh cho một trận. Đúng rồi, đại nam nhân đã nói là phải làm, nhất định phải lột quần rồi đánh. Chúng ta căn cứ các bước chính xác như vậy, đánh lại một lần đi.”

Dứt lời, hắn làm bộ muốn thả Tô Cẩm Siêu xuống.

Tô Cẩm Siêu hú lên một tiếng quái dị, cả người toát đầy mồ hôi lạnh, liều mạng ôm lấy cổ Miên Nhai nhất quyết không buông. ”Hạ lưu! Ngươi… ngươi… ngươi… hỗn đản! A nha nha! Được rồi, được rồi! Ta sẽ không bao giờ nói như vậy nữa!”

Miên Nhai cố ý lắc lư thân thể, khiến cho Tô Cẩm Siêu úp trên lưng mình bị xóc nảy hệt như thuyền nhỏ gặp phải cuồng phong, sợ hãi kêu rên liên tục.

“Thật sự không nói?”

“Không nói…”

“Còn nói thì thế nào?”

“Đã bảo không nói, ngươi còn muốn thế nào nữa a?”

Nghe thấy câu trả lời đầy bi phẫn và ủy khuất cùng buồn bực của Tô Cẩm Siêu, Miên Nhai thoáng xuất ra một ý cười xấu xa bên khóe miệng, cõng người trên lưng tiếp tục bước đi.

Dãy núi này rất dài, kéo qua lãnh thổ hai nước Tây Lôi và Đồng Quốc. Sau khi đi xuống sườn núi phía Đông, hai người bọn họ xem như đã xâm nhập vào biên cảnh Đồng Quốc, lại đi về phía trước khoảng bảy mươi dặm, là có thể tới được khu vực miễn cưỡng coi như ngoại ô thành Đồng Trạch.

Chỉ cần giao Tô Cẩm Siêu cho Minh vương, nhiệm vụ lần này của Miên Nhai liền xem như thành công tốt đẹp.

Mặc dù Tô Cẩm Siêu rất điêu ngoa lại tự cao tự đại, thế nhưng cũng không phải loại ác tâm hung hiểm gì, căn cứ vào sự lương thiện của Minh vương, hẳn là hắn sẽ không bị tổn tại.

“Uy, uy, gọi ngươi a, có nghe thấy không?” Tô Cẩm Siêu ở phía sau lưng vỗ vỗ lên đầu Miên Nhai, nói.

“Tên của ta là Miên Nhai, còn vỗ loạn nữa liền đánh gãy cái vuốt thỏ của ngươi.” Miên Nhai bất mãn cảnh cáo, lát sau lại lạnh lùng hỏi: ”Có việc gì?”

“Ta mệt.”

“Ngươi có thể mệt hơn so với ta đang cõng ngươi hay sao.”

“Ta đói.”

“Không chịu làm việc, chỉ biết mỗi ăn. Chờ một lát đi, ở phía trước không xa có một thôn nhỏ, tới đó chúng ta có thể nghỉ ngơi một hồi.”

“Có thôn ở chỗ nào a? Có thôn! Thật tốt quá!” Tô Cẩm Siêu mừng rỡ như điên.

Thần linh ơi, cuối cùng cũng đến được chỗ có bóng người rồi.

Những cái khác tạm thời mặc kệ, sau khi vào thôn, việc đầu tiên là phải bảo đám người kia mang hai cái đùi dê nướng tươi ngon đến, ăn thịt khô mãi khiến hắn sắp sửa ói ra rồi…

Sau đó phải tắm nước ấm một phen nha. Nếu trong thôn có mấy cô nương trẻ tuổi vóc dáng không tồi lại ôn nhu săn sóc, vậy thì càng tuyệt diệu, hắn có thể mua về để làm thị nữ tạm thời a. Ôi, những ngày tháng có thị nữ cẩn cẩn thận thận hầu hạ từ ăn uống đến tắm rửa tựa hồ đã là dĩ vãng, tất cả đều do tên bắt cóc Miên Nhai chết tiệt này gây ra!

Còn có giường! Trời biết đất biết, bề mặt dốc núi cứng rắn lạnh băng lại gồ gề đến như thế nào, hắn ngủ vài ngày mà thắt lưng sắp sửa gãy vụn ra rồi.

Tuy rằng thôn nhỏ cũ nát này có lẽ không có giường lớn xa hoa, huân hương an thần chắc là cũng không có, thế nhưng nếu trưởng thôn đem cái giường vững chắc nhất trong thôn cho hắn, lại thay hắn chuẩn bị chăn đệm mới tinh, vậy thì vẫn có thể tạm chấp nhận được.

Tô Cẩm Siêu hắn cũng không phải người không thể chịu cực khổ, cả quãng đường núi gian nan như vậy thế mà cũng đã đi qua, còn bị độc xà cắn cho một phát suýt chết, thử hỏi có cái gì làm khó hắn được nữa đây?

Đúng rồi, xử trí tên Miên Nhai như thế nào a?

Chuyện này… Chờ ngủ đủ giấc rồi hãy nói đi, dù sao chỉ cần mình tiết lộ thân phận Tây Lôi phó sứ, trên toàn thiên hạ còn có ai dám không tất cung tất kính đưa mình về Tây Lôi? Đến lúc đó, tên Miên Nhai kia xui xẻo rồi!

Bắt cóc quý tộc chính là tội chết! Cái tên dân đen này… à không, cái tên bình dân này, nếu rơi vào tay quan phủ, kết cục tốt nhất cũng là treo cổ đi.

Ách, một nam nhân cường tráng khỏe mạnh như vậy, giết chết hình như có hơi uổng phí, không bằng dứt khoát mua về làm đầy tớ cho mình thì có lợi hơn.

Tô Cẩm Siêu quay cuồng với đủ loại ý tưởng trong đầu, khát khao vào thôn không gì sánh được, mất hết nhẫn nại mà vỗ lên vai của Miên Nhai, hưng phấn thúc giục: ”Nhanh lên, nhanh lên, sắp đến thôn rồi.”

Tựa hồ bị sự hưng phấn của Tô Cẩm Siêu ảnh hưởng, đồng thời cũng vì đã cõng người nọ đi suốt nửa ngày đường núi, Miên Nhai cũng là một thân mệt mỏi, không khỏi rảo bước nhanh hơn.

Chính là, khi tới cửa thôn, Miên Nhai bất ngờ dừng cước bộ.

“Tại sao không đi nữa? Mau vào a!” Tô Cẩm Siêu lo lắng ghé sát vào lưng của đối phương.

Thế nhưng tầm mắt Miên Nhai, lại dán chặt lên tờ thông cáo ở ngoài tường đá trước cửa thôn. Thoáng chốc sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi.

Tây Lôi Minh vương mưu sát vương tộc Đồng Quốc ta, chứng cứ vô cùng xác thực, tội ác tày trời không thể dung tha. Tây Lôi hiện tại đã là đại địch của Đồng Quốc. Vũ Khiêm đại nhân ban lệnh, để đề phòng gian tế lẻn vào, tất cả thần dân Đồng Quốc một khi phát hiện tung tích người Tây Lôi, phải lập tức báo cho quan phủ. Bất kỳ ai giấu diếm bao che người Tây Lôi, sẽ bị coi như tội nhân phản quốc mà xử trí.

Tô Cẩm Siêu rướn cổ lên, rành rọt từng tiếng mà đọc hết tờ thông cáo, sau cùng căm giận bất bình nói: ”Cái tên Vũ Khiêm này đầu óc có vấn đề sao? Tây Lôi Minh vương giết người thì có quan hệ gì đến người Tây Lôi chúng ta? Đại vương căm giận nhất chính là Tây Lôi Minh vương, chỉ hận không thể đem hắn ô ô ô ô…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã bị Miên Nhai một phen kéo xuống. Người nọ dùng bàn tay thô kệch bịt chặt miệng hắn, cứ thế kéo lê tới bìa rừng ngoài thôn.

Miên Nhai trừng mắt, uy hiếp: “Còn ồn ào nữa, ta liền cắt đứt lưỡi ngươi.”

Nói rồi, hắn mới buông tay, đồng thời rút đoản kiếm vẫn buộc bên hông ra.

Tô Cẩm Siêu nhìn thấy hàn quang bỗng nhiên lóe lên trước mắt thì chấn động cả người.

Tên hỗn đản này không phải thật sự muốn cắt lưỡi mình hay là dứt khoát giết người diệt khẩu luôn đấy chứ?

Chính là, người nào đó vừa định mở miệng kêu cứu mạng, đã thấy Miên Nhai nắm chặt đoản kiếm xoay người, xoạt xoạt vài cái, cắt xuống mấy sợi dây leo mềm dẻo dai bền. Ngay sau đó, hắn nhanh chóng trói tay chân Tô Cẩm Siêu lại.

Lúc ấy, Tô Cẩm Siêu không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nếu đã trói người, vậy tức là đối phương không có ý định giết hắn.

Có điều…

“Miên Nhai, rốt cuộc ngươi muốn làm gì ta ô ô…” Lời còn chưa nói hết, Miên Nhai đã thừa dịp Tô Cẩm Siêu đang há miệng, rút ra một mảnh vải vụn nhét vào.

Tô Cẩm Siêu thiếu chút nữa bị người nọ làm cho nghẹn chết, tức giận trừng lớn con mắt, phát ra những thanh âm kháng nghị rất có thể là một lời lẽ thô tục khó nghe ra nào đó, ”Ô ô! Ô ô ô ô ô ô!”

“Minh vương đã xảy ra chuyện, ta phải lập tức đi vào Đồng Trạch. Ngươi ngoan ngoãn đợi ở chỗ này, đừng âm mưu đào tẩu, bởi vì cho dù ngươi có trốn thoát, kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì. Người đầu tiên phát hiện ra ngươi sẽ đưa ngươi đến quan phủ Đồng Quốc để lĩnh thưởng, khi đó không chỉ có cái mông bị đánh vài roi đâu.” Miên Nhai vừa nói, vừa đứng lên, ôm lấy Tô Cẩm Siêu toàn thân bị trói thành cái bánh chưng miệng còn ngậm giẻ, đặt vào trong một sơn động vừa tìm thấy. Sau cùng, bỗng nhiên hắn thấp giọng nói: “Không có cái miệng đáng ghét kia, ngươi trái lại cũng là một người rất thú vị, ta sẽ nhanh chóng trở về.”

Dứt lời, hắn lướt mắt nhìn qua đôi con ngươi đang chằm chằm bắn thẳng về phía mình của đối phương, lấy một ít cỏ khô và đá vụn che lấp cửa động, rồi sải bước tiến về Đồng Trạch.

*****

Tây Lôi.

Cổng thành vạn phần thân thuộc năm xưa, rốt cục xuất hiện ở trong tầm mắt.

Dung Điềm dừng bước, ngẩng đầu, ngước mắt nhìn lên lá cờ Tây Lôi vẫn phần phật tung bay trên tường thành giống như lúc trước.

Hắn sinh ra và lớn lên ở nơi này, đã từng đi qua cánh cổng uy nghiêm mà cổ kính ấy vô số lần. Khi đó, sau lưng hắn là cả đoàn cận vệ hùng hậu, thúc ngựa vung roi, vương kỳ phấp phới, cùng với tiếng hò reo chuyển đất rung trời của vô số dân chúng xung quanh.

Tất cả tựa hồ như chuyện mới hôm qua, ngay cả cánh cổng thành cũ kỹ này cũng làm hắn cảm thấy thân thiết không gì sánh được.

Ngưng mắt nhìn thành đô của chính mình, trong đôi con ngươi sâu không thấy đáy của Dung Điềm bất chợt dâng lên một tầng ấm áp nhàn nhạt.

Tây Cầm, Dung Điềm đã trở lại rồi!

Hắn cải trang thành một thương nhân phong trần chầm chậm đi đến cửa thành.

Nói cũng thực là kỳ quái, ngày xưa ở thời điểm này, dân chúng đã sớm tụ tập chật ních ngoài cổng, thậm chí còn xếp thành cả một hàng dài để đợi được vào thành, gây ra đủ loại tiếng động xôn xao ồn ào náo nhiệt.

Ấy vậy mà hôm nay chỗ này lại khá yên tĩnh, hoàn toàn không còn là cảnh tượng biển người chen lấn xô đẩy trước đây, tất cả chỉ có ba - bốn người chờ đợi vào thành. Dung Điềm đứng ở vị trí thứ ba, người thứ tư đằng sau lưng hắn thừa dịp thời gian còn sớm, nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ văn kiện chứng thực, vì thế hắn dễ dàng lừa gạt binh lính gác thành, chà trộn vào trong.

Khung cảnh quạnh vắng bên trong Tây Cầm khiến hắn cảm thấy thập phần kinh ngạc.

Dân chúng đi bộ trên đường rõ ràng đã giảm bớt rất nhiều, cho dù vẫn có người qua kẻ lại, thế nhưng cước bộ cũng là hối hả vội vàng. Tất cả bọn họ đều cúi thấp đầu mà chạy, dường như đang bị một nỗi bất an thật lớn bủa vây.

Phố chợ ầm ĩ tiếng người ngày xưa, nay đã trống rỗng đến tám – chín phần, chỉ còn mấy sạp rau dưa tạp vật nho nhỏ, người mua rất ít, mà người bán thì ủ ê dựa vào tường đá bẩn thỉu, ngay cả tâm tình nói chuyện phiếm cho qua ngày cũng không hề có.

Trên mặt bọn họ đều mang theo một vẻ đờ đẫn làm người ta nhìn mà khó chịu cực kỳ.

Dung Điềm đang định đi về phía một người bán hàng rong thăm hỏi vài câu, lại thấy một đám người ăn mặc giống như binh lính bỗng nhiên xông tới từ một cổng chợ khác.

Tên cầm đầu vừa xuất hiện liền lớn tiếng thét to: ”Đứng lên! Đứng lên! Đại vương có lệnh điều tra gian tế, các ngươi mau đem giấy tờ kê khai nhân khẩu ra đây!”

Không khí bình ổn nơi phố chợ nhất thời bị đánh vỡ.

Tất cả những người bán hàng rong liền kinh hách đứng lên, ai nấy mặt mày đều trắng bệch như sáp nến, có người còn vươn hai tay ý đồ bảo vệ rau củ cùng trái cây trong sạp của mình theo bản năng.

“Bảo các ngươi đứng lên! Điếc sao!” Một binh lính bất chợt vung chân đá bay sạp nhỏ.

Rầm!

Rau dưa trái quả cùng với rổ rá bị đá đến giữa không trung, sau đó ào ào rớt xuống, rơi toán loạn trên mặt đất.

Người bán rong nọ thương hàng tiếc hóa, còn định ngồi xổm xuống nhặt đồ, song lại lập tức bị đối phương rút kiếm hung hăng đe dọa, ”Đứng yên!”

Đám bình dân bán rong bị bắt đứng thành một hàng, lấy giấy tờ kê khai nhân khẩu ra để cho mấy tên ác bá kiêu ngạo này kiểm tra thân phận.

Nhìn đống hàng hóa vốn dĩ để buôn bán kiếm cháo cầm hơi, lại bị đám người kia lấy danh nghĩa kiểm tra mà dùng kiếm đâm chọc cho nát bấy, mọi người ai nấy đều lộ ra biểu tình vừa sợ lại vừa giận dữ không thôi.

“Thật là một đám dân đen, ngu xuẩn muốn chết!”

Thời điểm bọn chúng xuất hiện, Dung Điềm đã phi thường nhạy bén lắc mình lẩn ra phía sau bức tường, kín đáo mà quan sát.

Đám người kia ăn mặc chỉ có phần tương tự binh lính Tây Lôi, chứ không phải hoàn toàn giống hệt. Quân phục của bọn chúng có màu sắc tươi mới hơn so với binh sĩ thông thường, mà chất liệu lại càng khác biệt, hẳn là thứ vải dệt tương đối cao cấp hơn đi.

Mỗi người đều có bội kiếm bên hông, trên vai thì đeo những huy hiệu bằng đồng kiểu dáng khác nhau, thoạt nhìn xem ra là để phân chia cấp bậc.

Dung Điềm thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là đội quân mới mà Đồng Nhi lại vừa thành lập để đối phó với hắn sao.

Đám người này cư nhiên kiêu ngạo như thế, chẳng hề có chút kỷ luật nào, trừ bỏ quấy nhiễu dân chúng ra thì có cái năng lực gì đây.

Một mình hiện diện trong thành, Dung Điềm không thể hành sự lỗ mãng, tuy rằng rất khinh thị hành động của đám người kia, song lại chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn bọn chúng khi dễ thường dân vô tội.

Hắn tận lực nhịn xuống một hơi, rồi bất động thanh sắc mà xoay người đi vào một con ngỏ nhỏ vắng lặng.

Căn cứ tin tức Quan Long bẩm báo, Dung Điềm rất nhanh tìm được gian phòng nhỏ ở cuối hẻm Hữu An, sau khi theo ám hiệu quy ước mà gõ vài tiếng lên cửa gỗ, cánh cửa liền ‘cạch’ một tiếng rồi hé ra.

“Ai?” Thông qua khe cửa, một người cẩn thận hỏi vọng ra.

Dung Điềm nghe thấy thanh âm liền nhận biết được đối phương, thấp giọng cười cười, hỏi: ”Vân Trạch, ngay cả bổn vương mà ngươi cũng không nhận ra?”

Vân Trạch mãnh liệt hít vào một hơi, cơ hồ không thể tin được hai mắt của mình, sửng sốt trong chốc lát, mới luống cuống tay chân mở rộng cửa gỗ, “Đại vương, cuối cùng người đã trở lại rồi!”

Nhìn Tây Lôi vương vừa mới trở về, hán tử cao lớn to con này tựa hồ đã đỏ bừng hốc mắt. Nhanh chóng đóng cửa gỗ lại, hắn xoay người đưa Dung Điềm vào trong tiểu viện rồi quỳ xuống hành lễ.

Dung Điềm một tay đỡ đối phương đứng dậy, nói, ”Hiện tại không phải lúc để thi lễ, thái hậu đâu?”

“Ở đây, ngay tại chỗ này. Thái hậu hiện đang ở phía sau, để thuộc hạ dẫn Đại vương tới.”

Căn nhà trong con hẻm này, từ ngoài nhìn vào thì hoàn toàn không bắt mắt, thế nhưng bên trong cũng không hề nhỏ, trừ bỏ một mảnh đất trống ở tiền viện ra, còn có mấy gian nhà quay mặt vào nhau tạo thành một mảnh sân có giếng trời ở giữa (*).

(*) Nó giống như thế này này (hình)

Q23-C1-CT

Vân Trạch đưa Dung Điềm vào trong phòng.

Vừa sải chân bước vào bên trong, Dung Điềm liền nhìn thấy thái hậu một thân áo vải màu xám đang quay lưng về phía cửa. Bà ngồi trên một chiếc ghế ngay trước cửa sổ, tay cầm một lá thư chuyên chú đọc.

Vân Trạch vừa định mở miệng, Dung Điềm liền nhẹ nhàng xua tay, ý bảo hắn đừng lên tiếng, rồi nhẹ nhàng đi tới sau lưng mẫu thân mình, cúi đầu nói vào bên tai bà: “Thái hậu, ta đã trở về.”

Thái hậu bỗng nhiên chấn động.

“Đại vương!” Thái hậu quay đầu, thấy nhi tử tuấn mỹ ôn nhu tươi cười, chỉ cảm thấy kinh hỉ không thôi, bất thình lình đứng dậy: “Ai gia nhận được tin tức nói ngươi đang từ Đồng Trạch tới đây, không ngờ lại nhanh như vậy.”

Cũng như tất cả mẫu thân trên đời, nhìn thấy nhi tử đi xa về nhà, bà liền nhịn không được lôi lôi kéo kéo hắn một phen, quan sát tỉ mỉ từ trên xuống dưới, dùng ánh mắt từ ái và giọng điệu nhẹ nhàng nói: ”Đại vương gầy quá, cũng đen đi nhiều rồi.”

Dung Điềm thoải mái đứng yên để mặc thái hậu nhìn cho đã mắt, sau đó có chút áy náy mà trầm giọng đáp lời: ”Thái hậu cũng rất gầy.”

Trên mặt Thái hậu thoáng lộ ra một tia cười đầy sủng nịch, “Vì Đại vương và Tây Lôi, ai gia hao gầy một chút thì có đáng gì đâu. Hiện tại Đại vương đã trở về, đây mới là điều trọng yếu nhất.”

Dung Điềm vô cùng cảm động, nhưng lại không muốn sử dụng ngôn từ để biểu đạt, mà dứt khoát dùng bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay mẫu thân mình. Trong lòng hắn âm thầm hạ quyết tâm, bất luận ngày sau có như thế nào, cũng nhất định phải khiến người được hưởng tất cả tôn vinh và bình yên trong năm tháng tuổi già.

“Đại vương mới vừa trở về, còn chưa hiểu rõ tình hình của Tây Cầm phải không.” Bọn họ dù sao cũng không phải người thường, sau khi kích động của cửu biệt trùng phùng qua đi, thái hậu nhanh chóng khôi phục lại vẻ lãnh tĩnh ban đầu.

“Đang muốn thỉnh giáo thái hậu, thế cục hiện nay như thế nào rồi?”

Thái hậu phất tay ra hiệu bảo Dung Điềm ngồi xuống, chính mình cũng ngồi ngay ghế đối diện, lúc này mới quay đầu phân phó: “Vân Trạch, ngươi cũng lại đây đi.”

Vân Trạch đáp ứng một tiếng rồi đi tới.

Thái hậu hơi nheo con mắt, bày ra vẻ mặt suy tư, sau đó lặp tức lại mở mắt, nói, “Trong khoảng thời gian này, thế cục trong triều chính Tây Lôi biến hóa rất nhanh, sự tình phi thường rối rắm…”

Thì ra sau khi tin tức Dung Điềm có nhân mã trú đóng ở thành Việt Trọng bị lộ ra, Đồng Nhi rất là khiếp sợ. Hắn lập tức yêu cầu Đồng Kiếm Mẫn dẫn binh tấn công thành Việt Trọng, song lại bị người này lấy cớ còn chưa chứng thực thông tin, lại thêm chuyện thành Việt Trọng nằm trong biên cảnh Vĩnh Ân mà cự tuyệt.

Việc này khiến Đồng Nhi rất không vui, tuy rằng không trực tiếp trở mặt với người nắm giữ binh quyền là Đồng Kiếm Mẫn, nhưng quan hệ thúc - chất giữa bọn hắn đã trở nên cực kỳ căng thẳng, dẫn đến đấu tranh giữa hai phe phái cựu thần và tân thần càng có xu hướng gay gắt hơn.

“Về phần sự tình diễn ra bên trong Tây Cầm,” Thái hậu tóm tắt một hồi, rồi mỉm cười chỉ tay vào Vân Trạch, giọng điệu mang theo rất nhiều tán thưởng, “Hơn phân nửa đều do Vân Trạch lo liệu, hiểu biết của hắn còn tỉ mỉ và rõ ràng hơn cả ai gia. Vân Trạch, ngươi giải thích cho Đại vương đi.”

“Dạ, thái hậu.” Vân Trạch cúi đầu lĩnh mệnh, dựng thẳng sống lưng, để mặc một tia hưng phấn vì chuyện Đại vương trở về lóe lên trong đáy mắt, rành rót nói: ”Sau khi thuộc hạ nhận được mệnh lệnh tung tin đồn mà Đại vương ban xuống, suốt đêm đã viết ra mấy chục mảnh truyền đơn ── ‘Đại vương đang ở Việt Trọng, con dân trung thành của Tây Lôi thề sống thề chết đi theo’, đem dán khắp đường lớn ngõ nhỏ ở Tây Cầm. Một chiêu này thế mà đánh trúng vào tử huyệt của mọi người. Ngay ngày hôm sau, toàn bộ Tây Cầm đều chấn động, dân chúng sôi nổi lén lút truyền tai nhau, tin đồn càng lan càng rộng, thậm chí có người còn nói Đại vương đã dẫn đến một đại quân, lấy Việt Trọng làn chốn dừng chân, ít ngày nữa sẽ tấn công tới.”

“Đồng Nhi có phản ứng gì?”

Nhắc tới người này, Vân Trạch liền lộ ra một tia khinh thị tận sâu trong đáy mắt, nói, “Tên tiểu tặc soán vị này nhất định cực kỳ sợ hãi. Căn cứ vào tin tức tình báo trong cung, hôm ấy hắn liền khẩn cấp triệu thúc thúc của mình vào cung, yêu cầu đối phương dẫn hai mươi vạn binh mã tấn công Việt Trọng một lần nữa, nhất định phải đánh đến khi tòa thành kia không còn mảnh giáp. Nhưng mà Đồng Kiếm Mẫn vẫn không chịu xuất binh, lý do chính là Đại vương là người khôn khéo, tuyệt nhiên sẽ không mạo hiểm ở lại một nơi dễ dàng bị vây công như thế. Trái lại Đồng Kiếm Mẫn còn khuyên nhủ tiểu tặc dồn tâm dồn sức thống trị đô thành, đối xử tử tế với thường dân, tránh cho lời đồn bùng nổ.”

Thái hậu không khỏi lộ ra một mạt cười rất nhẹ bên khóe miệng, cảm thán nói: ”Dù sao Đồng Kiếm Mẫn cũng là người do tiên vương bồi dưỡng, tuy rằng có tội, song cũng không phải bất phân thiện - ác. Dựa vào một câu ‘đối xử tử tế với dân chúng’ này của hắn, ai gia muốn thỉnh cầu Đại vương, ngày sau thời điểm xử trí hắn, hãy niệm tình một chút, có được không?”

Dung Điềm rất mực khoan dung, ”Thái hậu yên tâm, nếu bản vương muốn giết hắn, lần trước đã không tha mạng cho hắn rồi.”

Thái hậu mỉm cười.

Dung Điềm lại ôn hòa nói với Vân Trạch: “Nói tiếp đi. Đồng Kiếm Mẫn hai lần không chịu xuất binh, ngang nhiên cãi lại vương lệnh, khiến Đồng Nhi mất hết thể diện. Chắc chắn hắn sẽ không giống như lần trước mà nhịn xuống cục tức này.”

Vân Trạch nhìn về phía Dung Điềm, trong ánh mắt tràn đầy khâm phục, ”Đại vương quả nhiên rất hiểu tiểu tặc kia. Hắn thấy Đồng Kiếm Mẫn không chịu lãnh binh, liền ban xuống một vương lệnh, yêu cầu Đồng Kiếm Mẫn lập tức giao ra một đội quân hai mươi vạn người, để hắn tự chọn tướng lĩnh chỉ huy, ngay ngày hôm đó xuất binh tấn công thành Việt Trọng.”

Dung Điềm cười lạnh một tiếng, ”Đồng Nhi thật sự là tức đến mụ mị đầu óc rồi, tướng quân kiêng kị nhất chính là bị cướp đoạt binh quyền. Ngôi vị Đại vương hắn còn ngồi chưa vững, đã muốn lấy đi đại quân hai mươi vạn người trong tay Đồng Kiếm Mẫn. Một lời đòi giao quân quyền này mà nói ra, hai thúc chất kia khẳng định là không cách nào hòa thuận.”

Vân Trạch vừa kinh ngạc lại vừa mừng rỡ, nói: “Đại vương đang ở Đồng Trạch, thế mà cứ như tận mắt chứng kiến sự tình đã diễn ra. Lúc ấy hai người bọn hắn liền trở mặt, nghe nói cãi nhau to đến mức toàn bộ hoàng cung đều biết, còn nghe đồn tiểu tặc kia thậm chí đã rút kiếm chỉ vào thúc thúc của mình, đáng tiếc không dám thẳng tay đâm xuống, bằng không quân đội Tây Lôi chắc chắn khó có thể không làm phản một phen. Sau đó Đồng Kiếm Mẫn ôm một bụng tức tối mà xuất cung, tự giam mình trong phủ đệ, ngay cả buổi chầu sớm cũng không đi.”

“Đồng Kiếm Mẫn như vậy là không cho Đồng Nhi thể diện.”

Vân Trạch hừ một tiếng, ”Tiểu tặc này vốn là do thúc thúc hắn nâng đỡ lên, có cái mặt mũi gì? Thế nhưng hắn không lấy lại được quyền chỉ huy đại quân, liền buồn bực trong lòng, hạ lệnh điều động thị vệ trong cung, binh lính thủ thành Tây Cầm, thậm chí cả vệ binh trông giữ thương khố, cùng tất tần tật những nhân mã mà một Đại vương có thể triệu tập tới, gấp rút phong Tô Cẩm Thịnh làm Chinh Việt tướng quân (*), lãnh binh tấn công thành Việt Trọng.”

(*) Chinh Việt tướng quân: tướng quân chinh phạt thành Việt Trọng

“Tô Cẩm Thịnh,” Thân ca ca của Tô Cẩm Siêu, Dung Điềm chợt nhớ tới cái tên con cháu thế gia miệng hùm gan sứa này, sau đó không khỏi lắc đầu, “Ngu xuẩn. Binh lực yếu kém, không có tinh thần chiến đấu, trận này chưa đánh đã thua.”

Lại nghĩ trận chiến ấy bất luận ai thắng ai thua, người chết đều là con dân Tây Lôi của mình, vì thế tâm tình Dung Điềm có hơi trầm xuống, biểu tình xuất ra một tia ảm đạm. Sau cùng, hắn trầm giọng hỏi: “Trận chiến đó, không cần nghĩ cũng biết là Thiên Lâm thắng. Binh mã Tô Cẩm Thịnh dẫn đầu, chết mất bao nhiêu?”

Vân Trạch sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: ”Đại vương còn chưa nhận được tin báo của Thiên Lâm sao?”

Dung Điềm lắc đầu, “Bản vương phái Miên Nhai đi lo liệu chuyện khác, một mình tới đây, hành tung lại giữ bí mật, cho dù Thiên Lâm có gửi thư, cũng chưa chắc kịp thời tới được tay của bản vương.”

“Thì ra là như vậy, chẳng trách Đại vương lại hỏi số lượng thương vong.”

Dung Điềm nhướn mày, ”Chẳng lẽ toàn quân bị diệt?”

“Không, hoàn toàn ngược lại.”

“A?” Dung Điềm không thể tin được mà nhướn cao chân mày.

“Tiểu tử Thiên Lâm kia thật sự rất có tiến bộ, trận này đánh đến thập phần thú vị!” Nói tới chiến sự ở thành Việt Trọng, ngay cả ngữ khí của Vân Trạch cũng trở nên hưng phấn hẳn lên, cho dù Đại vương tôn quý ở ngay trước mặt, hắn cũng khó mà khống chế được, chậm rãi tiếp lời.

“Tô Cẩm Thịnh vừa đặt chân đến vùng phụ cận thành Việt Trọng liền trúng không ít mai phục mà Thiên Lâm đã bố trí sẵn trong rừng. Tất cả đều là hố cát và lưới trúc có khả năng bắt sống người, những cạm bẫy này nhanh chóng đem binh mã của Tô Cẩm Thịnh đùa giỡn đến mệt mỏi không sao chịu nổi.”

“Chờ khi Tô Cẩm Thịnh đến được ngoài thành Việt Trọng, Thiên Lâm một bên dùng kế, thiêu cháy lương thảo địch nhân, một bên phái chút binh lực quấy nhiễu phía sau bọn chúng, vờ như có đại quân đã chờ sẵn để cắt đứt đường lui.”

“Tô Cẩm Thịnh không hề có kinh nghiệm dẫn binh, lại là một kẻ nhát gan, vừa thấy đường lui bị chặt, đã phái người gấp rút trở về cầu xin cứu viện. Hắn sợ tới mức nhanh chóng gục xuống, thành cũng chẳng dám công, cư nhiên hạ lệnh toàn quân chuyển sang vây hãm mặt Tây Nam của Việt Trọng, muốn dựa vào địa hình để tạm thời tự bảo vệ bàn thân. Cũng không biết Thiên Lâm dùng biện pháp gì, ấy vậy mà có thể phái người lẻn vào soái trướng địch nhân, bắt sống Tô Cẩm Thịnh mang vào thành Việt Trọng.”

“Sáng sớm hôm sau, quân lính phát hiện chủ soái của mình bị trói ở đầu thành liền kinh hãi không thôi. Thiên Lâm từ trên đầu tường bắn một lá thư xuống, bên trong có nói Đại vương rất mực nhân từ, không muốn con dân Tây Lôi tàn sát lẫn nhau, chỉ cần bọn chúng bỏ lại vũ khí, khôi giáp và chiến mã, sẽ thu hồi đại quân đang phong bế đường lui, để chúng an toàn rời đi.”

Dung Điềm nghe đến đó, vô cùng vui sướng, vỗ tay cười nói: ”Quả nhiên Thiên Lâm có phong độ của một đại tướng quân, nhãn lực Thừa tướng đúng là rất tốt. Ân, sau đó thế nào?”

“Sau đó, đương nhiên là bọn chúng đồng loạt đầu hàng. Kỳ thật binh lính Tây Lôi, có ai muốn đối đầu với Đại vương đâu. Thiên Lâm tuân thủ hứa hẹn, chẳng những để người rời đi, mà ngay cả Tô Cẩm Thịnh cũng rộng lượng thả ra một lượt.”

“Hay lắm.” Dung Điềm nhếch môi mỉm cười, “Tướng quân tài giỏi mới hiểu được lòng quân, lần này Thiên Lâm đánh không phải là trận chiến thành Việt Trọng, mà là trận chiến Tây Cầm. Chuyện đám người kia còn sống trở về cũng đủ để khiến cho Tây Cầm chấn động.”

Dù sao ở trước mặt Đại vương, Vân Trạch cũng không dám quá tùy tiện, gật đầu nói: “Đại vương nghĩ một chút cũng không sai. Đám người kia ngay cả một viên gạch của thành Việt Trọng cũng chưa đâm thủng được, ngược lại còn mất hết lương thảo và vũ khí, đúng là khiến tiểu tặc mất hết thể diện. Vì thế hắn liền nổi giận ngay giữa triều đình, nhưng là quan hệ giữa hắn và Tô gia vô cùng tốt, cho nên không giết tên tướng quân bất tài Tô Cẩm Thịnh, mà lại muốn đem tất cả binh lính đã bỏ vũ khí ngoài thành Việt Trọng gán vào tội danh phản quốc, xử trảm đồng loạt.”

“Cái gì!” Dung Điềm hơi hơi trầm mặt, ”Ngu xuẩn thì cũng thôi đi, hắn thế nhưng lại chẳng thèm quan tâm đến tính mạng con dân như vậy.”

Vân Trạch tuyệt không có hảo cảm đối với Đồng Nhi, nghiến răng nói: ”Đại vương không biết tặc tử kia đáng giận biết bao nhiêu, chính mình không có bản lĩnh, lại phát tiết trên người những thị nữ không có sức phản kháng, tùy tiện đánh chửi làm nhục bọn họ, nghe nói mỗi ngày đều có thi thể thị nữ bị khiêng từ trong cung ném ra ngoài bờ sông. Có điều lần này tiểu tặc muốn quá giết nhiều người, hơn nữa đám binh lính đều là vô tội, bởi vậy vương lệnh vừa hạ, cả triều chấn động không thôi, tất cả cựu thần đồng loạt phản đối kịch liệt. Mà Đồng Kiếm Mẫn vốn dĩ vẫn luôn tự giam mình trong phủ đệ, nghe tin cũng lập tức chạy vào hoàng cung, dùng quân quyền trên tay ngăn cản, cuối cùng mới áp chế được tiểu tặc, bắt hắn hủy bỏ cái vương lệnh ấy đi. Sự tình truyền ra bên ngoài, ai ai cũng biết tiểu tặc hung tàn ác độc, không người nào không bị khí phách của Đại vương thu phục, binh lính và bách tính đều hiểu được Đại vương mới là quân vương chân chính, một lóng ngóng trông Đại vương sớm trở về.”

Khóe môi nhếch lên, trên khuôn mặt bị vầng thái dương hun đốt biến thành một màu tiểu mạch, Dung Điềm xuất ra một nụ cười đầy kiêu ngạo.

Nhớ tới một màn vừa bắt gặp trên phố chợ, hắn lại lên tiếng hỏi Vân Trạch: ”Trong thành Tây Cầm đã xảy ra chuyện gì? Bản vương phát hiện người vào thành không tấp nập như trước, mà người đi lại trong thành hình như cũng giảm đi ít nhiều.”

“Đây là chuyện tốt mà tiểu tặc kia làm ra,” Vân Trạch thở dài, ”Tuy rằng vương lệnh giết người hàng loạt của hắn bị phái cựu thần ngăn cản, song hắn vẫn không chịu buông tha những binh lính đã đầu hàng ngày ấy, cố ý sửa đổi vương lệnh, đem mấy ngàn binh lính cùng toàn thể gia quyến trục xuất khỏi Tây Cầm. Tiếp đó, lại điều tra gian tế khắp nơi, hạ lệnh dân chúng lúc nào cũng phải mang theo giấy tờ có khả năng chứng minh thân phận, nếu trên đường bị chặn hỏi mà không có, liền coi như gian tế rồi xử tội. Mặt khác, binh lính luôn phải kiểm tra dân thường, còn có thể khám xét toàn bộ vật phẩm cùng hàng hóa bọn họ mang theo. Cái vương lệnh ấy vừa hạ xuống, Tây Cầm lập tức loạn cào cào. Hiện tại ai không có việc quan trọng, cũng sẽ không đi lại trên phố, miễn cho bị chặn đường thẩm tra mà hứng chịu đủ loại kinh hách.”

“Trách không được bản vương lại nhìn thấy một đám binh lính quát tháo con buôn ngoài chợ, còn nói muốn xem giấy tờ chứng minh nhân khẩu. Chính sách tàn bạo ngược đãi người dân như thế, Đồng Nhi thật sự là… Ân, đám binh lính phi thường kiêu ngạo và ngang ngược, chẳng hề có kỷ cương này, không giống quân đội chính thức của Tây Lôi, ở đâu mà ra vậy?”

Vân Trạch nhanh chóng đáp lời: “Đám người Đại vương nhìn thấy nhất định là Cần Vương quân (*) cái gì gì đó mà tiểu tặc kia mới thành lập. Tám phần là hắn ham muốn quân quyền đến phát điên rồi, vì không đòi được từ tay Đồng Kiếm Mẫn, nên liền tự hạ lệnh triệu tập một đội quân mới tinh, áo cơm đều là quốc gia cung cấp, hao tổn một lượng tiền tài lớn trong quốc khố. Mà đám Cần Vương quân ghê tởm nọ, toàn bộ đều do hồ bằng cẩu hữu của tiểu tặc đề bạt lên, sau đó lại từ trong số con em phú hộ cùng quê với đám hồ bằng cẩu hữu của hắn, chọn ra mấy tay cường hào ác bá. Bọn chúng ỷ có vương lệnh làm chỗ dựa, lấy danh nghĩa điều tra gian tế, hoành hành ngang ngược khắp Tây Cầm. Người bình thường chỉ cần dám âm thầm chỉ trích, liền bị bọn chúng gán là gian tế, nhốt vào đại lao, cho nên không ai muốn dây vào, mặc dù thống hận đám người này đến tận xương tận tủy.”

(*) Cần vương quân: đội quân tận tung sẵn sàng xả thân vì Đại vương

Dung Điềm có chút kỳ quái, ”Chẳng lẽ phái cựu thần không có ý kiến gì sao?”

“Đám người kia phần lớn đều là hậu duệ gia đình phú quý, không ít kẻ là con em của những quý tộc có công, bọn chúng chỉ khi dễ dân chúng bình thường, rất hiếm động chạm vào người có thân phận. Nếu đã không phạm đến mình, phái cựu thần liền không để tâm đến. Có vài người từng đề cập với tiểu tặc rằng, không thể mặc cho Cần Vương quân quá phóng túng, chính là nhận thấy đối phương không chịu nghe theo, cuối cùng đành phải bỏ qua.”

Dung Điềm âm thầm than thở trong lòng.

Đồng Nhi đem sự tình phá đến mức này, khó trách Tây Cầm vốn dĩ phồng hoa náo nhiệt lại thành ra như vậy.

Nhớ năm đó, khi hắn dẫn Phượng Minh ra khỏi thành, đám bách tính tò mò còn chen chúc ùa ra xem. Lúc ấy hắn và Phượng Minh cùng ngồi xe ngựa, nghe dân chúng tung hô chuyển đất rung trời, sung sướng biết bao nhiêu.

Nếu Phượng Minh biết Tây Cầm đã trở nên như vậy, nhất định sẽ rất buồn phiền.

Lồng ngực Dung Điềm có chút nóng lên.

Mỗi lần nghĩ đến Phượng Minh, hắn đều chỉ hận người kia không thể lập tức xuất hiện ngay trước mặt. Khi đó, hắn nhất định sẽ dùng sức ôm lấy Phượng Minh, vùi thân thể đối phương vào sâu trong ngực của mình, hung hăng hôn lên từng tấc da thịt mềm mại của người nọ.

Bảo bối nhỏ này chỉ cần rời khỏi hắn, nhất định sẽ nắm chặt thời cơ mà nghịch ngợm, có khi nào đã mải mê vui đùa ở Đồng Trạch đến mức quên luôn hắn rồi hay không?

Chờ giải quyết xong xuôi chuyện Đồng Nhi…

“Đại vương.” Đúng vào lúc ấy, Thái hậu ở phía đối diện khẽ gọi một tiếng.

“Ân.” Dung Điềm quay sang, cười cười với mẫu thân mình, “Sự tình nhiều rắc rối, mải nghĩ ngợi nên có chút nhập thần.”

Tự ra lệnh cho chính mình đè chặt nỗi nhớ Phượng Minh đến tận nơi sâu nhất dưới đáy lòng, đầu tiên phải thu xếp xong xuôi đại sự trước mắt đã. Dung Điềm trầm ngâm một lát, lại hỏi Vân Trạch về tình hình sau khi Tô Cẩm Siêu mất tích.

“Tiểu tặc đã biết rồi, vẫn là Quan Long tự mình trở lại Tây Cầm bẩm báo với hắn.” Vân Trạch nói: ”Đúng như Đại vương phân phó, thời điểm Quan Long báo cáo, đã không ngừng xúi giục phá hoại quan hệ giữa hai phái tân thần và cựu thần của Tây Lôi, ám chỉ Tô Cẩm Siêu là do Hách Viên Giáng sát hại. Tiểu tặc kia vốn đã hận đám lão nhân ủng hộ thúc thúc hắn, vì thế với hắn mà nói, đây chính là cơ hội trả thù tuyệt vời đến không thể tuyệt vời hơn.”

“Hách Viên Giáng trở lại Tây Cầm chưa?”

Vân Trạch lắc đầu, ”Vẫn chưa. Có lẽ hắn cũng biết trở lại Tây Cầm chắc chắn sẽ gặp phải bất trắc, cho nên dùng tất cả biện pháp để dây dưa kéo dài thời gian. Quan Long nói, tiểu tặc đã hạ quyết định, chỉ cần Hách Viên Giáng hồi kinh, lập tức lấy tội danh mưu sát phó sứ để xử tử, đồng thời tiêu diệt toàn gia tộc Hách thị. Tiểu tặc không có binh quyền, nhưng hắn là Đại vương trên danh nghĩa, đối với các đại thần vẫn có quyền sinh quyền sát, trừ phi Đồng Kiếm Mẫn mưu phản, nếu không căn cứ theo luật pháp, vị Đại tướng quân này cũng không cách nào ngăn cản hắn xử trí Hách Viên Giáng cả.”

Dung Điềm cười cười, “Nếu Đồng Nhi thực sự làm như vậy, coi như hắn đã cho bản vương một đại ân. Giết chết một Hách Viên Giáng, tất cả cựu thần liền lo sợ người kế tiếp chính là mình, nhất định sẽ phản bội Đồng Nhi mà hướng về phía bản vương. Đến lúc đó, ngay cả thân thúc thúc hắn cũng sẽ hoàn toàn thất vọng. Chỉ cần đại tướng nắm giữ quân quyền Đồng Kiếm Mẫn kia rời khỏi Đồng Nhi, bản vương hiển nhiên tránh được một trận thảm chiến máu chảy thành sông, dùng một đợt tập kích đơn giản mà bất ngờ đánh thẳng vào hoàng cung chấm dứt giấc mộng Đại vương của hắn.”

Thái hậu ở bên cạnh cũng mỉm cười, tràn ngập tin tưởng mà nói với Dung Điềm: ”Nếu có thể không hao tổn binh lực của cùng một nước mà vẫn đoạt lại được vương vị, tiên vương trên trời có linh nhất định sẽ rất vui mừng. Đại vương mưu tính sâu xa, hạ xuống một nước cờ này, hiện tại chỉ hy vọng Hách Viên Giáng nhanh trở lại, để Đại vương có thể tiến hành kế hoạch hoàn hảo nữa thôi.”

Đúng vào lúc ấy, tiếng gõ cửa mơ hồ truyền đến.

Ba người đều có tinh thần cảnh giác cực cao, lập tức dừng nói chuyện, nín thở yên lặng lắng nghe.

Vân Trạch nghe thật kỹ tiết tấu tiếng đập ngòai cửa, thoải mái nói: ”Là Quan Long đến, thuộc hạ đi mở cửa.” Nói đoạn, hắn bước ra khỏi phòng.

Thái hậu quan sát sắc trời ngoài cửa sổ, có chút kỳ quái nói, ”Quan Long bình thường sẽ không đến đây muộn như vậy, chẳng lẽ có tin tức gì sao?”

Dung Điềm nói: “Có lẽ đúng như thái hậu mong muốn, Hách Viên Giáng vừa mới vào thành rồi.”

Thái hậu lộ ra một nụ cười thực thản nhiên, “Nếu là như thế, vậy thì đúng là tin tốt lành.”

Lời còn chưa dứt, một hồi tiếng bước chân hỗn loạn đã lọt vào tai.

Dung Điềm cùng thái hậu âm thầm kinh ngạc, bốn đạo ánh mắt nhất thời hướng về phía cửa phòng, lập tức nhìn thấy Quan Long vẫn luôn lãnh tĩnh lúc này mặt mày trắng bệch vội vàng xông tới.

“Đại vương, thái hậu, đại sư không hay rồi!”

Chẳng biết tại sao, bỗng nhiên Dung Điềm cảm thấy căng thẳng. Tựa hồ linh cảm được một điều gì, hắn bất chợt đứng lên, trầm giọng quát hỏi: ”Xảy ra chuyện gì?”

Lồng ngực Quan Long phập phồng kịch liệt, hắn nhìn Dung Điềm, dùng thanh âm có chút khàn khàn nói: “Thế cục Đồng Trạch đột nhiên biến đổi, Minh vương trong cơn nguy cấp dẫn người chém chém giết giết chạy ra khỏi cổng thành, mà truy binh Đồng Quốc vẫn liên tục đuổi theo!”

“Cái gì!” Dung Điềm mãnh liệt chấn động toàn thân.

Trong nháy mắt, thân hình cao lớn của hắn cơ hồ giống như rơi xuống một hầm băng rét lạnh.