Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 39: Chữa thương




Quý Minh Xuyên từng gặp Lâm Võ một lần, lúc Mạc Ngạn quay về Dạ Thành được mấy ngày, tuy rằng tối đó chỉ gặp mặt một chút nhưng Minh Xuyên nhớ rất kĩ những bằng hữu thân thiết của Mạc Ngạn. Đây là lần thứ hai Minh Xuyên gặp Lâm Võ, quần áo dính đầy máu, sắc mặt tái nhợt, Quý Minh Xuyên cảm thấy vết thương này không nhẹ.
Quý Minh Xuyên chuẩn bị đầy đủ dụng cụ, cởi áo khoác của Lâm Võ ra, để Lâm Võ nằm xuống giường còn bản thân Minh Xuyên thì quỳ bên cạnh. Vết thương ở vai đã ngừng chảy máu nhưng nhìn vẫn rất dọa  người.
Quý Minh Xuyên quan sát vết thương một lúc, nhìn thấy một viên đạn trong vai. Minh Xuyên hít sâu một hơi, đây là bị đạn găm vào da. Mặc dù thắc mắc nhưng Minh Xuyên chỉ quay sang nhìn Mạc Ngạn một chút, quay lại nói với Lâm Võ:"Tôi sẽ tiêm thuốc mê cho anh, nhưng điều kiện ở đây không được tốt nên tôi chỉ có thể tiêm một liều nhỏ thôi, anh cố nhịn đau vậy." Nói xong, Minh Xuyên nhìn xung quanh phòng, lần đầu làm phẫu thuật ở điều kiện kém khiến Minh Xuyên cảm thấy không tự tin , chần chừ hỏi:"Anh có muốn ngậm khăn không?"
Lâm Võ nghe Quý Minh Xuyên hỏi, nhăn mày, ngẩng đầu nhìn Mạc Ngạn cười, nói:"Không cần, tôi có thể chịu được."
Quý Minh Xuyên nhìn Mạc Ngạn, thấy cô gật đầu liền bắt đầu gây mê.
"Bây giờ anh tính làm gì"Mạc Ngạn thấy Quý Minh Xuyên chuẩn bị phẫu thuật, khoanh tay trước ngực, nhìn Lâm Võ thản nhiên hỏi.
"Trước tiên dưỡng thương vài ngày, sau đó đi gặp Đào đại ca hỏi rõ mọi chuyện." Lâm Võ không yên lòng, vẫn nhìn chằm chằm Minh Xuyên tiêm thuốc mê.
"Anh có biết mình đang tiếp xúc với loại người gì không vậy Bọn họ rốt cuộc làm cái gì"
Nghe Mạc Ngạn hỏi, Lâm Võ không trả lời lại ngay, thuốc mê bắt đầu ngấm. Lâm Võ nhìn Mạc Ngạn nói:"Tôi cũng không biết được nhiều, chỉ biết bọn họ buôn bán thuốc nhưng sự việc hôm nay xem ra không chỉ đơn giản là như vậy."
"Lâm Võ, chúng ta quen nhau bao lâu rồi" Mạc Ngạn đột nhiên hỏi.
"Qua năm là được tròn mười năm." Lâm Võ rất nhanh trả lời:"Tôi biết cô lo lắng, yên tâm đi, tôi không  có làm chuyện phạm  pháp, tôi sẽ không đối đầu với cô đâu."
"Nhưng anh vẫn muốn làm đúng không Anh nói sẽ không làm chuyện phạm pháp nhưng có chắc bản thân làm được không Bây giờ tôi là cảnh sát nhưng hôm nay lại giúp anh chạy thoát, anh có biết nếu bị phát hiện anh có biết hậu quả sẽ như thế nào không"
"Tôi......." Lâm Võ không biết nói gì thêm, anh ta chưa từng nghĩ đến hậu quả chuyện thanh trừng  xảy ra hôm nay nhưng không ngờ chuyện này có liên quan trực tiếp tới Mạc Ngạn- người từng chiến hữu, từng là đội trưởng của Lâm Võ.
"Tí nữa anh theo tôi về, ở nơi này không an toàn cũng không  có ai chăm sóc được cho anh. Có chuyện gì, trở về nói sau." Mạc Ngạn trừng mắt đe dọa không cho Lâm Võ từ chối. Cô không muốn cùng Lâm Võ nói đạo lí, bây giờ chỉ lo nghĩ đến chuyện đối mặt với Kiều Thanh Vũ, đầu tiên là vi phạm kỉ luật, sau đó lén bỏ ra ngoài rồi không trả lời điện thoại. Cô cảm thấy mình đang chọc vào ổ kiến lửa, lúc trở về phải nói rõ mọi chuyện cho nàng, nếu không sợ rằng chuyện của Lâm Võ sẽ làm nàng có ấn tượng xấu.
Hai người không ai nói gì nữa, Lâm Võ vẻ mặt đau đớn nhưng ráng nhịn không la lên, trán chảy nhiều mồ hôi. Lâm Võ thấy Quý Minh Xuyên cũng đồng dạng mồ hôi đầy trán, không tự giác lấy áo lau cho Minh Xuyên, cảm giác được Minh Xuyên khẽ run lên, Lâm Võ cười.
Thời gian trôi qua thật sự rất chậm, căn phòng chật hẹp nồng nặc mùi máu tươi, Mạc Ngạn nãy giờ vẫn nhìn chăm chằm điện thoại, trong lòng phức tạp.
Cuối cùng Minh Xuyên cũng dám thở mạnh, cẩn thận băng bó vết thương cho Lâm Võ, chống hai tay đứng lên mới phát hiện quỳ lâu quá nên chân bị tê không đứng lên được.
Mạc Ngạn đi tới giúp Minh Xuyên đứng lên, Minh Xuyên cười với cô:"Không sao rồi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi."
Mạc Ngạn gật đầu, nhìn ngoài trời đã khuya, cô không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, nói Lâm Võ:"Anh cảm thấy sao rồi Có muốn nghỉ ngơi một chút không"
Lâm Võ lắc đầu:"Tôi không sao, đi thôi." Nói xong liền bước xuống giường, Mạc Ngạn giúp Lâm Võ mặc áo vào, Minh Xuyên cũng đang thu thập dụng cụ vào túi, đem mấy miếng băng dính máu vất vào thừng rác,khoác túi lên vai chờ hai người kia.
Ba người ra khỏi khách sạn, Mạc Ngạn nhìn xe mình, quay sang Minh Xuyên:"Minh Xuyên, em đưa Tiểu Võ về trước đi, gặp Cố a di thì nói chị sẽ về sau."
"Mạc, chị muốn đi đâu" Quý Minh Xuyên có chút khẩn trương hỏi.
"Chị phải về sở một chuyến, chị trốn việc để tới đây giờ phải về báo cáo." Đi đến trước mặt Lâm Võ nói:"Nếu hôm nay anh còn bỏ chạy nữa, về sau đừng liên lạc với tôi, chúng ta đoạn tuyệt từ đây." Mạc Ngạn nói rất nhẹ nhàng, không có chút tức giận, Lâm Võ gật đầu, khẽ ừ.
"Đi mau, nhớ chú ý xe cộ." Mạc Ngạn vỗ vai Minh Xuyên dặn dò, xoay người đi tới chỗ xe mình.
............................
Gần đây xảy ra nhiều vụ án, Mạc Ngạn chắc chắn Kiều Thanh Vũ sẽ ở lại giải quyết hồ sơ. Cô đậu xe rồi trực tiếp đi vào trong sở, lúc vừa bước vào thang thì có người gọi lại, cô quay đầu thấy một đồng nghiệp nữ tới gần.
"Có chuyện gì sao"
"Cô là người mới tới chỗ Kiều đội trưởng đúng không" 
"Đúng."
"Hên là không nhận sai người, cũng không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là có thời gian thì cô xuống phòng nhân sự một chút."
Mạc Ngạn không hiểu ý của người đồng nghiệp, liền hỏi lại:"Để làm gì"
"Để nhận đồng phục."
"A Tôi biết rồi Tôi sẽ xuống sớm." Mạc Ngạn không ngừng cảm ơn. Cô nhìn đồng phục của người đồng nghiệp, cúi đầu nhìn bản thân, không mặc đồng phục nhìn có chút lạc lõng.
Văn phòng quả nhiên vẫn còn rất nhiều người ở lại làm việc, Đông Húc nghiêm túc nhìn máy tính không biết đang điều tra cái gì, ai cũng bận rộn nên không để ý tới Mạc Ngạn, cô lặng lẽ đi trước cửa văn phòng của Kiều Thanh Vũ, gõ cửa hai cái, không đợi nàng trả lời liền mở cửa đi vào.
Kiều Thanh Vũ đang nghe điện thoại, ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn bộ dạng cợt nhỡn của Mạc Ngạn. Nàng lườm cô một cái rồi quay đi không thèm để ý đến cô.
Mạc Ngạn bị bơ một hồi lâu, Kiều Thanh Vũ nói điện thoại xong liền chăm chú viết gì đó một lúc sau mới ngẩng đầu lên nhìn Mạc Ngạn, mặt  vẫn không có chút biểu cảm.
Mạc Ngạc chạy nhanh tới trước mặt Kiều Thanh Vũ, giành nói trước:"Tôi biết mình không nên tự tiện lẻn đi mà không được sự đồng ý của em." Mạc Ngạn khẩn trương nói, không đợi Kiều Thanh Vũ lên tiếng, nói tiếp:"Lâm Võ bị thương nặng, tôi sợ nếu chậm trễ sẽ ảnh hưởng tới tính mạng."
Kiều Thanh Vũ vẫn im lặng, thấy Mạc Ngạn không nói gì thêm mới chậm rãi nói:"Giải thích xong rồi"
"Bây giờ anh ta đang ở nhà tôi, nếu em muốn tôi sẽ đưa em đi gặp anh ta." Mạc Ngạn nhanh chóng bổ sung thêm.
"Mạc Ngạn, cô có biết cô đang làm mọi chuyện trở nên ngày càng nghiêm trọng không" Kiều Thanh Vũ trầm mặc một lúc, lạnh lùng hỏi.
"Tôi biết." Mạc Ngạn cúi đầu, ngoan ngoãn nghe huấn giáo.
"Cô biết Sao lại kêu tôi đi gặp anh ta Sao không đưa anh ta về sở Nếu anh ta thực sự có tội, cô không sợ cả tôi và cô đều sẽ bị coi là đồng phạm sao" Kiều Thanh Vũ lạnh lùng hỏi, nàng thật sự không hiểu, tai sao Mạc Ngạn nhất định phải bảo vệ cho người bằng hữu như vậy.
"Tôi..." Mạc Ngạn nghẹn lời, suy nghĩ nói:"Tôi vốn muốn đưa anh ta tới nhưng anh ta bị thương nặng, thân thể suy yếu, không thể tới được." Mạc Ngạn nói không có chút khí thế, cô biết phạm lỗi phải ngoan ngoãn khai báo.
Kiều Thanh Vũ không hiểu sao lại theo Mạc Ngạn về nhà gặp Lâm Võ. Sau vài tiếng chất vẫn, cuối cùng cũng có chút manh mối. Thế lực ngầm ở Dạ Thành do một người đằng sau chống lưng nên mới dám lộng hành như vậy, Lâm Võ chỉ biết đến đó, còn lại thì không rõ.
"Lần này đi Tây Giao, đại ca tin tưởng nên mới giao cho tôi. Theo như tôi biết thì trong đó chỉ có một số giấy tờ hợp đồng."
"Vậy cho nên anh mới một mình tới đó giao dịch sao"
"Phải, chỉ là lúc tới nơi giao dịch tôi hơi bồn chồn vì ở đó có khá nhiều người. Bọn họ sau khi nhận được hàng liền giơ súng lên bắn. Tôi bị bất ngờ chưa kịp phản ứng thì đã bị một phát vào vai."
Lúc Lâm Võ khai báo, Kiều Thanh Vũ vẫn luôn theo sát anh ta, thấy anh ta không có vẻ gì là nói dối. 
"Đại ca anh tên gì Làm việc gì"
"Mạnh Hướng Đào, kinh doanh vài quán bar ở Da Thành."
"Được." Kiều Thanh Vũ gật đầu, nhìn Lâm Võ nói:"Hi vọng lúc anh khỏe lại sẽ tới sở một chuyến, chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh để phá vụ án này."
"Không thành vấn đề." Lâm Võ thấy Kiều Thanh Vũ không hoài nghi mình, an tâm, vui vẻ trở lại.
Trong lúc mọi người nói chuyện thì Cố a di đã chuẩn bị xong bữa tối mời khách. Kiều Thanh Vũ từ chối muốn về nhà, Mạc Ngạn vội bắt lấy tay nàng.
"Ăn cơm ở đây đi, tí nữa tôi đưa em về." Mạc Ngạn nhỏ giọng nói, không thấy Kiều Thanh Vũ cự tuyệt, liền vui vẻ nắm tay nàng đi vào bếp.