Quân Lâm Binh Vương

Chương 186




Chương 186

– Nếu chỉ có một điều này thôi, chuyện cháu giả bị thương lúc này đúng là rất thành công, ta cảm thấy thật an ủi.

– Thêm vào đó, hành động lúc trước của gia gia, tuy rằng một phát đã chấn động các đại gia tộc trong kinh thành, nhưng cũng làm bại lộ thực lực của Quân gia. Bất luận là sức ảnh hưởng ở trong hay ngoài triều hay là lực lượng ngầm, đều quá lớn mạnh rồi. Và Hoàng gia không thể chấp nhận lực lượng này. Đồng thời, chuyện xảy ra lần này cũng là chuyện phạm úy rất lớn! Với lại trước kia, một là, chúng ta thuận theo đúng tâm ý của bệ hạ, thuận thủy thôi châu (cứ theo nước lên mà đẩy thuyền — ý nói, nắm lấy cơ hội), để cho bệ hạ hoàn thành chuyện sắp xếp lại quyền lực ở kinh thành. Hai là, bởi vì bệ hạ còn nghĩ đến tình nghĩa ngày trước và vô số đại công của gia gia. Ba là, cũng bởi vì gia gia tuổi đã cao, tam thúc trọng thương tàn phế, tôn nhi cháu đây là đồ ăn chơi vô dụng. Vì ba điều này mới tránh được việc bệ hạ nghi kỵ.

– Nhưng chuyện như thế này chỉ có thể xảy ra một lần mà không thể lặp lại. Chuyện lần này may mắn đã hết sức miễn cưỡng nhưng lần sau có khi sẽ không thể gặp may được như vậy nữa! Thậm chí, ngay lúc này đây, nếu như để bệ hạ điều tra được chuyện cháu ăn chơi hư hỏng là giả, trọng thương là giả, chắc chắn trong lòng sẽ nghi ngờ gấp bội. Tới lúc đó thì chỉ sợ đó sẽ là ngày đại họa rớt xuống đầu Quân gia chúng ta! Đây chính là nguyên nhân quan trọng nhất tại sao cháu phải giả vờ bị thương.

Quân Chiến Thiên trầm mặc không nói nhưng lòng thầm gật gù. Chuyện mấy ngày trước, chính lão hoàn toàn tuyệt vọng nên mới có ý định ngọc đá cùng tan, nhưng Bệ Hạ đến phút cuối vẫn cản trở, mà tôn nhi cũng không sứt mẻ gì trở về, tâm tình tự nhiên sớm đã xảy ra biến hóa. Sự việc lần này, nếu như không phải là Quân gia mà là bất cứ một gia tộc nào khác, cho là có hợp với ý định của Bệ Hạ đi chăng nữa thì cũng chỉ sợ là giờ phút này gia tộc đó đã trở thành bình địa! Bây giờ nghĩ lại, đúng là kinh hiểm cực kỳ, nghĩ lại chuyện đã qua vẫn thấy sợ.

– Gia gia, trong lòng gia gia đối với Hoàng Gia luôn cẩn thận, điểm này thì không cần phải nghi ngờ, nhưng đây chỉ là một mình gia gia thôi.

Quân Khương Lâm nói.

– Tuy rằng bây giờ nhìn có vẻ như Quân gia quyền nghiêng thiên hạ, nhưng thực tế thì, tất cả quyền lực của Quân gia đều dựa vào một đạo thánh chỉ của Hoàng Đế Bệ Hạ! Chỉ cần đạo thánh chỉ này không hạ thì ngay tức khắc sẽ tan rã như “ngói vỡ băng tan”! Về việc này thì cháu rất không thoải mái, tin rằng không chỉ có cháu thôi, mà Tam thúc vị tất đã quen với chuyện này.

– Từ trước tới giờ cháu không quen với chuyện để vận mệnh của mình nắm trong tay kẻ khác, vì vậy cháu thà làm một thằng ăn chơi, nhưng lúc này đây cuộc sống quần là áo lụa đã buộc phải chấm dứt, nhất định phải cải biến, mà điều kiện đầu tiên để thay đổi chính là … cháu muốn nắm Quân gia trong tay mình!”

Quân Khương Lâm thẳng thắn nhìn Quân Chiến Thiên.

– Đây là mục tiêu tối cao của cháu, cũng là kế hoạch cuối cùng của cháu, là điểm mấu chốt cơ sở của tất cả các kế hoạch.

– Vận mệnh của gia tộc nắm trong chính tay mình! Ngươi có ý nghĩ như vậy, chính là tiểu tử nhà ngươi ho he có ý muốn tạo phản!

Quân lão gia tử toàn thân chấn động, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.

– Gia gia hiểu lầm rồi, theo cháu thấy, kẻ muốn làm Hoàng Đế và tự mình trở thành Hoàng Đế đều là một lũ ngu! Nhất là cái loại lập chí muốn trở thành Hoàng Đế mang họ “Quân” càng là thằng ngu trong những thằng ngư!

Quân Khương Lâm khịt mũi cười hì hì.

– Dù cho có quyền nghiêng trời lệch đất, dù cho làm vua một cõi, dù cho có ba ngàn phi tần, đối với cháu đều chẳng có ý nghĩa, hoàn toàn không có hứng thú.

– Ngươi!