Quả Đào Trong Tâm

Chương 41: 41: Cơm Trưa





Ánh mắt Tần Á Quân bắt đầu từ tức giận chậm rãi chuyển qua phức tạp ông ta căm giận mà hừ hai tiếng, cùng Triệu Chung một bộ dáng giống nhau thở phì phò rồi từ từ biến mất khỏi mặt cô.

Thẳng đến khi bóng dáng miến mất, Đinh Duyệt đang giữ cửa một lần nữa đóng lại Nhan An An mới phun trào một câu.
“Cậu cháu với nhau mà có bộ dáng như vậy.”
Đinh Duyệt nãy giờ vẫn luôn đứng đắn nghiêm túc bởi vì những cô nói Đinh Duyệt đều không cười.
Cô dường như giống một cô bé tranh công hỏi: “Trợ lý Đinh, cô cảm thấy hôm nay tôi biểu hiện như thế nào?”
Đinh Duyệt cười nhìn về phía cô, “An tổng hôm nay hiểu hiện khá tốt.”
Nhan An An ngượng ngùng nói: “Là cô giúp đỡ tốt.”
Cô nhìn nhìn đồng hồ đã chỉ đến 12 giờ, cô nghiêng đầu nhìn về phía Đinh Duyệt.
“Trợ lý Đinh, tôi hiện tại có thể xuống lầu ăn một chút gì sao?”
Đinh Duyệt có chút được sủng ái mà chấn kinh, xem ra Nhan An An là thật sự đem cô trở thành một người thân cận mà tin tưởng.


Nhất thời lại ngạc nhiên nhưng đồng thời cũng hiện lên một tia đau lòng.
“Đương nhiên có thể, đã đến giờ cơm trưa.”
Nghe được lời này, Nhan An An miệng cười để lộ hàm răng trắng muốt, rồi thu thấp một ít đồ vật bỏ vào cặp sách, liền uống lầu.
Giang Đại ở phía dưới công ty trong một quán cà phê đợi cô, vừa nhìn thấy cô tới, hướng cô mà vẫy vẫy tay.
Nhan An An ngồi xuống, cô lập tức gấp đến nỗi chờ không nổi liền truy vấn nói: “Cậu đây là chuyện gì, tớ nghe ca ca tớ nói cậu đến công ty làm việc.

Tớ còn tưởng rằng ca ca gạt mình.”
Nhan An An nhấp một ngụm cà phê, “Tớ cần trở về công ty, ba tớ ông ấy sinh bệnh, cho nên cần thời gian hồi phục.”
Giang Đại kinh ngạc mà “A” một tiếng, “Cậu cùng ba cậu, hai người làm hòa rồi sao?”
Nhan An An mất tự nhiên mà dời ánh mắt đi, giật giật môi, “Không tính là hòa thuận.”
Trong lòng cô rốt cuộc vẫn là cảm thấy có chút xa cách, khúc mắc nhiều năm như vậy, sao có thể nói buông liền buông.

Chỉ là nhìn ông ấy sinh bệnh, nhất thời tình cảm chiến thắng lý trí.
Còn có Sầm Bội ở bên cạnh ông cẩn thận chăm sóc như vậy cũng làm cô đã chịu một ít kích động.
Giang Đại khuyên cô, “Tớ cảm thấy cậu cùng ông ấy đã náo loạn lâu như vậy, kỳ thật cũng nên làm hòa, rốt cuộc Nhan thúc thúc tuổi cũng lớn.”
Nhan An An cắn cắn môi, Giang Đại thấy cô không vui, liền không tiếp tục nói đến vấn đề này nữa.
Cô giơ cái ly lên, vẻ mặt tươi cười nói: “Vì ngày đầu tiên cậu đi làm, cụng ly.”
Nhan An An giơ cái ly lên cùng Giang Đại chạm vào một chút, khóe miệng nhiễm một tia ý cười.
Cách vách bàn bên cạnh có hai người tiến vào, vừa ngồi xuống liền bắt đầu nói chuyện, tựa hồ là nói về vấn đề công ty.
“An tổng mới tới liền có thể đem giám đốc Triệu làm cho rời đi, nhìn tuổi nhỏ, không nghĩ tới lại lợi hại như vậy.”
“Triệu Chung đi cũng là xứng đáng, ông ta ngày thường ở công ty kiêu ngạo như vậy, lần trước tôi ở toilet còn bị ông ta sàm sỡ, quá ghê tởm.”
“ha ha ha ha ha….


Tiểu Nhan tổng làm thế nào mà có thể khiến cho Tần đổng tức giận, tôi có chút thích cô ấy rồi làm sao bây giờ.”
“Tôi cũng vậy nha, à đúng rồi, cô có thấy vị trợ lý đi bên cạnh tiểu Nhan tổng không, trong giới có người nói cô ấy lúc trước là trợ lý cho tổng tài bí ẩn bên tập đoàn U.N, không nghĩ tới thế nhưng bị tiểu Nhan tổng đào đến đây.”
“Thật? Tiểu Nhan tổng sẽ làm được chuyện lớn nhỉ?”
“Nhìn lại đi, rốt cuộc mới ngày đầu tiên.

Có điều tiểu Nhan tổng khá là xinh đẹp, những người đàn ông trong văn phòng luôn bàn tán dáng người cùng nhan sắc đúng là tuyệt.”
“Nghĩ đến giá trị nhan sắc của tiểu Nhan tổng, tôi cũng là một người phụ nữ xinh đẹp nha.

Nói chung đều là một cái mũi hai con mắt một khuôn mặt, cô nhìn xem tôi với Nhan tổng có khác xa nhau lắm không?”
Giang Đại không nhịn xuống thì chắc chắn ngụm cà phê trong miệng sẽ lập tức phun ra ngoài, còn may kịp thời nuốt xuống, nhưng lại bị sặc nha.
Hai người kia đang ngồi nói chuyện phiếm hướng về phía Giang Đại nhìn đến cũng may là Nhan An An đưa lưng về phía hai cô nang, các cô liền khó có thể nhận ra được.
Trong đó một người phụ nữ vỗ vỗ ngực, kinh ngạc cảm thán nói: “Còn may không phải là tiểu Nhan tổng, làm tôi sợ muốn chết, tôi cho rằng nãy giờ đều bị Nhan tổng nghe rồi cơ chứ.”
Cô gái ngồi đối diện liền phụ họa, “Tôi cũng vậy, mà cũng sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, chúng ta quay trở về công ty đi.”
“Ok ok.”
Đợi hai người ra khỏi quán, Giang Đại lập tức không kiêng nể mà nở nụ cười, cô hướng với người đối diện khoa trương nói: “An An, căn bản cậu lợi hại như vậy sao?”
Nhan An An nhàn nhạt nói: “Đều là Tư Hành dạy tớ.”

Giang Đại làm mặt quỷ, ánh mắt ái muội mà nhìn cô một cái, “Cậu cùng giáo sư Tư, chậc ngày càng mặn nồng nha.”
Nhan An An không tỏ ý kiến, nghĩ đến Tư Hành trên gương mặt tinh xảo hiện lên nhiều phần ý cười.
Uống xong buổi trà chiều, cô trở lại công ty tiếp tục làm việc.
Đinh Duyệt còn ngồi ở chỗ bàn thư ký, trên tay là một đống tư liệu, cúi đầu nghiêm túc mà ký rồi lại xem xét, nhìn dáng vẻ là có ý định sẽ rời đị.
Nhan An An đi đến trước mặt cô, đem trà chiều từ dưới lầu đưa tới trước mặt cô.
“Trợ lý Đinh, vất vả rồi,” Cô nói.
Đinh Duyệt ngẩng đầu lên, nhìn người phụ nữ trước mặt, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mặt chân thành.
Cô không khỏi cảm động một chút liền nói: “Cảm ơn.”
Nhan An An trở lại văn phòng của chính mình, tiếp tục lật xem một đống văn kiện kia.

Nhìn nhìn một chút có liền thấy mệt rã rời, chờ đến khi cô tỉnh tạo lái, ngón tay thế nhưng vô ý thức mà ở một bên trang giấy vẽ một cậu nhóc..