Quan Môn

Chương 982: Sặc Đi Lên!




Lời nói của bí thư Nhạc Sơn vô cùng rõ ràng, thái độ vô cùng tinh tường.

Đối với loại chuyện buôn lậu thuốc phiện, thái độ nội địa luôn trước sau như một, cứ suy nghĩ năm xưa cả vương triều Đại Thanh vì muốn cấm nha phiến mà phải đánh trận cùng người Anh và người Pháp, tuy thất bại nhưng có thể nhìn ra được quyết tâm lúc đó.

Nguy hại của nha phiến như thế nào không cần phải nói dài dòng, chính phủ một quốc gia có trách nhiệm chắc chắn sẽ không cho phép loại chất độc này gây hại quốc dân tồn tại, cho nên nghiêm khắc đả kích phần tử tội phạm buôn ma túy là chuyện nhất định phải làm.

Ngày 6 tháng 8, một doanh bộ đội quân khu tỉnh Hà Đông tiến vào chiếm giữ núi Tây Câu huyện Phương Thạch, phụ trách canh gác khu gieo trồng thuốc phiện nơi này.

Đây là chuyện rất bình thường, mặc dù nói anh túc là nguyên liệu chế biến thuốc phiện, nhưng đồng thời cũng là nguyên liệu của thật nhiều loại thuốc trong y học, hiện tại bên này xảy ra vấn đề, mà cả khu gieo trồng anh túc đều đã chín tới, có thể thu hoạch.

Cho nên căn cứ nguyên tắc có thể lợi dụng mang về sử dụng trong y học, thu hoạch vẫn là chuyện cần thiết, sau khi thu hoạch xong lại đốt thì đã trở nên sạch sẽ.

Chính vì như thế những nhân viên kỹ thuật cùng công nhân gieo trồng trước kia đều tạm thời bị giữ lại, cưỡng chế bọn họ làm xong công tác, sau đó tiến hành xét duyệt, phân biệt, người nào không có vấn đề lớn mới có thể thả ra.

Cùng lúc đó tổ điều tra trung ương cũng đã đến thành phố Đông Sơn, tiến hành điều tra xử lý vụ án gieo trồng thuốc phiện tại huyện Phương Thạch cùng thẩm tra công ty vật liệu xây dựng Phồn Thịnh.

Bởi vì thế lúc này Diệp Khai xem như đã bớt việc, sinh hoạt công tác của hắn đã quay về quỹ đạo.

Bí thư huyện ủy Phương Thạch Kỷ Thành Vân cùng chủ tịch huyện Điền Lực Bình cùng nhau đến gặp Diệp Khai, vẫn là vì sự tình căn cứ gieo trồng cây đào mật.

Lần này tâm tình của Kỷ Thành Vân cùng Điền Lực Bình đã tốt hơn nhiều, đã không còn công ty Phồn Thịnh sau lưng quấy phá, chuyện này đã đơn giản nhiều hơn, thái độ của dân chúng đối với việc này trên căn bản có cũng được mà không có cũng không sao, dù sao đó là một mảnh núi hoang, nếu như có thể lợi dụng thì đối với ai cũng có lợi.

- Diệp chủ tịch, chúng tôi thật hi vọng có thể nhanh chóng tiến hành chuyện này, trước kia bởi đủ loại nguyên nhân đã làm trễ nãi không ít thời gian.

Tâm tình Điền Lực Bình khá vội vàng.

- Ân, tâm tình của các vị tôi hiểu được.

Diệp Khai gật đầu nói:

- Phương diện tài chính phải chăng có áp lực?

- Hi vọng trên thành phố có thể ủng hộ một chút!

Kỷ Thành Vân nhìn Diệp Khai, có chút chờ mong nói.

Một hạng mục lớn như vậy đầu nhập tài chính phải hơn trăm triệu, huyện Phương Thạch khẳng định không thể gánh vác, mà nông dân chưa chắc dám quyết định dùng chính tiền của mình làm loại chuyện này, cho nên lỗ hổng tài chính vẫn luôn là vấn đề không thể vượt qua.

Nếu không thể giải quyết vấn đề này, như vậy quy mô gieo trồng cây đào mật không thể phát triển rộng, mà quy mô không phát triển sản lượng sẽ có hạn, sản lượng có hạn cũng không thể tạo thành áp lực với xí nghiệp gia công, vậy sẽ không có quyền lực định giá.

Cho nên sau khi tính toán các phương diện, mọi người liền phát hiện vấn đề mấu chốt bên trong vẫn nằm trong phương diện tài chính.

- Trong thành phố tạm thời cũng không đủ tài chính ủng hộ các vị…

Nhắc tới việc này Diệp Khai cũng có chút cau mày.

Trong thành phố có chút tiền, nhưng lại có đủ mặt nhu cầu, mà lỗ hổng tài chính của huyện Phương Thạch không nhỏ, Diệp Khai không khả năng ủng hộ quá nhiều, bằng không những khu huyện khác cũng sẽ có ý kiến.

Hắn suy nghĩ một chút nói ra:

- Tôi nghĩ các vị có thể dùng loại hình thức này thế nào…xí nghiệp gia công cùng nông hộ tiến hành giúp đỡ cùng định hướng thu mua, có thể cân nhắc cho họ xây dựng nhà máy tại huyện Phương Thạch, đầu tư nông hộ gieo trồng cây đào mật, sau đó đem thành phẩm định hướng thu mua, như vậy ai cũng bớt việc, giảm bớt cả khâu vận chuyển cùng hao tổn lẫn phí tổn bên trong.

- Ý nghĩ của Diệp chủ tịch rất tốt, chỉ là xí nghiệp như vậy thật không dễ tìm.

Điền Lực Bình tỏ vẻ:

- Trước kia tuy chúng tôi cũng có cân nhắc qua việc này, nhưng sau khi tính toán thì phí tổn xây nhà máy càng lớn, vì vậy phải bỏ qua ý nghĩ đó, mà muốn nói động người khác tới xây nhà máy, hơn nữa còn đầu tư gieo trồng cây đào mật thì độ khó càng lớn hơn nữa.

- Đừng nóng vội, nhà đầu tư rất nhanh đã tới, hôm nay hai vị cũng không cần trở về, tối nay tôi sẽ dẫn kiến, sau đó các vị có thể cùng nhau bàn hạng mục cụ thể.

Diệp Khai khoát tay nói.

Bùi Quân Thu vừa gọi điện thoại tới, nói đêm nay có thể đến Đông Sơn, muốn hắn an bài sẵn khách sạn.

Sau khi Diệp Khai nghe tin tự nhiên có chút hưng phấn.

Mặc dù nói Mộc Uyển Dung đã đến Đông Sơn, trên khách quan đủ giải quyết nhu cầu sinh lý của hắn, nhưng dù sao nàng cũng là bí thư thành ủy, mọi người chú ý, cho nên Diệp Khai vẫn lo lắng hai người quá gần gũi sẽ dễ dàng xảy ra sơ suất, hiện tại Bùi Quân Thu đã tới khiến trong lòng Diệp Khai như lửa nóng, hai người đã lâu không gặp nhau, xem như có thể tận tình được một trận.

Mặt khác về một ít vấn đề phát triển thành phố Đông Sơn hiện tại có thể để Bùi Quân Thu giúp đỡ giải quyết.

Phải biết rằng hiện tại Bùi tổng không nói thứ khác, tiền mặt thì rất đủ, thuận tay xuất ra hơn trăm triệu tài chính thật sự không hề có chút áp lực.

Kỷ Thành Vân cùng Điền Lực Bình nghe xong phi thường cao hứng.

Bất kể là tài chính làm ra từ nơi nào, đối với họ mà nói đều là chuyện tốt, trước đó họ từng cân nhắc qua việc để chính phủ đầu nhập, nhưng Diệp Khai lo lắng sẽ làm những huyện khu khác có ý kiến, bên trong huyện Phương Thạch cũng tồn tại vấn đề như thế, cho nên nếu có nhà đầu tư xuất hiện chính là lựa chọn tốt nhất.

Đem động tác của chính phủ biến thành động tác thuần thương nghiệp, như vậy áp lực sẽ nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa còn hoàn thành được nhiệm vụ mời đầu tư trong huyện, cớ sao mà không làm đây?

Về phần nói sau khi xí nghiệp được xây dựng thành sẽ mang tới bao nhiêu thu nhập cho địa phương, tất nhiên là không cần suy nghĩ nhiều, anh chỉ cần nghĩ thử một chút có một nhà máy tổng hợp gia công sản phẩm đào mật ở ngay trong căn cứ gieo trồng thì có thể nghĩ ra có được bao nhiêu chỗ tốt.

Ba người hàn huyên thêm chốc lát sau đó Diệp Khai nói ra:

- Tổ kiểm tra của Sở nông nghiệp tỉnh vẫn còn ở đây, Ngưu tổ trưởng vẫn đang ở trong bệnh viện, chúng ta đã gặp mặt thì không bằng đi qua thăm hỏi ông ấy một chút đi.

- Nên làm đấy…

- Diệp chủ tịch nói rất đúng!

Vì vậy Diệp Khai phân phó Đường Mộc một tiếng, để cho hắn chuẩn bị lẵng hoa cùng hoa quả, sau đó mọi người cùng nhau đi thẳng tới bệnh viện thành phố.

Tổ trưởng Ngưu Lãm Sơn của tổ kiểm tra xem như vận khí không tốt lắm, vốn đã tới tuổi sắp về hưu nhưng lại xảy ra tai nạn xe cộ ngay trong huyện Phương Thạch, khiến gãy vài cây xương sườn, may mắn không đâm thủng nội tạng, xem như là vạn hạnh trong bất hạnh rồi.

Khi nhóm người Diệp Khai đi tới, mấy người trong tổ kiểm tra đang tán gẫu với Ngưu Lãm Sơn trong phòng bệnh, nhìn thấy nhóm người Diệp Khai đi vào liền cùng nhau chào hỏi.

- Chào Diệp chủ tịch…

- Chào các vị, Ngưu tổ trưởng, cảm thấy tốt hơn không?

Diệp Khai đi tới đứng ngay cạnh giường ân cần thăm hỏi.

- Khá tốt rồi, cuối cùng là mạng lớn!

Tâm tình Ngưu Lãm Sơn không tốt lắm.

Dù sao là đi ra làm việc công lại xảy ra tai nạn giao thông, chuyện này làm trong lòng lão Ngưu phi thường phiền muộn, mà nghe nói đã tìm được cỗ xe gây tai nạn, chính là xe của công ty vật liệu xây dựng Phồn Thịnh, hiện tại toàn bộ người trong công ty Phồn Thịnh đều đã bị bắt, tài xế gây tai nạn đương nhiên là không ngoại lệ.

Bởi như vậy lão Ngưu cũng không thể trách móc thành phố Đông Sơn không biết an bài cho tốt, dù sao hắn là bị người của tập đoàn buôn ma túy đụng xe, có thể bảo trụ được mạng già đã xem như tổ tiên tích đức.

Nhưng nhóm người Diệp Khai đến bệnh viện thăm hỏi hắn lão Ngưu vẫn cảm thấy thật hài lòng, hắn thuận tiện hỏi thăm sự tình gieo trồng cây đào mật của huyện Phương Thạch, nhưng là hỏi về phương diện kỹ thuật.

- Chúng tôi đã tiến hành câu thông cùng chuyên gia trong Nông Khoa viện, hàng năm họ sẽ định kỳ xuống làm phụ đạo, phương diện kỹ thuật hẳn là có bảo đảm, cũng có ý định cài đặt vài tuyến đường thông tin chuyên dụng ở căn cứ gieo trồng, cam đoan tùy thời đều có thể cùng chuyên gia tiến hành câu thông, có vấn đề gì đều có thể lập tức giải quyết!

Điền Lực Bình nhắc tới chuyện này rất đủ lòng tin.

- Phải, kỹ thuật rất mấu chốt thôi, quản lý cũng nên theo cùng.

Ngưu Lãm Sơn nói:

- Hai ngày nay tôi nhàn rỗi không chuyện gì đã xem phương án cụ thể của huyện Phương Thạch các vị, cảm giác tổng thể không tệ lắm, tình huống núi non bên huyện Phương Thạch xác thực thích hợp gieo trồng cây đào, tôi nghĩ nếu không gặp phải thiên tai gì đó thì chuyện này có thể hoàn thành.

Trước kia Ngưu Lãm Sơn chuyên về kỹ thuật, sau đó ngày càng lớn tuổi mới chậm rãi lên tới vị trí tuần thị viên cấp phó sảnh, cấp bậc lên nhưng chức quan nhàn tản, nhưng trong công tác cụ thể vẫn còn có chút ánh mắt.

Mọi người còn đang nói chuyện thì bên ngoài truyền vào tiếng bước chân, sau đó cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Diệp Khai nhìn lại, là một người lạ, khoảng chừng năm mươi tuổi, nhìn vào có vài phần khí thế, có thể suy đoán là một cán bộ, không khỏi có chút kỳ quái, từ khi nào thành phố Đông Sơn có một cán bộ không hiểu quy củ ngay khi chủ tịch thành phố đang thăm người bệnh cũng dám tùy tiện đẩy cửa đi vào?

- Đổng thư ký trưởng…

Diệp Khai không nhận ra người kia nhưng người của tổ kiểm tra nhận ra, mấy vị kia lập tức liền lên tiếng chào hỏi.

Nhưng bị Đổng thư ký trưởng kia lại xụ mặt nói:

- Lão Ngưu, ông chịu tội lớn như vậy còn ở lại Đông Sơn làm gì? Tôi đưa ông quay lại tỉnh thành đi!

Sau đó hắn không chút khách khí nói:

- Thành phố Đông Sơn làm trò gì vậy, ngay cả tổ kiểm tra cũng làm xảy ra chuyện, lần này nếu không phải lão Ngưu mạng lớn còn không đem mạng già giao tại Đông Sơn hay sao?

Hắn vừa nói ra người trong phòng bệnh lập tức không lời gì để nói, mà ngay cả Ngưu Lãm Sơn nằm trên giường vẻ mặt hoàn toàn kinh ngạc, tuyệt đối không ngờ vị Đổng thư ký trưởng kia vừa xuất hiện lại đổ ra một phen mắng người kiểu đó.

Thế nhưng hắn lại không hề nghĩ tới người đang đứng nơi đó chính là chủ tịch thành phố Đông Sơn Diệp Khai!

Ngay trước mặt Diệp Khai mà lại nói bậy về thành phố Đông Sơn, đây không phải là vẽ mặt người sao? Trong nội tâm Diệp Khai làm sao thoải mái?

Quả nhiên sắc mặt Diệp Khai lập tức tối sầm, âm u nhìn người kia.