Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ)

Chương 84: Minh Hàng trấn




‘’Được rồi, chúng ta nên chuẩn bị một chút vật dụng cần thiết.’’

Lâm Phong cũng quyết định thử một lần.

Vật dụng cần thiết không nhiều, là những thứ như thức ăn, đồ uống và một số vật phẩm đặc biệt đề phòng những tình huống khác nhau.

Đối với cửa hàng của Hệ Thống, không khó tìm những thứ như vậy, nhưng bọn họ phải chuẩn bị trước để có thể ứng phó những sự việc bất ngờ không lường được.

Địa điểm của Tàng Bảo Đồ là ở Minh Hàng sâm lâm, nhóm người Lâm Phong đi dọc theo biên giới của Bảo Trụ vương đình khoảng bốn ngày là có thể đến nơi.

Cách thời gian mở ra kho tàng là một ngày, đủ để tìm kiếm một ít tin tức hữu dụng.

‘’Nguyệt Linh, có lẽ chúng ta nên đi tìm bạn của cô trước khi vào trong thăm dò kho tàng này.’’

Dọc đường đi, Lâm Phong nói với Nguyệt Linh.

‘’Không cần, không cần, chúng ta sẽ gặp được bọn họ sớm thôi.’’

Nguyệt Linh trả lời một cách chắc chắn. Dường như cô biết được một ít gì đó, Lâm Phong cũng không hỏi đến vấn đề này nữa.

‘’Ta nghe nói Giáo Hoàng gọi ra cả một cái đảo to lớn mà nó còn lơ lững trên không nữa phải không?’’

Nguyệt Linh hiếu kỳ hỏi Không Tinh.

‘’Không sai, nó không những to lớn mà còn có sức phòng ngự kinh người, cho dù tất cả cường giả của Giáo Đình đồng thời tấn công cũng không thể nào phá nổi nó.’’ Không Tinh gật đầu nói một câu thán phục.

‘’Thật là đáng tiếc, ta không được tận mắt nhìn thấy Giáo Hoàng gọi ra một cái đảo như vậy, chắc hẳn cảnh tượng kia rất là đồ sộ.’’

‘’Chúng ta đi nhanh chuyến này, sau đó sớm trở lại Giáo Hoàng, chắc hẳn khung cảnh nhìn từ trên đảo xuống thật rất đẹp đi.’’

‘’Đúng là rất đẹp.’’ Băng Tu gật đầu.

‘’Phải nói là tuyệt đẹp.’’ Hư Minh muốn chứng minh sự tồn tại của mình.



Quản lí một khu vực rộng lớn như Kinh Hồng quốc làm cho Kinh Nhân Đức rất mệt mỏi, nhưng mỗi khi hắn nhìn thấy số điểm cống hiến của mình tăng lên thì sự mệt mỏi kia đều tan biến thành mây khói.

‘’Giáo Hoàng gọi ra tòa Phù Không Đảo kia tên là Quang Minh Thánh Điện chắc hẳn tiêu tốn rất nhiều điểm cống hiến đi.’’

Nghĩ đến cái đảo to lớn kia, Nhân Đức không khỏi cảm khái một tiếng, quả thật là Giáo Hoàng mới là người giàu nhất a!

Nghĩ đến những người anh trai, em họ của hắn đã đến các thế lực mạnh hơn để làm đệ tử, Nhân Đức không khỏi tiếc nuối, nếu bọn họ ở đây, gia nhập vào Giáo Đình và trợ giúp hắn quản lí vương quốc thì có phải hơn không?

Nhiều ngày qua, dưới sự tích cực của Nhân Đức, việc làm cho Giáo Đình lớn mạnh ở Kinh Hồng quốc cực kỳ nhanh chóng, nhiều người đã trở thành Tín Đồ của Quang Minh Chi Thần, làm cho điểm cống hiến của Kinh Nhân Đức tăng lên một cách không ngừng nghỉ.

Kinh Nhân Đức kiểm tra, biết được muốn mua Hồng Liên đã nở từ trong cửa hàng phải tốn đến 200 vạn điểm cống hiến, điều này làm cho hắn cực kỳ đau đầu, phải biết rằng, Kết Đan đan dược chỉ tốn có nhiêu đó thôi.

Cũng may, số lượng Tín Đồ tăng lên, điểm cống hiến của hắn đã tích lũy gần đầy đủ để mua Hồng Liên.

Dù sao việc này rất quan trọng, nhất là Hồng Liên chỉ là cầu nối câu thông Nghiệp Hỏa bên trong hắn, để hắn từ từ chưởng khống và sử dụng nó, khi đó Kinh Nhân Đức sẽ mạnh hơn hiện tại nhiều lần.

‘’Hồng Liên Nghiệp Hỏa, một trong thập bát đại hỏa khủng bố nhất thế gian, có thể lấy nghiệp chướng làm nhiên liệu, thiêu đốt kẻ địch, không ngờ ta lại sở hữu nó, nếu không phải xuất hiện Giáo Hoàng giúp to soi sáng con đường phía trước, thì lúc này, ta còn đang u mê.’’

‘’Đức nhi, con đang làm gì đó?’’

Bên ngoài truyền đến tiếng nói, Kinh Nhân Đức nhìn lại thấy một người phụ nữ trung niên, mặc cung trang cao quý và đẹp đẽ, hai mắt ẩn chứa ưu buồn khin nhìn thấy Kinh Nhân Đức.

‘’Không có chuyện gì thưa mẹ, con đang nghĩ đến một số việc liên quan đến quốc gia mà thôi.’’

Kinh Nhân Đức tiến lại gần rồi nói.

‘’Cha của con đưa hết quyền hạn cho con quản lí quốc gia này, cứ việc làm theo ý của con.’’

Nói đến đây, mẹ của Kinh Nhân Đức tên là Minh Như Ý không khỏi thở dài:

‘’Nếu không phải trời cao không có mắt, thì tình cảnh của con bây giờ đã không phải như vậy, quản lí một cái quốc gia nhỏ bé, mà là trở thành một viên minh châu sáng chói ở Yêu Nguyệt Tông.’’

Nhìn thấy Minh Như Ý có vẻ đau buồn, Kinh Nhân Đức cảm thấy trong lòng ấm áp, hắn không khỏi khuyên nhủ:

‘’Ở đây có gì không tốt, con có thể ở bên cạnh cha và mẹ, ở đây cũng không phải không có tương lai, con tin rằng, một ngày nào đó, Kinh Hồng quốc sẽ là một nơi mà mọi người ngưỡng mộ.’’

Cảm nhận được ý chí phấn đấu của Kinh Nhân Đức không phải là nói cho vui, Minh Như Ý gật đầu cười:

‘’Ta chờ ngày nhìn thấy được thành tựu như vậy, bây giờ ta không làm phiền con nữa.’’ Minh Như Ý nói xong rồi quay đầu rời đi.

Kinh Nhân Đức khom người nói: ‘’Cung tiễn mẹ.’’

Kinh Nhân Đức thu hồi ánh mắt, nhìn về phía điểm cống hiến của mình, con số bây giờ đã gần 100 vạn, chỉ cần vài ngày nữa thôi, hắn có thể bắt đầu hành trình mới của mình.



‘’Trời ạ, số lượng này quá lớn đi, phải nói là còn hơn cả tổ kiến nữa.’’

Băng Tu há mồm nhìn cảnh tượng trước mặt, ngay cả những người khác đều không tốt hơn bao nhiêu.

Bởi vì trước mặt họ là một cái dốc đứng, bên dưới là một cái trấn nhỏ gần với một khu rừng, bọn họ nhìn xuống từ trên cao, chỉ thấy đâu đâu cũng có những túp liều nhỏ, hay những pháp bảo to lớn, bên trong có người đi ra đi vào, còn có một chổ bày bán những vật phẩm nữa.

Đây là Minh Hàng trấn, nếu ngày bình thường, chỉ có những thợ săn hay ghé thăm bổ sung một ít vật liệu của mình, những từ khi tin tức của tàng bảo đồ được tung ra, số lượng người đến đây tăng đột biến, cho dù bọn họ không tham gia chuyến này, cũng có thể kết giao hay bán một số vật phẩm không dùng nữa, đây không khác gì một cái hội chợ.

Chỉ có đều, người ở đây, cả người bán và người mua đều là tu sĩ!

‘’Đây là lần đầu tiên ta thấy nhiều cường giả đến như vậy!’’ Không Tinh cảm khái một câu.

‘’Ta cũng vậy.’’ Hư Minh cười FC20y7TL khổ.

‘’Ta không khác các ngươi đâu.’’ Lâm Phong gật đầu đồng ý.

‘’Chúng ta sẽ đi xuống đó sao?’’ Nguyệt Linh hơi chần chờ, dù sao ở bên dưới, tất cả đều là nhân loại, nàng cảm thấy sợ hãi là điều đương nhiên.

‘’Không sao đâu, dưới thần thức của ta, ở đây chỉ có vài tên Kết Đan sơ kỳ, bọn họ không thể nào phát hiện cô là yêu được.’’ Lâm Phong nói một cách chắc chắn.

‘’Vậy thì tốt rồi.’’ Nguyệt Linh cười khẽ một cái, sau đó chuyển biến ba trăm sáu mươi độ, thân hình phóng một cái, như một tiểu hồ ly tinh nghịch bay xuống dóc núi cao.

‘’Này này, từ từ đã, đợi chúng ta nữa.’’ Lâm Phong hô to vài tiếng rồi phi thân theo.

Bọn người Không Tinh nhìn hai người đi trước, họ chỉ cười khẽ rồi sau đó đi theo một cách chậm rãi.

Người tuổi trẻ nha, là không thể thiếu được sức sống và tình yêu mạnh liệt!

Nghĩ đến đây, bọn họ cảm thấy mình thành thục hơn nhiều, và già trâu hơn nhiều!

‘’Bán nhân sâm ngàn năm đây, cắn một miếng là có thể trị bách độc, ngậm một lát có thể làm cho tu vi tiến nhanh, mại vô mại vô.’’

‘’Đây là Thiết Trùy Tinh Hồng, vũ khí mạnh mẽ nặng ngàn cân, một đập là có thể đánh cường giả Trúc Cơ thành thịt vụn, chỉ có hai ngàn linh thạch mà thôi.’’

‘’Đây là Minh Kính thảo, khi luyện đan chỉ cần cắn một miếng là có thể tăng lên xác xuất thành công ba phần, giá rất rẻ, chỉ cần năm ngàn linh thạch.’’

‘’Cái gì, năm ngàn linh thạch, sao ngươi không đi cướp cho nhanh?’’

‘’Một cái tiểu mao đầu như người thì biết gì, mau mau cút đi, nếu không bổn đại gia đập chết ngươi.’’

Khác hẳn với trí tưởng tượng của phàm nhân rằng tu sĩ là người thoát tu, cưỡi mây đi gió, không nhiễm bụi trần.

Ở đây, hàng ngàn tu sĩ tạo thành một nơi nhộn nhịp không khác gì với phàm nhân, tiếng la hét, tiếng reo hò, tiếng rao báo hòa trộn với nhau.

Lâm Phong cùng Nguyệt Linh đi dạo, Lâm Phong chỉ xem hàng rồi sử dụng điểm cống hiến điều tra thứ gì bí ẩn mà hắn nhìn không thấu, còn Nguyệt Linh thì hiếu kỳ đánh giá, và cầm lên tay tra xét.

‘’Đại thúc, cái này chỉ là một khối đá vụn mà thôi, không phải Địa Nham Thứ mà đại thúc nói a!’’ Nguyệt Linh cầm lên một cục đá bình thường rồi nói với ánh mắt khinh bỉ.

Tên đại thúc nhìn thấy có người nói ra hàng của hắn, mà còn nói lớn và khinh bỉ, hắn lập tức hét lên: ‘’Tên nhóc con mau đi chổ khác chơi, bằng nhãn lực của ngươi thì làm sao có thể nhìn thấu Địa Nham Thứ này?’’

Tựa hồ vị đại thúc này có kinh nghiệm dày dặn, một lời nói ra không uốn lưỡi hay ngừng lại chổ nào, quả thật là thuần thục đến cảnh giới đăng phong tạo cực.

Nguyệt Linh muốn phản bác, lại bị Lâm Phong kéo ra ngoài, cô chỉ trừng mắt với vị đại thúc kia.