Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 190: Cục cưng trong bụng (4)




Về sau, Dịch Tân mỗi một lần nhớ tới ngày hôm nay, trong lòng hối hận cùng hành hạ khiến anh trằn trọc khó ngủ. Nếu như một khắc kia, anh không cần có nhiều bận tâm như vậy, cho dù là trả lời có lệ cũng nói với cô một câu "Tốt", đáp ứng cô yêu đứa nhỏ nhiều hơn một chút, kết cục có hay không cũng sẽ khá hơn, chắc chắn không chỉ có một chút?

Dịch Tân sau khi rời đi, Tân Hoành tiếp tục đem từng món đồ dành cho trẻ em mang ra để trên mặt đất, chỉ là trên mặt, không còn khát khao như lúc trước nữa.

Mấy thứ này, đều rất tốt, chỉ là đứa nhỏ, không nên ở trong này trưởng thành.

Có đôi khi, quyết định chỉ ở trong nháy mắt.

Ở cô được ăn cả ngã về không cầu xin nam nhân kia yêu đứa nhỏ của bọn họ nhiều một chút, mà nam nhân kia lại không nguyện ý trả lời cô, cô đã có quyết định.

Cô nhất định sẽ đi, cô nhất định phải rời khỏi người đàn ông này!

Nếu như đứa nhỏ đã định trước không chiếm được ba ba chờ mong và yêu thương, vậy. . . Liền từ bỏ đi.

Tính toán như vậy, cô cả người trái lại bình tĩnh hơn nhiều. Không hề như lúc ban đầu giận dữ, cũng không như sau tâm như tro nguội, cô bắt đầu có ý nghĩ của mình và chống đỡ người, liền thu hồi tâm tư.

Cô nghiêm túc ăn cơm, nghiêm túc đáp lại Dịch Tân mỗi một câu nói, mỗi một cái biểu tình. Dịch Tân thấy cô như vậy, lại chỉ dùng con ngươi xinh đẹp của anh thật sâu nhìn cô không chớp mắt.

Trong lòng cô căng thẳng, sợ bị anh phát giác ra cái gì đó, anh người này, ánh mắt luôn luôn ngoan độc. Lá gan lớn, giả vờ bình thản hỏi, "Anh nhìn em như vậy làm cái gì?"

Dịch Tân cười, "Em đang suy nghĩ gì?"

Cô cả kinh, vì sao anh lại lợi hại như vậy.

Bàn tay nắm thật chặt, cô cười, "Em muốn từ giờ trở đi tu thân dưỡng tính, nỗ lực không giận không buồn, làm cho đứa nhỏ khỏe mạnh sinh ra."

Lời của cô làm tim của anh hung hăng kéo ra, sau đó trong lòng đối với cô nghi hoặc liền hết thảy hóa thành áy náy. Anh giơ tay lên, ôn nhu sờ sờ mặt cô, không có nói gì nữa.

Tân Hoành trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối, thừa dịp thời gian Dịch Tân đang tắm, Tân Hoành trốn ra ban công, nhanh chóng bấm máy gọi cho ai đó.

Ngày hôm sau, Tân Hoành như thường lệ cùng Dịch Tân ăn bữa sáng, chỉ là khi đang ăn, Tân Hành tùy ý hỏi anhmột câu, "Anh lúc nào đi làm?"

Dịch Tân nhìn cô, con ngươi híp lại.

Cô cười, "Anh biết, anh đã nghỉ đông hơn hai tháng, anh như vậy, em lo lắng anh sẽ phá sản mất."

Anh nhìn cô, mặt mày tràn đầy tiếu ý, "Em yên tâm, cho dù anh phá sản, cũng vẫn nuôi được em hết đời."

Cô xem anh mâu quang lại bỗng nhiên nói, "Có thể hay không nuôi được em trái lại không sao cả, em chỉ là lo lắng cho anh, anh nuôi không nổi người khác.

Anh nhíu mày, "Trừ em ra, không có người nào khác?"

Cô cười, "Không có là tốt nhất. Em cũng không hi vọng con của em theo người khác lúc đó sẽ chịu nhiều ủy khuất. Em cũng có lúc rất keo kiệt, khó tránh khỏi một khi khí huyết dâng lên, sẽ làm ra mấy chuyện thấy máu."

"A, em phải như thế nào mà thấy máu?"

Cô nhẹ nhàng lắc lắc trong tay ly sữa, chậm rãi nói, "Nói thí dụ như, ôm đứa nhỏ từ trên lầu nhảy xuống gì gì đó."

Sắc mặt anh đột biến. Anh cho rằng ý của cô là thấy máu của người khác.

Cô lập tức lắc đầu, "Không, không được, ở lầu hai nhảy xuống cùng lắm cũng chỉ là người tàn phế, không chết được người. Ừhm, em cảm thấy mẹ emnăm đó là không có nghĩ tới vấn đề này, liền tuỳ tiện đi uy hiếp Tân Hạo, cuối cùng cũng chỉ là thất bại. Em lúc này nếu như muốn nhảy, đầu tiên được tìm cái lớp mười điểm, em cảm thấy bệnh viện đại lâu sẽ không lỗi . ."

"Câm miệng!" Anh lạnh giọng nói cắt ngang cô, con ngươi tất cả đều là đông lạnh.

Cô cũng không cười, nghiêm mặt nói, "Em cũng không phải là muốn uy hiếp anh, chỉ là anh không muốn thả em đi, vậy em nghĩ, anh ít nhất cũng hẳn đối với em phụ trách một điểm, mặc kệ anh có hay không người phụ nữ khác, ít nhất, anh không để cho em cùng đứa nhỏ biết, giấu khá hơn một chút! Không nên giống như Tân Hạo cái tên hỗn đản kia, tìm cái người phụ nữ kia tới, đem em và mẹ em bắt nạt thảm."

"A, đúng rồi, em cho anh biết, ôm đứa nhỏ nhảy lầu việc này cũng không phải em nghĩ ra được. Hơn mười năm trước, mẹ em đã làm chuyện này. Bất quá bà ấy thất bại, bà ấy nhất thời xúc động không có suy nghĩ đến độ cao, lúc kích động, thời gian một cái chân vượt qua ban công, Tân Hạo ở sau lưng bà ấy nói cho bà ấy..."

Cô nói đến đây, chế nhạo cười, trong mắt lại che không được đau xót, "bà ấy nhảy, ở ngay trước mắt ông ta nhảy. Bất quá rất đáng tiếc, ở đây không đủ cao, bà ấy nhảy xuống tối đa liền mang theo em cùng nhau tàn phế mà thôi."

Cô buông tay, "Mẹ em tính tình chính là quá kiêu ngạo, em nghĩ bà tình nguyện chết cũng không nghĩ tàn phế, càng không muốn em tàn phế. Cho nên, bà ấy đặc biệt không có cốt khí nhảy không thành. Về sau, chờ em muốn tìm lớp mười điểm lâu lúc, lại qua cái kia kích ráng sức, lo trước lo sau, cuối cùng cũng không có nhảy."

Dịch Tân u ám con ngươi chăm chú nhìn cô, cô nhìn không thấy trên tay của anh, gân xanh đã sớm nổi lên.

Cô cười, "Thế nhưng, nếu như bà ấy lúc này dưới suối vàng có biết, hẳn là sẽ rất hối hận. Bởi vì, mặc dù bà ấy không có nhảy lầu, thế nhưng không lâu sau, bà ấy cũng rời đi. Duy nhất sai biệt ở chỗ, bà ấy không có mang theo em. Bất quá, nếu như bà ấy có thể nhìn thấy được bộ dáng của em bây giờ, em nghĩ, bà ấy hẳn là sẽ rất hối hận lúc đó không có ôm em cùng đi chết."

Cô chăm chú nhìn anh, cười lớn một trận, "Em như bây giờ, sống đều là mất mặt."

"Ba."

Cô nói hoàn, trên bàn toàn bộ đồ sứ bị cường lực đảo qua, nhao nhao rơi trên mặt đất, vỡ vụn.

Kẻ đầu sỏ gây nên lúc này bên môi lại mang theo ôn nhu cười, nhìn cô, "Nói, nói tiếp."

Cô nhẹ nhàng liếc mắt trên mặt đất những mảnh nhỏ và tàn canh, lại lần nữa nhìn anh, trên mặt cười không giảm chút nào, "Dịch Tân, em chỉ hỏi anh một câu, nếu như anh có con gái lớn như em, anh nhìn thấy bộ dáng của em bây giờ, anh cũng sẽ không hối hận sinh ra nó?"

Vốn không kiêng nể gì cả làm tàn lệ, trong nháy mắt, đông lại. Thân thể cứng ngắc, anh nhìn cô, đáy lòng, có một loại cảm xúc không thuộc về Dịch Tân nổi lên, tựa hồ gọi là nao núng.