Quận Chúa Sủng Thê

Chương 34-2: Gặp nạn




Giang Mễ và Hương đồng thời xuống xe, cũng đồng dạng chỉ nhìn thấy bóng lưng tiểu thư nhà mình dần dần biến mất. Hai người nhìn nhau, phải làm sao đây? Trở về Cố gia? Hương Mễ căn nhắc sau đó dặn dò xa phu: "Đến phủ trưởng công chúa." Chỉ có trưởng công chúa mới có thể có được tin tức nhanh nhất của Ly tiểu thư, trở về Cố gia chỉ có thể khổ sở đợi chờ.

Bỏ lại phản ứng của mọi người, nói về Cố Ly đuổi theo mấy gã hắc y nhân không rõ lai lịch ra khỏi thành. Lúc này cửa thành đã đóng, mấy tên hắc y nhân này theo thang nhảy lên thành tường rồi từ thành tường nhảy xuống. Cảnh này khiến Cố Ly kinh hồn bạt vía bởi vì bọn họ đang giữ Tần Tê, nàng đuổi theo bọn họ nhảy khỏi tường thành, chạy đến một ngọn núi.

Cố Ly cũng rất nhanh cho nên mấy người phía trước không thể cắt đuôi nàng, ngược lại bị nàng càng đuổi càng kéo gần khoảng cách. Nhưng từ đầu đến cuối nàng vẫn không nghe thấy tiếng của Tần Tê, điều này khiến nàng lo lắng. Tần Tê cũng không phải hiền lành không lên tiếng mà trong tình huống này Tần Tê đã mất ý đi thức. Trong núi đường sá gập ghềnh, nàng có thể đuổi theo hoàn toàn dựa vào hai lục lạc trên đầu Tần Tê. Lúc này trời đã hoàn toàn tối đen, trong núi yên tĩnh, tiếng lục lạc lanh lảnh phát ra càng rõ ràng.


Hắc y nhân cũng đã cố gắng chia nhau ra chạy để làm nhiễu loạn Cố Ly nhưng Cố Ly chỉ đuổi sát sau lưng tên hắc y nhân mang theo Tần Tê, những tên khác có chạy đi đâu mặc họ, nàng chỉ muốn cứu Tần Tê.

Hắc y nhân tự biết không thể bỏ Tần Tê cho nên lưu lại ba người cản phía sau, tên hắc y nhân cõng Tần Tê tiếp tục chạy trốn. Trong thời khắc nguy cấp này CỐ Ly không còn tâm tư cùng ba tên này dằn co, nàng đưa tay qua hông rút Thanh Y kiếm ra khỏi vỏ.

Không hề có lời xã giao, thậm chí ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không. Cố Ly đông cứng nhuyễn kiếm với băng bao phủ, hàn băng chân khí lưu động trên thân kiếm. Hắc y nhân liếc nhìn nhau đồng loạt rút trường kiếm tấn công, cuộc chiến chỉ xảy ra hơn mười chiêu, chiêu thức của Cố Ly qua mức quỷ dị giống như ma quỷ cùng với gương mặt xinh đẹp vô song không hề có cảm xúc kia, cho dù dùng kiếm đâm vào người đối phương cũng không hề có chút biểu cảm. Ba người ngã xuống, máu đỏ nhuộm đầy người Cố Ly. Cố Ly không chút do dự bay người đuổi theo hướng đào tẩu của tên hắc y nhân cuối cùng.


Đi không bao xa thì phía trước là vực sâu. Hắc y nhân cõng Tần Tê đứng ở bên vách đá, nhìn Cố Ly từng bước tiến sát.

"Thả nàng, ta cho ngươi đi." Cố Ly nói.

Thời khắc này ánh trăng xuyên qua tầng mây lộ ra, chiếu sáng đỉnh núi. Hắc y nhân nhìn Cố Ly ở trước mặt, bộ y phục xanh nhạt đã nhuộm máu, ngay cả trên gương mặt cũng có vết máu bắn lên. Nhưng chính dáng vẻ chật vật này vẫn không làm người ta quên đi vẻ đẹp của nữ tử trước mặt này. Đối với Cố Ly là điều trái ngược hoàn toàn, cả người đẫm máu, giống như yêu nghiệt thích máu trong núi, hung dãn nhưng cực kỳ xinh đẹp.

"Ngươi bước tới một bước nữa ta sẽ ném quận chúa xuống." Hắc y nhân cũng không rảnh rỗi ngắm mỹ nhân, hắn lên tiếng uy hiếp đồng thời lui về sau.

"Ngươi cũng không muốn gϊếŧ quận chúa, có ta ở đây ngươi không bắt nàng đi được đâu. Chi bằng trả nàng cho ta, đổi một mạng của ngươi." Cố Ly từng bước dẫn dụ, bước chân từng bước tới gần.


"Không được tới đây!" Hắc y nhân hét lên.

Đến cuối cùng Cố Ly không dám tiến đến quá gần, nàng phải đảm bảo an toàn cho Tần Tê.

Hai người cứ giằng co, Cố Ly cố tìm nhược điểm của hắc y nhân, hắc y nhân thì tìm cơ hội đào tẩu. Giằng co kéo dài một khoảng thời gian, cho đến khi...

"Xảy ra chuyện gì?" Tần Tê trên lưng Cố Ly tỉnh lại, trước đó nàng bị điểm huyệt nhưng người ra tay không nặng cho nên lúc này huyệt đạo đã mở, nàng liền tỉnh lại. Tần Tê chớp mắt nhìn xung quanh, tình huống gì đây? Mới vừa rồi bỗng dưng xuất hiện mấy gã hắc y nhân, sau đó nàng không còn biết gì, lúc này nàng lại nhìn thấy Cố Ly.

"Ly tỷ tỷ, mau cứu muội!" Tần Tê tỉnh lại không hề 'ngoan ngoãn' như trước, nàng ở trên lưng hắc y nhân vừa đánh vừa cắn, ra sức giằng co.

"Tê Tê, đừng nhúc nhích!" Trái tim của Cố Ly muốn nhảy ra ngoài, cả Tần Tê và hắc y nhân đều ở vách đá, phía sau là vực sâu vạn trượng.
Hắc y nhân cũng đang ra sức đứng vững, đáng tiếc Cố Ly nói lời này đã quá trễ, Tần Tê giằng co gây ra áp lực không nhỏ, hắc y nhân không đứng vững cho nên cả hai đều rơi xuống núi.

"AAA!" Tiếng hét của Tần Tê dần biến mất bên vách đá. Ngay cả thời gian sợ Cố Ly cũng không cóm nàng chạy tới vách đá cùng nhảy xuống.

Bên tai là tiếng gió rít gào, gió lướt qua người rất đau, cả quá trình rơi xuống diễn ra cực nhanh, Cố Ly chợt nhìn thấy một thân ảnh hồng nhạt, chẳng biết tại sao lại rơi trước mặt nàng, nàng chẳng kịp nghĩ nhiều ngay lập tức đưa tay ra đón, chính là Tần Tê. Chỉ là với trọng lượng của hai người khiến cho quá trình rơi càng diễn ra nhanh hơn. "Ôm chặt ta!" trong lúc rơi xuống cuối cùng Cố Ly cũng bắt được sợi dây leo. Nó đủ cứng nhưng lại không chịu được sức nặng của hai người cho nên trong chốc lát đã bị đứt. Cố Ly không nản lòng, nàng bắt lấy sợi dây bên cạnh, dây tiếp tục đứt, cứ lặp đi lặp lại cho đến lần thứ bảy thứ tám rốt cuộc nàng cũng bắt được cây mây già nhiều năm, cực kỳ cứng cáp, hơn nữa sau vài lần bắt rồi rơi thì tốc độ đã giảm đi không ít, lần này xem như trụ vững.
"Tê Tê, muội sao rồi?" Sau khi tạm thời an toàn, Cố Ly vội vàng cúi đầu nhìn Tần Tê đang ôm mình.

Trước đó Tần Tê đã sợ đến mức nhắm chặt mắt lại, lúc này cảm giác không còn rơi nữa nàng mới mở mắt ra, nhưng nơi này là giữa vách núi, ánh trăng không chiếu tới, bốn bề tối đen, không thể nhìn rõ bất kì thứ gì: "Muội... muội vẫn ổn." Tần Tê thật sự bị kinh hãi, giọng run run.

"Ngoan, không sao." Nghe Tần Tê nói không sao rốt cuộc Cố Ly cũng thoáng yên tâm. Bất quá nhìn thấy hai người bị treo ở giữa, trên không chạm trời dưới không chạm đất, là đường cùng: "Ôm chặt ta, ngàn vạn lần đừng buông tay."

"Dạ." Tần Tê bình thường đã thích treo trên người Cố Ly cho nên lúc này hoàn toàn không có áp lực.

Nội lực của Cố Ly cao, thị lực cũng tốt hơn người thường. Ở nơi này Tần Tê không nhìn thấy gì nhưng nàng miễn cưỡng vẫn thấy được chút ít. Nàng quan sát một hồi vẫn không tìm được chỗ đặt chân, đến điểm cuối cùng nàng chuyển qua một cây khác tiếp tục rơi xuống, cũng may nơi nay cây cối nhiều, bay qua bay lại không cần lo không có chỗ bám, cứ như vậy rơi xuống cho đến khi Cố Ly nhìn thấy một sơn động trên vách đá, nàng nắm lấy sợi dây đung đưa đến đó. Trước tiên đưaTần Tê vào trong sơn động sau đó xoay một vòng bay người vào trong sơn động.
Sơn động này không nhỏ chứa hai người cũng dư sức, chỉ là tối đen, hôm nay hai người lại dự tiệc, trên người không mang theo đồ vật gì có thể nhóm lửa.

"Ly tỷ tỷ, tỷ có bị thương không?" Tần Tê không bị thương tổn gì, chỉ là kinh sợ, lúc này sau khi đã tạm an toàn nàng vội vàng sờ khắp người Cố Ly để kiểm tra xem Cố Ly có bị thương hay không.

"Không có." Cố Ly vừa dứt lời bàn tay đã bị Tần Tê nắm.

"Trên tay tỷ toàn là máu!" Đôi mắt to tròn trong bóng đêm lóe lên lệ quang: "Có phải đau lắm không? Ly tỷ tỷ đừng gạt muội nữa, được không?"

Cố Ly thoát khỏi Tần Tê, giấu tay sau lưng: "Vết thương nhỏ thôi, vừa rồi nắm dây tạo thành, muội đừng chuyện bé xé to. Tê Tê, ta là người tập võ chút vết thương có sá là gì." Ở nơi này trên dây đều là gai nhọn, vừa rồi Cố Ly nắm lấy để giảm lực rơi xuống nên tay bị đâm ít nhiều mà bản thân cũng không hay biết. Vết thương có ghê sợ hơn cũng không cảm thấy đau.
"Xin lỗi tỷ." Tần Tê hít hít mũi, "Lại là tại muội, mỗi lần Ly tỷ tỷ bị thương đều tại vì muội."

Nghe giọng này Cố Ly đã chắc con thỏ nhỏ đã khóc bù lu bù loa. Ánh sáng quá mờ nàng không thể nhìn rõ mặt Tần Tê, trên tay lại toàn là máu cũng không tiện thi triển đại chiêu vuốt lông mèo, chỉ đành an ủi:

"Tê Tê, ta là tỷ tỷ của muội, có thể cứu được muội ta rất vui vẻ. Còn về vết thương nhỏ này, ta nhắc lại lần nữa đối với một người luyện võ từ nhỏ như ta mà nói chẳng là gì. Muội không cần tự trách. Nào, cười cho Ly tỷ tỷ xem nào."

Tần Tê cắn môi, nàng không nhìn ra được cảm xúc của Cố Ly nhưng lại đoán nhất định Cố Ly nén đau để dỗ dành nàng. Nàng không cần Ly tỷ tỷ dỗ dành, nàng muốn chăm sóc Ly tỷ tỷ.

"Ly tỷ tỷ chắc mệt lắm rồi. Tỷ nằm trên đùi muội nghỉ một lúc đi, muội chăm sóc tỷ."
Quả thật Cố Ly rất mệt. Nàng đã hai lần vì Tần Tê áp chế Viêm Độc nên tiêu hao hết nội lực, sau khi khôi phục thì không còn ảnh hưởng gì nhưng lần này gặp nạn nàng mới cảm giác chân khí không thể tiếp tục suy yếu. Nàng dựa lên vách đá gập ghềnh thử nhìn ra bên ngoài thăm dò: "Đại Mễ Tiểu Mễ có lẽ đã báo tin cho Trưởng công chúa, nhưng muốn họ tìm đến đây thì không biết phải chờ bao lâu, cho nên chúng ta không thể trông cậy vào viện binh, chờ trời sáng, ta tìm đường dẫn muội xuống. Muội yên tâm có ta ở đây sẽ bảo đảm an toàn cho muội."

Tần Tê nhào vào lòng Cố Ly: "Ly tỷ tỷ, chỉ cần có thể ở bên tỷ, Tê Tê có chết cũng không sợ." Nàng ngửa đầu, chóp mũi chạm vào cằm của Cố Ly, sau đó đưa tay vòng qua cổ Cố Ly, áp đôi môi của mình lên gò má của Cố Ly.
"Tê Tê..." Cố Ly định nói Tần Tê không được làm càn trong tình huống này, không ngờ vừa mở miệng thì đôi môi đã bị đôi môi của Tần Tê chặn lại, không thể phát ra bất kỳ tiếng nào.

-----Hết chương 34-----