Quan Thần

Chương 342: Sóng triều lần thứ hai



Mùa thu đã đến, thời tiết chuyển lạnh, Mai Hiểu Lâm mặc quần bò và chiếc áo lông bó sát người, làm tôn lên những đường cong lả lướt, dáng người uyển chuyển, trông thật đầy đặn, cổ dưới trắng ngần, không thiếu một cái gì của một người phụ nữ đã trưởng thành. Đã gần đến ba mươi tuổi, quả nhiên so với các cô gái thì dáng vẻ của cô vẫn thướt tha không kém, giơ tay nhấc chân đều toát lên phong thái của một người phụ nữ, như vậy càng hấp dẫn trong ánh mắt của đàn ông.

Hạ Tưởng ánh mắt lơ đãng mà đảo qua nhìn lên người cô, bỗng nhiên nhớ tới mình cũng đã lâu không tới gần phụ nữ xinh đẹp. Không hiểu làm sao mà lại động lòng, vội vàng thu lại ánh mắt, thầm mắng chính mình đang mơ tưởng.

Tuy nhiên ngẫm lại cũng có thể giải thích rằng, Tào Thù Lê còn chưa bị hắn bắt, Tiếu Giai lại ở xa thủ đô, Liên Nhược Hạm lại đã đi nước Mỹ, hắn bây giờ thật sự là một người đàn ông giữ thân thể như ngọc.

Mai Hiểu Lâm đã nhận ra ánh mắt của Hạ Tưởng, mặt hơi đỏ lên:

- Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua cơ thể phụ nữ xinh đẹp bao giờ sao?

Một câu khiến những ý nghĩ trong lòng Hạ Tưởng biến mất toàn bộ. Hắn cười thầm, ưu điểm lớn nhất của Mai Hiểu Lâm là giỏi tấn công người khác khi họ đang mơ màng. Mặc kệ không khí mờ ám như thế nào, câu nói đầu tiên của cô có thể khiến cho mọi tưởng tượng tốt đẹp đều tan thành mây khói. Cũng tốt, đỡ phải mắc sai lầm, Hạ Tưởng liền gãi gãi mày, rất thành thật mà trả lời:

- Đã từng gặp qua một số bộ phận cơ thể phụ nữ tuyệt đẹp, nhưng toàn bộ thì chưa hề được nhìn.

- Tôi biết mà, anh toàn nghĩ những điều xấu xa, thực chất đúng là da mặt rất dày. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Mai Hiểu Lâm nói Hạ Tưởng một hơi, lại bỗng nhiên mờ ám mà mỉm cười,

- Tôi xem anh cũng háo sắc nhưng không có can đảm nhận, hiện tại đã đính hôn, quả là anh đã bị Tào Thù Lê quản chặt chẽ, đừng nói là ăn vụng, mà ngay cả nhìn lén liếc mắt một cái cũng thấy chột dạ, có phải hay không?

Hạ Tưởng hết chỗ nói rồi, không muốn thảo luận vấn đề quan hệ nam nữ với Mai Hiểu Lâm liền hỏi:

- Ở trong trung tâm đầu não không có người nhà họ Mai, sao Mai gia nhà cô lại biết được tin này?

- Đừng nghĩ từ miệng tôi có thể biết được các mối quan hệ của Mai gia, tôi sẽ không nói cho anh biết đâu.

Mai Hiểu Lâm tức giận mà trừng mắt nhìn Hạ Tưởng, cũng không biết tại sao lại bất mãn với hắn,

- Dù sao tôi cũng đã tiết lộ tin tức cho anh, tin hay không là tùy anh. Tin tức này hiện tại chưa truyền ra bên ngoài, không chừng sẽ được dùng ở phía trước, mà sẽ không được truyền tới tỉnh Yến, anh hãy xem mà xử lý. Anh không cần cảm kích, tôi đi đây.

Cô nói đi là đi, đóng cửa lạ hơi mạnh, khiến mí mắt Hạ Tưởng nhấp nháy lên mấy cái.

Tin tức đó đối với hắn cũng là một tin tốt lành, nhưng liệu thời cơ đã đến hay chưa, Hạ Tưởng cũng biết rõ. Chuyện xảy ra trong nước, có đôi khi Bắc Kinh ra nghị quyết rồi, nhưng có lẽ phải sau hai tháng mới chính thức có văn bản, cũng có khi lại nhanh tới mức làm người ta không thở nổi, rốt cuộc liệu có một cơ hội nào không? Hạ Tưởng do dự một lúc lâu mới gọi điện thoại cho Tống Triêu Độ.

Tống Triêu Độ nửa ngày không nói gì, chỉ truyền đến những tiếng thở nhỏ, đại khái có vài phần như vậy, ông ấy mới dường như hạ quyết tâm lớn rồi nói:

- Các mối quan hệ của Mai gia tôi cũng biết một chút, lời nói của Mai Hiểu Lâm ít nhiều đúng là thật. Tuy nhiên cũng giống như cậu vừa nói, không nắm chắc được cơ hội. Nhưng đôi khi trong vấn đề chính trị chính là một canh bạc, nếu tôi đoán không sai, rốt cuộc Cao Thành Tùng sẽ không bị miễn nhiệm, dám chắc còn được đãi ngộ cấp tỉnh. Nếu như chúng ta nói thêm vài lời, chuyện này sẽ phát triển theo một hướng khác.

Buông điện thoại, tay Hạ Tưởng còn hơi run, lần đầu tiên hắn cảm giác như chính mình đang ở gần trung tâm một cơn gió lốc, gần đến mức cơn gió lốc có thể cảm nhận được sự bất an của không khí trước khi cơn gió lốc đó tiến đến.

Cuối tháng, ở hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hình Đoan Đài chính thức thông báo rằng: thường vụ Thành ủy thành phố Yến, Trưởng ban thư ký Thành ủy Từ Đức Tuyền đã có những hành vi vi phạm nghiêm trọng. Trong vụ án Lệ Triều Sinh, y đảm nhiệm một vai trò quan trọng, là giúp Lệ Triều Sinh tiêu thụ quặng hơn nữa lại tiêu thụ một cách trắng trợn, số tiền rất lớn, tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, đề nghị áp dụng biện pháp xử trí.

Cao Thành Tùng lập tức tỏ vẻ phản đối, ông ta không tin Từ Đức Tuyền có hành vi trái pháp luật, lại còn làm loạn kỷ cương, chắc chắn có người ở sau lưng phá rối, vu cáo hãm hại sự trong sạch của Từ Đức Tuyền.

- Vấn đề của Trưởng ban thư ký Từ tôi cũng biết một chút, bên trong Thành ủy nói anh ta tiêu cực không ít. Chúng tôi đã nắm được những chứng cứ vô cùng chính xác, cây ngay không sợ chết đứng, tôi tán thành tiến hành điều tra, lập hồ sơ vụ án Từ Đức Tuyền.

Thôi Hướng lại một lần nữa đứng đối diện với Cao Thành Tùng nói.

Thôi Hướng căm giận Cao Thành Tùng đã lâu. Không chỉ là bởi vì lần trước vì chuyện của Cao Kiến Viễn và chuyện bất động sản Lĩnh Tiên, khiến y nhìn ra được bản chất của Cao Thành Tùng, còn bởi vì Cao Thành Tùng do dự, khiến cho y phải kéo dài thời gian nhậm chức Phó bí thư tỉnh ủy. Hiện tại Tào Vĩnh Quốc đã được bổ nhiệm tới thành phố Bảo làm Bí thư Thành ủy, cán bộ tỉnh Yến đã có sự điều chỉnh, Cao Thành Tùng vẫn còn áp chế không để y lên như vậy, thật sự là làm cho người ta tức giận vô cùng.

Mặc dù Cao Thành Tùng không có quyền quyết định đối với việc y nhậm chức Phó bí thư tỉnh ủy, nhưng Cao Thành Tùng vẫn giữ vấn đề này lại ở tỉnh Yến, tạm thời không đề nghị lên Bắc Kinh, nói là không muốn có nhân tố nào phá vỡ cục diện của tỉnh Yến. Thôi Hướng có thể đoán được dụng ý của Cao Thành Tùng, ông ta cố tình kéo không để y đi, muốn làm mình phải cúi đầu, hoặc là chờ đợi thời cơ, thừa cơ đưa người của ông ta lên.

Thôi Hướng nắm được cơ hội tấn công Cao Thành Tùng như vậy liền không thể bỏ qua.

Ánh mắt Cao Thành Tùng cực kỳ bất mãn nhìn về phía Thôi Hướng nói:

- Bí thư Thôi không cần đem cả những tình cảm cá nhân vào trong này, Trưởng ban thư ký Từ trước đây trong công tác đã có những lỗi lầm với anh, nhưng anh cũng không nên để ý như vậy, hãy nhìn vào sự việc chứ đừng nhằm vào những hiềm khích cá nhân.

Thôi Hướng không chút hoang mang mà đáp:

- Bí thư Cao nói quá lời rồi, tôi cũng là đang tùy việc mà suy xét, cũng không phải nhằm vào đồng chí Từ Đức Tuyền. Anh ta bị các đồng chí ở Uỷ ban Kỷ luật tỉnh nắm được nhược điểm, chứ không phải do tôi phát hiện ra vấn đề. Đương nhiên, nếu tôi có thể phát hiện ra vấn đề của anh ta, cũng nhất định theo quy định mà báo lên trên.

Cơn tức giận của Cao Thành Tùng vốn tích góp lâu nay liền bộc phát ra. Từ khi bị Tống Triêu Độ đứng ở phía sau màn đánh lén, y vẫn nén giận một chút, không nghĩ tới việc đối phương vẫn áp sát không tha, cuối cùng vung đao về phía Từ Đức Tuyền, con giun xéo mãi cũng phải quằn, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, rốt cục ông ta "Bộp" đập bàn:

- Qúa lắm, thật quá lắm. một cán bộ cấp giám đốc sở, một thường vụ Thành ủy, các anh nói điều tra là điều tra, cũng không xem xét xem vì thế có thể mang đến những ảnh hưởng tiêu cực cho tỉnh Yến? Đảng và Nhà nước bồi dưỡng ra một cán bộ dễ dàng lắm sao? Hơn nữa để đi tới cấp sở, phải qua biết bao lần kiểm tra, phải đào tạo mất bao nhiêu năm? Chẳng lẽ chỉ vì một chuyện nhỏ, liền phủ định toàn bộ những việc anh ta đã làm, cuối cùng các anh muốn làm gì? Là muốn trả thù, hay là muốn làm cho tôi không chịu đựng nổi?

Đường đường là một Bí thư Tỉnh ủy lại mất đi lý trí, giọng điệu với mọi người hết sức giận dữ! Trước đó hai tháng, đại bộ phận mọi người đều nói Cao Thành Tùng lạm dụng uy quyền, không phải là ngậm miệng không nói, mà chính là muốn giữ mình.

Nhưng sự việc hôm nay lại khác nhau rất lớn, mọi người đều có dáng vẻ bình tĩnh, thong dong, không có một người nào bị Cao Thành Tùng dọa nên thấy sợ, thậm chí còn lấy Chủ tịch tỉnh Diệp Thạch Sinh hiền lành ra để so sánh. Chủ tịch tỉnh khóe miệng còn mỉm cười nhạt. Mọi người đang ngồi đều là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, đều là các cán bộ do trung ương quản lý, trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ người hậu thuẫn phía sau Cao Thành Tùng đã lui về, cũng nhìn rõ được tiền đồ của Cao Thành Tùng, cho nên cũng thấy quầng sáng của Bí thư Tỉnh ủy đã yếu đi không ít. Hơn nữa ai cũng đã là người lão luyện trong quan trường, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hình Đoan Đài chuyên môn lặp đi lặp lại nhiều lần về vấn đề người của Cao Thành Tùng, ông ta chắc chắn phải có chỗ dựa mới dám làm như vậy đúng không?

Nếu nói ông ta không được cấp trên gợi ý, ai mà tin được chứ?

Cao Thành Tùng vừa rồi nổi cáu đã chứng minh chuyện này không thể tranh cãi, chính là quyền lực của ông ta đã không bằng trước kia để khống chế mọi chuyện của tỉnh Yến nữa rồi.

Mã Vạn Chính đứng ra làm dịu tình hình:

- Bí thư Cao không cần phải nổi giận, phải nghe ý kiến của đa số mọi người một chút. Chủ nhiệm Hình dù sao cũng là cán bộ kỳ cựu của Ủy ban kỷ luật, ông ấy làm công tác kiểm tra kỷ luật đã nhiều năm nay, điều tra vô số các vụ án, sự thật đã chứng minh, ông ấy làm việc rất điềm đạm, chắc chắn, chưa bao giờ ỷ vào chức vụ của mình, luôn lấy sự thật để nói chuyện. Đồng chí Từ Đức Tuyền nếu không có vấn đề gì, Chủ nhiệm Hình có thể nói cho mọi người hiểu mọi chuyện. Tất cả mọi người đều ở trong tỉnh Yến, đều là đã qua nhiều kinh nghiệm thử thách, không nên hơi một tí lại cãi nhau. Mọi người có thể không có cùng ý kiến, nhưng điểm xuất phát đều tốt, đều là vì công việc, có phải hay không?

Lời nói của Mã Vạn Chính ít nhiều chứa nhiều sắc thái thiên lệch.

Trưởng ban Tuyên giáo Lô Uyên Nguyên nói:

- Phó Chủ tịch tỉnh Mã nói đúng, Chủ nhiệm Hình trước mặt mọi người nói một chút về sự việc của đồng chí Từ Đức Tuyền, rốt cục có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy.

Hình Đoan Đài liếc mắt một cái nhìn Cao Thành Tùng, thấy sắc mặt ông ta tái mét, không tỏ vẻ gì, liền nói rõ ràng:

- Căn cứ theo những bằng chứng chính xác trước mắt chúng tôi nắm giữ, cùng với lời khai của Lệ Triều Sinh, chúng tôi có thể xác định, đồng chí Từ Đức Tuyền chẳng những tham gia kinh doanh quặng trái phép, thu được lợi nhuận lên đến hơn 50 triệu nhân dân tệ, còn lợi dùng chức vụ tham ô công quỹ, thu nhận hối lộ lên tới hơn 30 triệu nhân dân tệ, tổng số tiền trong vụ án này lên tới hơn 110 triệu nhân dân tệ.

Các ủy viên thường vụ đang ngồi không hẹn mà cùng thở ra một hơi.

Không cần phải nói, nửa đời sau của Từ Đức Tuyền không thể ra khỏi nhà giam. Hình Đoan Đài xuống tay đủ độc, vừa ra tay đã phá được vụ án lớn hơn 110 triệu nhân dân tệ, nếu đã dám đề xuất trên hội nghị thường vụ, thì số tiền chính xác chỉ sợ nhiều hơn chứ không ít hơn, đúng là Từ Đức Tuyền khó tránh rồi.

Tất cả ánh mắt mọi người lại nhìn về phía Cao Thành Tùng.

Cao Thành Tùng hai tay nắm chặt, trên tay gân xanh nổi lên, biểu hiện ra sự bất an và đấu tranh, ô. Ông ta dáng người to béo ngồi trên đó, mặt lấm tấm mồ hôi, trong lòng có cảm giác thất bại tường đổ mọi người đẩy thêm vào. Trước đây ông ta nở mày nở mặt, khí thế của ông ta đang thịnh, ai dám động vào người của ông ta? Ai dám ở hội nghị thường vụ nói không với ông ta? Ai dám giáp mặt chống đối?

Đã từng có thời điểm, có một nhà báo nói xấu ông ta và Cao Kiến Viễn. Ông ta liền thao túng cảnh sát tỉnh, bắt người đó bỏ tù. Bây giờ người đó vẫn còn ở nhà giam, kêu oan đến khô cả cổ họng mà chung quanh cũng không ai ngó đến. Trong phạm vi tỉnh Yến, người nào đắc tội với Cao Thành Tùng đều không có một kết cục tốt đẹp.

Còn có một cán bộ cấp Cục, có tài liệu điều tra về ông ta, đến thủ đô tố cáo ông ta, lúc đó gã đó đã bị ông ta cho vào nhà giam, đánh cho mình mẩy thương tích? Bây giờ nửa chết nửa sống mà ở nhà giam dưỡng thương, ai có thể làm gì được ông ta?

Hiện tại chế giễu, chậm rãi hình thành phong trào, không ngờ có người ở hội nghị thường vụ lại nhằm vào ông ta? Phòng Tự Lập là người của ông ta, Từ Đức Tuyền cũng là người của ông ta, còn còn có Thẩm Phục Minh, rốt cuộc là ai đang âm thầm trảm hết người của ông ta? Không ngờ người đó không để lại chút dấu vết, giấu kín đáo, có thể lừa gạt một Bí thư Tỉnh ủy đã tung hoành trên quan trường hơn mười năm, người này thật không đơn giản, hơn nữa lại cũng rất giỏi.

Cao Thành Tùng biết người này không phải Hình Đoan Đài. Hình Đoan Đài tuy rằng mưu trí kín đáo, nhưng y không phải người đủ kiên nhẫn, y thích hợp ở trên đài hò hét hơn, không thích hợp ở phía sau bày ra những trò này. Hơn nữa Cao Thành Tùng hiểu rõ y, ánh mắt Hình Đoan Đài tuyệt đối không chuẩn, sâu như vậy, cũng không nhìn được lâu dài như vậy.

Các ủy viên thường vụ đang ngồi cũng có vẻ không phải. Bọn họ hoặc là quá thừa hoặc là quá thiếu điềm đạm, chắc chắn, hoặc là khuyết thiếu một số điều kiện, hoặc là không đủ dũng khí và cũng không có cơ hội. Cao Thành Tùng kết luận: người ở phía sau, nhất định không phải người thường xuyên xuất hiện trước mặt hắn, nếu không sao hắn một chút cũng không có ấn tượng gì, một chút cũng không nghĩ ra là ai?

Chẳng lẽ là đối thủ trước kia?

Lại một lần nữa chịu áp lực khi đối mặt với các ủy viên thường vụ, Cao Thành Tùng bỗng nhiên không ngờ vẫn giữ được đầu óc hết sức tỉnh táo, không ngờ phải đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, còn có hứng thú mà phân tích rốt cuộc ai đứng ở phía sau làm khó dễ hắn, áp sát từng bước đối với hắn.

Hắn cau mày, hai tay nắm chặt, bỗng nhiên trong đầu hiện lên một người: Tống Triêu Độ?

Tống Triêu Độ với cấp bậc Phó tỉnh bị ông ta để đó không dùng đến hai năm, vẫn khiêm tốn, gần như ra khỏi tầm mắt của mọi người. Nhưng bỗng nhiên Cao Thành Tùng nghĩ ra một manh mối, Tống Triêu Độ là người dẫn Lý Đinh Sơn vào quan trường, mà Lý Đinh Sơn lại là người dẫn đường cho Hạ Tưởng, Hạ Tưởng lại có các mối quan hệ khá phức tạp, hắn lại cùng Lệ Triều Sinh làm việc cùng nhau ở huyện An. Hơn nữa đúng là sau khi hắn tới huyện An thì Lệ Triều Sinh mới đột nhiên có chuyện, hơn nữa ông ta cũng mơ hồ nghe nói đúng là Hạ Tưởng tố giác Lệ Triều Sinh!

Hạ Tưởng, Tống Triêu Độ, một ở trước mặt, một ở phía sau? Cao Thành Tùng lại liên tưởng đến quan hệ của Tống Triêu Độ và Hình Đoan Đài rất vững vàng, lại có quan hệ với Hạ Tưởng và Tào Vĩnh Quốc. Tào Vĩnh Quốc lại là người của Lô Uyên Nguyên. Hạ Tưởng còn có quan hệ rất gần với Trần Phong, Trần Phong lại là người của Phó bí thư Lộ, tất cả tất cả dần dần đã hình thành những ý nghĩ ở trong đầu Cao Thành Tùng - nhất định là Tống Triêu Độ ở phía sau làm ra mọi chuyện, chắc chắn là y.

Lại là Hạ Tưởng, lần trước Ngô gia muốn xử lý hắn, khiến hắn may mắn thoát khỏi, hắn không biết hối cải, còn giúp Tống Triêu Độ làm việc, đúng là không biết tốt xấu! Cao Thành Tùng nghĩ thông suốt các khâu rồi đập mạnh bàn:

- Các người hãy chờ xem!

Mọi người đều giật mình, đường đường là Bí thư Tỉnh ủy không cần phải ở hội nghị thường vụ nói năng độc ác như vậy chứ?

Cao Thành Tùng ý thức được mình thất thố, mới nhớ tới hiện tại đang thảo luận đến vấn đề của Từ Đức Tuyền, lại đang muốn phát biểu một chút cái nhìn của mình, gây áp lực cho mọi người. Bỗng nhiên y lại nghĩ tới mấu chốt vấn đề. Người đứng phía sau Tống Triêu Độ mới lên đài ở Bắc Kinh. Tống Triêu Độ ở sau lưng bày ra tất cả mọi chuyện, cũng không phải chỉ có một mình y làm được như vậy, năng lực của y cũng không đủ để có thể gây nhiều sóng gió như vậy, chỉ sợ những việc y làm có vị ở Bắc Kinh đã ngầm đồng ý?

Chẳng lẽ là điềm báo động cho mình?

Cao Thành Tùng giật mình, rốt cuộc đã tỉnh táo lại và nhận thấy sắp xảy ra chuyện lớn, lập tức nghĩ đến việc Cao Kiến Viễn nói, mấy ngày nay đang trao đổi cùng Hạ Tưởng về việc bất động sản Lĩnh Tiên sắp bị sang tay. Nó muốn kiếm một số tiền lớn, hơn nữa nó đã đem tiền chuyển ra nước ngoài lại mang trở về, tự dưng toàn thân Cao Thành Tùng mồ hồi toát lạnh. Không xong rồi, dính bẫy của Hạ Tưởng rồi! Hắn muốn thừa cơ ngăn chặn Kiến Viễn, chỉ cần không chuyển tiền ra nước ngoài, Kiến Viễn có xuất ngoại cũng vô dụng, không có tiền làm sao ra nước ngoài sống được?

Không được, phải lập tức nhắc nhở Kiến Viễn, không thể để Hạ Tưởng quấy rối, Hạ Tưởng căn bản không phải người tốt, hắn không phải muốn giúp Kiến Viễn, mà muốn hại chết nó! Phải bảo Kiến Viễn mau chóng ra nước ngoài, không thể ở lại trong nước, chỉ sợ trong nước có biến.

An nguy của Cao Kiến Viễn mới quan trọng, chứ sinh tử của Từ Đức Tuyền căn bản không quan trọng gì. Cao Thành Tùng đứng dậy, nói:

- Nếu chứng cứ vô cùng xác thực, thì nhất định sẽ điều tra nghiêm túc, tuyệt đối không nhân nhượng, mặc kệ là liên quan đến ai, đều không thể tha thứ được, cuộc họp kết thúc.

Nói xong, ném ánh mắt xuống phía mọi người, nghênh ngang mà đi.

Vẻ mặt mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không rõ tại sao trong khoảng thời gian ngắn mà Bí thư Cao đột nhiên thay đổi thái độ như vậy? Hơn nữa nhìn dáng vẻ vội vàng, hiển nhiên có chuyện gì đó quan trọng hơn cần phải xử lý?

Còn có chuyện gì mà quan trọng hơn cả hội nghị thường vụ?

Nhưng cho dù thế nào, cũng đã thông qua việc lập hồ sơ vụ án xét xử Từ Đức Tuyền, Hình Đoan Đài thở phào nhẹ nhõm, lơ đãng liếc mắt một cái nhìn Mã Vạn Chính, hai người ngấm ngầm hiểu ý nhau cười tươi.

Cao Thành Tùng sau khi rời khỏi hội nghị thường vụ, nhanh chóng trở về văn phòng mình, lập tức gọi điện thoại cho Cao Kiến Viễn.

- Kiến Viễn, con đang ở đâu? Con nghe bố nói, lập tức đem hết tiền chuyển ra nước ngoài, không được chậm trễ một phút nào cả, tình hình khả năng có biến, vô cùng cấp bách rồi. Sau khi chuyển tiền đi, con lập tức ra nước ngoài ngay, bây giờ mau chóng làm thủ tục đi nước ngoài đi!

Kiến Viễn không rõ đã xảy ra chuyện gì, y thấy khả năng cầm được rất nhiều tiền, cơ hội tốt đang ở trước mắt như vậy sao mà bỏ cho được, liền hỏi:

- Bố à, có chuyện gì mà cấp bách như vậy? con kinh doanh sắp đàm phán thành công rồi, không thể thất bại trong gang tấc như vậy được.

- Đàm phán? Nói chuyện gì về kinh doanh cơ, con bị lừa rồi. Bị Hạ Tưởng lừa! Người ở sau lưng đánh lén bố là Tống Triêu Độ, mà Hạ Tưởng chính là người bên cạnh hắn!

Cao Thành Tùng nóng nảy, hận không thể ngay lập tức đến trước mặt Cao Kiến Viễn đuổi nó đi, tận mắt nhìn thấy nó ngồi trên máy bay.

Lần đầu tiên Cao Kiến Viễn nghe thấy giọng bố nhớn nhác, trong lòng thấy kinh ngạc, biết bố đang luống cuống, y khuyên nhủ, an ủi Cao Thành Tùng:

- Bố đừng vội, có chuyện gì cứ từ từ nói, chuyện chưa chắc đã giống như bố nghĩ. Nói gì chứ nếu chỉ dựa vào chỉ số thông minh của Hạ Tưởng mà muốn gạt con cũng đâu có dễ dàng như vậy. Hay chỉ là dựa vào vẻ ngoài háo sắc của hắn? hắn chỉ mơ mộng thôi! Hắn kỳ thật không phải giúp con, mà là bởi vì coi trọng Nghiêm Tiểu Thì, muốn thừa cơ tiếp cận và có được Nghiêm Tiểu Thì, nói không chừng, hai người đã có quan hệ mờ ám, ở trước mặt con cũng cứ mắt đi mày lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.