Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1336: Mặc Tộc Cá Lọt Lưới






“Cô nương...!Tựa hồ cùng vợ chồng Minh Duệ Hậu hơi có chút ân oán?” Hoàng Kiên thăm dò tính hỏi.
Như có như không nghe được tiếng hừ lạnh nhẹ nhàng vang lên, hắc y nữ tử đầu chuyển hướng Hoàng Kiên: “Hoàng đô thống, ngươi là đang sợ cái gì?”
Hoàng Kiên bị nhìn thấu cũng không biết vì sao, nhưng ngược lại hắn lấy lại trầm tĩnh, đối với hắc y nữ tử thẳng thắn thành khẩn nói: “Bản quan cùng Minh Duệ hầu thế như nước với lửa, Thanh Hải này có hắn không có ta, có ta thì không có hắn.

Bản quan xưa nay biết Minh Duệ hầu mánh khoé thông thiên, hắn đến Tây Ninh đã non nửa năm, nhưng vẫn án binh bất động, bản quan trong lòng thật sự có vài phần lo sợ bất an.”
“Ngươi là đang lo lắng, ta là do Ôn Đình Trạm phái tới, bố trí cục với ngươi?” Hắc y nữ tử nghe ra qua lời nói Hoàng Kiên, không khỏi cảm thấy vạn phần buồn cười.
“Cô nương chớ giận, bản quan hoài nghi như vậy cũng là lý thường tình,” Hoàng Kiên trở lại ngồi xuống, rót cho chính mình một chén trà, “Bát Mân thủy sư đề đốc ngày xưa hiển hách uy danh, không phải cũng ngã xuống trong tay Ôn Đình Trạm sao?”
“Bát Mân thủy sư đề đốc?” Hắc y nữ tử nghi vấn.

“Thủy sư đề đốc Đoàn Thác, đã bị Ôn Đình Trạm làm một thế ngoại cao nhân lừa vào tử cục...” Ánh mắt Hoàng Kiên lộ ra một tia hung quang rơi vào phía trên chén trà trong tay.

Từ lúc bệ hạ phái Ôn Đình Trạm đến địa bàn của hắn, hắn liền biết Ôn Đình Trạm là vì phía mà tới, chức vị Tây Ninh tri phủ tầm thường, ở trước mặt hắn cũng chỉ có thể phục tùng, nhưng Ôn Đình Trạm không chỉ là tri phủ Tây Ninh, hắn còn được bệ hạ khâm phong Minh Duệ hầu.
Bệ hạ nếu không phải có tâm bất mãn đối với hắn, như thế nào lại phái một người như vậy đến? Với thân phận này, rõ ràng là muốn làm nhục hắn.

Hắn thấy Ôn Đình Trạm, còn phải hành lễ với chính cấp dưới của mình!
Nghĩ đến đây, Hoàng Kiên trên mặt liền lộ ra sắc dữ tợn, hắn ngửa đầu đem chén trà uống liền một hơi.

Bởi vì rõ ràng mục đích Ôn Đình Trạm đến là thanh toán hắn, cho nên từ lúc Ôn Đình Trạm bổ nhiệm phía trước, hắn liền nhanh chóng lau sạch sẽ tay chân của mình, nhân tiện hảo hảo điều tra Ôn Đình Trạm người này.
Đoàn Thác bị rơi vào cục, hắn đã bắt đầu để ý tới đạo sĩ mặc danh.

Thấy phu nhân Ôn Đình Trạm chính là người tu luyện, liền càng thêm khẳng định Đoàn Thác ngay từ đầu gặp xui xẻo, hắn liền nhận vì phu nhân Ôn Đình Trạm giở trò quỷ.

Cho đến sau này, Đoàn Thác từng bước một đi vào hố do Ôn Đình Trạm đào sẵn, đến nơi không thể quay lại.
Bởi vậy, hắn cố ý mời không ít những người thế ngoại hắn quen biết đến hộ pháp, tránh cho hắn không gặp rủi ro từ phương diện này, biến hắn trở thành một Đoàn Thác thứ hai.

Nhưng phân nửa những người hắn quen biết nghe tới danh vọng của Dạ Dao Quang đều tỏ vẻ không đồng ý tham gia sự việc này, thật vất vả mới mời được hai người nguyện ý mà hai người này còn bị nữ nhân trước mắt đánh chạy mất.
Hắn cũng là bởi vì nguyên do này mới có thể vừa nghe nghe thấy ả ta vì Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang mà đến, vội vàng đáp ứng cùng liên thủ.


Nhưng mấy tháng qua, nữ nhân này ra vào tự do, ngoại trừ lúc đầu nói hắn tra xét những người bên cạnh Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang, nói là muốn bắt đầu ra tay từ những người bên cạnh nhưng lại biến mất mấy ngày mới trở về, bảo hắn bố trí kế sách, đem Ôn Đình Trạm tay chân trói chặt bên ngoài, không để cho hắn làm bất cứ cái gì khác.
Cho nên, trong lòng hắn bắt đầu hoài nghi, người này không nghi ngờ thì thôi, một khi có suy nghĩ thì sẽ càng đáng sợ.

Hắn nghĩ tới Đoàn Thác, cho nên khi nữ nhân này xuất hiện bất thình lình làm hắn sinh nghi, hắn muốn giết chết Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm đồng dạng cũng muốn giết chết hắn.

Tuy rằng hắn cảm thấy Ôn Đình Trạm mới vừa đến Tây Ninh được mấy tháng, giờ này động thủ với hắn, chưa hẳn có thể ổn được Thanh Hải, nhưng Ôn Đình Trạm có thực lực cùng năng lực, hắn không thể có nửa điểm khinh thường, hơi vô ý sẽ tan xương nát thịt.
Cho nên, hắn mới có thể thà rằng nghĩ sai một ngàn, cũng không nguyện buông tha bất cứ cái gì.
Nghe xong Hoàng Kiên đem sự tình Đoàn Thác nói ra tường tận, hắc y nữ tử cũng không tiếp tục châm chọc khiêu khích Hoàng Kiên, ngữ khí lạnh cứng nói: “Cơ hội cho ngươi chỉ có một lần.

Ngươi cũng biết người bên cạnh Ôn Đình Trạm không giống như thê tử bình thường, cô ta nếu muốn giở thủ đoạn gì đó với ngươi, chỉ bằng những người ngươi mời đến chẳng khác gì giá áo túi cơm, căn bản khó lòng phòng bị.

Ngươi cùng ta liên thủ đánh một canh bạc hay muốn trơ mắt nhìn cơ hội tốt trước mắt vụt mất, đợi ngày sau trở thành vong hồn dưới đao của Ôn Đình Trạm, lúc đó muốn làm gì cũng không thể.”
Đối với lời nói khinh miệt của hắc y nữ tử đối với mình, Hoàng Kiên cũng vẫn như cũ co được dãn được, dù sao đối phương ở lĩnh vực mà hắn có quyền thế ngập trời cũng khó với tới, điểm này hắn vẫn hiểu rõ, vì thế không chút hoang mang mở miệng: “Cô nương, tuy cùng ta liên thủ, là ta chiếm tiện nghi, cô nương xuất đại lực.

Nhưng nếu hai bên hợp tác cùng có lợi, cô nương cũng sẽ không muốn bị ta trói buộc, cô nương có thể xuất ra thành ý hợp tác?”
“Ngươi có cái gì tư cách nhường ta cho ngươi thành ý?” Nữ tử trầm giọng lạnh xuy.
“Cô nương là người thế ngoại, lại muốn can thiệp vào việc thế tục, cô nương có cừu oán cũng không phải Minh Duệ hầu, mà là Minh Duệ hầu phu nhân.” Hoàng Kiên chậm rãi phân tích, “Cô nương đã đem Minh Duệ hầu phu nhân vây vào tử cục, không đáng bỏ sức tiếp tục cùng phàm phu tục tử là ta liên thủ.


Cô nương, hay cô cũng kiêng kị Minh Duệ hầu...”
Hắc y nữ tử chợt ngẩng đầu, nửa bên mặt trắng nõn như ngọc lộ ra, ẩn trong ánh mắt bóng ma hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm Hoàng Kiên, đôi môi đỏ mọng lạnh lùng một câu: “Ta sớm nên biết, có thể làm được vị trí độc bá một phương tất nhiên phải là người giỏi về tâm kế.

Ngươi nói không sai, ta đích xác kiêng kị Minh Duệ hầu.”
Nói xong, hắc y nữ tử đưa ra hai tay, đem áo choàng của nàng vén lên, toàn bộ dung nhan lộ ra trước mặt Hoàng Kiên, dù là người gặp qua không ít sóng to gió lớn, đáy mắt hắn cũng xẹt qua tia hoảng sợ chợt lóe.
Hắc y nữ tử nửa bên mặt trơn bóng như bạch ngọc, nhưng nửa bên mặt còn lại gồ ghề thậm chí nhăn nheo nát như đậu phụ, có chỗ còn hiện ra vết mủ, quả nhiên nhường người xem là một đại nam nhân như Hoàng Kiên nhịn không được da đầu run lên.
“Bộ dạng ta biến thành bây giờ đều do Dạ Dao Quang ban tặng.” Hắc y nữ tử mặc dù dung nhan bị hủy, nhưng nếu như Dạ Dao Quang đứng ở đấy vẫn có thể một mắt liền nhận ra, nàng chính là Mặc tộc nhị tiểu thư —— Mặc Khinh Vũ.
Ngày đó cô ta ở trong rừng cây không cẩn thận bị nọc độc dính vào, bị đưa ra khỏi đảo, dưới sự hộ tống của người nhà nhanh chóng về tới Mặc tộc, nhưng các trưởng lão Mặc tộc không có cách nào cứu trị nàng, chỉ có Cửu Mạch tông mới có khả năng có một đường sinh cơ.

Nhưng nàng đã gặp Mạch Khâm ở trên đảo, Cửu Mạch tông chưa hẳn sẽ giúp nàng, nhưng trong tộc vẫn phái người hộ tống nàng đi Cửu Mạch tông thử một lần, lại ở giữa đường nghe nói tin tức Mặc tộc bị giết sạch!
Nàng nơi nào còn có tâm tư đi bận tâm dung nhan? Thời điểm nàng đuổi về tới Mặc tộc, nhìn đến là thi cốt của những người chí thân, phụ thân của nàng cùng thúc bá thế nhưng cả người đầy lỗ máu.

Không ngờ Dạ Dao Quang dùng phương thức hết sức nhục nhã như vậy làm phụ thân, thúc bá ôm nỗi hận mà chết, một bút huyết hải thâm cừu này, là động lực duy nhất để nàng kiên trì đến bây giờ!.