Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 175: Tình yêu mỏng manh (9)




Thế là vì không có các món không cay, hai người cũng không thể nào ăn được một bữa cơm.

Tân Hoành nhịn không được oán giận: "Em đã nói với anh, anh chỉ cần ăncơm rang trứng em làm. Anh lại hết lần này tới lần khác không biết thỏamãn. Giờ thì tốt rồi, xem, đây chính là báo ứng."

Anh liếc cô, trịnh trọng: "Anh chỗ nào không biết thỏa mãn? Em không nhìn thấy anh hiện tại rất thỏa mãn sao?"

Cô nheo mắt nhìn anh, không tin tưởng.

Anh nói: "Em nguyện ý cùng anh đồng cam cộng khổ, coi như là anh tâmnguyện được đền bù, anh làm sao mà không thỏa mãn?"

Để hãm hại anh lại đem bản thân mình kéo vào. Vợ Dịch Tân anh sao có thểngu ngốc đến mức như vậy! Nhưng mà lại rất đáng yêu!

Nghĩ tới đây, lại đột nhiên tựa như nhớ tới cái gì. Dịch Tân nhìn cô: "Emcó phải hay không, không biết thế nào là hại người a? Anh xem em quảthực cũng không có cái thiên phú này. Không bằng anh dạy cho em haichiêu, sau này thử một chút, tránh khỏi em về sau mất thể diện!"

"Anh!" Tân Hoành bị anh chọc tức giận đến nổi thiếu chút nữa thở không ra hơi. Oán giận mà nhìn anh chằm chằm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Cô đối với mình hôm nay rõ ràng làm cho mình có cảm giác tốt đẹp, hiện tại lại bị anh nói cho thê thảm. Trong lòng không cam lòng, cô cười lạnh: "Em mới không cần học anh những chiêu bậy bạ đó! Làm người vẫn là tíchchút đức tốt."

Anh cười, biết nghe lời phải:"Ừ, em nói đúng. Trong hai người chúng ta, anh làm chuyện xấu là đủ rồi. Em ở sau lưng anh tích chút đức chuộc tội cho anh đi."

Anh làm chuyện xấu, cô chuộc tội, dựa vào cái gì?

Tân Hoành nhìn anh, triệt để không nói gì.

Buồn bực.

Người xấu là dạng gì? Người xấu chính là như anh vậy! Cô thật đúng là khôngcó thiên phú. Lời giống vậy nếu muốn cô nói ra, cô còn không biết xấu hổ nói ra khỏi miệng đâu. Anh lại có thể nói tự tin như vậy, như là thiênkinh địa nghĩa!

Tân Hoành đứng dậy, yên lặng đem đồ trên bàn thu dọn vào phòng bếp. Cô chịu thua.

Ở trong phòng bếp thu dọn ổn thỏa. Cô vừa tới phòng khách, chỉ thấy anhôm cánh tay đứng trong đại sảnh, ánh mắt rơi vào trên sàn nhà, chân màynhăn lại.

Cô nhịn không được hỏi: "Anh làm sao vậy? Cái cổ hay là mắt rút gân?"

Anh nghe được cô nói, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô. Anh động tác quá nhanh, làm cô hoảng sợ.

Cô trừng anh.

Anh lại tựa hồ như biết ý tưởng của cô, cười: "Anh chính là muốn cho embiết, cái cổ và mắt của anh không có rút gân."

Mặt Tân Hoành đầy hắc tuyến.

Dịch Tân lại đem chân mày nhíu trở lại, chỉ vào sàn nhà hỏi cô: "Em có hay không cảm thấy sàn nhà rất bẩn? Có phải hay không quản gia lười biếng?"

Mặt Tân Hoành đầy hắc tuyến thêm mồ hôi lạnh.

Sàn nhà này bẩn, rõ ràng là rất sạch sẽ. Để có thể đạt được với tiêu chuẩncủa đại thiếu gia, quản gia đều là mỗi ngày trời còn chưa sáng đã thứcdậy nhìn chằm chằm người hầu quét dọn. Tân Hoành thường nhìn sàn nhà này nghĩ cái gương của mình còn không có sạch sẽ như vậy.

Chờ một chút, ngày hôm nay quản gia nghĩ. Nói như vậy là ngày hôm nay thật là không có người quét dọn.

Vì vậy, sàn nhà có khả năng thật sự là dơ bẩn. Tuy rằng cô thật là nhìnkhông ra chổ nào dơ bẩn. Thế nhưng liền có một loại khả năng, cô mắtthường nhìn không thấy, chỉ có vị thiếu gia này mới có thể nhìn thấyđược ở đâu dơ bẩn.

Cô có chút thấp thỏm nhìn anh, không hiểu tại sao liền lo lắng không yên.

Anh đột nhiên quay đầu lại nhìn cô, hướng về phía cô cười, tự nhiên khôngđộc: "Em là muốn cùng anh quét dọn hay là muốn một mình quét dọn?"

Tân Hoành nhất thời cảm giác mình như là bị người dùng dao gác ở trên cổ,sau đó người kia còn giả nhân giả nghĩa hỏi cô: "Ngươi là muốn ta cắtđộng mạch chủ hay là muốn ta cắt mặt của ngươi?" .

Tân Hoành chậm rãi nhắm mắt lại, cực lực khống chế tâm tình của mình, cắn răng nghiến lợi nói: "Cắt mặt."

Chết tử tế không bằng lại sống, hủy dung liền hủy dung!

"Cái gì?" Dịch Tân sửng sốt, không rõ cô đang nói cái gì.

Tân Hoành lại chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm anh, từng chữ một: "Một mình em quét dọn!"

Dịch Tân nhìn cô hài lòng gật đầu. Sau đó, mới không cam lòng hỏi cô: "Thực sự không muốn anh giúp em?"

Tân Hoành hung hăng ngăn chặn dục vọng muốn xoay người rời đi. Nhìn anhngoài cười nhưng trong không cười nói: "Ngài nghỉ một lát, đừng nhanhthắt lưng."

Nói xong lập tức rời khỏi, đi lấy đồ dọn dẹp.

Khi Tân Hoành cầm giẻ lau đứng ở đại sảnh thì Dịch Tân ưu nhã vén hai chân ngồi ở trên ghế sôpha nhìn cô.

Cô cũng nhìn anh: "Thỉnh ngài di giá, ta muốn quét dọn."

Dịch Tân vô tội nhíu mày: "Anh nghĩ anh cần ngồi ở chỗ này giám sát một chút."

"Khi người làm quét dọn, anh cũng không có giám sát."

"Bởi vì anh tin tưởng họ."

Tân Hoành thái dương vừa kéo: "Vậy em chọn anh và em cùng nhau quét dọn đi."

Cô lúc đầu chính là không muốn đối mặt với anh. Cho nên thà rằng chínhmình vất vả tuyệt không muốn anh và cô cùng nhau quét dọn. Hiện tại thìtốt rồi, anh vẫn còn ở chỗ này, cô vất vả như vậy làm cái gì!

Anh tặng cô một khuôn mặt tươi cười vô hại: "Chậm. Anh cho em cơ hội saikhiến anh thì em không muốn. Bây giờ, quá hạn không chờ đợi."

Tân Hoành giận dữ gật đầu, kéo môi mĩm cười: "Được. Em lần sau chú ý."

"Vậy được rồi."

Sau đó, Tân Hoành chỉ quét dưới mí mắt Dịch Tân. Cô quét dọn cũng liền quét dọn, anh hưởng thụ cũng liền hưởng thụ. Anh hết lần này tới lần kháccòn muốn chọn cái này chọn cái kia.

"Anh cái này cũng gọi là quét dọn?"

"Em thực sự chưa bao giờ thấy ai dọn dẹp như anh!"

"Chính anh nhìn, sàn này lúc đầu cũng không có bẩn như thế."

Tân Hoành giận dữ đứng thẳng dậy, đang muốn chỉ trích xoi mói anh. Bất đắcdĩ mắt nhanh chóng liếc qua nơi cô vừa quét. Trong lòng cô hoài nghi,ngay lập tức so sánh với nơi cô chưa kịp quét dọn.

Trong nháy mắt, cô trong gió lăng loạn.

Nơi cô quét dọn tất cả đều có vệt nước, một nữa sàn nhà đã khô thoạt nhìnvừa bẩn vừa hoa. Mà nơi cô còn chưa kịp quét dọn, cô thực sự là khôngnhìn ra ở đâu có vấn đề.

Cô không thể tin nhìn về phía Dịch Tân: "Em là đi nhầm phương hướng đi."

"Em tin tưởng anh, em không có. Em chính là đem sàn nhà quét vừa bẩn vừa bừa bộn."