Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 30: Giải cứu




"A! Ông thị? Trời ạ...." Đông HÚc phản ứng mãnh liệt gấp trăm lần so với Mạc NGạn, cậu nhìn người đàn ông bộ dáng cao ngạo kia đang bị tra khảo ngồi ở kia, quay đầu nhìn Mạc NGạn với vẻ mặt không thể tin nổi, nói:"Anh ta là thiếu gia của tập đoàn Ông thị sao? Anh ta là hung thủ giết hai người nữ kia sao?"


"Chưa có bằng chứng thì đừng có kết luận bậy bạ, anh ta chỉ đang là đối tượng bị tình nghi thôi vì người ở hiện trường báo cáo anh ta đi lảng vảng ở khu vực đó." Kiều Thanh Vũ nhắc nhở, nói xong còn quay đầu nhìn Mạc Ngạn cùng Đông HÚc, nói:"Chúng ta là cảnh sát, phải làm theo thủ tục, trình tự, phải dựa vào đầy đủ chứng cứ mới có thể kết luận được."
"Đã rõ." Đông Húc nghe Kiều Thanh Vũ thuyết giáo, nghiêm túc tiếp thu, gật đầu hiểu ý.
 Quá trình thẩm vấn kéo dài khá lâu, Thiếu gia Ông thị vẫn giữ thái độ bất cần không nói gì thêm mặc cho bị hỏi cung rất nhiều. CUối cùng đội trưởng mặt đen đi ra tiếp một cuộc điện thoại.
Sau khi đội trưởng mặt đen ra ngoài thì Mạc Thành cũng được đưa ra ngoài. Mạc Ngạn đứng quan sát nãy giờ quay sang thấy Kiều Thanh Vũ đang đăm chiêu suy nghĩ. Lãnh đạo bất động, hai người cũng không làm gì. Chợt Kiều Thanh Vũ nhẹ nhàng nói:"Chuyện nà có vẻ khó khăn rồi, gặp phải nhân vật trung tâm có tầm ảnh hưởng lớn của Dạ Thành..." Kèm theo sau đó là một tiếng thở dài, nói xong cũng không để ý hai người phía sau, nàng cứ vậy rời đi.
Đông Húc sau đó cũng túm lấy cành tay Mạc Ngạn dắt ra ngoài. Mạc NGạn không nghe thấy những lời Kiều Thanh Vũ nói lúc nãy, cô cứ vậy bị Đông HÚc kéo đi, không tự giác quay đầu lại nhìn thoáng qua phòng thẩm vấn mà người đàn ông kia ngồi vừa nãy,
Từ buồng vệ sinh đi ra, Mạc NGạn trong đầu toàn hình ảnh bị tra khảo lúc nãy của Mạc Thành, theo sau đó là dòng kí ức tuổi thỏ cũng ùa về, một cậu bé khi thì nghịch ngợm, khi thì hay gấy sự, khi lại rất dễ thương, Mạc THành......Mười năm không gặp, con người có được bao nhiêu cái mười năm chứ? Mọi thứ luôn thay đổi theo dần theo thời gian, thoát biến con người ta thành một người khác hoàn toàn, người mà ta cảm thấy xa lạ, cô nhớ ca ca ngày xưa...
Đi dọc hành lang, phía trước bõng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn hòa cùng vài tiếng nói của vài người. Mạc NGạc ngẩng đầu lên, thấy cách cô không xa là Mạc Thành đang được hai cảnh sát đưa đi về phía cô.
Mạc NGạn theo bản năng dừng bước, Mạc THành  nãy giờ vẫn trưng bộ mặt bất mãn, nhìn thấy Mạc Ngạn liền thu vẻ mặt cau có lại, cười tươi với cô.
"Mạc NGạn..." Mạc Thành mặc kệ hai cảnh sát đang giũ hay tay mình, cũng không tiến lên phía trước bước nào.
"Trước đó có nghe tin em về Dạ Thành, anh thực sự không tin... Em bỏ đi hơn mười năm, làm anh đi tìm khắp nơi.." Nói xong Mạc Thành nhìn Mạc Ngạn cười thân mật.
Mạc Ngạn bỏ ngoài tai lời nói của Mạc Thành, lặng lẽ lướt qua người hắn đi về phía trước.
Thời điểm Mạc Ngạn đi ngang qua người mình, Mạc Thành vội vươn hai tay đang bị giữ bắt lấy tay của Mạc Ngạn.
"Buông tay." Một cảnh sát thấy vậy liền lớn tiếng quát.
"Mạc NGạn..." Mạc Thành trừng mắt nhìn cảnh sát kia, sau quay đầu nhìn Mạc NGạn kêu.
"Anh nhận nhầm  người rồi." MẠc NGạn rất nhanh rút nhanh tay ra khỏi tay Mạc THành, thản nhiên nói, không đợi Mạc Thanh kịp phản ứng gì thì đã nhanh rời đi.
"Có thời gian em về thăm cha  đi, ông ấy rất nhớ em..' Hành lang vang lên giọng nói trầm của Mạc Thành, Mạc NGạn không hồi đầu lại, tiếp tục đi về phía văn  phòng.
Mac NGạn vừa bước một chân vào văn phòng thì tay đã bị ai túm lấy lôi ra ngoài, cô nhất thời chưa kịp làm gì đã mạnh mẽ bị lôi đi. Mạc NGạn thực sự tức giận  vì cô không được phép dùng vũ lực trong sở cảnh sát. Cưỡng chế cơn giận quay sang nhìn người lôi kéo mình  là Đông HÚc, cô nghiến răng ra lệnh:"Bỏ tay cậu ra khỏi người tôi, bây giờ, ngay lập tức."
Đông Húc theo phản xạ liền buông tay, nhảy ra khỏi vòng nguy hiểm tới chỗ an toàn. Sau lại cẩn thận  như đi dò mìn chầm chậm tiến lại hai bước gần Mạc Ngạn, nói:"Cô cùng thiếu gia Ông thị có quan hệ gì ?Tôi nghe nói đó là anh trai cô?"


"Ca ca ? Tôi không hiểu cậu đang nói gì ?"  Mạc NGạn có chút không tự nhiên, phất tay quay về văn phòng.
"KHẳng định có vấn đề, rõ ràng hồi nãy tôi thấy hai người dừng lại nói chuyện mà." Đông HÚc đuổi theo Mạc NGạn, kích động nói to.
Mạc NGạn đứng lại, quay đầu nói:"Là anh ta nói, không phải tôi. Là anh ta nhận nhầm người..."


"Nhận sai người mà lại gọi cả tên cô sao?" Mạc NGạn, cô thật sự khoogn có quan hệ gì với thiếu gia Ông thị sao" Đông HÚc đối với mấy loại chuyện này vô cùng tò mò, trong đầu cậu không ngừng suy nghĩ về xuất thân của Mạc Ngạn, chẳng lẽ Mạc NGạn là tiểu thư của Ông thị sao Cái này cũng quá bạo rồi....Đông Húc mặc kệ thái độ tức giận bỏ đi của Mạc Ngạn, đuổi theo hỏi tiếp.
"Bệnh thần kinh của cậu lại tái phát sao? Tôi là Mạc Ngạn, Ông thị cùng tôi một chút quan hệ cũng không có."
Hai người đang tranh chấp thì nghe một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
"Hai người đang làm gì vậy?"
Hai người đồng thời im lặng, quay đầu nhìn. Kiều Thanh Vũ không biết đã đứng ở sau lưng hai người từ bao giờ."
"Không có gì, cậu ta chưa uống thuốc nên lên cơn." Mạc NGạn liếc Đông HÚc, nhanh chóng khai báo.
"Ách..." Đông HÚc kinh ngạc, bị MẠc NGẠn làm cho á khẩu không nói lên lời.
"Tôi có chút việc phải ra ngoài giải quyết, Đông HÚc cậu mang Mạc NGạn đi làm quen với các thủ tục trình tự giải quyết vự án đi. Có gì không hiểu thì hỏi Hồ đội trưởng là được." KIều Thanh Vũ nhìn bộ dạng kì quái của hai người, không nói gì trực tiếp lướt qua, đi tới hướng cửa ra vào.
Kiều Thanh Vũ đi rồi, Đông HÚc cũng không tiếp tục truy hỏi nữa. Cậu ta rất  tốt bụng để lại cho Mạc Ngạn một đống tài liệu vụ án rồi chuồn đi không thấy bóng dáng đâu.
Mạc NGạn nhìn đống tài liệu trước mặt mà ngao ngán, tâm tư cô đã sớm bay bổng trên chín tầng mây rồi. Trước đây trong quân đội thì được tự do ba nhảy còn bây giờ thì bị bắt ngồi trong văn phòng xử lí tài liệu, cảm thấy tù túng, gượng ép. 
Đến giờ tan tầm, Mạc NGạn thu dọn đồ trên bàn làm việc,  cô cần đi ra ngoài hít thở chút không khí để quên đi những lời nói của Mạc Thành.
Sau khi tâm trạng tốt hơn một chút, MẠc NGạn đi tới chỗ xe mình, chuẩn bị lái đi thì phái sáu truyền tới một tiếng phanh xe chói tai. MẠc NGạn quay đầu lại nhìn, thấy một chiếc xe cảnh sát đỗ ngay sau lưng mình.
Từ ghế tài xế bước ra là một người đàn ông cao to vạm vỡ đi đứng loạng choạng, hình như là say rượu, Mạc Ngạn vừa nhìn đã nhận ra, ngoài Tiêt Bằng ra thì còn ai vào đây.
"Tiết đội trưởng, anh đi chậm chút.." Theo sau đó là một cảnh sát trẻ tuổi từ ghế phụ lái bước xuống, anh ta nhanh chóng chay nhanh sang đỡ Tiết Bằng.
Mạc NGạn do dự một chút, song cũng bước xuống xe. Cô đi tới trước mặt hai người họ, quan sát người đang say rượu kia. Mạc Ngạn nhíu mày, bây giờ vẫn chưa tới giờ ăn tối mà đã say ngoắc cần câu như vậy rồi.
Tiết Băng thấy Mạc NGạn tới liền lắc lắc đầu cho tỉnh táo, giọng lè nhè nói:"Mạc..Hức hức... Mình uống chưa say..Hức.." Vừa dứt câu liền lấy tay che miệng lại, hình như muốn nôn.
Mạc NGạn nhíu mày, cô quay đầu sang nhìn cảnh sát trẻ tuổi xem như vẫn còn tỉnh táo ở bên cạnh.
"Hôm nay đội trưởng cùng vài cấp lãnh đạo đi dùng cơm, tôi nhận được điện thoại nên phải chạy tới đó hầu rượu thay vài li rồi tìm cớ chuồn về.",mặt nhăn càng sâu, tuy rằng đi tiếp lãnh đạo nhất định phải hầu rượu nhưng mà tới mức độ này thì quả thật có chút hơi quá.
"Lãnh đạo cấp cao từ tỉnh khác đến, bàn tiệc vừa được dọn lên thì mấy chai rượu đã thi nhau rót xuống bụng mọi người, mình  còn có thể lái xe về đã là uống ít lắm rồi..." Tiết Băng hình như thanh thanh tỉnh không ít, cố nén cơn buồn nôn, đem lời muốn nói tuôn ra hết.
"Nhanh về nghỉ ngơi đi, say như vậy mà còn lái xe, có muốn mình đưa về hay không?" Mạc NGạn thấy Tiết Bằng không xảy ra chuyện gì, nói.
"Không cần." Tiết Bằng khoát tay, lảo đảo đi về phía trước vài bước, nói:"Mình ...mình còn vài việc phải làm ....."
Mạc NGạn gật đầu, nhìn cảnh sát trẻ tuổi, ý bảo cậu ta chiếu cố tốt cho Tiết Bằng, sau khi truyền đạt ý xong liền đi tới chỗ xe mình.
"Mạc..." MẠc NGẠn vừa định nổ máy thì nghe Tiết Bằng lớn tiếng gọi lại. Cô một lần nữa quay đầu nhìn Tiết Bằng lảo đảo đi tới chỗ mình.
"Kiều Đội trưởng hình như là uống rượu còn nhiều hơn mình , cậu nếu không bận gì thì đi tới giải vây cho cô ấy đi..." Tiết Băng nói với giọng lo lắng, vẻ mặt thống khổ cùng bất lực nhìn Mạc NGạn.
Mạc Ngạn trong nháy mắt nhớ tới cảnh lúc nãy, Kiều Thanh Vũ có nói cô ấy co chút việc phải ra ngoài giải quyết. Chẳng lẽ nàng cũng bị ép uống rượu sao Mạc Ngạn không khỏi lo lắng, người kia bộ dáng gầy yếu như vậy, làm sao có thể tiếp rượu cho cả đám lãnh đạo kia được ?Mạc NGạn nhìn vẻ mặt thóng khổ của Tiết Bằng thì càng lo lăng cho người kia hơn.
Trong đầu hiện lên bộ dạng  say rượu của Kiều Thanh Vũ, lòng Mạc NGạn ngày càng nóng vội, sôi sục mãnh liệt Cô phải lập tức đi đón nàng, một khắc cũng không được chậm trễ.
Sau khi hỏi địa chi, Mạc Ngạn liền nổ máy lao ra ngoài. Trong đầu cô không ngừng suy nghĩ, người khỏe mạnh như Tiết Bằng mà còn bị chuốc say thành bộ dạng kia thì Kiều Thanh Vũ gầ yếu như vậy sao có thể chịu nổi? Mạc NGạn  trong lòng cầu nguyện, mong rằng có một đồng nghiệp nào đó hào phóng đỡ thay cho người kia vài li rượu.
Mạc NGạn không muốn thừa nhận bản thân đã động tâm với Kiều Thanh Vũ, cô không muốn vượt qua mối quan hệ cấp trên với cấp dưới. Nhưng bây giờ khi Kiều Thanh Vũ đang gặp chuyện, cô không khỏi lo lắng, nóng vội muốn tới chỗ nàng. Điều đó đã chứng tỏ KIều Thanh Vũ đã đóng một vai trò quan trọng trong lòng Mạc Ngạn. Cô không thể dói lòng mình được nữa. Cô đã rơi vào lưới tình của Kiều Thanh Vũ mất rồi.