Quân Lâm Binh Vương

Chương 152




Chương 152

Nhưng người bận đồ trắng kia vẫn đứng trên tường, tà áo trắng ba phấp phơ phát ra tiếng ‘phần phật’. Xa xa chắp tay lại, âm thanh nho nhã:

– Đường lão hầu gia. Hôn nay đắc tội chỉ là do bắt đắc dĩ thôi. Núi cao sông dài mà, sau này có cơ hội sẽ gặp lại.

Một tiếng cười dài vang lên, thân thể hắn nhẹ nhàng bay lên. Lam quang chợt lóe một cái, bầu trời đã trở về với đêm đen huyền bí.

Đường lão gia tử bưng ngực tức giận hừ vài tiếng. Hắn có thể cảm giác được thực lực của người kia rất cao, khi giao thủ với mình cũng đã hạ thủ lưu tình rồi. Nếu không thì chỉ bằng một chưởng kia thôi cũng có thể đánh mình bị nội thương thật nặng. Nhưng chỉ vậy thôi cũng khiến cho Đường lão gia tử tức giận phát run.

Nhìn thi thể hai cha con Tần Hổ Bắc Thành Bang cùng với thi thể vỡ đầu của bốn vị đường chủ kia mà trong lòng của Đường lão gia tử nguội lạnh, một tia hi vọng cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Thiên Huyền cường giả như vậy vốn nên ở trong nhà mình chứ…

Thật sự không cam lòng chút nào!

Thật vất vả mới tìm được đầu mối nhưng đến khi sắp thành công lại bị người khác ở ngay trước mặt mình giết người diệt khẩu. Hơn hai trăm cao thủ mạnh nhất của Đường gia tập trung tại đây chỉ có thể trơ mắt nhìn mà lại còn nhận thấy một phần nhân tình sỉ nhục khi đối phương hạ thủ lưu tình nữa.

Có thể chịu đựng sao!

Nhìn Đường lão gia tử tức giận thở phì phò kia mà mọi người xung quanh đều xấu hổ cúi đầu.

Nhưng vào lúc này một âm thanh hùng tráng vang vọng từ xa xa truyền đến giống như những cơn sóng lớn ngập trời đang cuồn cuộn kéo đến giống như tiếng sấm từ chân trời. Âm thanh này có vẻ thong thả nhưng lại có khí thế hoành tảo Càn Khôn, đánh nát phong vân chậm rãi truyền đến.

Theo âm thanh này vang lên, cả thiên địa giống như tiêu điều xơ xác, ngay cả bóng đêm này cũng đột nhiên trầm trọng hơn rất nhiều.

Theo thời gian trôi qua, âm thanh đột ngột ấy không chút nào dừng lại mà ngày càng vong vọng. Đến cuối cùng vang vọng khắp bốn phương tám hướng của Thiên Hương Thành. Theo tầng suất nặng nề ban đầu ấy phát triển dần dần, cuối cùng trở thành một cơn hồng thủy vang vọng khắp thiên địa.

Đây là Lôi Thần Chiến Cổ. Là khúc nhạc giết chóc.

Tiếng trống rung trời này lại chính là mồi lửa cho chiến tranh khổng lồ.

Tụ Tướng Cổ.

Yên lặng mười năm. Hôm nay lệnh triệu tập cao nhất của Thiên Hương Đế Quốc đột nhiên vang lên không chút báo hiệu nào dưới màn đêm tĩnh lặng này.

Một khi Tụ Tướng Cổ vang lên đều có ý nghĩa hài cốt chất thành núi, máu chảy thành biển. Thiên quân vạn mã chém giết, vô số sinh mạng rơi rụng. Cùng ý nghĩa cũng có một lượng lớn dũng sĩ nhắm mắt lại vĩnh viễn cũng có một phần người sống sót bước lên trên núi xương, biển máu ấy đạt được địa vị cao.

Vô số binh lính khắp nơi giật mình tỉnh ngủ, xoay người đứng lên mặc quân trang thật nhanh. Ánh mắt mỗi người đều là ánh mắt thị huyết điên cuồng.

– Là Tụ Tướng Cổ của Quân đại nguyên soái!

Một vị Địa Huyền cao thủ của Đường gia khiếp sợ kêu lớn, mọi người đều hoảng sợ nhìn mặt lẫn nhau.

Đường Vạn Lý trừng mắt, há miệng khiếp sợ. Tiếng trống trận bất ngờ thậm chí khiến hắn quên cả nỗi nhục cũng như việc không vui tới cực độ lúc vừa rồi. Trong đầu hắn giờ chỉ có một suy nghĩ: Quân Chiến Thiên nổi điên rồi! Lão hóa này vì sao lại nổi điên? Mà lại nổi điên vào đúng lúc Quân gia suy yếu nhất nữa chứ?