Quan Môn

Chương 978: Thành Quả Chiến Đấu Chưa Từng Có




Phan Lục cảm giác mình còn chưa sống đủ, chết ở nơi này thật sự không đáng, mắt hắn xoay chuyển, lập tức thấy được một chiến hào cách đó không xa, nơi đó chính là chỗ thoát nước trong sơn cốc, lúc này có thể dùng làm thông đạo lẩn trốn, tránh thoát mưa bom bão đạn của đối phương.

- Liều mạng!

Phan Lục cắn răng lăn lông lốc trên những tảng hoa anh túc hướng đường thoát nước lăn qua.

Đường thoát nước rộng chừng hai thước, chiều sâu cỡ một thước năm một thước sáu, người trưởng thành nhảy vào chỉ lộ ra cái đầu, chiều sâu thích hợp cho Phan Lục chạy trốn.

- Phốc phốc…

Vài viên đạn bay sát theo sau lưng Phan Lục, nhưng bởi vì hắn đã lọt vào trong đường thoát nước nên không bắn trúng, chỉ thoáng chốc đã không thấy bóng dáng của hắn.

- Thao, tên này thật đủ giảo hoạt!

Cam Tĩnh nhìn thấy không khỏi mắng to một tiếng.

Lần này bọn họ tập trung hành động là muốn chặt đứt đường lui của nhóm buôn ma túy, nếu tùy ý cho Phan Lục chui vào đường thoát nước chẳng phải sẽ để cho hắn tẩu thoát?

Một khi tên kia chạy thoát ra ngoài, tin tức bên này sẽ bị tiết lộ, thật sự không tốt!

Nhưng còn chưa đợi Cam Tĩnh kịp làm ra phản ứng, Diệp Khai đã xông lên phía trước, trước khi đi còn chưa quên nói một câu:

- Các anh ngăn lại bên này, không thể để cho bọn hắn tiếp tục thoát vào đường thoát nước!

Rất hiển nhiên nếu những tên tội phạm khác học theo Phan Lục chạy vào đường thoát nước, như vậy chẳng khác gì chui vào chiến hào, điều này đối với nhóm người Diệp Khai phi thường bất lợi.

Lý Hải ứng tiếng, vừa bóp cò súng vừa nói với Cam Tĩnh:

- Mang theo súng ngắm đi trợ giúp nhị thiếu gia! Bên này có chúng tôi là được rồi!

- Được!

Cam Tĩnh lên tiếng lộn người theo sát phía sau Diệp Khai.

Động tác của Diệp Khai tuy nhanh hơn nhưng hắn cũng chỉ đi theo lộ tuyến hình zic zac, chủ yếu hắn lo lắng Phan Lục dựa vào đường thoát nước bắn lén mình, nhưng hắn tựa hồ đã quá lo lắng, đừng nói Phan Lục không có tâm tư này, một lòng chỉ muốn tẩu thoát tìm đường sống, chỉ nhìn vũ khí trong tay hắn cũng không cách nào bắn lén được Diệp Khai.

Uy lực của súng quá yếu một ít, bắn ra ngoài 50m không biết sẽ bay nơi nào, mà trong vòng 20m có trúng hay không cũng phải xem kỹ thuật, có hiệu lực sát thương chân chính vẫn là từ 5-10m mà thôi.

Lúc này Phan Lục đang tập trung tinh thần nghĩ cách chạy trốn, toàn bộ nước thải đều đã chảy hết, bởi vì thời tiết khá nóng nên nước bùn đã kết dính lại, vì vậy tốc độ bỏ chạy của Phan Lục không bị ảnh hưởng quá lớn, ít nhất là nhanh hơn lúc ở bên trên rất nhiều.

Diệp Khai vừa chạy tới chứng kiến Phan Lục đã chạy xa hơn 40m, hắn bưng súng tiểu liên quét một vòng, bụi đất tung bay nhưng không làm thương tổn Phan Lục, ngược lại còn che chắn chính tầm mắt của hắn.

- Thao!

Diệp Khai không nghĩ tới tình huống như vậy, không khỏi mắng lên một câu.

Nhưng hắn cũng không nhàn rỗi, lập tức tháo xuống hai quả lựu đạn bên hông, nhổ chốt bảo hiểm dùng sức vứt về phía trước.

Sức lực hắn khá lớn, lựu đạn văng ra hơn 50m, lăn xuống bên trong chiến hào, sau một loạt tiếng nổ tung tựa hồ nghe được có người kêu lên một tiếng thảm thiết, không biết có đem người nổ chết hay không.

Lúc này Cam Tĩnh đã xông tới bưng súng ngắm nói:

- Nhị thiếu gia, người đâu?

- Trong khe nước, không biết có bị tạc chết hay không…

Diệp Khai hồi đáp.

Hai người dọc theo hai bên khe nước tiến về phía trước, Diệp Khai một tay cầm súng một tay cầm lựu đạn, hiển nhiên đều có chuẩn bị, thấy được người phải lập tức áp chế hỏa lực đối phương, sau đó ném lựu đạn giải quyết chiến đấu.

Trên thực tế lúc này Cam Tĩnh phát ra được tác dụng lại không lớn, hắn dùng súng ngắm chỉ là vì lo lắng có người lao ra mới mang theo, một khi có người chạy xa mới là thời khắc phát uy súng ngắm.

Hai người tiến về phía trước hơn mười thước liền nhìn thấy Phan Lục đang núp trong khe nước ôm một chân nhăn nhó, bị Diệp Khai ném lựu đạn tạc bị thương bắp chân máu tươi chảy ròng, đã mất đi năng lực hành động.

Tiểu tử kia cũng thuộc dạng người hung ác, nghe được thanh âm hai người Diệp Khai xông tới còn vung súng bắn, đem toàn bộ hộp đạn bắn hết sạch sẽ.

Diệp Khai cùng Cam Tĩnh thấy thế lập tức ghé trên mặt đất, toàn thân đầy bụi bặm.

- Tạc cho hắn choáng đi…

Diệp Khai không chút khách khí ném vào một quả lựu đạn.

Nhưng cân nhắc cần lưu người sống, Diệp Khai ném ra hơi xa, lựu đạn lăn xuống bên trong khe nước nổ tung, nghe được tiếng kêu thảm thiết của Phan Lục, có lẽ lần này đã bị thương nặng.

Quả nhiên đợi khi hai người nhìn xuống liền phát hiện lúc này toàn thân Phan Lục đều là miệng vết thương, mặc dù không trí mạng nhưng nhìn vào bên ngoài chẳng khác gì mới từ hồ máu chui lên.

Bởi như thế Phan Lục đã không còn năng lực phản kháng, xem như năng lực hành động cũng không còn

Cam Tĩnh không chút khách khí, “ba ba” hai phát bắn gãy chân Phan Lục, sau đó mặc kệ hắn, hai người theo đường cũ chạy trở về.

Truy kích chỉ là vấn đề nhỏ, đem đường lui của đám buôn ma túy chặn đứng mới là chính sự.

Đây kỳ thật là một cuộc chiến không cân sức, sức chiến đấu của đám buôn ma túy cho dù mạnh mẽ chẳng lẽ còn mạnh hơn bộ đội võ cảnh thường xuyên huấn luyện hàng ngày? Nói tới sức chiến đấu, tự nhiên là bộ đội dã chiến cường đại nhất, tiếp theo là bộ đội võ cảnh, về phần cảnh sát duy trì trị an thì còn được, thật sự bảo họ đi bắn nhau, còn chưa chắc qua được những nhóm buôn ma túy liều mạng kia.

Cam Tĩnh tìm một nóc nhà khá cao nằm bên trên chuyên môn bắn rụng những mục tiêu bại lộ, thật nhiều phần tử buôn ma túy bỗng nhiên bị bắn nổ đầu, khiến lòng người bàng hoàng, không còn tâm trí ứng chiến.

Giằng co được hơn mười phút, không còn người nào đứng vững.

Đợi khi bộ đội võ cảnh xông vào đem toàn bộ căn cứ gieo trồng anh túc khống chế lại, xem như cuối cùng thắng lợi hoàn toàn.

- Chào Diệp chủ tịch!

Trung tá Hà Quý Điền thấy Diệp Khai lập tức chào hắn.

- Chào Hà trung tá, tình huống thương vong như thế nào?

Diệp Khai gật nhẹ đầu dò hỏi hắn.

Hà Quý Điền hiểu được Diệp Khai sẽ không đi quan tâm tình huống thương vong của đám buôn ma túy, hắn chỉ hỏi tình huống của nhóm bộ đội võ cảnh.

- Khi còn ở ngoài cổng chính có hai chiến sĩ bị đạn lạc bắn trúng, nhưng không bị tổn thương trí mạng, còn có vài người bị xây xát một chút, chỉ có một người trọng thương, sau khi xông tới bị lựu đạn của đối phương tạc nổ, hiện tại đã xử lý khẩn cấp cần đưa tới bệnh viện cấp cứu!

Hà Quý Điền đem tình huống hồi báo với Diệp Khai.

- Được, xe cứu thương bệnh viện thành phố đã đến, người bị thương có thể lập tức cứu chữa!

Đối với việc này Diệp Khai đã sắp xếp xong từ sáng sớm, mặc kệ cuộc chiến như thế nào xe cứu thương nhất định phải chuẩn bị sẵn.

- Vậy thì tốt quá!

Hà Quý Điền nghe nói liền vui vẻ.

Chuyện khác còn dễ nói, hắn chỉ lo lắng chiến sĩ bị thương không đợi được, lúc này nghe Diệp Khai bảo đã chuẩn bị xong xe cứu thương không khỏi thở ra một hơi.

Phải biết rằng có thể không chút thương vong mà nắm xuống trận chiến lần này, ý nghĩa đối với hắn thật lớn.

Một khi xuất hiện đại lượng thương vong, phần công lao sẽ bị giảm bớt, khỏi cần phải nói trong nội tâm của họ đều cảm thấy có chút áy náy, dù sao có chiến hữu hi sinh.

Quả nhiên không qua vài phút xe cứu thương đã tới, lập tức có người dùng cáng cứu thương đem chiến sĩ trọng thương mang đi.

Diệp Khai lưu lại kiểm kê thành quả chiến đấu.

Cuộc chiến này đánh gục hơn ba mươi phần tử buôn ma túy, bắt được hơn bốn mươi tên, khống chế hơn hai trăm công nhân gieo trồng hoa anh túc.

Mặt khác trong sơn cốc còn phát hiện thiết bị chế độc thô sơ, có thể trực tiếp đem chất lỏng hoa anh túc gia công thành heroin, còn có hơn mười nhân viên kỹ thuật.

Tìm được hơn hai trăm ký thuốc phiện đã chế thành heroin, thuốc nổ thành tấn, đủ loại súng ống, hơn vạn viên đạn.

Lần này thu hoạch có thể nói là chưa từng có trong lịch sử thành phố Đông Sơn, thậm chí là trong lịch sử toàn bộ tỉnh Hà Đông.

Trung tá Hà Quý Điền thấy được chiến lợi phẩm đôi mắt đều trợn thẳng, lúc hắn bị Mộc Uyển Dung phái tới trong lòng còn có chút mâu thuẫn, không biết mấy vị lãnh đạo đang làm trò gì, sau khi đi tới nơi này mới biết được không phải Diệp Khai bị công kích muốn bọn họ chạy tới hỗ trợ, mà là muốn lôi đình quét độc.

Sau khi chính thức khởi chiến, hắn mới phát hiện nhóm buôn ma túy quả nhiên hỏa lực cường đại, nếu không phải là quân chính quy thật sự không làm gì được bọn hắn, đợi sau khi đi vào trong liền phát hiện những người này thực sự đang gieo trồng thuốc phiện! 

Hiện tại quá tốt, một phần công lao lớn đang bày ra trước mắt.

Thật hiển nhiên, là lãnh đạo thành phố, Mộc Uyển Dung cùng Diệp Khai mặc dù có công lao nhưng công lao tác chiến sẽ thuộc về lực lượng bộ đội võ cảnh, mà trung tá Hà Quý Điền là quan chỉ huy được lợi đương nhiên lớn nhất.

Chỉ là công lao chiến đấu lần này đã giúp cho hắn tấn chức một cấp là chuyện ván đã đóng thuyền, lại còn có khả năng nắm được nhất đẳng công hoặc là tập thể nhất đẳng công.

Cơ hội như vậy thật sự không dễ có!

- Người phụ trách của các anh là ai?

Diệp Khai nghỉ ngơi chốc lát bắt đầu thẩm vấn tù binh.

- Là Lục gia, đã chạy rồi…

Có người hồi đáp.

Đối với việc Phan Lục tự mình chạy trốn, những người này ý kiến rất lớn, tự nhiên không ai chịu giấu diếm gì cho hắn.

- Chạy?

Diệp Khai nghe xong lập tức sững sờ, trong lòng tự nhủ chúng ta tấn công như sét đánh như thế nào còn có người chạy trốn được đây?

Nhưng hắn lập tức liền nghĩ tới tên gia hỏa trọng thương nằm lại trong khe nước…