Play Boy And Play Girl (Bộ Đôi Lạnh Lùng)

Chương 4




Sáng hôm sau:

nó thức thật sớm để chạy qua phòng hắn gọi hắn dậy những tưởng như mơ"a ấy sẽ ôm lấy mình"nhưng nó k hay rằng chuyện đó chỉ là ngày hôm qua.

-a thức chưa?

hắn mở của phòng ra đưa ánh mắt được tinh chế từ hàng trăm tảng băng nhìn nó làm nó phải sợ mặc dù cái ánh mắt đó nó luôn dùng với tụi con trai

-cô là ai.mới sáng làm gì z?

(shock tập 1)-e là Trang nèk.a khùng àk

-Trang nào?_hắn tỉnh bơ

(shock tập 2)-a điên àk.e là n đã cứu a đấy(xạo nữa)_nó hơi bực

-vậy àk!cô làm gì mới sáng đã phá giấc ngủ của tôi z.bộ hk có gì làm àk.

(shock toàn tập)-vậy thôi!tôi đi_máu tràn lên đỉnh điểm nó chạy về phòng

-ok tùy cô-hắn vô tư vào phòng

(vậy nèk các bác.hắn là 1 n có tính tình kì cục.đồng ý hôm qua nói cười thân thiết nhưng qua hôm s thì đâu lại vào đó hắn xem như k quen biết chẳng có chuyện gì tuy mất trí nhớ nhưng bản tính khó mất lắm ạ! 18t mà hắn chỉ có duy nhất 1 n bạn thân là Duy(thư ký của a)là các bác thấy hắn còn kín hơn cả nó.vì nó đã có đến 2 con bạn)

nó về phòng thì như con đ**n mặt mày nổi lửa nó tức tối lôi đầu 2 con bạn mình ra mà "giận cả chém thấy bà tấm thớt"

-alo gì đó bà.còn nhớ tụi này àk_Phương trả lời

-2 bà mau ra quán cf Happy liền cho tôi nếu k mai vào học đừng trách

-ờ..tụi tao đến liền_Phương hốt hoàng nói vì nhỏ biết nó đang có chuyện

Nhân vật mới ra rồi ạ!

-Huỳnh Trúc Phương(pi):cũng như nó cô rất xinh đẹp dễ thương.là bạn thân của nó.con gái của chủ tịch cty bất động sản lớn

-Phương Yến Nhi(sandy):vẻ đẹp thiên thần ánh mắt đen huyền ảo là bạn thân của nó.con của ông chủ giàu có về thị trường cntt.

một ngày trôi qua nó và hắn k nói gì với nhau.nó thì tức tối còn hắn thì tỉnh như ruồi giấm với cái mặt lạnh.nó thấy nhớ hắn nhưng k dám gặp hắn rồi tự nhủ"k s.mai là mình được học chúng với ảnh từ từ rồi ảnh cũng hiểu mình thôi!híhíhốhố"(khừm)

hôm nay ba nó đã làm hồ sơ cho hắn vào học chung với nó(lớp 12 ák) tại trường Lan Anh(k phải trường cũ của hắn đâu)rồi ông cũng phải xa nhà vài tháng vì ông đi công tác còn mẹ nó thì về quê nên mọi việc đều tạo cơ hội cho nó và hắn(***)

sáng hôm sau là ngày nhập học sau khoảng thời gian nghỉ hè.nó quyết định gọi hắn đi cùng vì nó có xe riêng để đến trường khẽ gõ cửa phòng hắn

-a thức chưa đi học cùng e nha!

-cô đi trước đi.tí tôi đi xe buyt_hắn nói vọng ra

-nhưng sẽ trễ mất a đi cùng e đi!

-thôi tôi k đi chung với con gái.cô đi trước đi.

nó thất vọng lái xe đến trường thì cũng vừa lúc tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên

..RENG.RENG..

nó vào lớp mà đầu cứ ngó xung quanh tìm hắn chết đâu rồi"cái tên này k chịu đi với mình k biết có do ngủ lâu quá rồi khùng luôn k.

.hứchức s a ác với e quá z?"nó cứ vậy mặc cho 2 con bạn cứ ớ á bên tai cho đến khi cô giáo vào tim nhỏ đập k đều tỏ vẻ lo lắng.lớp nó học là 12A1 lớp đứng đầu ák

-chào các e!lớp chúng ta năm nay có bạn mới.e vào đi.

nó mừng rỡ hướng mắt lên nhìn"giờ này mới tới ghét quá đi àk"

từ ngoài cửa bước vào 1 cô gái với tướng đi õng ẹo khuôn mặt xinh xắn với 1kg son và 3kg kem phấn nhưng cũng đủ làm cho mấy boy chết mê chết mệt

-chào các bạn mình là Diệu Linh.mong các bạn giúp đở_nhỏ nháy mắt làm mấy cậu té ngửa

nó thất vọng tràn trề và càng lo cho hắn hơn nhưng nó vẩn giật bắn n khi nghe tên của cô ta.rồi cô ta tiến đến chỗ nó định ngồi xuống cạnh nó nhưng bị nó cảng lại rồi quát lớn vì nhỏ giành chỗ này cho ai kia

-đi chỗ khác!

-ơ hay.bàn của cậu àk_DL liếc nó

chưa kịp gì thì đã bị 1 đám con trai kéo ra vì sợ DL bị bầm cái mặt đầy kem kia do ở trường nó nổi tiếng là bà la sát với cặp mắt k sức sống mà.DL tức tối đập mạnh vào bàn rồi ngồi xuống.cả lớp dồn ánh mắt vào DL.hiện cô đang bốc hỏa là ngọn đuốc cửa lớp a chàng ngồi cạnh cô đang bị nướng k dám cử động. 

chợt nó thấy hắn từ cổng bước vào chân đi khập khẽnh hình như gặp phải chuyện gì?k để ý đến cô giáo nó chạy như bay ra đở hắn.cả lớp giờ lại dồn ánh mắt vào nó mà há hóc vì chưa bao giờ có cảnh tượng như vậy sảy ra.hắn vừa bước vào trường thì hàng ngìn cặp mắt hình trái tim bay thẳng ra chỗ hắn nhưng khi thấy nó đến thì trái tim giờ là viên đạn hướng thẳng vào nó.

-a bị gì z?đã bảo đi cùng e mà!_nó cáu

-k có gì_hắn đi thẳng vào lớp

vừa bước vào lớp thì ôi tội cho hắn.bị 1 đám girl vây quanh còn bà cô thì chết đứng luôn.mấy a boy thì tỏ vẻ ghen tị nhưng phải công nhận hắn rất đẹp.hắn tuy bị bao vây nhưng thấy rất bình thường và đi tìm chỗ ngồi của mình.đang loay hoay tìm chỗ thì hắn bị ai đó kéo đến cuối lớp đó chính là nó vì nhỏ đã chừa sẵn chỗ cho hắn mà.

mọi n ai cũng nhốn nháo lên vì sự xuất hiện liên tiếp của 1 hotgirl và 1 hotboy nhưng chỉ có DL là k nói gì tim cô ngừng đập.

và hơn hết k tin vào mắt mình"là a sao!a Phú a vẩn còn sống s.e đã đi tìm a.và giờ có phải là a k?"cô thầm nghỉ

chạy thẳng xuống bàn hắn DL ôm lấy hắn nước mắt đầm đìa.

-a Phú!a Phú e nhớ a lắm thời gian qua a ở đâu?

nó thì bất ngờ vì hành động của DL nhưng đâu đó nó cảm thấy hụt hẩn chợt nó nhỏ ra cái chìa khóa của hắn.nó càng buồn hơn khi biết DL là bạn gái của hắn.còn đối với hắn thì đơ người k biết gì.hắn tức giận đẩy DL ra

-cô là ai s vô văn hóa thế?

-a..a..e là DL bạn gái a này!

-cô điên àk tôi làm gì có bạn gái.cô mơ đấy àk_hắn tỉnh bơ

-a..a sao vậy.e đây mà.a k nhớ những lời ngọt ngào của mình s?a đã nói"a yêu e!sẽ mãi bên e dù thế nào"mà.a bị gì vậy

những câu nói của cô làm đầu hắn đau rất dữ dội hắn quát cô im đi thì cô lại càng nói thêm.hắn ôm lấy đầu đau quần quại.cả lớp thì đơ toàn tập luôn.từ phía s nó bước đến đở lấy hắn rồi quát lớn

-CÔ IM ĐI.NGỪNG NGAY CÁI LỜI NÓI DƠ BẨN ĐÓ

-TÔI K IM.MÀ CÔ LÀ AI MÀ NÓI VỚI TÔI NHƯ..BỐP_chưa nói hết câu nó đã cho cái mặt ề phấn kia ăn tát làm DL giật bắn người. 

nó kéo hắn ra sau trường.địa bàn của nó mặc cho ánh mắt của mọi người.vì nó nghĩ nơi yên tỉnh sẽ giúp hắn tốt hơn.nó đở hắn ngồi xuống rồi ngồi cạnh hắn k nói gì.một lúc sau

-a khỏe chưa?_mắt nhỏ tròn xoe

-đở hơn rồi!mà cô ta là ai?_hắn úp mặt

-e k biết_nhỏ muốn giấu hắn vì nhỏ sợ sẽ mất hắn

-mày làm gì ngoài đây z?_sandy và Pi đến ngồi cạnh nó và hắn

-ơ sao tụi bây biết t ở đây_nó ngạc nhiên

-mày đùa àk.mà cậu này là ai_Phương hướng mắt về phía hắn cả 2 đều tròn 2 mắt ra nhìn hắn

-là bạn t

-chào cậu mình là Phương.mình là Nhi

-chào tôi tên Phú_hắn đáp

cả 2 ngạc nhiên với thái độ của hắn nên chỉ biết cười trừ

-thôi mình về đi.chán quá àk_nó đứng lên thở dài định bước đi nhưng k may cho nó là nó vừa bị chẹo chân nên ngã nhào vào người hắn khoảng cách giờ là 0cm và mắt nhìn mắt.môi chạm môi và tim thì phình phịch.nó đỏ mặt từ từ ngồi dậy rồi kéo hắn lên.còn hắn thì shock quá rồi vì đã 2 làm kiss với nó.2 con kia thì nhìn nhau cười híhí(con ngựa)

-ơ...e xin lỗi tại..tại_nó nói gỡ

-àk mình về thôi_hắn cũng giả vờ đánh trống lãnh

-chân cậu bị gì thế?Nhi hỏi

-ờ..k có gì?_hắn chuồn trước

-này a k về với e àk_nó nói với theo

hắn k trả lời chỉ cố đi thật nhanh.ra trạm xe buyt nhưng tội cho hắn là hiện tại chân hắn đang đau và xe thì k thấy đâu.đợi một lúc hắn bực bội đi bộ về luôn ta nói lê về tới nhà hắn muốn xỉu.chân thì đang chảy máu.mồ hôi thì nhể nhải ướt cả áo.nó từ trong nhà chạy ra mặt lo lắng

-a s vậy?chân a chảy máu kìa

-k có gì!_vẩn câu nói trống k hắn bước lên phòng nó cũng chạy theo

-cô k định để tôi thay đồ àk?

-ờ..e k nhìn đâu.

hắn bước vào phòng tắm thay vào 1 cái quần short(phải k ta mình k nhớ nữa)và 1 chiếc áo thun đen tôn lên làn da của hắn.bước ra với cái chân bị trầy xước hắn nhíu mài

-chân a bị gì z?lần này a k nói thì e sẽ k tha cho a đâu?_nó cáu lên

-k có gì_hắn đang nằm trên giường tay đặt lên trán

-NÓI K?_nó quát

ngay lập tức 3 hồn 7 vía của hắn bay loạn xạ với cái âm thanh chất lượng digita kia.hắn ngồi bật dậy ú ú ớ ớ nhìn mà mắc cười-tại..tại..lúc sáng tôi..tôi.cứu thằng nhỏ trên đường nên vậy_nói xong hắn giật mình"ủa s mình phải trả lời.haizz giọng nhỏ này khỏe thật làm mình khùng luôn"hắn thầm nghĩ 

nó nhìn qua nhìn lại chân hắn rồi lấy bông băng lại

-làm gì z?

-băng lại chứ gì bộ a định để vậy àk_nó liếc hắn phát

-k cần_hắn rút chân lại

-haizz!CÓ NGỒI IM KHÔNG THÌ BẢO_nó quát lớn làm hắn k dám nhút nhít ngồi yên cho nó băng.còn nó thì cười(tũm tũm)"a cũng biết sợ e s!e đã biết cách trị đầu lì như a rồi"nó thầm nghĩ

-này!này!cô bị bệnh lâu năm mà dấu àk?_hắn trêu nó

-ừk...ủa mà a nói gì?a muốn chết hả?_nó giật mình

-có băng k?làm gì z?

-ờ..đang băng nèk!_một lúc s nó thở phào khi nhìn vào vết băng nhìn cũng tạm ổn(lần đầu nó băng đấy)nó cười khúc khúc rồi đơ người 30' khi thấy hắn đang đưa cái ánh mắt dùng để nhìn động vật quý hiếm mà nhìn nó

-làm gì nhìn dữ z!muốn ăn e luôn àk!

-tôi cứ nghĩ mình đang sống chung với con điên k đấy!thật cô k bị gì phải k?_hắn sờ trán nó

-điên cái đầu a đấy_nó lẫy

-ơ hay!mà cô còn nhớ là phải dẫn tôi đi vòng thành phố để xem tôi có nhớ gì k k vậy?_hắn lườm nó

-ừk vậy đi thôi!nhưng chân a.._nó nhìn vào chân hắn

-k chết đâu mà lo_hắn nói rồi kéo nó xuống nhà

hắn đi lấy xe rồi chở nhỏ đi lòng vòng

-a nói là k đi chung với con gái mà!

-là đi học má ơi!

chạy đã mấy vòng nhưng hình như k có cái gì làm hắn nhớ cả.nó thì mệt mỏi hắn thì vừa buồn vừa thất vọng.nó khẽ nắm tay hắn an ủi nhưng k may là lần này hắn đẩy tay nó ra ngay rồi chạy thẳng về nhà

tại 1 ngồi biệt thự khác DL đang bâng khuâng suy nghĩ cô k ngờ hắn vẩn sống.hôm đó khi hắn rơi xuống vực cô đã ngất đến sáng khi tỉnh lại đi tìm hắn thì chỉ thấy máu và máu.cô thất vọng báo cho Duy biết(bạn thân hắn đấy)rồi cô cũng chuyển đến Lan Anh học.nhưng trớ trêu thay đến đây cô lại gặp hắn đó có phải là duyên phận k?cô vội báo cho Duy biết hắn vẩn sống ngay lập tức mọi hồ sơ để Duy chuyển đến Lan Anh học đã xong xuôi chỉ đợi đến ngày mai cậu gặp lại n bạn thân của mình.và chắc hẵn đêm nay Duy sẽ k ngủ được..

quay lại với hắn và nó 2 n đang thử tài xem ai bơ ai hay hơn và chắc rằng kết quả là nó sẽ thua cuộc vì từ lúc về đến giờ nó cứ đi qua đi lại như bà già vì nó lo cho hắn.nói vậy thôi chứ nó lo DL sẽ cướp hắn khỏi nó(đang giờ cũng có phải của bà đâu)nó lo khi hắn nhớ lại hắn sẽ theo DL và sâu trong thăm tâm nó nó ước hắn đừng nhớ lại hãy là như thế này tuy hắn k để ý đến nó nhưng cũng ấm áp lắm rồi.nó k giỏi diễn tả tình cảm của mình vì 18 năm qua nó đã yêu ai thêm nó lại sống khép kín đến thế.còn hắn thì khỏi nói *a ngủ rồi mấy cưng àk.đừng làm phiền a nhé*