Quái Phi Thiên Hạ

Chương 912




“Ai nha nha, ta đang thắc mắc vì sao chỉ có vài người chúng ra mà Chước Hoa tỷ tỷ nhưng lại vất vả đi săn trâu rừng và sơn dương, nguyên lai Chước Hoa tỷ tỷ đã sớm biết có người trở về.” Nhìn Ôn Đình Trạm mang theo Tiêu Sĩ Duệ, Văn Du, Lục Vĩnh Điềm thậm chí còn có Hà Định Viễn vài người đi vào, Chử Phi Dĩnh không khỏi hét lên.

“Ăn vậy còn chưa đủ bịt miệng muội sao?” Dạ Dao Quang đem một khối dưa hấu ném tới miệng Chử Phi Dĩnh, “Ta không có hẹn ai tới nha.”

“Cái này phải gọi là tâm hữu linh thông.” Đơn Ngưng Oản cũng cười nói.

Lúc này Ôn Đình Trạm đã tới gần, Dạ Dao Quang cũng không muốn đáp lời, phân phó hạ nhân lấy nước cho bọn hắn, cho bọn họ sửa sang lại, sau đó liền đi xử lý các thứ khác, nàng thật đúng là đã nghĩ mấy người này có thể trở về nên cố ý chuẩn bị vài thứ nhiều một chút.

Ôn Đình Trạm nhanh chóng rửa tay, lau mặt. Sau đó thay đổi xiêm y, tự giác đi đến bên cạnh Dạ Diêu Quang trợ thủ. Sau đó Dụ Thanh Tập cùng La Phái Hạm kinh ngạc nhìn, phu quân bọn họ ở nhà cái gì cũng đều chưa làm qua giờ ngoan ngoãn bắt đầu động, bao gồm Lục Vĩnh Điềm ở bên trong, đều làm trông rất ra dáng.

“Tiểu lục, chàng không xa lạ gì với những việc này a.” Trác Mẫn Nghiên có chút hổ thẹn khi so với chính mình.

“Đây đều là Doãn Hòa bức phải làm.” Tiểu lục làm một bộ ủy khuất phun mật vàng, “Chúng ta năm đó đọc sách, nghỉ ngơi thì ra ngoài du lịch, Doãn Hòa đau lòng Tiểu Xu, liền bắt chúng ta phải động thủ.”

“Chẳng lẽ không cần sao?” Ôn Đình Trạm bên cạnh nhìn qua.

Lục Vĩnh Điềm rụt cổ: “Cần làm, cần làm.”

Hà Định Viễn nhìn một màn này, nội tâm rung động, hắn hôm nay gặp gỡ mấy người Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm thế nhưng mời hắn về nhà ăn những món ăn dân dã. Hắn nhìn đến Tiêu Sĩ Duệ cũng liền không có cự tuyệt. Nhưng lại hoàn toàn không nghĩ tới, Tiêu Sĩ Duệ cùng Ôn Đình Trạm thế nhưng đã bí mật ở cùng nhau như vậy. Hắn rất ngạc nhiên, rung động sau đó là tự nhiên mà sinh hâm mộ.

“Này này này, ta nói Bá phủ công tử, ngươi đừng chỉ đứng đó chờ ăn.” Lục Vĩnh Điềm muốn tìm lại mặt mũi, vì thế liền đứng gây ồn ào với Hà Định Viễn bên kia, “Doãn Hòa gia quy củ, bản thân không làm, phải chịu đói bụng.”

Hà Định Viễn liếc mắt nhìn Lục Vĩnh Điềm rồi bước tới bên cạnh, nguyên bản chỉ tới để chế giễu Lục Vĩnh Điềm nhưng Hà Định Viễn vừa mới bắt đầu lại phát hiện Dạ Dao Quang đang dùng những thứ để nướng thịt hắn chưa từng thấy bao giờ, lại nhìn Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm thao tác rất thuận tay, so với hắn còn vững vàng hơn.

Lục Vĩnh Điềm trong lòng bất ngờ không thôi.

Hà Định Viễn tựa hồ cảm giác được, vì thế cười nói: “Ta khi còn nhỏ cũng lên núi đánh bò, còn từng ở trong núi vài ngày, những thứ  này trước kia ta đều đã làm qua.”

Vì thế theo hướng dẫn của Dạ Dao Quang, mấy nam nhân đều bắt đầu động thủ, ngược lại là đám nữ nhân mấy người Dụ Thanh Tập ngồi ở một bên nhìn các nam nhân xa xa đang bận rộn, vì sao bọn họ cảm thấy một màn này rõ ràng sẽ bị  đánh giá giáo dục không hợp lễ pháp, nhưng xem ra như vậy lại vô cùng ấm áp và thoải mái.

“Phu nhân hôm nay săn thú vất vả, những việc này hãy giao cho vi phu.” Ôn Đình Trạm nhìn những nữ nhân khác đều đang ngồi nhìn, hắn không muốn nữ nhân của chính mình phải làm việc, “Phu nhân đi chiêu đãi nữ quyến.”

Dạ Dao Quang nhìn mấy cô nương ngồi một bên, buông trong tay vật gì đó, đi tới ngồi cùng bọn họ: “Hôm nay vận khí tốt, hưởng thụ một chút gia môn tay nghề, rất khó gặp, các cô nương một lát cần phải ăn nhiều chút.”

“Chước Hoa tỷ tỷ lời nói thật là, chúng ta nhất định cật lực ăn.” Chử Phi Dĩnh nói.

Mấy người Ôn Đình Trạm liền nhìn nhau, tốc độ tay đều nhanh hơn, phương diện này là bởi vì đều có nữ nhân trong tim bọn họ. Ngay cả người luôn luôn khinh thường, thậm chí cũng không có người trong lòng như Hà Định Viễn, nhìn mấy người không hiểu nhiệt huyết từ nơi nào kéo đến.

Nửa canh giờ sau, thịt bò nướng được cắt ra thành miếng, hạ nhân từng đạo bưng lên. Dạ Dao Quang bắt đầu trước tiên, những người khác cũng ném đi quy củ ở trong nhà ăn cơm đều phải chờ phụ huynh hoặc là trượng phu động trước đi, theo Dạ Dao Quang cắn một miếng lớn, vừa ăn còn một bên xoi mói.

Chờ bọn hắn đều ăn lửng dạ, đám người Tiêu Sĩ Duệ mới bưng hai bàn cùng nhau đi tới đối diện với các nữ nhân. Chỉ có Ôn Đình Trạm còn đứng ở giá lửa chăm sóc con dê nướng.

Dạ Dao Quang thấy vậy liền đứng lên, vài người đưa ánh mắt ám hiệu qua, nghĩ Dạ Dao Quang đau lòng vì Ôn Đình Trạm, thế nhưng nào biết Dạ Dao Quang chỉ đi lướt qua, hướng vào phòng bếp đi.

Chỉ chốc lát sau, Dạ Dao Quang bưng một cái khay hấp đi ra, đi đến bên cạnh Ôn Đình Trạm, đem khay hấp đặt ở giá lử bên cạnh. Sauk hi mở ra, một cỗ hơi nước tản ra còn có mùi lá sen thơm ngát, liền nhìn thấy có thứ lá sen đang bao bọc bên trong, đem lá sen đẩy ra, sắc hương câu toàn lá sen gạo nếp gà liền hiện ra ở toàn bộ trước mắt.

Dạ Dao Quang cũng chẳng kiêng dè, đem gà dùng chiếc đũa xé nhỏ, chờ bớt nóng, liền kẹp lên một miếng nhỏ, còn nhẹ nhàng thổi thổi đưa đến bên miệng Ôn Đình Trạm. Ôn Đình Trạm phảng phất cũng xem nhẹ người bên cạnh, há mồm ăn.

“Gạo nếp chi tiên nồng, lá sen chi thơm tho, gà rừng chi thuần hương, ba thứ khác nhau, lại hợp ba thành một, Dao Dao tay nghề càng ngày càng cao.” Ôn Đình Trạm hưởng thụ ăn thêm một miếng.

“Chước Hoa tỷ tỷ, ngươi cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia.” Chử Phi Dĩnh vội vàng ồn ào.

Dạ Dao Quang nhìn bọn họ: “Các ngươi còn có ăn nữa sao?”

“Chước Hoa tỷ tỷ cũng thật xấu, để ta ăn no mới đem thứ tốt lấy ra.” Trác Mẫn Nghiên bất mãn nói.

“Thứ tốt còn không chỉ có thế này.” Dạ Dao Quang nói xong liếc mắt nhìn Nghi Phương cùng Nghi Ninh ra hiệu.

Rất nhanh lá sen gạo nếp gà được mang lên, đồng thời còn có hai vò rượu, là rượu được chôn tại Ôn trạch, vừa mở nắp, vài người đã bị gợi lên thèm thuồng.

“Có rượu có thịt, nhân sinh sở cầu, không gì hơn lúc này.” Lục Vĩnh Điềm uống lên một chén sau, thảnh thơi nói.

Mấy người thoải mái tán gẫu, thường thường đối ẩm một chén, tán gẫu cũng là trời nam đất bắc, một lát một đề tài, nhưng đều là đem những sự tình trên triều đình dứt bỏ, cũng không để ý bận tâm thân phận, chưa được bao lâu, Dạ Dao Quang cuối cùng cũng mang dê nướng lên, lúc này vừa mấy người vừa mới ăn xong giờ lại cảm thấy đói bụng.

Một bữa tối kéo dài đến giờ Tuất mạt (chín giờ tối), sau đó mọi người liền đều tự về nhà. Tiêu Sĩ Duệ cùng Văn Du mang theo thê tử của chính mình, Đơn Ngưng Oản cùng Chử Phi Dĩnh sớm cũng đã nói muốn nghỉ ở Nam viên, Ôn Đình Trạm cùng Hà Định Viễn cùng Lục Vĩnh Điềm một mình về nhà.

Dạ Daou Quang thời điểm gặp Văn Du muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là cái gì cũng không nói. Đợi đến khi bọn họ đều đã đi hết, nàng mới quay trở lại an bài Đơn Ngưng Oản cùng Chử Phi Dĩnh. Hai nha đầu này đối với Tử tinh động phá lệ cảm thấy hứng thú, quấn quít lấy Dạ Dao Quang hỏi một hồi lâu, thẳng đến khi Dạ Dao Quang nhận lời, ngày khác mang theo hai viên Tử tinh động tới bố tric cho khuê phòng bọn họ, mới đem hai nha đầu đuổi đi.

Dạ Dao Quang trở lại phòng của mình, vừa mới tắm rửa xong, đi đến phòng ngủ liền nhìn thấy Ôn Đình Trạm ngồi cạnh giường.