Quả Đào Trong Tâm

Chương 68: 68: Đau Lòng Cho Anh





Cô liền mặc dép lê nhanh chóng chạy đến phòng làm việc của Tư Hành, vừa mở cửa cô liền thấy anh vẫn đang ở trên bàn làm việc tăng ca, anh giống như máy móc làm việc không kể mệt mỏi, cho nên cô liền đứng ở cửa chờ anh.

Chờ đến khi Tư Hành họp xong cũng đã là rạng sáng.

Ngón tay Tư Hành nhẹ nhàng xoa giữa hai đầu lông mày, những biểu cảm trên khuôn mặt đang căng cũng bắt đầu hòa hoãn trở lại, Tư Hành từ trong phòng đứng dậy đi ra, Nhan An An lập tức chui vào tròng ngực anh.

Đôi tay cô gắt gao ôm lấy vòng eo anh, mà Tư hành cũng gắt gao mà ôm lại.

Một lát trôi qua, Tư Hành cảm nhận được cô ở trong lòng anh nhỏ giọng nức nở, anh hoảng loạn mà nâng mặt cô lên, lòng bàn tay không ngừng lau nước mắt cho cô.

“Chúng ta có thể không đi hưởng tuần trăng mật nữa được không, hai ngày nay anh đều tăng ca từ đêm đến tận sáng như vậy, em….

.


Tư Hành hôn hôn mái tóc cô, “Đồ ngốc này, là đang đau lòng cho anh sao?”
Nhan An An khó mà được hôm thể hiện tình cảm, thoải mái hào phóng gật đầu một cái.

“Ngoan, không có việc gì, đã xong hết rồi.


Tư Hành đem Nhan An An bế lên, đêm nay, Nhan An An vẫn luôn nằm trong ngực anh giống như chỉ cần dịch một chút anh sẽ biến mất vậy, mà Tư Hành vẫn luôn ở sau lưng cô vỗ nhè nhẹ.

Thẳng đến hừng đông, Nhan An An mới chậm rãi ngủ.


Ngày hôm sau đến giữa trưa Tư Hành mới tỉnh lại, nhìn sang bên cạnh là trống không, anh nhanh chóng đứng dậy, đi một chuyến đến phòng vẽ tranh, anh còn đang đinh đi xuống lầu hỏi dì Phương.

Mới đi được nửa cầu thang, từ trong phòng bếp anh đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Tâm tình treo nãy giờ của Tư Hành lúc này mới thả xuống dưới.

Từ khi năm đó Nhan An An xuất ngoại, anh giống như để lại di chứng, đó chính là người đang ở dưới mí mắt mình lại đột nhiên biến mất tìm đâu cũng không thấy.

Tư Hành chậm rãi đi đến phía sau cô, vươn đôi bàn tay ôm eo cô, Nhan An An một chút phản ứng cũng không có.

Anh dựa trên vai cô, cố ý cọ cọ lỗ tai cô, thấp giọng hỏi: “Em cứ như vậy mà chắc chắn là anh sao?”
Nhan An An dáng người đoan chính, đầu cũng không quay lại, “Ở trong nhà, ngoại trừ anh ra thì ai có thể mới sáng sớm tinh mơ mà chiếm tiện nghi của em cơ chứ.


Tư Hành suy nghĩ một chút, đúng là như vậy thật.

Nhan An An khó được hôm làm một bữa ăn sáng phong phú đến như vậy, không đúng, đều là đồ ăn Trung Quốc, lại giống như những món ăn trưa hơn.

“Hôm nay như thế nào đột nhiên lại nấu cơm?” Tư Hành vẫn dựa trên người cô, người như không có sức lực nhưng vẫn cho cô đủ không gian để thoải di chuyển, anh thực sự thích loại cảm giác thoải mái như này.

“Thấy anh hai ngày này mệt mỏi như vậy, lương tâm đột xuất hiện.


Cho nên sáng tinh mơ liền rời giường bắt đầu nấu ăn, cũng may nguyên liệu nấu ăn đều được dì Phương sáng sớm đã cùng cô đi siêu thị mua.

“Trước kia anh còn không biết là em cũng biết nấu cơm.


Nhan An An vẻ mặt kiêu ngạo, “Còn rất nhiều chuyện mà anh chưa biết nha.

” Tốt xấu gì cô cũng là người đi nước ngoài du học hai năm, cho dù khả năng sinh tồn không cao nhưng vẫn biết cách để nuôi sống bản thân.


Tư Hành câu môi, cười cười.

Đồ ăn sau khi được làm xong, Nhan An An lại không ăn miếng nào, ngược lại cô nhìn chằm chằm vào Tư Hành, cảm thấy có một cảm giác rất mới lạ.

“Hôm nay nếu anh mà không ăn, lập tức em sẽ không thèm để ý đến anh.


Tư Hành cũng rất phối hợp, mỗi món đều ăn rất nhiều, bộ dáng hiện tại của anh so với ngày thường khác rất nhiều.

Cơm nước xong, Tư Hành lại tiếp tục làm việc, Nhan An An trở lại phòng ngủ gọi cho Giang Đại một cuộc điện thoại.


Gian Đại đi du lịch cũng đã được vài tháng, Nhan An An từ vòng bạn bè có thể thấy được Giang Đại đã đặt chân đến rất nhiều nước trên thế giới.

Vì thế cô thử hỏi Giang Đại một chút, “Đại Đại, cậu tính khi nào sẽ trở về.


Giang Đại cười cười, “Cậu đoán xem?”
Nhan An An vẫn rất phốt hợp mà đoán hai lần, ở đầu giây bên kia Giang Đại cười hết sức vui vẻ.

“An An, mình sẽ mau chóng trở về.

Hơn nữa, mình cũng đã suy nghĩ thông suốt.


Vừa nghe vậy cô không khỏi mừng thầm, nghe giọng điệu của Giang Đại chắc hẳn là đã chữa vết thương lòng thành côn, ai ngờ giây tiếp theo Giang Đại lại nói.

“Mình muốn tiếp tục nỗ lực thêm một lần nữa, lúc trước mình thổ lộ với Hàn Triết quá qua loa, không cho anh thời gian cùng cơ hội để cùng mình tìm hiểu, cho nên lần này trở về mình sẽ theo đuổi lại một lần nữa.


Nhan An An giật mình, trăm điều không nghĩ tới, Giang Đại ở bên ngoài đi du ngoạn mấy tháng suy nghĩ thông suốt lại suy nghĩ ra kết quả này.

Cuộc gọi kết thúc, cả ngày Nhan An An vẫn lo lắng không ngừng.

Tư Hành trở lại phòng ngủ, thấy bộ dạng này của cô, liền hỏi.

Nhan An An bất lực mà hỏi anh, “Nếu Đại Đại vẫn muốn theo đuổi hàn Triết, anh nói xem cô ấy có hy vọng nào không?”
Tư Hành im lặng mất vài giây, nhìn bộ dáng mặt mày ủ rũ, anh buông đồ vật trong tay, đi đến bên cạnh cô ngồi xuống.


“Có thể hay không thì phải xem xem hai người bọn họ có duyên với nhau hay không, em tạm thời đừng lo lắng.



“Sao có thể không lo lắng, lúc trước đã trải qua một trận đau lòng, ra sợ cô ấy sẽ phải đau lòng thêm lần nữa.


“Có lẽ lần này hai người bọn họ cũng sẽ ở bên nhau, giống như hai chúng ta lúc đầu là anh tình em nguyện nhưng tình yêu lại quá ít, nhưng thời gian cũng đã cho câu trả lời dù sao cũng cần phải có người chủ động bước ra một bước.

Nếu có thể ở bên nhau thì vô cùng tốt, nếu không ở bên nhau dù sao cũng đã cố hết sức tránh bản thân không phản tiếc nuối.


Cô bị những lời này của Tư Hành đả động, mông lung hỏi: “Thật như vậy ư?”
“Ừ, thật sự.


Nhan An An được anh trấn an cảm xúc một lúc, lúc này mới có tâm tình đi sắp xếp đồ đạc, ngày mai đi Tam Á, cô cũng không nghĩ mang theo loại cảm xúc rối loạn mà đi chơi.

Hơn nữa nếu đây là điều Giang Đại đã quyết định, làm một chị em tốt, cô sẽ tiếp tục tôn trọng ý kiến của Giang Đại.

Nhan An An từ phòng quần áo lấy ra một chiếc váy cùng đồ tắm mà lúc trước Giang Đại đã cùng nhau đi mua, bởi vì lúc trước Nhan Tiềm nằm viện, cho nên vẫn luôn không có thời gian sử dụng.

Cô nhìn trộm Tư Hành không có ở trong phòng, lập tức vội vàng nhét vào rương hành lý, sau đó nhanh chóng khóa lại.

Rõ ràng là đang ở trong nhà, nhưng cô lại một loại cảm giác chính là có tật mà giật mình.

.