Quân Sủng

Chương 57: Phiên Ngoại 1




Lục phu nhân đến phát rầu với chuyện hôn nhân của con. Theo lý thuyết, con trai nhà mình dáng dấp khá, lại trẻ tuổi triển vọng, vừa mới ba mươi quân hàm đã thăng tới thiếu tá, bên cạnh hẳn là có cả tá con gái cho nó tuyển chọn.

Nhưng nhiều năm nay, bà chưa từng thấy bên người con xuất hiện một cô gái nào! Thật sự không có lấy một người! Dường như Lục Diệp là chất cách điện với phụ nữ ấy!

Hồi Lục Diệp hai mươi mấy, bà còn có thể tự an ủi mình, tuổi con còn trẻ, chờ xem xem, nói không chừng đến thời điểm duyên phận nó tự tới. Nhưng mà chờ một lần chờ thật nhiều năm.

Mắt thấy cháu nội của đám chị em chung quanh biết đi mua xì dầu luôn rồi, con bà còn chưa thấy bóng dáng cô gái nào bên cạnh! Quá tệ đi? Bà còn muốn làm bà nội, bồng cháu đấy!

Lục phu nhân nóng ruột, liền thừa dịp Lục Diệp nghỉ phép sắp xếp cho anh đi xem mắt, cho anh gặp các cô gái đủ loại hình. Nhiều kiểu như thế, cũng có một kiểu nó thích chứ!

Song kết quả khiến bà hận không thể bổ đầu Lục Diệp ra, xem trong óc con trừ quân đội ra còn chứa cái gì.

Một người cũng không vừa mắt! Không, căn bản không phải là vấn đề vừa mắt hay không vừa mắt! Mà là nó không thèm nhìn! Sắp xếp xem mặt thì đi, nhưng đi đến nơi cứ ngồi ỳ ra đó ăn thì làm gì?!

Lục phu nhân tức muốn khóc, mấy cô bé vốn đã e dè, đi xem mắt càng thẹn thùng, lúc này cần đàn ông tới thay đổi không khí, nhưng con trai bà khen ngược, con gái nhà người ta nói chuyện với nó nó cứ lờ đi!

Trong mắt ngoài ăn ra chẳng có gì khác nữa, lần nào xem mắt không giống khúc gỗ thì cũng giống cái thùng cơm!

Mấy năm nay, số lần Lục Diệp xem mắt dùng máy tính bấm cũng không đếm hết! Thế mà một chút lửa cũng không thấy xẹt ra!

Lục phu nhân nóng ruột xoay mòng mòng nhưng cũng không làm được gì Lục Diệp. Nói tới là về quân đội thì làm sao giờ?

Hôm đó, Lục phu nhân lái xe ra ngoại ô đi dạo. Bà mù đường hết chỗ chê, bình thường căn bản thượng tướng Lục không cho phép bà tự lái xe.

Khổ nỗi tính Lục phu nhân hoạt bát, hở ra là lén lút lái xe đi, thượng tướng Lục lơ đãng một cái liền đánh mất bà xã nhà mình.

Kết quả đúng là vẫn lạc đường, vòng vòng trong khu xóm nội thành mãi mà không tìm thấy đường. Lục phu nhân sốt ruột như kiến bò trên chảo, đành dừng xe bên lề đường, tự mình đi xuống hỏi thăm.

Đang nóng ruột thì trước mặt bỗng nhiên có hai người phụ nữ đi tới, Lục phu nhân mừng rỡ, đón lại định hỏi thăm đường.

“Ôi cha, thật là gây nghiệp chướng mà,” Một phụ nữ trên đầu quấn một cái khăn caro thở dài “Đứa nhỏ không có mẹ thật đáng thương.”

“Phải đó, con bé đó học giỏi, lại xinh xắn, thế mà lại có người cha như vậy, có cách gì giờ? Bây giờ mắt lại mù, chậc chậc.” Một phụ nữ khác than “Ôi, đứa bé đó sớm muộn gì cũng bị bọn họ hại chết!”

“Xin hỏi… đi đường nào có thể ra khỏi chỗ này?” Lục phu nhân nghe người ta tám, cảm thấy hơi ngại song vẫn kiên trì hỏi.

“Thấy cái nhà trắng trắng kia không? Người phụ nữ quấn khăn chỉ vào căn nhà màu trắng trước mặt.

Lục phu nhân vội vàng gật đầu.

“Vòng qua căn nhà đó, có một con đường nhỏ, men theo đường đó đi đến hết là đường lớn.

“Cám ơn.” Lục phu nhân vội nói.

Người phụ nữ kia lắc đầu tiếp tục quay sang tám “Đứa bé đó hiểu chuyện lắm nha, hôm qua tôi còn thấy nó, ngồi dưới gốc cây bên ngoài, cánh tay đều bầm cả, cũng không biết bị làm sao, ôi, đáng thương quá!”

“Còn không phải ư, mới có hai mươi ba, đời này coi như hết.”

Lục phu nhân rất tốt bụng, giờ về già càng dễ mềm lòng, nghe hai phụ nữ kia nói thế lập tức động lòng trắc ẩn.

Vì thế cũng không lo đi nữa, trực tiếp gia nhập vào hội bà tám của hai người phụ nữ kia.

Ba phụ nữ một sàn diễn, Lục phu nhân rất nhanh nắm được thân thế của Vân Thường, thậm chí lúc cô học tiểu học được thưởng mấy lần cũng biết rành mạch!

Đến lúc lên xe rồi, Lục phu nhân hãy còn lau nước mắt. Đứa bé ngoan như thế, sao lại không có một gia đình tốt chứ. Nếu mình cũng có một đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, bản thân còn không cao hứng chết luôn!

Ý nghĩ này như tia chớp xẹt qua đầu Lục phu nhân, khiến lòng bà nháy mắt nảy sinh một ý tưởng to gan.

Tối đó, Lục phu nhân ngủ cũng không ngủ ngon, càng nghĩ càng cảm thấy có thể thực hiện. Ngày hôm sau liền cõng thượng tướng Lục bận bịu đi lo liệu.

Tuy bà ngóng Lục Diệp kết hôn tới điên rồi nhưng suy cho cùng bà không phải người cẩu thả, vẫn nhẫn nại sai người đi điều tra quá khứ của Vân Thường triệt để một lần.

Kết quả càng xem càng mừng rỡ, hận không thể lập tức dẫn Vân Thường về nhà. Nhưng quan trọng nhất vẫn là Vân Quang Phương, mới đầu Lục phu nhân còn không ôm hi vọng quá lớn.

Thậm chí cảm thấy hành vi này của mình có chút trơ trẽn, thấp thỏm nói đề nghị của mình với Vân Quang Phương, vốn tưởng sẽ bị cự tuyệt và chửi bới, không dè đàm phán cực kỳ thuận lợi.

Vừa mở miệng là hai trăm ngàn, con gái tùy ý sao cũng được, chỉ cần đưa tiền cho lão là được.

Lục phu nhân thực không tin nổi, sự việc sao thành ra thế này? Bà có vui mừng, nhưng phần nhiều là xót xa.

Đây là cha đẻ sao? Hỏi cũng không hỏi bà muốn con gái lão làm gì, cứ thế bán con đi. Có điều cũng may lão như thế, bà mới có thể nhặt không được một cô con dâu tốt.

Tính Vân Thường quả thật dễ thương, không sắc sảo không tùy hứng, lúc nào cũng cười, vừa dịu dàng lại vừa ngoan ngoãn, cũng thông minh bình tĩnh lạ thường.

Ngay cả lúc biết mình bị bán làm vợ một người đàn ông xa lạ cũng không khóc lóc ầm ỹ, Lục phu nhân nhìn càng thêm đau lòng, vội vàng đưa cô về nhà.

Thật ra Vân Thường không hề trấn tĩnh như Lục phu nhân thấy, trong lòng cô cũng hoảng loạn vô cùng, không biết mình bị Vân Quang Phương bán cho người đàn ông như thế nào.

Từng muốn tự tử, nhảy từ cửa sổ xuống là đầu xuôi đuôi lọt hết song đến cuối cùng vẫn là quyến luyến thế gian ấm áp này. Huống hồ Lục phu nhân và thượng tướng Lục thật sự tốt với cô.

Bởi vì lòng tốt đó, chỉ cần Lục Diệp không phải người quá phi lý, cô có thể tiếp thu.

Cô không biết làm sao mà Lục phu nhân có thể cho bọn họ đăng ký kết hôn trong khi Lục Diệp còn chưa biết, lúc giấy đăng ký kết hôn tới tay cô hoảng hồn, biết sự kiện hoang đường này thật sự là ván đã đóng thuyền, không còn đường cho cô phản kháng nữa rồi.

Thôi, tới đâu hay tới đó, đằng nào Lục Diệp cũng là quân nhân, thời gian ở nhà cũng không dài. Cho dù anh ghét cô, không thích cô, những ngày anh có nhà cô vẫn có thể nhịn được.

Trước khi Lục Diệp về, Lục phu nhân kể cho cô nghe rất nhiều chuyện về Lục Diệp. Từ lời kể của bà Vân Thường chắp vá ra một Lục Diệp trong tưởng tượng của cô.

Ngạo mạn, tính tình cứng rắn lạnh lùng, không thích con gái.

Vân Thường phát rầu, hai điểm đầu không vấn đề gì, cho dù người đàn ông này ngạo mạn lạnh lùng hơn nữa cô cũng có thể không để ý, nhưng không thích phụ nữ… vậy phải làm sao?

Vì thế nên một giây trước khi Lục Diệp về, Vân Thường vẫn còn mãi xoắn xuýt vấn đề này.

Khoảnh khắc Lục Diệp đi vào phòng, kỳ thật cô vô cùng căng thẳng. Cô không có mấy kinh nghiệm cư xử với đàn ông, không biết nên ứng đối thế nào với người đã thành chồng cô này, càng không biết liệu anh có bài xích cô mãnh liệt không, đành thấp thỏm bất an ngồi trên giường chờ anh, như một chú mèo con chờ chủ quyết định vận mệnh của mình.

Giây phút sờ mặc anh, Vân Thường biết, trời xanh thật ưu ái người này. Gương mặt đó, căn bản không cần nhìn cũng biết có bao nhiêu xuất sắc, sống mũi thẳng cao, mắt sâu thẳm, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ rệt, Vân Thường thầm khen, buột miệng một câu anh thật đẹp trai.

Hình như người đàn ông này được khen đẹp quá nhiều rồi, căn bản không phản ứng với lời khen của cô, chỉ ngạo mạn hừ mũi một tiếng, nói cô còn là con nhóc, tiếp đó liền bỏ vô phòng tắm tắm rửa.

Anh không ép cô làm bất cứ điều gì, cũng không tỏ vẻ quá bất mãn với sự xuất hiện của cô, càng không nặng lời với cô.

Vân Thường rất cảm kích Lục Diệp, lúc đó tự tôn của cô đã yếu ớt tới mức sắp nát rồi, nếu lúc đó Lục Diệp lạnh mặt châm chọc cô, cô cũng không biết liệu mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Ngày đầu tiên trôi qua không tệ, hai người đều có vẻ dè dặt, đôi bên đều không thả lỏng song cũng không bài xích.

Lòng bàn tay anh rộng mà mạnh mẽ, đủ bao trọn tay cô trong lòng bàn tay mình. Lúc anh dắt cô qua đường, đi siêu thị, lòng bàn tay anh ấm áp khiến Vân Thường quyến luyến, say mê.

Bước ngoặt đến thật nhanh. Lúc Vân Thường bị Lục Diệp đè ra hôn trong phòng tắm, cô vừa sợ vừa thấp thỏm, hai tay bất giác muốn đẩy anh ra. Dù sao họ mới biết nhau có hai ngày, dù người đàn ông này đã là chồng cô trên pháp luật nhưng trực tiếp làm loại chuyện thân mật thế này cũng quá hoang đường đi.

Thế nhưng lúc hơi thở nóng bỏng của anh phả trên vành tai, trên cổ cô, Vân Thường bỗng phát hiện, mình không cách nào từ chối.

Có lẽ là chấp nhận số phận, cũng có lẽ là cảm kích Lục Diệp thu nhận cô ở thời điểm cô hoảng loạn bối rối, cô gần như ngoan ngoãn nghe anh bày bố.

May mà anh không thô bạo, rất quan tâm đến cảm giác của cô, khiến trái tim phiêu dạt bất an của Vân Thường thoáng yên ổn lại.

Tiếp đó, cuộc sống chung trở nên hài hòa mà đơn giản. Hai người đều ngầm hiểu không đề cập tới cách thức kết hợp xấu hổ của họ, trái lại cuộc sống cũng không tệ.

Lục Diệp không có khó tính như tưởng tượng, càng không khó xử cô. Vân Thường cảm thấy, đời này mình có được người đàn ông như thế cũng tính là may mắn trong bất hạnh.

Quỹ đạo sinh hoạt tiến tới từng bước, sống với Lục Diệp hơn mười ngày, tình cảm của Vân Thường với anh nảy sinh biến hóa long trời lở đất.

Anh rất tốt với cô, không chút so đo đòi hỏi phải nhận được báo đáp, tốt đến mức nửa đêm ngủ mơ cũng ước ao nghĩ được cách đền đáp anh.

Nhưng, cô không làm gì được, tất cả đều phủ một bóng xám mịt mờ khi mắt mất đi ánh sáng. Toàn thân từ trên xuống dưới chỉ còn một trái tim trọn vẹn, cô chỉ biết rửa tay thắp nhang, chân thành dâng cả trái tim mình cho anh.

Tiếp đó xảy ra rất nhiều chuyện, cô phát hiện mình mang thai, anh bị thương đưa vào bệnh viện… tin tức tốt xấu nối nhau mà đến. Có điều may mắn, anh vượt qua được, không bỏ lại cô và bé cưng của họ.

Cô còn cảm giác được anh quan tâm, có thể đích thân nói với anh, họ có bé cưng rồi.

Đại khái cuộc sống là thế. Luôn mang đến cho bạn mừng rỡ hoặc ngạc nhiên lúc bạn không ngờ nhất, ai cũng không biết giây sau sẽ phát sinh chuyện gì. Nhưng nếu có người như thế, anh ấy có thể cùng bạn ngắm mười dặm hoa Trường An, song sẽ không bị phồn hoa hút mắt, vẫn nhớ dắt tay bạn, đưa bạn về nhà.

Vân Thường ngồi trên giường há miệng nuốt cháo tổ yến Lục Diệp đút, mắt hạnh cong cong, khóe môi vểnh lên, đây đại khái là hạnh phúc có thể đi cùng suốt cuộc đời mình.