Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 67: Thanh mai trúc mã (8)




Người đàn ông này, thoạt nhìn thì ưu nhã như vậy, nhưng khóe môi lại cố tình vẽ lên một nụ cười lạnh lẽo khiến lòng người run lên.

“Du Thận Khanh vì bảo vệ Tân Hoành đã gây ra tiếng động rất lớn, không ít bác sĩ y tá đều biết chuyện này, nói cách khác, lúc Du Thận Khanh tử vong, số người chứng kiến tại hiện trường là không ít. Ta thật không hiểu tại sao Tân tiên sinh lại giấu nhẹm chuyện hôm đó, cô ấy cũng là con gái của ông mà, tại sao ông có thể độc ác, để cho cô ấy chịu uất ức lớn như vây?”

Dịch Tân giống như chỉ kể lại một chuyện cũ, nhưng chỉ có anh mới hiểu, anh thật sự nổi giận. Anh hung hăng nắm chặt tay, trên nắm đấm đã nổi đầy gân xanh.

Trầm Ngôn liền hiểu rõ, cho dù chuyện ngày hôm qua không xảy ra, Hạ Tiểu Đông nhất định phải chết! Hắn chỉ đuổi hắn ra khỏi Tân gia, nhưng người kia sẽ không làm vậy. Bởi người phụ nữ của Dịch Tân, ngoại trừ bản thân anh ta, không có bất cứ kẻ nào có thể động chạm tới hay bắt nạt. Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương tối qua, Trầm Ngôn cũng thấy không đành lòng, chứ đừng nói đến Dịch Tân.

Người đẹp muốn đến bên Dịch Tân vô số, nhưng anh lại cứng rắn cưới cô; anh cũng không cho cô cơ hội lựa chọn, mà giao tất cả của mình cho cô. Trầm Ngôn có cảm giác mãnh liệt rằng, lần gặp mặt này, có lẽ chưa phải kết thúc, tất cả chỉ mới bắt đầu.

Tân Hoành bị hai đợt chuông điện thoại liên tiếp đánh thức. Lần thứ nhất là chuông tin nhắn, cô cố tình bỏ qua, không ngờ sau đó chuông lại vang lên, bất khuất không ngừng.

Tân Hoành chợt tỉnh hẳn, mở mắt đứng dậy nhìn xung quanh. Quả nhiên, anh không ở đây. Nếu có anh ở đây thì đã không cho phép chuông điện thoại vang lên quấy nhiễu giấc ngủ của cô như thế, hẳn anh đã ném điện thoại đi rồi.

Cô có chút hoang mang cầm lấy điện thoại, người gọi là Điền Tĩnh. Điền Tĩnh đọc báo, biết được hôm qua đã xảy ra chuyện lớn với cô, liền muốn gặp mặt, xác nhận xem cô có khỏe mạnh không, bất chấp mình đang trong thời kỳ tân hôn.

Sau khi hắt hơi liên tiếp mấy cái, cô mới xem tin nhắn, người gửi là Trầm Ngôn.

“ Tiểu Nhị, chúng ta gặp mặt một chút, anh có chuyện cần nói.”

Tân Hoành đọc tin nhắn rồi khẽ cau mày, suy nghĩ trong 30 giây, rồi cắn răng rời giường, mặc quần áo. Sau khi ngủ một giấc, cô cảm thấy càng lạnh hơn, đành bọc mình trong lớp quần áo kín mít mới dám ra cửa. Lúc bác quản gia nhìn thấy cô cũng rất ngạc nhiên, cô mặc cứ như đến đến Nam Cực trú đông vậy, nhanh chóng bình tĩnh, ông cố tự nhiên nói,

“Thiếu phu nhân, thiếu gia nói rất nhanh sẽ trở về, dặn cô ở nhà đợi ngài ấy.”

Tân Hoành khẽ mỉm cười, “ Không sao, cháu đi một chút rồi về, không chừng trên đường về còn gặp được anh ấy cũng nên.”

Tân Hoành vốn muốn trấn an quản gia nên mới nói vậy, nhưng nghĩ lại chỉ cảm thấy có một đàn quạ đen bay qua đầu.