Quay Đầu

Chương 118




"Mẹ......"

Ninh Vi Nhàn sờ sờ gương mặt nhỏ nhắn của con trai, nhẹ nhàng hôn cậu một cái, khóe miệng mỉm cười nhàn nhạt thoáng qua, cứ như vậy làm cho người ta cảm thấy vô cùng xa cách, cho dù là ngay ở bên cạnh cô cũng thấy xa cách vời vợi: “Ngoan.” Cô nói với con trai một tiếng ngoan, rồi mới chậm rã đưa mắt nhìn về phía Nhan Duệ, cả người anh trông thật lạnh lẽo, tựa như vừa mới rơi vào hầm băng, chỉ đứng đó ngây ngốc nhìn cô, không nói được bất cứ một lời nào.

"Mẹ......" Nhan Ninh lại gọi cô thêm một tiếng, ánh mắt xinh đẹp chuyển động qua lại giữa ba và mẹ cậu, không hiểu đang xảy ra chuyện gì nữa. Ninh Vi Nhàn nhìn đôi mắt to đầy vẻ mơ hồ của cậu, nói: “Ninh Ninh ngoan, con đi ra ngoài chơi một chút có được không? Mẹ có chuyện muốn nói với ba.”

Mặc dù không vui lòng tí nào, nhưng Nhan Ninh không muốn làm cho mẹ mình tức giận, cậu liền dạ một tiếng, chậm chạp, xoay người đi ra ngoài một cách không tình nguyện.

Thấy con trai đi ra ngoài, cũng xác định cậu không thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, Ninh Vi Nhàn mới sờ sờ trán của mình, thật ra thì tinh thần và thân thể cô cũng đều rất mệt mỏi, nhưng lại không ngờ mình vì Nhan Duệ mà sinh con một lần nữa, thật sự ngay cả cô cũng không thể tưởng tượng nổi rồi. Ngay lúc cô tỉnh lại, thì trí nhớ của cô đã trở về lúc ban đầu, chuyện gì cô cũng nhớ hết, cũng không có quên đi khoảng thời gian mà bọn họ ở chung trong một năm nay. Chỉ có điều, những chuyện này cũng không đủ để cho cô bỏ qua tất cả mọi chuyện của trước kia. Trong lòng cô vẫn rất khó chịu, cô muốn nói với Nhan Duệ để cho anh tạm thời đừng xuất hiện trước mặt cô nữa. Không phải do oán hận, cũng không phải do chán ghét, chỉ là cô không biết mình nên đối mặt với anh như thế nào mà thôi: “Em nghĩ, anh có thể nhận ra được rồi phải không? Em đã nhớ lại tất cả mọi chuyện rồi.” (quynhle2207—diễn đàn)

Đương nhiên anh có thể nhận ra điều đó rồi, từ lúc anh gọi cô lần đầu tiên, ngay lúc anh thấy được ánh mắt của cô, là anh đã nhận ra rồi. Sự lạnh lẽo trong ánh mắt của cô đã bao phủ lấy anh, chỉ trong nháy mắt đã đánh tan tất cả hạnh phúc, không chừa lại một chút gì nữa hết.

Có thể anh sẽ mất đi cô ngay lập tức: “Vi Nhàn......” Trong giọng nói của anh chứa đựng sự khẩn cầu, đừng đợi đến khi anh cho là đã nắm được tất cả hạnh phúc trong tầm tay lại mới nói với anh rằng tất cả đều là giả, chuyện này thật tàn nhẫn, nhanh như vậy đã muốn lấy đi tất cả mọi thứ của anh sao, anh vẫn biết rằng một ngày nào đó cô sẽ nhớ lại tất cả, nhưng anh lại chưa từng nghĩ tới ‘một ngày nào đó’ sẽ đến nhanh như vậy. 

"Nhan Duệ, em ——"

Cô còn chưa nói hết lời thì Nhan Duệ đã hết sức kích động, lắc đầu mãnh liệt: “Không, Không bao giờ! Anh không đồng ý ly hôn, không đồng ý để cho em rời đi, cái gì anh cũng không đồng ý!” Anh còn lấy tay bịt chặt tai mình lại, rồi rất ngây thơ ra sức lắc đầu, nhìn bộ dạng anh giống như chưa bao giờ xảy ra bất cứ chuyện gì vậy. Chỉ cần anh đợi đến khi mọi việc lắng xuống, Ninh Vi Nhàn vẫn là Ninh Vi Nhàn, cả nhà ba người bọn họ vẫn tiếp tục sống vui vẻ hạnh phúc cùng với nhau.

“Em không nói là muốn ly hôn, anh cũng biết là chúng ta không thể nào ly hôn mà.” Ninh Vi Nhàn đem hai bàn tay của anh đang che lại lỗ tai kéo xuống, khóe miệng cô khẽ nâng lên thành một nụ cười. Nhan Duệ nhìn cô cười đến mụ mị cả người —— đã lâu lắm, thật lâu lắm rồi cô không có cười với anh như vậy. Không mang theo bất kỳ sự chán ghét hay oán hận gì, chỉ nở nụ cười đơn thuần với anh. Anh chưa từng nghĩ tới cả đời này anh còn có thể nhìn thấy nụ cười này của cô đối với anh khi cô không bị mất đi trí nhớ: “Vi Nhàn...... Không, không có ly hôn?”

"Ừ." Ninh Vi Nhàn gật đầu với anh, cô buông tay của anh ra. Ở khoảnh khắc khi cô buông tay ra, trong nháy mắt trong lòng của Nhan Duệ trở nên trống rỗng, tựa như đã mất sạch tất cả: “Chúng ta sẽ không ly hôn, nhưng còn chuyện của em sau khi tỉnh lại một năm nay, còn có chuyện của con, em nghĩ, chúng ta cần phải nói chuyện với nhau thật rõ ràng mới được.” (quynhle2207—diễn đàn)

Cô dường như đã trở về là Ninh Vi Nhàn của lúc mới kết hôn, dịu dàng, uyển chuyển, hàm xúc, bình dị, nhưng cũng rất gần gũi. Nhưng Nhan Duệ lại cảm thấy cô vẫn còn rất xa cách với mình lắm. Đang lúc anh cố gắng tập trung tinh thần để chờ cô nói chuyện với anh, Ninh Vi Nhàn lại muốn anh ôm đứa bé tới cho cô. Đang lúc căng thẳng thần kinh dể chờ đợi kết quả phán xét từ Ninh Vi Nhàn, nhưng lại nghe cô nói như vậy, Nhan Duệ trở nên ngu ngốc hết một lúc, cũng không biết mình nên làm cái gì nữa.

“Nhan Duệ?” Giọng nói của Ninh Vi Nhàn rất nhẹ, hiên tại thân thể của cô rất suy yếu, “Anh đi ôm con tới cho em nhìn một chút đi.”

Lúc này, Nhan Duệ mới như tỉnh lại từ trong mộng, trả lời cô một tiếng, rồi vội vàng chạy ra khỏi cửa, bởi vì khẩn trương một cách thái quá, cho nên dọc đường anh đã bị té chỏng gọng, Ninh Vi Nhàn ngồi trên giường, có thể thấy được rõ hết sự nhếch nhác của anh, chắc chắn ở ngoài cửa Nhan Ninh cũng đã nhìn thấy, do đó, lúc cậu đi vào với vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn của cậu mở to hết mức, như là thấy được một chuyện gì không thể tưởng tượng nổi: “Mẹ...... Ba làm sao......"

“Ba đi đường không cẩn thận, Ninh Ninh cũng không được như vậy nha.” Đây là con trai của cô! Ngoắc tay để con trai đến ngồi bên cạnh mình, Ninh Vi Nhàn mỉm cười vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, có thể nhìn thấy được những đường nét của cô và Nhan Duệ trên gương mặt cậu. Đây là đứa con của cô và Nhan Duệ, là sự kết hợp của hai người để sinh ra đứa bé này, là năm đó cô đã liều mạng để có được, cho dù là cô không muốn sống nữa nhưng cô cũng muốn sinh ra đứa bé này. 

Con trai cũng đã lớn như thế này rồi.