Quan Thần

Chương 947: Tay tối tay sáng: Thất bại




Tóm lại năm nay hội nghị Hội đồng nhân dân giống như một trận bão tuyết bất ngờ đổ xuống, lời đồn theo gió bay, càng có nhiều vấn đề cho người ta nghị luận. Các đoàn đại biểu đều nằm trong ban lãnh đạo Đảng và chính quyền quan trọng ở quận huyện, sự thiên hướng trong lập trường chính trị của họ, có liên quan trực tiếp đến Thị trưởng Hạ và Bí thư Trần, trong mắt lãnh đạo các quận huyện, ai càng có danh tiếng thì tiếng nói của người đó càng có uy lực hơn!

Hội nghị Hội đồng nhân dân vừa kết thúc, Thị trưởng Hạ liền quay về phòng làm việc của Thị trưởng, đóng cửa không ra ngoài, cũng không biết là đang bận việc gì. Bí thư Trần cũng đang ở bệnh viện bất chợt tỉnh lại, nhìn thấy Bì Bất Hưu, Bùi Nhất Phong, Từ Hâm. Hứa Phàm Hoa vội vã gọi điện thoại về tỉnh, nghĩ trước tiên phải san bằng đường đi, cuối cùng đỡ phải chịu tiếng xấu thay cho người khác, vết ô quá lớn thì dễ bị cưỡi cổ, muốn ngóc đầu lên e cũng rất khó khăn.

Buổi tối Thường Hào mời phóng viên Nguyên Dã đến ăn cơm, trong bữa tiệc, khi phóng viên đã uống đến mức bảy tám phần say, y rất nhiệt tình cùng chụp ảnh chung với phóng viên Nguyên Dã, hơn nữa còn để cho người ta chụp một lúc hơn 10 tấm. Nguyên Dã cứ nghĩ rằng Thường Hào trân trọng cất nhắc y, cho nên cũng nhiệt tình phối hợp cùng, không những thế mà còn cao hứng như hoa nở, do không biết còn bảo thợ chụp ảnh chụp rõ những phụ tùng hàng hiệu trên người y như: quần áo, đồng hồ và giày. Nhẩm tính sơ sơ cũng đã gần cả trăm ngàn nhân dân tệ...

Hai ngày sau, Nguyên Dã chưa nhận được thù lao mình muốn để rời khỏi thành phố Thiên Trạch, đồng thời còn ghi thù hận trong lòng với Thường Hào, thề về sau mà có cơ hội, nhất định sẽ trả lại. Thường Hào cũng thật không ngờ, Nguyên Dã sau này quả nhiên quay lại thật còn khiến y bị đo ván.

Nguyên Dã vừa mới bước chân đi, Bí thư Trần sau khi khỏi bệnh cũng vội vã xuất viện. Vừa ra viện, ngay lập tức đã lấy quyền uy của Bí thư, tuyên bố tổ chức hội nghị công việc bí thư, thảo luận giải quyết hậu quả.

Tất cả mọi người đều biết, thời cơ so đo cao thấp đã đến gần rồi…

Trong khoảng thời gian Trần Khiết Văn nằm viện, Hạ Tưởng cũng có đến thăm một lần, lúc ấy không có người ngoài, hai người nói chuyện phiếm với nhau về việc làm cách nào có thể truy cứu trách nhiệm của những người liên quan.

Thái độ của Trần Khiết Văn là, Hứa Phàm Hoa phải làm bản kiểm điểm trước Thành ủy, tổ chức một cuộc kiểm tra sâu rộng. Người chịu trách nhiệm chính trong vụ tai nạn giao thông chính là Điền Tinh Vận, Nhưng Điền Tinh Vận bị gãy mất một chân, tạm thời bị khai trừ công chức. Bí thư Huyện ủy huyện Bào Mã Biện Hữu Thủy, Chủ tịch huyện Trương Hoà Hưng bị xử phạt cảnh cáo, về phần Phạm Minh Vĩ lại không được nhắc đến, gã quay về huyện Bào Mã quản hạt, Thành ủy không tiện trực tiếp đưa ra ý kiến.

Lấy ý tưởng của Trần Khiết Văn, quyết định của cô đưa ra cũng nhượng bộ y rất nhiều. Đó là kết quả từ cuộc thảo luận của Bì Bất Hưu, Bùi Nhất Phong và Từ Hâm, cũng chính là Hạ Tưởng muốn nhân sự kiện này uy hiếp đến Tỉnh ủy, nên bất đắc dĩ tỏ ra thỏa hiệp. Bởi vì phía Trần Khiết Văn, Thành ủy đã đưa ra quyết định trên, một khi công bố sẽ đưa danh vọng của cô lên cao vút, là do cô chữa lợn lành thành lợn què, cuối cùng bản thân phải lo thu dọn tàn cục, chẳng khác nào gậy ông đập lưng ông.

Nhất là đối với sự xử phạt của Biện Hữu Thủy và Trương Hữu Hưng, khiến không ít người bất mãn, sau này còn ai một lòng cống hiến với cô? Đối với người ngoài, cô đã để lại ấn tượng là kẻ ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván.

Nhưng Hạ Tưởng lại không đồng ý!

Đối với ý kiến xử trí Biện Hữu Thuỷ và Trương Hoà Hưng, Hạ Tưởng không có phát biểu bất kỳ ý kiến gì, nhưng đối với hình phạt của Hứa Phàm Hoa và Điền Tinh Vận —— hai người đều là những kẻ chịu tội thay, hắn biết rõ, tuy nhiên chỉ có thể xem Điền Tinh Vận gặp chút trục trặc mà thôi —— bởi vì hắn cho rằng phạt quá nhẹ, nên hắn đề ra muốn đem vấn đề của Hứa Phàm Hoa báo cáo lên Tỉnh ủy, và còn muốn một lần nữa điều chỉnh sự phân công Phó thị trưởng trong nội bộ ở Ủy ban nhân dân thành phố, đem toàn bộ quyền quản lý của Hứa Phàm Hoa giao cho Dương Kiếm và Lý Hiểu Mẫn.

Trần Khiết Văn kiên quyết không đồng ý, hơn nữa giọng điệu cứng rắn, mạnh mẽ, thậm chí đứng ra tuyên bố không sợ Hạ Tưởng đem sự việc báo cáo lên Tỉnh ủy, cuối cùng hai người đều không vui mà bỏ đi.

Sau khi Hạ Tưởng từ bệnh viện trở về, lập tức điều chỉnh nhiệm vụ của Hứa Phàm Hoa, phân công việc quản lý phòng phúc lợi, viện dưỡng lão giao của y cho Dương Kiếm, đồng thời yêu cầu Dương Kiếm cần phải làm tốt công việc ở phòng phúc lợi và trạm thu nhận, ngăn chặn phát sinh sự việc thu dọn hiện trường.

Hứa Phàm Hoa không phục, cũng không biết như thế nào, đột nhiên có sức lực, theo lý lẽ mà dành bằng được, không chịu buông tay. Thị trưởng Hạ nổi giận, trực tiếp quyết cưỡng ép thông qua quyết định:

- Điều chỉnh toàn bộ bộ máy lãnh đạo chính quyền, nếu như cảm thấy quá trình phân công công tác của tôi có chỗ nào không hợp lý, các đồng chí có thể phản ánh tình hình lên cấp trên.

Nói như vậy, sự điều chỉnh công việc bên trong bộ máy chính quyền có thể lớn hay nhỏ, nhưng bình thường đều sẽ trưng cầu ý kiến Bí thư, biểu thị sự tôn trọng quyền hành của Bí thư. Hạ Tưởng lần đầu tiên trong hội nghị chính quyền tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ như vậy, khiến cho Hứa Phàm Hoa sượng mặt, bất mãn vô cùng.

Hạ Tưởng là Thị trưởng, không sai, nhưng hắn cũng là Phó thị trưởng Ủy viên thường vụ, cho dù Thị trưởng Hạ hạn chế y, cũng không cần bóp cổ y trong quá trình công tác, cũng không thể bắt y phải làm thế này thế nọ. Đừng nói ép y phải từ chức, ngay cả quyền xử phạt y cũng không có huống chi Hứa Phàm Hoa cũng có hậu thuẫn vững chắc, vậy thì việc gì y phải sợ Hạ Tưởng, hơn nữa hiện tại Tống Triêu Độ hậu đài của Hạ Tưởng đang ốc còn không mang nổi mình ốc, nói không chừng còn có thể bị điều khỏi tỉnh Yến, Hạ Tưởng ở Tỉnh ủy mà không có Tống Triêu Độ làm chỗ dựa, cho dù hắn có kiên cường mấy cũng khó mà trụ nổi.

Hứa Phàm Hoa tự nhận thấy đây là thời cơ hiếm có, hơn nữa sau khi lại nghe được cuộc nói chuyện có kết cục không mấy vui vẻ của Thị trưởng Hạ và Bí thư Trần, y càng chắc chắn rằng Hạ Tưởng không thể khống chế được y.

Hạ Tưởng hoàn toàn không để ý tới sự ngông cuồng của kẻ tiểu nhân đắc ý như Hứa Phàm Hoa, cứ theo lẽ thường cưỡng ép thông qua điều chỉnh, và chỉ thị Tôn Hiện Vĩ lấy danh nghĩa bất động sản Thiên An đến Ủy ban nhân dân thành phố quyên góp 3 triệu nhân dân tệ vào phòng phúc lợi và trạm thu nhận tỉnh, trở thành công dân ưu tú của Ủy ban nhân dân thành phố, lại nhân cơ hội này đưa danh tiếng bất động sản Thiên An lan rộng khắp thành phố Thiên Trạch, trở thành bàn đạp cho ngành bất động sản tiến quân vào đầu tư tại thành phố Thiên Trạch.

Tôn Hiện Vĩ lại cho rằng 3 triệu nhân dân tệ có chút khó khăn, sau khi đã khảo sát thực địa phòng phúc lợi và trạm thu nhận tỉnh, quyết định xuất ra 3 triệu tệ vì phòng phúc lợi và trạm thu nhận tỉnh xây dựng thêm trăm gian phòng, lại xuất ra 2 triệu tệ mua các vật dụng phục vụ cho các tiện ích trong cuộc sống. Hạ Tưởng còn buồn bực Tôn Hiện Vĩ bỗng chốc sao lại có tầm nhìn xa như vậy, biết cách đầu tư vào tài sản vô hình, một câu nói của Tôn Hiện Vĩ lại khiến hắn không biết nên khóc hay cười:

- Lãnh đạo, tôi tốn 5 triệu nhân dân tệ một là rải đường với mục đích đưa thị trường bất động sản Giang Sơn tiến quân vào thành phố Thiên Trạch, thứ hai là để ủng hộ công tác của anh, cuối cùng còn có chút tâm ý, thời điểm giới truyền thông đưa tin, nhất định sẽ khiến Kim Nhan Chiếu và Lan Mẫn Mẫn đồng thời đến phỏng vấn tôi, như vậy tôi cũng đủ thoả mãn chút hư vinh của người đàn ông.

...

Phòng Bí thư sớm lên kế hoạch cho buổi dự họp là 3 giờ chiều, nhưng lại cử hành muộn, đến 4 giờ mới bắt đầu, khi mọi người đã có mặt đông đủ thì phát hiện Thị trưởng Hạ đã an vị tại vị trí đối diện với Bí thư Trần, vẻ mặt như cười như không, trong lòng tất cả mọi người chợt buồn bực, chẳng lẽ nói, Thị trưởng Hạ và bí thư Trần đã tìm được ý kiến chung?

Người đến tham dự buổi hội nghị còn có Ngô Minh Nghị, Bì Bất Hưu, Bùi Nhất Phong và Trần Thiên Vũ.

Ngay từ khi hội nghị vừa bắt đầu, Trần Khiết Văn lên tiếng, khiến cho tất cả cảm nhận được sự kịch tính trong buổi họp hôm nay...

- Các đồng chí, có một loạt sự viêc vừa mới xảy ra gần đây, khiến tôi đau lòng mà không biết phải làm sao, sự việc kiến nghị lâm thời, tuy rằng rất sơ sài, nhưng đều thể hiện chức trách của đại biểu Hội đồng nhân dân, chúng ta luôn không tiện nói cách tổ chức không đúng, có đúng không? Sự cố thu dọn hiện trường quả thật làm cho người ta đau lòng, nhưng mỗi một thành phố hàng năm đều như thế, đã là quy định bất thành văn, nên không thể bàn cãi tiếp thêm được nữa, nhưng cũng là quy định được hình thành theo quy ước không thể phủ nhận. Không xảy ra sự cố tức mọi thứ đều tốt, mà khi xảy ra chuyện, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo. Tôi cũng đã nói chuyện với Chủ tịch tỉnh Đàm qua điện thoại, tinh thần chỉ thị của Chủ tịch tỉnh Đàm là, nguyên tắc là phải trị bệnh cứu người, đừng ép họ bước vào con đường chết. Cho nên, tôi đề nghị, đối với vấn đề kiến nghị tạm thời, không cần nghiên cứu sâu, nhưng bởi vì đoàn đại biểu huyện Phi Mã công nhiên đánh nhau với lãnh đạo thành phố trước công chúng, do tính chất nghiêm trọng của vụ việc, cần phải xử phạt cảnh cáo.

Đàm Quốc Thụy là Phó chủ tịch tỉnh, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, nghe nói là hậu đài của Hứa Phàm Hoa, cũng là hậu thuẫn của Đổng Hiểu Minh. Nếu quả thật Tống Triêu Độ điều khỏi tỉnh Yến, nếu Phó chủ tịch thường trực tỉnh Cao Tấn Chu tiếp nhận chức Chủ tịch tỉnh, Đàm Quốc Thụy có hy vọng đảm đương chức vụ Phó chủ tịch thường trực tỉnh.

Hả? Trần Thiên Vũ và Ngô Minh Nghị liếc nhau, trong lòng kinh ngạc, Bí thư Trần đột nhiên thay đổi lập trường, giơ tay rất cao, khi sự việc đến trước mắt thì lại nhẹ nhàng buông xuống, hơn nữa trước kia lập trường rất rõ ràng mềm dẻo giờ đã trở nên cứng rắn, mạnh mẽ.

Đã xảy ra biến cố gì? Ngô Minh Nghị nghĩ lại, trừ khi có liên quan đến những chuyện đang xảy ra gần đây, ở trong tỉnh nghe đồn có quan hệ trực tiếp tới việc Chủ tịch tỉnh Tống sắp sửa rời khỏi tỉnh Yến?

Hạ Tưởng vẫn ngồi yên bất động, dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

Bì Bất Hưu và Bùi Nhất Phong liếc nhau, ánh mắt dò xét.

- Thu dọn hiện trường, vụ tai nạn xe xảy ra đã làm tổng cộng 35 người tử vong, 15 người bị thương, bản thân tôi cũng lấy làm thương tiếc và chia buồn đến các gia đình có người gặp nạn. Nỗi đau nhớ đời này, thiết nghĩ cần phải truy cứu trách nhiệm của những người có liên quan, Phó cục trưởng Công an thành phố Điền Tinh Vận quy định vi phạm trong lúc lái xe, giữa đường đùa giỡn nữ tài xế, khiến cho xe bất ngờ mất lái, ông ta phải chịu toàn bộ trách nhiệm vụ việc này. Công tác thu dọn hiện trường của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố làm mỗi năm, hàng năm hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi, năm nay lại xảy ra vụ việc đáng tiếc này, tuy rằng luôn nghiêm khắc giáo huấn, nhưng cũng khó tránh khỏi xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, cũng không thể vì chuyện này mà chối bỏ tất cả các cố gắng chúng ta đã đạt được trước kia, ý kiến của tôi là, khai trừ Đảng viên và công chức của đồng chí Điền Tinh Vận.

Làm vậy cũng đúng? Trần Thiên Vũ thiếu chút nữa giận quá hoá cười, chỉ vì một trò đùa với nữ tài xế trên đường rất qua loa mà đã che giấu được một sự cố rất lớn, Bí thư Trần thật đúng là có trí tuệ chính trị, thủ đoạn dối trên lừa dưới quả nhiên cao minh, làm cho người ta khâm phục được ngay.

Ông ta nhìn về phía Hạ Tưởng, Thị trưởng Hạ giữ nguyên cái bộ dạng ngồi chờ diễn tuồng, hoàn toàn không phẫn nộ lại càng không bối rối, ngón tay còn nhẹ nhàng đặt trên tay vịn, thêm chút thản nhiên tự đắc.

Thị trưởng Hạ thật đã đồng ý thỏa hiệp rồi sao? Trần Thiên Vũ không dám tin, Ngô Minh Nghị tỏ ra hoài nghi cái khả năng thay đổi lập trường của Hạ Tưởng.

Theo sau, sự lên tiếng của Hạ Tưởng đã bác bỏ sự suy đoán của Ngô Minh Nghị. Thị trưởng Hạ vẫn kiên trì theo chủ trương truy cứu trách nhiệm của người có liên quan, đối với đoàn đại biểu không có quá nhiều sự chỉ trích, nhưng lại luôn tỏ vẻ khinh thường trước quyết định xử trí vụ tai nạn xe, ngoài việc yêu cầu thẳng tay nghiêm trị Điền Tinh Vận, còn muốn truy cứu trách nhiệm của Hứa Phàm Hoa.

Đây cũng là lần đầu tiên Thị trưởng Hạ chỉ trích thẳng vào một Phó thị trưởng, lần đầu tiên nêu rõ danh tính một Ủy viên thường vụ chỉ ra điểm bất mãn.

- Tôi đã điều chỉnh công tác của đồng chí Phàm Hoa ở trong chính quyền, theo tôi đồng chí ấy không còn thích hợp với công việc quản lý bộ phận quan trọng, trước mắt giao vị trí quản lý phòng phúc lợi và trạm thu nhận này giao cho đồng chí Dương Kiếm, sau đó căn cứ vào tình huống cụ thể, sẽ lần lượt đem một số công việc trong phân công quản lý của đồng chí giao cho các Phó thị trưởng khác…

Sự cứng rắn trong thái độ của Hạ Tưởng nằm ngoài dự kiến của mọi người, đều cho rằng cho dù Thị trưởng Hạ có ý kiến với Hứa Phàm Hoa, cũng nên đợi Thành ủy có quyết định, nói rõ hơn thì, đợi sau khi Tỉnh ủy có quyết định rồi hãy điều chỉnh phân công công tác của Hứa Phàm Hoa cũng chưa muộn, không ngờ tiền trảm hậu tấu, hoàn toàn không để ý đến thái độ của Trần Khiết Văn, xem ra Thị trưởng Hạ muốn lập tức đưa người có liên quan đến vụ tai nạn xe ra gánh trách nhiệm.

Điều chỉnh sự phân bổ công tác trong bộ máy chính quyền là quyền lực trong phạm vi của Thị trưởng, nhưng Hứa Phàm Hoa dù sao cũng là Ủy viên thường vụ, điều chỉnh công tác của hắn cần phải trưng cầu ý kiến Thành ủy trước, nói cách khác, dù xảy ra chuyện gì cũng cần phải thông báo với Trần Khiết Văn. Việc trao đổi với Bí thư Thành ủy không tốt, là miệt thị quyền uy của người đứng đầu.

- Thị trưởng Hạ, không cần phải độc đoán như vậy.

Trần Khiết Văn không kìm nổi tức giận.

- Tôi không đồng ý chuyện cậu tùy ý điều chỉnh phân bổ công tác của đồng chí Hứa Phàm Hoa.

Nhân vật số một đã lên tiếng rất dứt khoát là không đồng ý, với một thái độ rất nghiêm túc.

- Bí thư Trần không đồng ý có thể phản ánh lại với Tỉnh ủy, phân công bên trong bộ máy chính quyền, tôi cũng có quyền suy xét.

Hạ Tưởng bình thản nói, đối với sự thay đổi chủ ý thất thường của Trần Khiết Văn hắn xem như cũng đã rõ từ lâu, chỉ vì nghe được tin đồn của Tống Triêu Độ điều động gia tăng, liền thay đổi cách nói lúc trước, nghĩ rằng đã bị lừa? 35 người chết, 35 sinh mạng còn sống đổi không nổi một lương tri của bọn quan liêu đã bị quan trường nhuộm đen hoàn toàn, hắn hoàn toàn thất vọng về Trần Khiết Văn rồi.

Muốn đấu tranh, thì phải đấu tranh đến cùng. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.c.o.m

Trần Khiết Văn rất nhanh đứng lên, tức đỏ cả mặt:

- Cậu...

Cô chưa từng có gặp qua một Thị trưởng mạnh mẽ như thế, hoàn toàn không phối hợp với cô trong công việc thì thôi, còn tỏ ra thái độ cứng rắn, mạnh mẽ tùy tiện bố trí công việc cho một Phó thị trưởng, hoàn toàn không thèm để ý đến quyền uy của Bí thư Thành ủy của cô, cuối cùng thì ai mới là người có quyền lực nhất ở đây?

Nói "Cậu" rất lâu, Trần Khiết Văn tức giận quá nói không ra lời, cuối cùng chỉ cười lạnh một tiếng rồi ngồi xuống:

- Trước mắt cứ quyết định như vậy đi, Bí thư huyện ủy Bào Mã Biện Hữu Thủy và Chủ tịch huyện Trương Hoà Hưng, quyết định xử phạt cảnh cáo. Phó cục trưởng cục Công an thành phố Điền Tinh Vận, bị khai trừ Đảng viên và công chức. Sự việc không lớn, không cần phải trình đơn lên hội nghị thường vụ, tan họp.

Chẳng khác nào là Bí thư không cho người khác có được cơ hội phát biểu, trực tiếp giải tán cuộc họp. Trần Khiết Văn vênh váo hung hăng, tỏ rõ quyền uy và sự hống hách của người đứng đầu.

Hạ Tưởng cũng không nói gì nữa, ngược lại mỉm cười cười:

- Nếu Bí thư Trần đã nói vậy thì, tôi cũng không có ý kiến gì nữa. người có đức mà không có vị, chẳng khác nào có vị mà không có chính, không những hại người, mà cuối cùng còn chuốc vạ vào thân.

Hai ngày sau, sau khi kết quả xử phạt được công bố, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, Bí thư vẫn là lớn nhất, Thị trưởng dù có đội trời, dù có thủ đoạn, nhưng mấu chốt vấn đề còn phải được Bí thư đưa ra quyết định, đó chính là chỗ hạn chế.

Đừng thấy Thị trưởng Hạ vừa cứu người lại có thể lay động được lòng người, nhưng sau khi Bí thư Trần yên ổn nằm ngủ say trong bệnh viện, lúc quay trở lại Thành ủy vẫn nắm quyền điều hành lớn nhất như trước kia, hoàn toàn đánh dấu chấm hết cho tất cả những gì Thị trưởng Hạ tốn công tốn sức mới đạt được, vẫn như cũ xuôi dòng theo ý nghĩ của cô, Thị trưởng Hạ ngoại trừ việc đùa cợt với Hứa Phàm Hoa trong bộ máy chính quyền ra, thì không làm được gì nữa. Điền Tinh Vận đã bị khai trừ Đảng viên và công chức, nhưng y đã tàn phế rồi, khẳng định cũng không đảm đương nổi cái chức Phó cục trưởng, làm một kẻ chịu tội thay khẳng định lợi ích trong bóng tối cũng không ít đi, cũng đáng rồi.

Chỉ có điều Thị trưởng Hạ vì ai mà phải vất vả hành sự như vậy? Không đáng, thực sự không đáng. Rất nhiều người cảm thấy không đáng thay cho Thị trưởng Hạ, nhưng cũng có người rất vui khi nhìn thấy người gặp đại hoạ, Thành ủy Thiên Trạch đã hình thành một sân khấu lớn, Bí thư và Thị trưởng, phút chốc gió đông muốn dập tắt gió tây, phút chốc gió tây muốn áp đảo gió đông, một vở kịch rất hay, rất cuốn hút.

Sự việc dường như đã lắng xuống, một tuần trôi qua, không thấy Thị trưởng Hạ có bất kỳ động tĩnh gì, chỉ thấy hắn bắt tay vào bố trí công tác các hạng mục thu hút vốn đầu tư, đầu tiên là tiếp đãi các nhà đầu tư đến từ thành phố Yến vào khai thác và phát triển bất động sản Thiên An, trở thành một nhà bất động sản từ bên ngoài vào đầu tiên, bất động sản Thiên An đầu tư 3 trăm triệu nhân dân tệ và lấy 300 mẫu đất dùng để đầu tư các hạng mục bất động sản ở thành phố mới Kinh Bắc. Đồng thời tuyên bố, bất động sản Thiên An quyên góp số tiền 5 triệu nhân dân tệ để xây dựng thêm cơ sở hạ tầng cho phòng phúc lợi và trạm thu nhận của thành phố Thiên Trạch.

Thị trưởng Hạ nhậm chức không lâu lại thu được nguồn vốn đầu tư 3 trăm triệu, một lần nữa gây chấn động, trong thành ủy Thiên Trạch, giọng điệu của mọi người đều chua chát mỗi khi nhắc tới Thị trưởng Hạ, thế nhưng ai ai cũng vừa khâm phục lại ghen tị, nhưng Hạ Tưởng là Thị trưởng, không phải Phó thị trưởng, ngoại trừ Trần Khiết Văn ra, những người khác ghen tị cũng ghen tị vô ích, thành quả thu được chỉ có mình Thị trưởng.

Nếu Thị trưởng biết làm việc, sẽ ở rất nhiều trường hợp đem Bí thư Thành ủy nâng đến vị trí cao nhất, quy củ quan trường không thể phá hỏng, Hạ Tưởng cũng không phải kẻ keo kiệt, nên khi quyết định đề bạc Trần Khiết Văn cũng đề xuất lên Bí thư Trần xem cần làm như thế nào, dù sao theo giới bên ngoài mà nói, Thành ủy Thiên Trạch vẫn là một bộ máy lãnh đạo đoàn kết, hoà hợp êm thấm.

Theo sau phát súng đầu tiên mà bất động sản Thiên An khai hỏa đầu tư vào thành phố mới Kinh Bắc, ban đầu nhà đầu tư không coi trọng các hạng mục của thành phố mới Kinh Bắc, bây giờ đột nhiên lại thay đổi thái độ hoàn toàn, các nhà đầu tư khai phá đến tư vấn liên tục không ngừng, lượng khách ngược xuôi Bắc Kinh và thành phố Yến tấp nập, văn phòng thu hút đầu tư lúc trước vắng vẻ nay luôn trong tình trạng quá tải, lúc nào cũng là bộ phận náo nhiệt nhất, thu hút sự chú ý của dư luận nhất.

Khiến cho Trần Khiết Văn cũng được mở rộng tầm mắt, không khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ Thị trưởng Hạ quả thật là thần cứu trợ, có thể kéo đến 50 trăm triệu nguồn vốn đầu tư lớn đó cho thành phố Thiên Trạch vốn đang nghèo nàn lạc hậu này sao? Nếu thực sự 50 trăm triệu nguồn vốn đầu tư được sử dụng đúng mục đích, thì dù cô có ở Thành ủy phô trương thanh thế cũng không sánh được với ích lợi thực tế, Thị trưởng Hạ chẳng những có khả năng chèn ép cô về phần danh vọng mà còn có thể lôi kéo nhiều thêm phân nửa số Ủy viên thường vụ, xứng đáng cái tên đệ nhất của thành ủy Thiên Trạch!