Quân Lâm Binh Vương

Chương 752: Xứng đáng độc bộ thiên hạ!"




Nhưng Đông Phương Vấn Tình và Đông Phương Vấn Kiếm nhãn lực như thế nào? Mọi biến hóa từ đầu tới giớ bọn họ đều nhìn rõ mồn một, bảo sao họ lại không cực kỳ sợ hãi cho được! 

Đây có thể coi là một cuộc chiến sinh tử của Thần Huyền cường giả, một trận chiến đỉnh phong! 

Chỉ thấy Tam đệ thi triển thân pháp tuyệt diệu của hắn để tránh một đao bất ngờ và cực nhanh của tiểu tử kia, nhưng thân ảnh của bạch y tiểu tử ngay tiếp đó lại biến mất một cách quỷ dị, sau một khắc lại giống như hiện ra từ hư vô, xuất hiện sau lưng tam đệ, một đao lại hung hăng đâm tới... 

Tiếp theo, tam đệ lại phát hiện được, lần thứ hai lại lách sang trái, né sang phải, vọt tới trước, xoay ngược lại, chỉ trong náy mắt thi triển đủ bảy loại thân pháp thượng thừa, thoáng cái đã thay đổi phương vị hơn bốn mươi lần! Nhưng đối phương vẫn như vậy, bao giờ cũng như thế, thân hình cứ thoáng biến mất một lúc, sau một khắc hắn lại xuất hiện ở sau lưng tam đệ như hình với bóng. Tất cả thân pháp tuyệt diệu mà tam đệ thi triển trước đó, dĩ nhiên là một chút tác dụng cũng không có. Cuối cùng vẫn bị mũi đao đó đâm vào sau lưng! 

Theo kết quả hiện tại mà nói, một đao của tiểu tử kia có thể kề sát cổ tam đệ của mình, bất quá bằng vào huyền khí hộ thân của tam đệ mình chắc chắn cũng chẳng bị thương tổn gì; nhưng đối phương lại không có làm vậy, mũi đao vẫn chỉ đâm vào thắt lưng mà thôi, rõ ràng là đã hạ thủ lưu tình! 

Lão tam thực lực dù sao cũng đã là Thần Huyền nhị phẩm, hơn nữa sở trường của gia tộc mình là luôn lấy thân pháp linh hoạt nhẹ nhàng làm đầu, đây cũng là điều đã được toàn bộ đại lục công nhận. Nhìn khắp thiên hạ từ trước cho tới giờ cũng chưa có người nào có thể vượt qua được, kể cả là một trong bát đại tông sư với thân pháp trứ danh như Ưng Bác Không cũng phải nhượng bộ không ít khi đối mặt với nhà mình. 

Ưng Bác Không am hiểu nhất chình là tốc độ, nhưng ở sự linh hoạt, nếu so với tuyệt học của gia tộc mình vẫn còn kém hơn một chút! 

Mà thiếu niên trước mắt này.... hơn nữa hắn cũng mới có.... Ngọc Huyền tu vi! 

Ách! 

Đây là khái niệm gì? 

Không phải là quá kinh khủng sao? 

Song phương tu vi kém nhau gần hai mươi cấp bậc! 

Ta nói lão thiên a, thế giới này điên rồi....Người ăn mặt trời...Chuột cưới mèo.... đúng là một con kiến hôi bình thường bỗng chốc biến thành Huyền thú vương giả c ường bạo...… 

Đây là thân pháp gì a? Cho dù là lão đại của Thiên Phạt sâm lâm đi nữa chỉ sợ cũng không có tốc độ kinh khủng như vậy, cái này... cái này....Tiểu tử này tột cùng đã làm như thế nào vậy? 

Hắn rốt cuộc là ai? 

Nhìn tuổi của hắn không nhiều, mười sáu, mười bảy tuổi đã có Ngọc Huyền tu vi, như vậy, sư phụ của hắn chẳng phải sẽ càng thêm lợi hại sao? Cũng may công lực của tiểu tử này không cao, cho nên không thể công phá được "cương khí hộ thân" của lão Tam. Nhưng nếu công lực hắn tương đương với bọn ta thì chẳng phải là đã có thể "dễ dàng" đem từng người trong bọn ta giế t chết sao! 

Thậm chí còn chưa cần tới tu vi là Thần Huyền, chỉ cần hắn có tu vi là Thiên Huyền đỉnh phong thôi cũng đủ khả năng đả thương những chỗ yếu hại của Thần Huyền cường giả rồi. Chỉ mới nghĩ một chút thôi cũng đã thấy rợn hết cả người! 

Đương trường một mảnh tĩnh lặng! 

Vô luận là Đông Phương tam huynh đệ, hay là Quân đại thiếu gia bên này, tất cả đều im lặng! 

Sau một hồi lâu, Độc cô Tiểu Nghệ mới hồi phục lại tinh thần, thần sắc có chút sùng bái Đông Phương Vấn Đao đang đứng ngây ngốc tại chỗ, vỗ tay nói: 

- Hảo khinh công! Đúng là thiên biến vạn hóa, vô cùng tuyệt diệu, xứng đáng độc bộ thiên hạ! 

Cũng thật đáng thương, lời nói vừa rồi của Độc Cô Tiểu Nghệ chính là những lời tâm gan phế phủ của nàng, thậm chí có thể nói đây là một loại tình cảm sùng bái, bội phục thật sự! Hán tử thấp bé này tuy tướng mạo không bình thường, nhưng thân pháp lại quá xuất sắc, không ngờ lại có thể liên tiếp huyễn hóa ra tàn ảnh, kéo dài mãi không tiêu tan, để tiểu cô nương thấy hoa cả mắt, gần như muốn té xỉu. Nếu không phải do Đông Phương tam gia hình tượng thực sự có điểm bất hảo thì tiểu nha đầu đã trực tiếp tiến lại bái sư rồi cũng nên.... 

Điều này tuyệt đối đã vượt xa phạm trù của Huyền giả bình thường. 

Quản Thanh Hàn cũng đang rất khiếp sợ với thực lực của đối phương, nhưng nàng mơ hồ cảm giác được bầu không khí có chút gì đó không đúng, vì vậy nàng liền kéo tay Độc Cô Tiểu Nghệ lại, thấp giọng nói: 

- Tiểu nghệ muội muội, đừng nói nhiều. 

Nhưng câu tán dương của Độc Cô Tiểu Nghệ lại thanh thúy cỡ nào? Quả thực như lê vừa mới hái xuống, giòn tan a. Không chỉ mấy người chỗ này, chỉ sợ là đứng cách xa một chút cũng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng, rành mạch. 

Đông Phương Vấn Đao đang đứng ngây người tại chỗ sắc mặt đã có chút trắng bệch. 

Chuyện vừa rồi đối với lòng tin trước nay của hắn quả thực là một đả kích không gì sánh được! Từ trước tới giờ hắn luôn tự tin thân pháp cao minh của mình đủ để ngạo thị thiên hạ, hoàn toàn không để người khác trong mắt; hơn nữa tên tiểu bối kia tu vi mới chỉ là Ngọc Huyền mà thôi, nhưng cũng làm cho một người luôn tự phụ về thân pháp, tốc độ, linh hoạt như mình ngay cả thời gian để quay ngược người lại cũng không có... Nhất thời hắn cảm thấy toàn bộ nỗ lực khổ luyện của bản thân trước kia nửa điểm ý nghĩa cũng không có. 

Đây là trường hợp phi thường điển hình cho câu"Lật thuyền trong mương"! 

Cho nên hắn vẫn cứ chôn chân tại chỗ, nhưng bên tai đột nhiên truyền lại một tiếng hoan hô, hơn nữa còn là khích lệ bản thân mình: 

"Hảo khinh công! Đúng là thiên biến vạn hóa, vô cùng tuyệt diệu, xứng đáng độc bộ thiên hạ!" 

Một câu nói "trấn lung phát hội" (Thành ngữ: Thanh âm to lớn làm người đang ngây dại cũng phải tỉnh táo lại) như vậy, hơn nữa lại là những lời phát ra từ sâu trong nội tâm, tuy nhiên.... 

Đường đường là một Thần Huyền cao thủ hắn sao có thể chịu đựng nổi?