Phượng Vu Cửu Thiên

Quyển 9 - Chương 2




CHƯƠNG 2

Khi giỏi về dùng độc giả, vô không tinh thông y lý, Diêu Duệ phu nhân càng trở nên kiêu ngạo.

Nếu Dung Điềm cảm thấy Diêu Duệ phu nhân đối với thương thế của Dung Hổ có thể trợ giúp, mọi người cũng an tâm hơn, tụ lại trong sảnh chờ đợi âm tín từ hậu viện. (*âm tín: tin tức)

Những chén trà nóng giờ đã nguội lạnh, mấy thị nữ đã hai lần dâng tân chúc lên, những vẫn chẳng có tin tức gì. (chúc: cháo. Ở đây ý nói thời gian đã trôi qua rất lâu rồi mà vẫn không có tin tức gì từ hậu viện)

Phượng Minh cùng Liệt Nhi có vẻ lo lắng nhất, vài lần đứng dậy, toan đến hậu viện xem một chút.

Dung Điềm từng nói, “Nàng tính tình cổ quái kiêu ngạo, thấy các ngươi đi rình, biết các ngươi không tin nàng. Nói không chừng trong cơn tức giận gây ra chuyện gì, ngồi đây chờ đi, không cần tự tìm phiền toái.”

Phượng Minh bởi vì hỏi không một vấn đề đã rơi vào bàn tay nàng, đối với Dung Điềm lời nói này đã thành kinh nghiệm xương máu, tuy rằng lo lắng, đành phải một lần nữa ngồi xuống tiếp tục chờ đợi.

Liệt Nhi đối với Dung Điềm kính trọng như một vị thánh, lại càng không phản bác.

Chờ đợi nóng lòng, đột nhiên xa xa đã trông thấy một bóng người từ hậu viện đi tới.

Liệt Nhi hoắc đắc đứng lên, “Đi ra!” Vội phóng ra trước cửa.

Lúc này đêm đã buông xuống, ánh trăng hôn ám, người nọ đi tới gần thêm chút nữa, mới nhận đó là Thu Lam.

Phượng Minh chạy đến hỏi, “Thu Lam, Dung Hổ làm sao vậy?”

Thu Tinh, Thu Nguyệt theo sát phía sau Phượng Minh, chạy đến bên Thu Lam cùng kêu lên, “Đừng khóc, đừng khóc, có chuyện từ từ nói, Minh vương giúp ngươi tác chủ.”

Dung Điềm đứng trên bậc thang, ánh mắt hữu thần sáng ngời nhìn chằm chằm Thu Lam, vẻ mặt ngưng trọng.

Thu Lam ngẩng đầu nhìn Phượng Minh, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Liệt Nhi Thu Tinh cùng Thu Nguyệt, cuối cùng dừng ở thân ảnh cao lớn của Dung Điềm, sau một lúc lâu run rẩy,  đôi môi không huyết sắc mới khẽ mở ra, “Người…đã được nàng cứu rồi, trong một tháng… sẽ… khỏi hẳn được…” Nói tới đây, cả người buông lỏng, tựa hồ khí lực toàn thân đều bị rút hết , yếu đuối phục xuống chân Phượng Minh, oa oa khóc lớn.

Tảng đá treo trong lòng Phượng Minh lúc này mới như được hạ xuống, đều cảm thấy hai đầu gối như muốn nhũn ra.

Thu Nguyệt Thu Tinh đều quỳ xuống trấn an Thu Lam, vừa rơi lệ, lại vừa cười nói, “Đồ ngốc này, khóc lóc cái gì chứ? Vừa rồi thiếu chút nữa dọa chết chúng ta.”

Liệt Nhi trong ánh mắt lóe sáng, thở phào một hơi, nói, “Ta chỉ biết đại ca không yếu đuối như vậy. Đại vương, ta muốn đi thăm hắn.”

Dung Điềm gật đầu.

Thu Lam lại nói, “Ngươi ngàn vạn lần đừng đi. Phu nhân nói nàng trong khoảng thời gian này sẽ trông nom Dung hổ, ai cũng có thể thăm người bệnh, chỉ có một người tuyệt không cho phép vào phòng, chính là cái tên tiểu tử dùng ánh mắt soi mói nàng không chút lễ phép. Nếu không nàng lập tức buông tay mặc kệ.”

Mọi người ngạc nhiên, trong lòng lại cảm thấy buồn cười.

Dùng ánh mắt soi mói nàng, cái tên tiểu tử không chút lễ phép, không cần hỏi, đương nhiên chính là Liệt Nhi.

Nàng nhưng lại keo kiệt như thế, nghĩ đến một biện pháp chỉnh đốn Liệt Nhi như vậy.

Liệt Nhi tức cũng không được, cười cũng không được, hắn cũng không dám so đo với ân nhân cứu mạng đại ca mình, nói lầm bầm  nửa ngày, chán nản nhìn Thu Lam nói, “Ngươi ở bên cạnh chiếu cố, cần phải chiếu ứng đại ca một chút, đừng để cho hắn bị… bị…” Hắn vốn muốn nói lão vu bà hoặc lão ác ôn, sau lại ngẫm lại, người kia dù sao cũng là mẫu thân của Minh vương, lại sợ Diêu Duệ phu nhân thần thông quảng đại, biết mình mắng nàng, đành phải nhịn xuống miệng, nói, “Bị nàng cấp chỉnh .”

Thu Lam khóc lớn một hồi, hôm nay vừa chịu chấn động vừa lo lắng đến phát tiết, hiện tại đã bình tĩnh hơn, gật đầu nói, “Đừng lo lắng. Phu nhân tuy rằng tính tình cổ quái, nhưng ta thấy nàng tâm địa vẫn là rất tốt.” Diêu Duệ phu nhân ở thời điểm các đại phu chân tay luống cuống xông tới, như thần nữ hạ phàm, xảo thi diệu thủ cứu Dung Hổ, nhất thời cảm thấy ở nàng một hình ảnh quang huy. (*xảo thi diệu thủ: ý nói đôi tay khéo léo)

Mọi người đối với “thiện lương” của Diêu Duệ phu nhân đều nửa tin nửa ngờ, ngay cả Phượng Minh đều có từ chối ý kiến, đứng ngơ ngác một hồi, bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh nhỏ, trong bóng đêm trầm mặc hết sức làm cho người chú ý.

Lảng tránh ánh mắt soi mói của mọi người, mặt Phượng Minh đỏ lên, “Ta đói bụng.”

Thu Tinh kịp phản ứng sớm nhất, cười nói, “Đúng rồi, chúng ta quên cho Phượng Minh ăn cơm chiều.”

Thu Lam “Nha”  một tiếng, nhìn  Thu Tinh, “Ta đã nói rồi còn gì, các ngươi phải chiếu cố Minh Vương chứ.”

“Dung Hổ bị thương. Vừa rồi ai có tâm tư ăn cơm. Nguy rồi, ngay cả Đại vương cũng chịu đói .”

Thu Lam khó xử quay đầu lại nhìn nhìn ngọn đèn phía trong hậu viện, “Ta không thể lưu lại lâu, bên kia ta còn có việc mà.”

Phượng Minh nói, “Ta với ngươi cùng đi thăm Dung Hổ.”

“Ngày mai đi đi.” Dung Điềm từ phía sau ôm lấy thắt lưng cậu, “Dung Hổ hiện tại phải tĩnh dưỡng. Hắn còn hôn mê , ngươi thăm cũng vô dụng, nếu hắn tỉnh, càng phải háo tinh thần tiếp đón chúng ta.”

“Minh vương, ngươi mấy ngày nay vốn đã không tinh thần, lại chịu đói thì không được, nhưng hôm nay Thu Lam không ở đây. Chúng ta nấu ăn cũng không tồi, Minh Vương hảo hảo nếm thử chút nha.” Thu Tinh nói.

Thu Nguyệt đã hưng phấn mà xắn tay áo, reo lên, “Ta học trộm  không ít mà, ta tự mình xuống bếp.”

Mọi người khẩn trương cả một ngày, hiện tại biết Dung Hổ bình an, bị các nàng hai tỷ muội nhất nháo, không khí lập tức trở nên thoải mái.

Phượng Minh cười nói, “Đồ các ngươi nấu có khó ăn đến mấy ta cũng sẽ ăn bằng sạch.” Dẫn tới Thu Tinh hai người một trận kháng nghị.

Dung Điềm vài ngày không có cùng cậu thân cận, hiện tại không có cái họa tâm phúc Tình Nhân Huyết, mừng rỡ lúc nào cũng khắc khắc dính lấy cậu, vừa rồi ôm thắt lưng cậu không buông, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn cười nói, “Ăn no rồi, buổi tối mới đủ khí lực.”

Về phần hắn có ý nghĩ kỳ lạ phát minh ra “bao bảo hiểm “, đã sớm ném tới lên chín từng mây .

Vì thế Thu Nguyệt Thu Tinh đi tiểu trù phòng chuẩn bị thi thố tài năng, những người khác đến nhà ăn chờ ăn cơm. Đang nói chuyện phiếm, lại có thị vệ báo lại, “Đại vương, có quân báo mới.”

Dung Điềm nhận lấy, xé mở trạc ấn, mở ra nhìn nhìn, trầm ngâm không nói.

Phượng Minh rón rén lại gần hỏi, “Làm sao vậy? Bên Đồng Nhi biến hóa gì sao?”

“Đây là tin tức từ chỗ Bác Lâm, trước đây cũng đã chuyển tới một phong, nói cũng đúng chuyện Diệu Quang.” Dung Điềm buông phong quân báo, nhìn về phía mọi người, “Diệu Quang ở Hàm Quy suýt nữa bị Tam công chúa bọn họ ám sát, sau giữ được cái mạng nhỏ quay về đô thành của Bác Lâm. Chuyện này vốn thực bình thường, nhưng kỳ quái nhất chính là, thế nhưng nàng lại coi đây là lấy cớ, nghi ngờ thành ý của Bác Lâm đối nàng, hướng Bác Lâm vương đưa ra hủy bỏ hôn ước.”

Bước đi này quả thực kì dị đến khó hiểu, ngay cả Phượng Minh cũng lập tức ngửi ra điểm kỳ quái trong đó, hỏi, “Hủy bỏ hôn ước? Chẳng lẽ nàng ngay cả thiên tân vạn khổ tranh thủ trở về bên Bác Lâm cũng không muốn ?”

Liệt Nhi cũng trăm tư không được kỳ giải, “Ly Quốc hiện tại bên trong bất an, Long Thiên lại đang rục rịch, nàng vốn là vì tự bảo vệ mình không thể không mượn sức nước láng giềng của Bác Lâm, cho dù sự kiện ám sát làm cho nàng hoài nghi trong vương tộc Bác Lâm có người muốn gây bất lợi cho nàng, lấy giảo hoạt của nữ nhân này, cũng tuyệt sẽ không ngu xuẩn đến mức lập tức cùng Bác Lâm vương tộc đoạn tuyệt quan hệ mới đúng.”

“Không lẽ nàng biết Long Thiên đã trúng độc, không lâu nữa sẽ đi đời nhà ma sao?” Ánh mắt Dung Điềm chậm rãi quét một vòng, từ từ nói, “Như vậy hoạ ngoại xâm Diệu Quang lo lắng nhất tự nhiên biến mất, nàng cũng không cần Bác Lâm là điều tất yếu.”

Phượng Minh mang theo tinh thần đệ tử tốt tiếp tục hỏi, “Mặc kệ uy hiếp của Long Thiên có tồn tại hay không, nhưng nếu đi làm vương hậu của Bác Lâm thật sự không tồi nga. Đây là một vụ giao dịch, nàng hủy bỏ hôn ước làm gì?”

Nhất thời, người chung quanh đều an tĩnh lại.

Phượng Minh bị Dung Điềm soi mói đến ngượng ngùng, vuốt mặt nói, “Có phải là vấn đề ta hỏi quá ngu ngốc hay không?”

“Ngươi được chúng ta bảo hộ kĩ quá, cho nên không rõ cuộc tranh đấu đáng sợ của nội đình.” Dung Điềm cười rộ lên, “Nếu đến một quốc gia khác làm vương hậu, tương đương tiến vào một nơi xa lạ, tiến hành một loạt các cuộc tranh đấu cung dình tàn khốc. Diệu Quang cho dù là vương hậu, nàng ở trong vương tộc Bác Lâm thủy chung xem như ngoại nhân, một khi Bác Cần không thể bảo hộ nàng, tình cảnh của nàng sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.”

Liệt Nhi xen mồm nói, “Huống chi từ trước Ly Quốc cùng Bác Lâm quan hệ cũng không tốt lắm, ngoài Bác Lâm quyền quý, người oán hận Diệu Quang nhất định không ít.”

“Theo thái độ làm người của Diệu Quang, trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không sẽ không để cho chính mình lâm vào hoàn cảnh hiểm ác này. Nàng vì cái gì phải bỏ qua tư cách công chúa tôn sư ở Ly Quốc được người người ủng hộ, đi Bác Lâm gian khổ khai sáng một cục diện mới?”

“Ừ, ” Phượng Minh vừa nghe vừa liên tục gật đầu, lại một vấn đề lóe ra, nhíu mi nói, “Ngươi đã nói có đạo lý như vậy, nàng kia hướng Bác Lâm vương đưa ra hủy bỏ hôn ước cũng rất bình thường , có cái gì kỳ quái? Đích xác, có thể không mạo hiểm, ai ngờ mạo hiểm sao?”

Dung Điềm đối với vấn đề này lại không trả lời ngay, biểu tình trầm trọng, chậm rãi thưởng thức chén trà ấm nóng trong tay. Tất cả mọi người biết hắn đang suy tư.

Một lát sau, Dung Điềm mới thấp giọng nói, “Nếu ta đoán không lầm, Diệu Quang kia sao biết Long Thiên bị hạ độc?”

Phượng Minh cả kinh.

Không sai, năm đó lão Phồn Giai vương trúng Mạn Nhiếp chi độc, vẫn là sau khi phần mộ bị mưa to đất bồi, thời điểm một lần nữa quật mộ an táng, trên mặt xương khô đã phát hiện ra.

Thiên hạ này có hai đại kỳ độc, một trong số đó là Mạn Nhiếp, đặc điểm lớn nhất chính là làm cho người ta phát hiện ra đã bị trúng độc.

Diêu Duệ phu nhân hạ thủ, lại càng không lưu lại sơ hở.

Diệu Quang ở xa Bác Lâm như vậy làm sao biết biết Long Thiên trúng Mạn Nhiếp chi độc ?

Nghĩ đến đây, Phượng Minh nhìn biểu tình của mọi người, nhất thời lắc đầu nói, “Không thể. Diêu Duệ phu nhân tuy rằng tính tình cổ quái, nhưng nàng biết rõ ta và ngươi đều là đại địch của Ly Quốc, mọi người sớm hay muộn phải đấu một mất một còn, tuyệt sẽ không cấu kết cùng Diệu Quang. Nói đi nói lại, nàng vì cái gì phải để lộ bí mật cho Diệu Quang? Tánh mạng của Long Thiên, nàng rõ ràng nói là đưa đại lễ cho ngươi.”

Dung Điềm cũng là vẻ mặt khó hiểu, thở dài, “Đây đúng là chỗ ta không nghĩ ra.”

Phượng Minh tuy rằng đối với mẹ mình cảm mạo không lớn, thập phần nghĩ muốn kính nhi viễn chi, nhưng muốn nói nàng thông đồng Ly Quốc, thông đồng đến hại bọn họ, Phượng Minh vẫn là sẽ thống hận từ tận đáy lòng. (*làm tròn chữ hiếu)

Huống chi khi nàng vừa mới ở đây, còn nói vài câu trìu mến , lại đi xung phong nhận việc cứu Dung Hổ.

“Có thể là nguyên nhân này, làm cho Diệu Quang cảm thấy Long Thiên không hề là họa lớn tâm phúc của nàng, cho nên hủy bỏ hôn ước?”

Liệt Nhi đưa ra một thiết tưởng, “Nàng không biết Diêu Duệ phu người đã hạ độc Long Thiên, chính cô ta phái người đi ám sát Long Thiên.”

Nếu như là như vậy, Long Thiên cũng coi như đắc tội với nhiều người . Chẳng những Tam công chúa muốn ám sát hắn, Diệu Quang cũng muốn ám sát hắn, ngay cả Diêu Duệ phu nhân không liên quan tới hắn cũng nhúng tay hạ độc hắn một phen.

Đây là ác giả ác báo.

Dung Điềm một câu liền phủ quyết  thiết tưởng của Liệt Nhi, “Nếu Long Thiên dễ ám sát như vậy, Diệu Quang đã sớm động thủ , làm gì phải đợi Bác Lâm nghĩ biện pháp, sau đó lại hủy bỏ hôn ước?”

Phượng Minh đang ở cố gắng suy nghĩ, bỗng nhiên cả người chấn động, vẻ mặt dọa người.

Dung Điềm cùng Liệt Nhi đều nhìn về phía cậu.

“Ta có một không lớn sáng suốt đích thiết tưởng.” Phượng Minh cả buổi mới mở miệng, lóe ra địa ánh mắt tảo Liệt Nhi liếc mắt một cái, lại ngắm ngắm Dung Điềm, muốn nói lại thôi.

“Minh vương nói đi, nói sai rồi Đại vương cũng sẽ không phạt ngươi.”

“Nói.” Dung Điềm trầm giọng nói.

“Diệu Quang sở dĩ hủy bỏ hôn ước như vậy…” Phượng Minh hít một hơi thật sâu, tận lực bình tĩnh nói, “Có thể là bởi vì Nhược Ngôn đã tỉnh hay không?”

Phanh!

Một tiếng vang thật lớn.

Tiếng đập xuống mặt bàn khiến mọi người giật mình.

Dung Điềm một chưởng đánh xuống, thần tình sắc mặt vui mừng, bừng tỉnh đại ngộ cười nói, “Không sai! Không sai! Phải nên như thế! Ta nhưng lại không nghĩ tới này. Ngươi coi, chỉ cần động não, ngươi so với ai khác thì thông minh hơn.” Ngửa mặt lên trời cười dài một trận, tươi cười, trầm ngâm nói, “Đáp án này là sát nhất, mặt khác không nghĩ ra chuyện liền bỗng nhiên sáng sủa . Diệu Quang định phải đi  Bác Lâm, đưa ra ra hôn ước với Bác Cần, đợi đến khi có tin Nhược Ngôn đã tỉnh. Nếu đại ca nàng tỉnh, với hài kịch với Long Thiên nào còn để trong mắt, Nhược Ngôn lại càng không tùy tiện đem thân muội duy nhất cứ ra ngoài đơn giản như vậy. Nhưng, nàng vì cái gì không lập tức hủy bỏ hôn ước, ngược lại muốn tới Hàm Quy?”

Dung Điềm cũng bất ngờ với câu hỏi của chính mình, bất quá một lát, mày lại giãn ra ra, cười lạnh nói, “Nàng biết Bác Lăng cùng Tam công chúa đào tẩu , cho nên cố ý tiết lộ tin tức mình ở Hàm Quy độc thân cùng Khánh Đỉnh gặp mặt, coi đây là mồi câu dẫn dẫn bọn họ.”

Phanh!

Lại một tiếng vang thật lớn truyền đến, mọi người kinh ngạc nhảy dựng.

Lần này là Phượng Minh đập bàn.

Một chưởng này của cậu, tuy có yếu hơn Dung Điềm, lại có khí thế của Dung Điềm. Cái bàn gỗ khắc chế kia, bị đập vào rung lên bần bật. Phượng Minh giáng một chưởng xuống, đau đến nhe răng trợn mắt, Dung Điềm bất đắc dĩ cười cười, đã nắm tay cậu đặt ở trước môi nhẹ nhàng thổi hai cái, Liệt Nhi cũng nhịn không được cười rộ lên.

Phượng Minh xấu hổ muốn chết, vừa bắt tay vào tự thổi cho mình hết đọc, vừa xấu hổ giải thích, ” chiêu này của Diệu Quang quả nhiên lợi hại, gần nhất có thể mượn tay Bác Lăng diệt trừ Đồng quốc Đại vương Khánh Đỉnh, thứ hai có thể đem Bác Lăng cùng Tam công chúa dụ ra nơi ẩn thân, dễ dàng giết  bọn họ, thứ ba còn có thể hủy bỏ hôn ước với Bác Cần. Người vợ tương lai cư nhiên ở địa bàn của mình thượng thiếu chút nữa bị người giết chết, Bác Lăng vương cũng không có cớ gì giữ Diệu Quang lại, nói không chừng còn muốn đưa lên không ít hảo lễ đưa nàng khởi hành. Kế sách một cục đá bắn hạ ba con chim thật khá!”

“Chỉ có hai con chim nhỏ mà thôi, Bác Lăng cùng Tam công chúa đều không có rơi vào độc thủ của nàng ta.” Liệt Nhi đối với Diệu Quang từ trước đến nay đều chán ghét, lạnh lùng nói, “Nàng lại thông minh, cũng không đoán được Diêu Duệ phu nhân ở bên trong giúp một tay, đem Bác Lăng cùng Tam công chúa cứu ra.”

Dung Điềm tâm tình rất tốt, đối với Phượng Minh càng tỏ ra vẻ mặt ôn hoà, ôn nhu giải thích, “Tối diệu chính là, cảm tạ độc kế của Diệu Quang, âm kém dương sai hạ, Tam công chúa bọn họ bị buộc e rằng lộ có thể trốn, cuối cùng quy phục Tây Lôi ta.” Lúc này đem hiệp nghị đạt thành buổi chiều ở chỗ Mị Cơ cùng Tam công chúa nói ra.

Phượng Minh còn đương ở bên Tiêu Túng, còn không biết kết quả sự tình, giờ phút này mới nghe rõ, mừng rỡ nói, “Cư nhiên có chuyện tốt như vậy? Ngươi chẳng phải là không công được một quốc gia? Chúc mừng chúc mừng.”

Dung Điềm hào sảng nói, “Nào có chuyện tốt như vậy? Người trong vương tộc đều là phản phúc vô tình, sau này ta có thể áp chế được tứ phương, bọn họ tự nhiên thần phục. Nếu trên tay cũng không đủ binh quyền, chỉ sợ mưu đồ bí mật liên hợp giết ta, lại chính là bọn hắn. Bất quá nếu đã muốn định ra minh ước, ta tự nhiên có biện pháp để nàng tuân thủ.”

Bỗng nhiên nghe thấy một trận cười chít chít khanh khách, Thu Tinh Thu Nguyệt hai người dẫn vài tên thị nữ tiến tới, trên tay đều bưng mấy đĩa đồ ăn nóng hôi hổi.

“Cháo ngươi làm thực sự muốn mang cho Minh vương ăn sao?”

Thu Nguyệt ngây thơ nói, “Tuy rằng cháo của ta, nhưng là hương vị ngon lắm mà. Mặc kệ, nhiều đồ ăn như vậy, chắc hương vị rất ngon ha? Minh vương cứ nhắm mắt ăn là được rồi.” Vào nhà liền nũng nịu cười nói, “Minh vương, đồ ăn làm xong rồi , mau ăn đi. Đại vương cũng thỉnh dùng.”

Thu Tinh mắt sắc, liếc mắt một cái nhìn thấy Liệt Nhi lui về phía sau, khẽ kêu lên, “Liệt Nhi, không cho ngươi đi! Ngươi không phải cũng chưa ăn cơm sao?”

Thức ăn trên bàn, quả nhiên màu sắc phong phú.

Đen hoàn toàn, đỏ tiên diễm, vàng sáng lạn, trắng trong suốt…

Chẳng những Phượng Minh, ngay cả Dung Điềm cũng nhìn chằm chằm.

Thu Tinh cười giải thích, “Khó có khi hai tỷ muội chúng nô tì xuống bếp, hôm nay không làm đồ ăn ngày thường. Những điều này là do chúng ta âm thầm nghiên cứu độc sáng tạo ra, lần đầu tiên làm, xin mời Minh vương giúp chúng nô tì bình điểm đi.”

Phượng Minh cùng Liệt Nhi hai mặt nhìn nhau, trong lòng một trăm hai mươi điều cảm thấy đồ ăn bình thường trông còn ngon hơn.

Thu Nguyệt một bộ sợ biểu tình đổi ý của Phượng Minh, ở bên cạnh còn xen mồm nói, “Minh vương nói nhất định sẽ ăn sạch mà.”

Phượng Minh hối hận, nhưng biết chỉ cần vừa mở miệng, hai thị nữ này nói không chừng trong tương lai mấy ngày đều hồng hồng đôi mắt, hai mắt đẫm lệ liên liên.

So với ăn một bữa ăn kì quái còn đáng sợ hơn, chính là một nữ nhân khóc.

So với một nữ nhân khóc còn đáng sợ hơn, đương nhiên chính là hai nữ nhân khóc.

Phượng Minh không thể nề hà, gượng cười nói, “Ăn, đương nhiên ăn. Liệt Nhi, ngươi cũng ngồi xuống, ăn no nê đi.”

Vắt óc tìm mưu kế nghĩ biện pháp nào có thể ăn ít một chút, bỗng nghe thấy bên ngoài có người bẩm, “Đại vương, có quân báo đưa tới.”

Con đường hôn ám phía trước của Phượng Minh bỗng dưng đại tỏa ánh quang minh, sướng không chịu được, cao giọng mệnh nói, “Mau vào bẩm báo!”

Thị vệ mang theo quân báo tiến vào.

Dung Điềm vừa đón, vừa hỏi, “Là tin tức của Bác Lăng sao? Vẫn là Ly Quốc à?”

Thị vệ cung thanh đáp, “Mặt trên có trạc ấn, không dám loạn sách, nội tình không rõ. Bất quá đưa người quân báo là từ phương hướng Tây Lôi tới.”

“Quân báo của Tây Lôi?” Dung Điềm lược giác kỳ quái, mở quân báo ra, từ bên trong lấy ra hé ra một mảnh giấy, chỉ nhìn thoáng qua, nhất thời giận dữ, hét to nói, “Đồng Nhi này chết tiệt! Ta phải giết hắn!”

Tất cả mọi người hãi nhảy dựng.

Thu Tinh Thu Nguyệt không dám cười đùa, nhìn nhau, khoanh tay thối lui đến một bên đứng im. Liệt Nhi đưungs phắt dậy, không lên tiếng.

Phượng Minh hỏi, “Đồng Nhi làm sao vậy?” Lấy quân báo trên tay Dung Điềm xem, nguyên lai đúng là một phong thư, nhưng tựa hồ bị thủy tẩm quá, nét mực hóa khai (nhòe nhoẹt), đen sì sì một khối, đại bộ phận đều không thể phân biệt. Chỉ có mấy chữ phía trước, có lẽ là được cứu giúp đúng lúc, trừ mấy chữ ngoài ngẫu nhiên, mặt khác tuy rằng hơi mơ hồ, nhưng đại khái có thể phân biệt được.

Mặt trên viết

“Viễn vấn Diệu Quang công chúa điện hạ kim an,

Bổn vương nghĩ công chúa tín trung lời nói, thậm đạo lý*. Ngày gần đây hành động khác thường, bổn vương phái báo. (*Là người nói lời giữ lời, hiểu chuyện, hiểu đạo lý)

Thái hậu vẫn chưa chết, nhập cung đại hỏa : hỏa hoạn,  mượn cớ bỏ chạy, âm thầm cùng Dung Điềm hội hợp, trước mắt chỉ sợ kinh âm thầm lẻn vào Tây Cầm, mưu đồ bí mật gây rối. Người này là mẹ đẻ của Dung Điềm, nếu có thể bắt sống, xảo diệu lợi dụng, chắc chắn là được.”

Đến đây, phần còn lại nhìn không ra cái gì .