Quái Phi Thiên Hạ

Chương 175: Mỹ nam tề tụ




"Là Minh ngũ công tử của Minh vương phủ." Thẩm Hòa gật đầu, hai mắt đột nhiên sáng ngời:

"Dạ cô nương với ngũ công tử Minh vương phủ là bạn cũ sao?"

"Không tính là bạn cũ." Dạ Dao Quang cười một tiếng, chợt nhìn Mạch Khâm một chút rồi nói:

"Ta và Mạch đại ca có ơn cứu mạng với vị ngũ công tử của Minh vương phủ kia."

"Lời Dạ cô nương nói là thật sao?" Tiếng của Thẩm Triệu bỗng chen vào. Mọi người ngước mắt chỉ thấy bước chân Thẩm Triệu vội vàng đi tới trước mặt bọn họ rồi dừng lại.

"Nếu là như vậy thì làm phiền Dạ cô nương thay Thẩm mỗ giới thiệu với Minh ngũ công tử một chút. Năm đó Thẩm gia và triều đình có ân oán, Thẩm gia vì chuyện này đã phải trả giá đắt. Trăm năm qua Thẩm gia vẫn rời xa triều đình, chúng ta cũng không ôm hận trong lòng. Mong Minh ngũ công tử đừng nghe kẻ gian nói bậy."

"Trang chủ hiểu lầm rồi, Minh ngũ công tử tới đây chắc chắn không phải để gây bất lợi với Thẩm gia." Ôn Đình Trạm nói một câu trấn an Thẩm Triệu, thấy trong mắt Thẩm Triệu toàn là do dự mới nói:

"Chuyện này liên quan đến triều đình, liên quan đến đế sư, ta không tiện tiết lộ cho Thẩm trang chủ. Đợi sau khi ta tìm thấy Minh ngũ công tử, chắc chắn sẽ hỏi Minh ngũ công tử lý do bao vây núi. Nếu Thẩm trang chủ không tin, có thể đi cùng ta."

"Thế thì không còn gì tốt hơn." Thẩm Triệu không phải không tin tưởng Ôn Đình Trạm mà hắn là người gánh vác tính mạng cả sơn trang, không thể qua loa. Dĩ nhiên phải đích thân gặp Minh Nặc một lần mới có thể yên tâm.

Ngay sau đó mọi người dọn dẹp sửa sang lại đồ đạc, lập tức được Thẩm Triệu dẫn ra khỏi Quỳnh Vũ sơn trang. Qua một ngọn núi rồi đi thêm hai dặm đường mới thấy mấy nghìn binh mã.

"Mạch đại ca, các huynh đi từ con đường này tới sao?" Ôn Đình Trạm đột nhiên hỏi Mạch Khâm ở bên cạnh.

"Chúng ta đi từ hướng ngược lại." Mạch Khâm trả lời.

"Xem ra lúc Mạch đại ca tới cũng cùng một con đường với bọn đệ." Ôn Đình Trạm gật đầu, sau đó nói với Dạ Dao Quang bên cạnh:

"Nghĩ đến chuyện chỉ có Thẩm trang chủ mới biết con đường này, chẳng biết tại sao lại bị người của Minh vương phủ phát hiện, cho trọng binh canh gác ở đây nên Thẩm trang chủ mới có thể tưởng lầm là do người Dao tộc phát hiện rồi tiết lộ tin tức cho người của triều đình."

Dạ Dao Quang gật đầu, cô cũng nghĩ rất có thể là như vậy.

"Các ngươi là ai?" Lúc này, mấy người Dạ Dao Quang chạy tới trước mặt đoàn người mặc binh phục thống nhất. Hai người mặc giáp không giống với đoàn người kia hình như là phó tướng. Từ phía sau đi lên, một người đàn ông nhìn khoảng ba lăm, ba sáu tuổi nói:

"Bọn ta phụng mệnh canh gác chỗ này, đường này đã bị phong tỏa, nếu mọi người muốn đi thì hãy đi đường vòng."

Giọng nói vẫn còn khách khí, có thể thấy Minh vương phủ trị quân tương đối nghiêm minh. Ôn Đình Trạm lấy ngọc bài của Chử đế sư từ trong ngực ra, giơ lên trước mặt người kia: "Ta muốn gặp tướng quân của các ngươi."

Một người trong đó cầm lấy ngọc bội cẩn thận nhìn. Người đã thấy tín vật của Chử đế sư không nhiều lắm nhưng bọn họ là người có đôi mắt tinh tường, chắp tay với Ôn Đình Trạm: "Xin ngài chờ một chút."

Một người đi, một người khác vội vã bắt chuyện với Ôn Đình Trạm: "Mời công tử vào trong lều nghỉ tạm, tướng quân không có ở đây, nhanh thì một canh giờ, chậm thì hai canh giờ mới có thể tới nơi."

Ôn Đình Trạm gật đầu. Sau khi bọn họ đi theo một gã phó tướng vào trong lều, có người dâng một ít nước nóng và quả dại lên. Đồ đạc không nhiều nhưng sạch sẽ thoái mái. Dạ Dao Quang thấy thế không thể không nghĩ đây không giống do người đàn ông to lớn, thô lỗ làm ra.

Đợi khoảng nửa canh giờ, đám người Dạ Dao Quang cuối cùng cũng chờ được người đến. Nhưng không phải Minh Nặc mà là một thiếu nhiên dáng dấp vô cùng xinh đẹp, hình dáng thiếu niên này có thể chỉ mới mười hai, mười ba tuổi nhưng quả thật mặt mũi như được vẽ ra. Lông mi dài mảnh tuấn tú không có chút khí tức ác liệt nào, lại giống như được cắt sửa tỉ mỉ, đôi mắt màu nâu sáng ngời dường như lóe lên ánh sáng bảo thạch rực rỡ chói mắt. Tuổi còn nhỏ nhưng đáy mắt của hắn chỉ di chuyển một chút đã có sẵn ngạo khí phong vận. Mũi cao, môi đỏ, da không hề trắng nõn mà ngả màu lúa mạch, xem ra không có điểm trẻ con nào của thiếu niên mười hai, mười ba tuổi.

"Trường... Trường công tử." Đám phó tướng vốn đang chiêu đãi Ôn Đình Trạm vừa nhìn thấy tiểu thiếu niên kia thì vội vàng tiến lên nghênh đón rồi hành lễ. Sau đó, khuôn mặt khẩn trương, âm thanh có chút thấp thỏm hỏi:Hắn mặc áo giáp màu trắng, sau lưng áo choàng màu đỏ được chế tạo riêng tung bay, chân đi giày tường vân. Theo bước chân vững vàng của hắn, tóc đen và áo choàng bay bay phía sau, khí thế cả người tuyên bố địa vị của hắn không hề bình thường.

"Ngài... sao ngài lại tới đây?"

"Bản công tử đến xem nhân vật nào đã từ chối làm đồ đệ cuối cùng của đế sư." Thiếu niên kia vừa đến đã xoay chuyển ánh mắt, hơi dừng lại trên người Mạch Khâm, cuối cùng rơi trên người Ôn Đình Trạm, sau đó bước lên một bước đi thẳng tới trước mặt Ôn Đình Trạm. Dung mạo cả hai đều xuất chúng, đồng thời vóc người thiếu niên giống nhau mặt đối mặt, mắt nhìn nhau, thiếu niên nhíu mày: "Tướng mạo cũng không tầm thường."

"Như nhau thôi." Không giống vẻ đẹp lộng lẫy của thiếu niên đối diện, Ôn Đình Trạm có phần tinh tế và nhu hòa hơn.

"Cũng không biết thật sự có bao nhiêu bản lĩnh." Thiếu niên bên cạnh đưa bàn tay về phía sau lưng tùy tùng, tên tùy tùng kia rất cung kính đưa cho hắn một cuộn giấy:

"Ở đây bản công tử có một vấn đề nan giải, làm khó vô số đại nho, danh sĩ trong triều. Nếu đế sư đã tán thưởng người, chi bằng để cho bản công tử thấy một chút bản lĩnh thật sự của ngươi."

"Tại hạ đến đây là có việc trên người..."

"Ta không nghe những lời từ chối này. Ta đã nghe hạ nhân miêu tả tín vật của ngươi. Là thật, không thể nghi ngờ nhưng ai biết tín vật của ngươi có phải trộm được hay không?" Thiếu niên không đợi Ôn Đình Trạm nói xong liền ngắt lời nói.

Vì vậy Ôn Đình Trạm không thể làm gì khác hơn là nhận lấy cuộn giấy trong tay thiếu niên kia. Phía trên là một tấm bản đồ quân doanh, một cái lều vải, còn có ba tên lính, hai gốc cây và một ít đồ nhỏ nhặt. Miêu tả vô cùng tường tận, bên cạnh có thêm một vài con chữ thanh tú, đường hoàng viết ra chín vấn đề.

"Chín vấn đề này là do ta ngẫu nhiên lấy được. Treo trên Thiên Nhai các ở Đế đô đã ba tháng, đến giờ chỉ có một người trả lời đúng sáu vấn đề. Ngươi có thời gian một nén nhang để xem bản vẽ này, sau đó sẽ trả lời." Thiếu niên nói với Ôn Đình Trạm.

Đột nhiên Ôn Đình Trạm đóng cuộn giấy lại: "Ta có năng lực đã nhìn qua thì sẽ không quên được nhưng bản vẽ này ta chỉ nhìn thấy một vòng trống mơ hồ, vấn đề trên giấy ta chưa hề thấy. Lúc này ta có chuyện quan trọng trên người, nếu ngươi tin ta, sau khi ta thay mặt xong xuôi sẽ giải đáp tiếp."

Thiếu niên mang theo đôi mắt màu nâu chăm chú nhìn Ôn Đình Trạm, chợt gật đầu: "Được, bản công tử chờ ngươi, mong ngươi đáng giá để bản công tử đợi."

"Sẽ cố gắng hết sức." Ôn Đình Trạm khiêm tốn nói.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí, rất nhanh đã có một nam tử đẹp như trăng sáng dẫn đầu một đám người đi đến. Đây là người trước kia được Dạ Dao Quang và Mạch Khâm cứu ở Vĩnh Phong trấn - Minh Nặc. Tầm mắt quét qua dừng lại người bên cạnh Minh Nặc vì bên cạnh Minh Mặc mang theo một người có dung mạo yêu nghiệt đủ để làm lu mờ nam nhân trong thiên hạ, yêu nghiệt lại là một người quen khác - Trọng Nghiêu Phàm.