Quang Thái Tử Đi Ngoại Tình

Chương 197: Máu mũi nước mắt cùng nhau bay trong phòng tắm (6)




Sau khi sửa sang lại biểu cảm, Đóa Đóa liền không để ý tới phù vân bên cạnh, chuyên tâm nghĩ tới “phong cảnh thôn quê”.

Sau đó, nàng nước mắt doanh tròng, phát hiện trong tưởng tượng chính là gương mặt yêu mị của Hoàng Phủ Dật, còn nữa… hắn không có mặc đồ.

“Đi ra ngoài đi ra ngoài!”

Ô ô, mau đem hình ảnh không thuần khiết trước mắt nàng biến mất đi!

Hoàng Phủ Dật bật cười nhìn bộ dạng nàng, kéo nàng, “Đóa Đóa, ta không nên dùng sức mạnh vậy.”

“. . . . . .” Một tia sét đánh xuống . . . . .

“Dùng sức mạnh, sức mạnh?”

“Cũng không phải dùng sức mạnh thật.” Hoàng Phủ Dật kiên quyết kéo nàng qua, hôn lên môi nàng, “Chỉ là không cần chờ nàng đồng ý liền trực tiếp tấn công.”

“Hắc, hắc hắc… Ta cảm thấy chủ ý này không tốt cho lắm, chàng vốn tính thế nào?”

“Vốn định dùng sắc đẹp mê hoặc, chậm rãi câu dẫn, cho nàng thời gian thích ứng.”

Hoàng Phủ Dật mặt không đổi sắc tim không đập nhanh nói ra tiểu kế tà ác của hắn.

“…” Ô ô, hai kế hoạch đều là khiến nàng muốn đập đầu vào đậu hũ!

“Vậy vẫn nên duy trì kế hoạch trước đi. . . . . .”

Kéo dài thêm được ngày nào hay ngày ấy… Ô ô, cuộc sống nhỏ bé của nàng thật đúng là bất hạnh mà!

“Có thể hiện tại kế hoạch trước không có cách nào tiếp tục.” Hoàng Phủ Dật “thở dài”, “Theo như ý nghĩ lúc đầu của ta, hiện tại hẳn là nàng nên giúp ta tắm mới đúng, nhưng nàng lại không chịu.”

“Tí tách” , “tí tách” . . . . . .

Ô ô, nghe được cũng giả bộ như không nghe thấy đi, đây không phải là tiếng máu mũi nàng chảy!

Bật cười điểm nhẹ huyệt đạo làm nàng ngưng chảy máu mũi, Hoàng Phủ Dật nói tiếp.

“Cho nên hay là không cần chờ nàng đồng ý, trực tiếp làm đi!”

Nói xong một tiếng nước vang lên thật lớn, hình như Hoàng Phủ Dật từ trong thùng tắm đứng lên.

“Không cần không cần!”

Sau khi ngăn cản hắn, Nhan Đóa Đóa lấy tâm tình tráng sĩ cắt tay nghiến răng gật đầu, “Ta tới giúp ngươi tắm rửa!”

Ô ô, thật bi tráng!

Vẫn như cũ nhắm chặt hai mắt, nàng ấn Hoàng Phủ Dật xuống thùng tắm, chuẩn bị bắt đầu tiểu bi kịch của nàng.

“Đóa Đóa,” Hoàng Phủ Dật nghiêm chỉnh nhắc nhở nàng, “Nàng không mở mắt làm sao có thể nhìn rõ, có thể sẽ đụng đến một số nơi không nên đụng.”

“. . . . . .” Nhan Đóa Đóa trong nháy mắt mở lớn hai mắt, mở thật lớn, chỉ e mình không thấy rõ.