Quân Lâm Binh Vương

Chương 176




Chương 176

Nhân vật ngang ngược nhất Thiên Hương quốc! Nhân vật vô lại nhất! Đệ nhất lưu manh! người chủ sự của đệ nhất đại gia tộc! Chính là một vị độ dày da mặt có thể nói tông sư, học vấn thì ngu dốt, nhưng trên chốn quan trường cái gì lão cũng biết; văn võ cả triều ai cũng đều kiêng kị ba phần, mà ngay cả đương kim hoàng đế, cũng không có biện pháp đối phó với hắn.

Lão nhân này đột ngột đứng ra, lúc này mọi người mới phát hiện, một đám trong lòng nhìn không được nói thầm: người này không phải đã nhiều năm không lên triều sao? Như thế nào hôm nay lại đến đây? Chọn lúc mẫn cảm như vậy để xuất hiện, lão cáo già này xuất hiện phần lớn là không có chuyện tốt.

Độc Cô Tung Hoành trợn tròn con mắt, giống như cặp mắt của con gấu vậy, hắn liền ôm quyền, ồm ồm nói: “Bệ hạ, công chúa gặp chuyện không may, quan viên cả triều cũng vậy, đúng là khiế cho căn cơ của triều đình ta bị lung lay làm ảnh hưởng đến sự yên bình của giang sơn xã tắc, Quân lão thất… Quân Chiến Thiên đã đưa ra quyết định kịp thời mới đánh tan mộ trận đại họa này! Lão phu cho rằng, hành động lần này của Quân lão nhân, không có sai! Chẳng những không sơ suất, trái lại còn có công! Công lao này cực kỳ lớn!

Một lão giả gầy yếu râu dê bên cạnh cười nói:

– Nghịch thần tặc tử hại dân hại nước, đảo loạn triều đình, thiên hạ như vậy, cư nhiên còn nói có công, chẳng phải làm người trong thiên hạ chê cười sao?

Vị râu dê cả người trên dưới không đến nửa lạng thịt này, chính là Mạnh Phương, nhân vật đứng thứ ba của Mạnh gia, đêm qua nhà hắn bị tàn phá thảm nhất, cơ hồ ngay cả một viên ngói cũng không còn nguyên lành, cư nhiên kẻ quan lớn trong triều lại phải mang theo người nhà ngủ ngoài trời suốt một đêm; điều này khiến lão nghẹn khuất cơ hồ muốn hộc máu. Giờ phút này gặp hai vị đại lão trong quân đội đổi trắng thay đen trước mặt mọi người, thật sự là không thể nhịn được nữa, hùng hổ nhảy ra.

Độc Cô Tung Hoành giận dữ, quay người lại, hung tợn trừng mắt với Mạnh Phương, miệng rộng mở to lộ ra một đám răng vàng xỉn, âm thanh rung chuyển cả mái nhà, nói:

– Bà ngoại ngươi chứ! Ngươi, cái đống *** chó này! Ý của ngươi là lão tử nói không đúng? Hừm?

Khi lão giận giữ, nhất thời râu tóc dựng thẳng, miệng rộng ngoác ra, giống như muốn đem lão râu dê còm nhom kia một ngụm nuốt xuống, khuôn mặt hung thần ác sát cực kỳ.

Bên cạnh, Độc Cô Vô Địch đại tướng quân lập tức nhảy ra hò hét trợ uy:

– Mạnh Phương, ngươi có ý gì? Cha ta nói chuyện với bệ hạ, tiểu tử ngươi là có thá gì mà dám chõ mồm vào!

Hắn vươn bàn tay to như cái quạt hương bồ, như muốn bóp cổ lão râu dê nhấc lên.

Chúng đại thần đều liếc xéo hai cha con này, thật sự là… “Vô địch”, cư nhiên ở kim điện lại giở thói lưu manh! Hoàng đế bệ hạ chính là người đứng sau xúi giục diễn trò, giờ phút này cũng không khỏi nghẹn họng trân trối nhìn!

– Đủ rồi!

Hoàng đế bệ hạ giận dữ quát một tiếng, đứng lên nổi giận nói:

– Một đám văn võ đại thần, ngay giữa kim điện ô ngôn uế ngữ, vung tay múa chân, còn ra thể thống gì nữa! Học gì không học lại học theo cách của đàn bà đánh đá chửi bóng chửi gió là sao?

Hoàng đế lúc này đã thực sự tức giận, mọi người nhất thời câm như hến, trừ lão gia tử của mấy đại gia tộc Quân gia, Độc Cô gia, Lý gia, Mạnh gia, Tống gia, Đường gia, Mộ Dung gia, những người còn lại vô luận chức quan lớn nhỏ đều quỳ xuống, kêu lên:

– Chúng thần có tội, nguyện xin bệ hạ trừng phạt.