Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 181: Tình yêu mỏng manh (15)




Tân Hoành cảm thấy, rốt cuộc hiện tại cô có thể thở một cái .

Hiện tại, cô có thể cả ngày nằm ở trên giường, bất luận Dịch Tân ở nơi nào, cô đều ở trong này. Như vậy, cô và Dịch Tân không cần cùng tồn tại thời gian lại đạt tới trước nay chưa có phong trị.

Quản gia và người làm vẫn chưa về, Dịch Tân không thể tự mình chiếu cố cô ăn được, anh nấu ăn mặc dù không hề khó ăn nhưng chung quy là không đủ thành thạo. Mỗi ngày có hơn phân nửa thời gian đều là ở phòng bếp, đối chiếu thực đơn vì cô hết nấu cháo lại nấu canh.

Tân Hoành bị viêm dạ dày, Phong Dương dặn chỉ có thể uống cháo, nấu cháo tốn nhiều thời gian, trong lòng Tân Hoành mừng thầm, lại giả vờ bình tĩnh nói cho Dịch Tân, cô trừ ăn cháo, còn muốn uống canh nữa.

Dịch Tân khó xử một chút, cuối cùng hỏi cô muốn uống canh gì.

Tân Hoành suy nghĩ cẩn thận một hồi rồi nói là muốn uống canh hoa đại thời gian.

Thế là hiện tại kết quả liền có, Dịch Tân hơn phân nửa thời gian của một ngày đều ở tại phòng bếp.

Tân Hoành nằm ở trên giường nhiều giờ lại rất thanh tỉnh. Vốn cũng không phải là bệnh nặng, chẳng qua chỉ là ăn nhiều, lúc này lại nằm trên giường suốt ngày, ngay cả cô cũng thầm mắng bản thân mình làm biếng.

Nếu như là mấy năm trước ở Tân gia, Hạ Noãn Tâm ra lệnh một tiếng muốn ăn gì là cô làm đó, cô còn phải chống buồn nôn đi nấu cho nữ chủ nhân một bàn thức ăn Mãn Hán đầy đủ. Sau đó, Hạ Noãn Tâm cảm thấy vui liền ăn cô lại liên tiếp mấy ngày nhìn thấy cơm nước liền buồn nôn, cả người gầy gò, ốm yếu đi.

Hiện tại, ít nhất là cô không cần phải ở một bên buồn nôn một bên đi nấu cơm.

Tâm tình dù không tốt, còn có thể không ăn đông tây chỉ cần nói người nọ làm khó ăn, ăn không vô là được! Sau đó, người nọ một bên nịnh nọt, coi chân mày cô lên án xoi mói, một bên lại trở về phòng bếp nấu lại.

Kỳ thực, Dịch Tân người này là người rất khôn khéo, lại vừa vặn biết được cô thích bới lông tìm vết, lúc này tay nghề được rèn luyện, có thể nói là tới đến hoàn thiện thì thôi.

Thế cho nên, hiện tại cô cũng không phải là không biết xấu hổ, lương tâm không biết hổ thẹn mà nói với anh là anh làm đồ khó ăn.

Trên thực tế, cô càng không có ý tứ là rõ ràng cô đã khỏe rồi, lại còn muốn nằm ở trong này giả bệnh. Bắt Dịch Tân một hồi hầu hạ cô uống thuốc, một hồi hầu hạ cô ăn cơm, vây quanh cô bận đến bận đi, ngày xưa trong lòng cô là tượng thần địa vị cao thượng tại thượng, bây giờ bị phá hủy triệt để.

Bỗng cửa phòng bị người mở ra, Dịch Tân đang đứng ở cửa, nhíu mày nhìn cô.

Cô cũng không giả bộ ngủ nữa, thẳng tắp nhìn lại anh.

Anh nói, "Vừa rồi Phong Dương điện thoại tới."

Tân Hoành nhìn anh nói, "Có việc gì sao?

"Phong Dương nói, những thuốc kia có phải làm cô ấy bị ngốc không."

Tân Hoành lộp bộp trong lòng một chút, anh đã biết.

Cô mới nói, Dịch Tân là người khôn khéo như thế, sao có thể không nhìn ra bây giờ là cô đang giả bộ bệnh! Nhưng cuối cùng anh cũng để lại cho cô chút mặt mũi, mượn miệng Phong Dương nói cho cô biết, không có việc gì phải uống thuốc nữa, uống nữa sẽ ngốc mất.

Cô cũng không khác người, theo anh bước từng bậc thềm đi xuống dưới, "à, như vậy a, dù sao qua nhiều ngày như vậy, em đã cảm thấy tốt hơn không sai biệt lắm, thuốc kia sẽ không uống nữa."

Anh cười, "Được rồi, em sẽ không muốn nằm ở trên giường nữa, anh không ở đó, em sẽ rất buồn chán ."

Cô vừa kéo thái dương.

Anh không ở đó, em sẽ rất buồn chán . . . Cô thề, lời này của anh tuyệt đối có ý ám chỉ gì đó!

Cô híp con mắt nhìn anh, mang theo lời cảnh cáo

Anh còn nói, "Xuống đi theo anh."

Cô ở trong lòng yên lặng thở dài một hơi, cô liền biết, có trốn cũng không xong! Mấy ngày nay nằm một chỗ, cô lại trộm nghĩ tới hạnh phúc.

Cô xuống giường, tùy ý mặc vào một bộ quần áo ở nhà, Dịch Tân lúc này mới nhìn cô, hài lòng cười.

Cô đi tới phòng khách, lại nhìn thấy ở trên bàn trà có một đống thực đơn, ở trong gió thoáng chốc mất đi trật tự vốn có.

Cô tiện tay cầm nhìn một chút, này. . .

Đàn ông tốt cần thiết có vốn tính cách riêng, người chồng tốt cần biết nấu ăn, trăm món ăn tốt cho dạ dày, các món cháo, hai trăm tám mươi bốn loại canh. . .

Cô nhìn anh kéo kéo khóe môi, "Người này. . ."

Anh nhìn lại coi, mặt tự hào.

Cô nói, "Phí tiền, thật lãng phí!"

Sau đó, mặt anh co quắp lại.

Cô nói, "Những sách này có nhiều chỗ lặp lại, anh thật là đối việc này cảm thấy hứng thú đi, em ở chỗ đó có một bản, vạn năng , anh xem cái kia là đủ rồi."

Anh nhìn cô, ánh mắt bỗng nhiên u ám, "Anh đối đọc sách không có hứng thú, anh có hứng thú chính là em, em cho anh xem một cái là đủ?"

Lời của anh nhìn những thứ vốn bị cô hung hăng áp chế ở dưới cùng thành ý trong nháy mắt thoát ra. Cô cảm thấy không được tự nhiên, có chút cứng ngắc tránh ánh mắt của anh, chính mình ngồi xuống sô pha.

Không khí có chút không bình thường, khiến cô cảm thấy khó chịu, cô cầm lấy điều khiển từ xa, mở ti vi. Ti vi truyền ra thanh âm, rốt cuộc chua chát trong lòng cô cũng giảm bớt.

Dịch Tân nhìn cô, trong ánh mắt nghiêng trời lệch đất có đau đớn có hỗn loạn lại có bất đắc dĩ. Chung quy là vẫn khống chế chính mình, ép mình xoay người đi, không hề nhìn cô.

"Em ở nơi này chờ anh, anh đi xem canh của em."

Canh. . .

Tân Hành vừa kéo, cũng không biết tại sao, vô ý thức gọi anh lại, "Em có thể không uống canh."

Anh nghe tiếng cô ở phía sau anh, cô gọi, cấp tốc liền xoay người đi, tròng mắt chớp mắt tinh lượng, nhìn cô.

Anh lúng ta lúng túng nói, "Anh làm hai thái đi."

Mấy ngày nay, cô ăn cháo uống canh, anh liền cũng cùng cô ăn cháo uống canh, mỗi ngày nằm một chỗ cô không cần tiêu hao thể lực tự nhiên không có vấn đề, thế nhưng với anh, cô đúng là vẫn còn có chút không đành lòng.

Anh nhíu mày, con ngươi lại mang theo ý cười rõ ràng.

Cô thái dương anh, chỗ đó, mấy ngày hôm trước bị cô dùng di động đập, vết thương lúc này đã bắt đầu vảy kết. Mặt của anh vốn hoàn mỹ, lúc này. . .

Mấy ngày nay không phải là cô không có nhìn thấy, thấy được, trong lòng không phải là không có khác thường, chỉ là ép mình không nghĩ tới, không dám nhìn.

Lúc này, cô rốt cuộc nhịn không được mà than nhẹ, "Nhớ, không nên cho giấm và tương, em thấy màu đậm gì đó có thể sẽ buồn nôn."

Cô nói hoàn liền quay đầu đi, không có thấy trong mắt của anh một cái chớp chớp mắt tràn đầy thần thái tựa như đêm đó, anh vì cô châm yên hoa.