Quay Về Đời Đường Làm Lưu Manh

Chương 71: Thi tiên? Thi thánh? Thi thần? [1]



Liễu Đại Thiện Nhân vô cùng bực mình, liếc mắt nhìn nàng một cái mang đầy ý xem thường, nói: “Lục công tử, xin công tử hãy nghe ta nói xong hẵng hoan hô có được không?” @[email protected]

Lục Tiểu Thanh sửng sốt, ngươi không phải là đã tuyên bố ta là đệ nhất rồi hay sao, còn có cái gì nói nữa sao? Liễu Đại Thiện Nhân thấy Lục Tiểu Thanh trừng mắt nhìn mình, lắc lắc đầu lại đi lên phía trước, ý bảo mọi người yên lặng, sau lại nói: “Theo như thông lệ, để kết thúc lần bình xét đệ nhất tài tử Giang Nam lần này, đương nhiên là do người chiến thắng là Lục công tử của chúng ta đến tiến hành. Lần đại hội này của chúng ta thật vinh dự khi được văn sĩ bốn phương tụ tập đầy đủ về đây, cho nên không thể thiếu được tiết mục làm thơ, vì thế mới để lại tiết mục này ở phần cuối, cuối cùng sẽ do Lục đại tài tử của chúng ta hoàn thành.” Dứt lời, lần nữa lại đi đầu vỗ tay. 

Ai nha nha~ thật là một kẻ đáng ghét, cư nhiên còn muốn ta phải làm thơ chó má gì đó, ngươi đây không phải là đang đẩy ta vào trong vòng vây hay sao, thất bại trong gang tấc. Lục Tiểu Thanh trong lòng nhanh quay ngược trở lại ý niệm trong đầu, moi hết ruột gan để suy nghĩ xem có bài thơ chó má gì có thể ứng phó được với tình cảnh trước mắt hay không, trên mặt vẫn là nụ cười nhẹ nhàng thoải mái, không ngừng hướng người ở bốn hướng đang dậy sóng hoan hô gật đầu

Nửa ngày, Liễu Đại Thiện Nhân thấy Lục Tiểu Thanh ý vị cười với những người ở phía dưới, không khỏi nói: “Lục công tử, ngươi đã nghĩ ra được bài thơ nào chưa?”

Lục Tiểu Thanh trừng Liễu Đại Thiện Nhân nói: “Ta đang đợi ông nói xong mà

Liễu Đại Thiện Nhân ho khan một tiếng, mỉm cười nói: “Ta đã nói xong, mời Lục công tử.”

Shit, còn chưa có nghĩ ra, ngày thường không cần thì lại cứ nhảy vào trong đầu, lúc này đang cần thì ngay cả bóng dáng một chữ cũng không thấy, căm tức trừng mắt nhìn bốn người bọn Lý Quân Hiên, một bên tiến lên phía trước một bước, giơ cao tay phải lên nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, làm một bộ dáng muốn ngâm thơ. Tất cả mọi người ở phía dưới đều yên lặng, đều đang chờ đợi Lục đại tài tử có tài văn thơ kinh người

Lý Quân Hiên thấy ẩn dưới vẻ mặt mỉm cười của Lục Tiểu Thanh là cơn thịnh nộ bị kìm nén, không khỏi vừa cười vừa hướng về phía Lục Tiểu Thanh khẽ lẩm bẩm vài câu trong miệng, Lục Tiểu Thanh thấy Lý Quân Hiên đang truyền khẩu hình cho mình, hẳn là đang bảo mình nên làm theo cách này, nhưng chăm chú nhìn mãi cũng không biết là chàng đang nói cái gì, liếc mắt lại nhìn thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình lom lom, trong lòng quýnh lên, lo lần này sợ rằng sẽ mất hết cả mặt mũi, dưới tình thế cấp bách trong đầu chợt lóe lên, đã có

Nhất thời ho khan một tiếng, nho nhã lễ độ nói: “Khó có được hôm nay tụ tập nhiều người đọc sách như vậy, ta đây liền lấy người đọc sách làm đề tài, làm một bài thơ ứng cảnh.” Mỉm cười, lại lần nữa tiến lên phía trước một bước, gập quạt giấy lại chỉ vào mọi người mà ngâm: “Thiên Tử trọng anh hào, chính là người nho nhã. Tất cả đều là hạ phẩm, chỉ có đọc sách cao

Tiếng nói vừa dứt, đa số người vây xem đều là người đọc sách, nghe Lục Tiểu Thanh thuận miệng làm một bài thơ tán tụng cao người đọc sách như thế, không khỏi đều hưng phấn hoan hô, tiếng vỗ tay rung cả trời. Dương đại tài tử ngồi ở phía dưới chờ, cũng không khỏi gật đầu khen ngợi, vế đối của bài thơ này không gì có thể chê được, nghệ thuật thật sự quá cao, ai dám nói nó không hay, phần lớn sẽ bị mọi người ăn tươi nuốt sống là cái chắc

Lục Tiểu Thanh chính là một người tự kỉ đến phát cuồng, vừa thấy mọi người khen ngợi, trong lòng rất đắc ý, ha ha cười nói:  “Hôm nay Lương thành cảnh đẹp, khắp nơi Giang Nam mưa thuận gió hòa, ta sẽ làm thêm một bài thơ nữa, khụ, khụ, mọi người nghe kỹ nha~, Cờ rượu treo mời khách. Kề non dựng một tòa. Cỏ thơm ao tắm ngỗng. Dâu tốt yến xây nhà. Rau xuân xanh bát ngát. Mùi lúa nức gần xa. Đời thịnh nào ai đói. Canh cửi vội chi mà.” [2] 

Bài thơ kết thúc, Liễu Đại Thiện Nhân liên tục gật đầu nói: “Tuyệt cho câu: Rau xuân xanh bát ngát. Mùi lúa nức gần xa. Đời thịnh nào ai đói. Canh cửi vội chi mà. Nói rất đúng về Giang Nam của chúng ta a~, cũng nói rất đúng về Đại Đường thịnh thế của chúng ta a~.”

Lục Tiểu Thanh không đợi mọi người khen, lại phe phẩy quạt giấy, thần khí hiện ra như thật, nói: “Lại thêm một bài nữa, Xa xa thấy có cây dương liễu che bóng mát, liền lấy tơ liễu làm chủ đề vậy. Những sợi tơ nào trước hiên bay múa. Hay tại mùa xuân tới đây đón gió. Bướm từng đàn bay liệng chập chùng. Tơ như suối chảy, tơ rũ bụi hồng. Trăm nguồn nghìn sợi cũng thế mà thôi. Nghĩ tới phận khinh bạc vô căn, luống những bồi hồi. Gió ơi cho mượn sức gió. Đưa tơ tới tận đỉnh trời!.”  [3

“ừm, lại một bài……”     

Ngô Lệ Hoa ngồi ở hàng ghế dành cho khách quý tán thưởng nói: “Đúng là chí hướng cao, đúng là tài văn chương xuất chúng, chỉ chút xíu nữa là bị thua, không ngờ lại có thể nói tốt đến như vậy, có thể thấy được lòng người thật sự khó đoán.” @[email protected]

Lý Quân Hiên trong mắt hơi hơi mang theo ý cười nhìn Lục Tiểu Thanh nói: “Nổi điên, cũng cần phải nhìn xem là ở trong trường hợp nào, nghĩ đến bài thơ nào liền ngâm nga bài thơ đó, ta thật sự phục nàng rồi.”

“…..Như đóa hoa khẽ bung cánh rồi nở rộ……” @[email protected]

Hồng Ngọc bật cười nói: “Tuy nhiên cũng vẫn còn là diệu phẩm, chính là càng nói càng xa, hiện tại đã lấy hoa cúc làm đề tài thơ, phỏng chừng một chút nữa sẽ là mai vàng cũng nên.”

Lý Quỳnh thấy Lục Tiểu Thanh là người chủ trì hội nghị trên đài đã nói đến mặt đỏ, rung đùi đắc ý, còn vị Quách nhị thiếu gia ở phía dưới thì đang cầm bút anh dũng ghi lại, người chung quanh nghe được vừa mừng vừa sợ, không khỏi thở dài một hơi nói: “Đây là đang xảy ra chuyện gì vậy? Chủ đề của đại hội hôm nay khi nào lại có hoa sen? Ông trời của ta ơi, tiểu ca nghĩ còn chưa nghĩ liền đã buột miệng nói ra, nhìn xem, tiểu ca đang ở vị trí chủ trì trên đài chậm rãi mà ngâm, phần lớn các cô nương ở phía dưới ánh mắt đều đỏ lên, tiểu ca a~, thật sự nổi điên rồi.”@[email protected]

Thấy Lục Tiểu Thanh ở vị trí chủ vị trên đài ngâm không phân biệt đông tây nam bắc, đám người phía dưới lại là càng ngày càng kinh ngạc cùng tán thưởng, chỉ một lát sau, hoa cúc, hoa lan, hoa sen, mai vàng toàn bộ đều được lên sân khấu, mỹ nữ, sơn thủy, điền viên, gió mát trăng thanh toàn bộ ra trận, trước là một bài thơ ca ngợi núi non hùng vĩ, tiếp đến bài thơ lại kéo đến vùng hoang mạc phía bắc, ý tứ bên trong là bao hàm toàn diện, khoảng cách lịch sử cứ phải gọi là ngàn nă[email protected]@

Từng chữ như châu ngọc, miệng chúm chúm như đóa hoa sen, chỉ cần mấp máy môi cũng sẽ làm ra được một bài thơ, quạt giấy múa may cứ phải gọi là tuyệt cú, miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, xuân hạ thu đông một lưới bắt hết, đông tây nam bắc đều ở trong đó. Lục Tiểu Thanh đứng ở vị trí chủ vị trên đài ngâm thơ cứ gọi là nước miếng tung bay, vẻ mặt trào dâng. @[email protected]

Mọi người ở dưới đài đã hoàn toàn bị choáng váng, thật sự là tài cao a~, đệ nhất tài tử Giang Nam có xá là gì, đây chính là đệ nhất tài tử thiên hạ, trong lòng mọi người cứ phải gọi là cực kỳ ngưỡng mộ. Hơn một nghìn người vây xem bị Lục Tiểu Thanh làm cho ngây cả người, Lý Quân Hiên lắc đầu cười khổ nói: “Thật không biết nàng từ nơi nào lại có sẵn nhiều bài thơ như vậy? Trong đầu nàng không ngờ lại nhớ rõ nhiều bài thơ đến như vậy.”@[email protected]

Ngô Lệ Hoa khẽ cười nói: “Cổ nhân có Tào Thực [4] bảy bước làm được một bài thơ, hôm nay xem ra đại ca không cần bước cũng liền có thể xuất khẩu thành thơ, phen này thể hiện thật xuất sắc, tiếng tăm của đại ca ở Giang Nam không biết sẽ cao bao nhiêu đây? Cái được gọi là tài tử sẽ đem lại địa vị gì cho đại ca đây?” @[email protected]

Lý Quỳnh ha ha cười nói: “Nếu làm cho bọn họ biết tiểu ca là một đại tài tử ngay cả một chữ cũng không nhận ra, không biết những người này có nổi điên hay không nhỉ?”

Lý Quân Hiên phe phẩy quạt giấy: “Sẽ không, bọn họ chỉ biết là muội đang ở tại đây vu cáo hãm hại đệ nhất tài tử Giang Nam, phải biết rằng nói sao biết vậy là tương đương đáng sợ, càng không nói hôm nay nàng lại quá nổi bật, ngày sau nếu muội ở trước mặt những văn nhân này, nói vài lời bất lợi về nàng, phần lớn sẽ hợp nhau lại tấn công muội.”@[email protected]

Lý Quỳnh vừa nghe âm thầm cứng lưỡi nói: “Thật là lợi hại.” Ngô Lệ Hoa cùng Hồng Ngọc nhìn nhau âm thầm gật đầu, lời giải thích của Lý Quân Hiên quả thật là độc đá[email protected]@

Khó khăn lắm mới qua được nửa tiếng, nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, Lục Tiểu Thanh ho khan một tiếng ngừng lại, vừa lòng nhìn ánh mắt toàn trường tràn ngập kính ngưỡng cùng bội phục nhìn nàng như nhìn một vị tối cao, trong lòng thật sự cảm thấy đắc ý, làm thơ, chỉ là chuyện nhỏ[email protected]@

Sau khi Lục Tiểu Thanh thật mạnh ho khan rất nhiều lần, Liễu Đại Thiện Nhân chờ cho ban giám khảo tỉnh táo lại, lúc này ánh mắt ban giám khảo nhìn Lục Tiểu Thanh, trời ạ, giống như là đang nhìn người ngoài hành tinh, cái nhìn đầy nóng bỏng, nếu có thể có lẽ mấy người này sẽ trực tiếp ra tay bổ đôi đầu của nàng ra, để kiểm tra tế bào não, người này có phải là con người hay không vậy? Người khác làm thơ nếu không phải là tám ngày, thì cũng phải cần tám canh giờ mới làm ra được một bài, nàng thì ngược lại, giống như phun vỏ hạt dưa, miệng hé ra liền có một bài thơ đi ra, thật đúng là thần tiên mà. 

@[email protected]

Lục Tiểu Thanh nhìn ánh mắt cực kỳ nóng bỏng của bốn người kia, không khỏi rùng mình một cái, ở trong sự hoan hô bùng nổ của mọi người vội hỏi: “Bạc có thể cho ta rồi chứ, ta nhưng là đã làm rất tốt rồi nha, nếu các ông lại dây dưa nữa, ta sẽ không khách khí đâu.”

Sau đó quang minh chính đại đoạt lấy một mâm bạc cùng ngân phiếu mà Liễu Đại Thiện Nhân đưa qua, Lục Tiểu Thanh giống như một vị tướng quân chiến thắng trở về, ở trong tiếng hoan hô nhiệt liệt của mọi người, hùng dũng bước đi về phía  nhóm người Lý Quân Hiê[email protected]@

Còn chưa kịp thổi phồng mình một phen, Lý Quân Hiên liền cười nói: “Ta không thể không nói một tiếng bội phục, cầm kỳ thư họa không biết một thứ gì như nàng, cư nhiên còn có thể trở thành đệ nhất, ta thật sự không biết nên nói là ông trời có mắt, hay là ông trời không có mắt đây.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh nghe vậy trừng mắt nhìn Lý Quân Hiên hỏi: “Nói thế là có ý gì?”

Lý Quân Hiên cúi xuống ghé sát vào tai Lục Tiểu Thanh khẽ cười nói: “Ý tứ của ta là, về sau nàng sẽ phải gặp không ít phiền toái.” @[email protected]

Lục Tiểu Thanh còn chưa kịp phản ứng, Liễu Đại Thiện Nhân đã mang theo lão Đỗ, phong lão, Hoa lão đi tới, tươi cười chân thành hướng Lý Quân Hiên khom người thi lễ một cái, nói: “Quận vương gia.” Lý Quân Hiên khom người đáp lễ lại, nói: “Không nên đa lễ.” Lục Tiểu Thanh nghe thấy mấy người gọi Lý Quân Hiên là Quận vương gia, lần này là nghe rõ ràng, không khỏi liếc mắt nhìn Lý Quân Hiên, trong lòng cũng không bị chấn động lắm, đã sớm biết Lý Quân Hiên không phải là người tầm thường, là Quận Vương gia thì có gì là giỏi, nàng còn quen cả với hoàng đế tương lai nha [email protected]@

Lý Quân Hiên thấy Lục Tiểu Thanh liếc mắt trừng mình, không khỏi hướng nàng mỉm cười, Lục Tiểu Thanh nhe răng trợn mắt hướng chàng làm một bộ mặt quái dị, Lý Quân Hiên không khỏi tươi cười càng sâ[email protected]@

Liễu Đại Thiện Nhân chờ mấy người cùng Lý Quân Hiên chào hỏi qua xong, vẻ mặt khoa trương tươi cười xoay người nhìn Lục Tiểu Thanh nói: “Lục công tử, chúng ta có một yêu cầu quá đáng, mong rằng ngươi có thể đáp ứng.” mới nói được một nửa, Lục Tiểu Thanh lập tức nói: “Đừng, nếu là yêu cầu quá đáng thì đừng nói, con người của ta rất sợ phiền toái.” Vừa nói vừa kéo Lý Quân Hiên chắn trước mình, xoay người lôi kéo bọn Hồng Ngọc bỏ chạy. @[email protected]

Liễu Đại Thiện Nhân nhất thời há hốc mồm, tốt xấu gì thì lão cũng là người có tiền có thế, dù thế nào đi chăng nữa cũng là người có đức cao vọng trọng, như thế nào đệ nhất tài tử Giang Nam mới xuất hiện này, mình nói còn chưa nói xong đã liền chạy trốn, này, này, cũng thật là quá có tính cách đ[email protected]@

Lý Quân Hiên buồn cười nhìn thoáng qua bóng dáng chạy trốn của Lục Tiểu Thanh, hướng mấy người mỉm cười nói: “Tính cách bằng hữu của ta chính là như vậy, chuyện hắn muốn làm không cần phải nói hắn cũng sẽ đi làm, nếu chuyện hắn không muốn làm, thì không ai có thể làm khó hắn được, ta cũng không hy vọng có người sẽ gây khó khăn cho hắn.” Nói xong thản nhiên chắp tay, xem như tôn trọng người già, liền bước nhanh đuổi theo hướng bốn người bọn Lục Tiểu[email protected]@

Phía trước Lục Tiểu Thanh lôi kéo bọn Hồng Ngọc ở trong đám người nhún đông, luồn tây, tận dụng triệt để đi ra bên ngoài, phía sau đi theo là Ngô Lệ Hoa cùng Lý Quỳnh nắm chặt lấy quần áo của Tiểu Thanh, một tấc cũng không rời đi theo ra bên ngoài. Lúc này vốn là đang tan hội, nên người rất là đông, mọi người ùn ùn kéo về bốn hướng rời đi, xe ngựa tuy dồn dập xuất hiện nhưng cũng có trật tự, chỉ có Lục Tiểu Thanh mang theo ba người liều mạng chen chúc đi ra bên ngoà[email protected]@

Một ít người thấy vậy đã muốn nổi giận, vừa thấy là tân khoa đệ nhất tài tử, là một nhân vật đại biểu cho thế hệ văn nhân mới, là một thế hệ thi tiên, thi thánh, thi thần…… Tất cả đều cung kính nghiêng mình nhường đường, Lục Tiểu Thanh luôn mồm nói hai chữ cám ơn, một bên cước bộ nhanh hơn liền xông ra bên ngoài. @[email protected]

Thật vất vả mới rời xa hội trường được một chút, Lý Quỳnh thở không ra hơi nói: “Tiểu ca, người rốt cuộc muốn đi đâu a? Nghỉ tạm một chút được không? Mệt chết muội rồi.” Ngô Lệ Hoa cũng thở gấp nói: “Đại ca nghỉ một lát đi, nghỉ một lát.” Lục Tiểu Thanh thấy phía sau không có ai đuổi theo cũng liền ngừng lại. 

@[email protected]

Hồng Ngọc một bên vỗ vỗ ngực cho dễ thở: “Đại ca, người rốt cuộc là chạy trốn cái gì? Phía sau cũng không có ai đuổi theo người, người chạy nhanh như vậy để làm gì?”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh quét hai mắt nhìn ba người mệt thở không nổi, bất mãn nói: “Mới đi bộ có vài bước mà đã mệt thành như thế này, đây là thân thể gì? Từ ngày mai theo ta chạy nghìn mét, chạy không được không cho phép ăn cơm, thật là…”@[email protected]

Ngô Lệ Hoa hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đập quá nhanh, hỏi: “Đại ca, một nghìn mét là bao nhiêu?”

Lục Tiểu Thanh bấm ngón tay tính toán, một trượng tương đương 33 mét, ba trăm trượng hai bên trái phải là một nghìn mét, nhân tiện nói: “Mỗi ngày chạy ba trăm trượng, phải rèn luyện thân thể của các muội thật tốt cho ta.”@[email protected]

Lý Quỳnh vừa nghe nhất thời muốn ngất xỉu: “Muội choáng váng đầu, muội muốn hồi Lý phủ tĩnh dưỡng.” không chú ý đến Lục Tiểu Thanh đang trừng mắt nhìn mình xem thường, quay đầu nhìn về phía mấy người Lý Quân Hiên đang đi tớ[email protected]@

Ngô Lệ Hoa cũng là nghiêm trọng không nói gì, Hồng Ngọc cũng là hiểu rõ tính tình của Lục Tiểu Thanh, cười nói: “Đại ca, người còn chưa trả lời muội rốt cuộc vì sao phải chạy nhanh như vậy? Phía sau cũng không có ai đuổi theo người nha~.” 

@[email protected]

Lục Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn thoáng xung quanh, sau nói: “Còn không phải là bị bốn lão nhân kia dọa hay sao, yêu cầu quá đáng, muốn tới tìm ta làm việc, không có cửa đâu. Nhưng là ta ghét nhất là bị người dây dưa không rõ, đặc biệt là những người lớn tuổi như vậy, nói nặng lời không được, động thủ trực tiếp đánh cũng không được, để tránh cho bị quấn lấy, biện pháp giải quyết duy nhất chính là ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.”@[email protected]

Lý Quân Hiên đi đến bên cạnh Lục Tiểu Thanh lắc đầu cười nói: “Ai bảo nàng hôm nay phát điên làm thơ cơ, chuyện này thì tốt rồi, toàn bộ Giang Nam đều biết nàng là nhân vật số một, chỉ sợ không bao lâu nữa toàn bộ Đại Đường đều biết, thành ra Lục đại tài tử của chúng ta bỗng nhiên nổi tiếng, về sau chắc chắn sẽ còn nhiều yêu cầu quá đáng hơn nữa, xem nàng giải quyết như thế nào. @[email protected]

Lục Tiểu Thanh liếc mắt nhìn Lý Quân Hiên một cái, ủ rũ nói: “Nhất thời cao hứng, chỉ là thuận miệng nói ra, không nghĩ tới hậu quả.” Một bên âm thầm suy nghĩ: thật may, không mang tác phẩm nổi danh của Lý Bạch [5] ra nói, bằng không về sau hắn nói ta trước khi hắn sinh ra đã sao chép tác phẩm của hắn, vậy ta còn mặt mũi nào mà lăn lộn trên giang hồ nữa, cái danh hiệu thi tiên này vẫn là nên để dành cho hắ[email protected]@

Lý Quân Hiên lắc đầu cười nói: “Ta thật sự là phục nàng rồi, hôm nay nổi bật như thế, ngày sau nếu có người muốn tìm nàng tỷ thí, ta xem nàng ứng phó như thế nào.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh cũng biết Hồng Ngọc đã tiết lộ bí mật của mình, lập tức trừng mắt liếc mắt nhìn nàng một cái, sau lại nhìn Lý Quân Hiên nói: “Cần gì phải quản nhiều chuyện như vậy, chuyện hôm nay chưa xong đã nghĩ đến chuyện ngày mai, qua một ngày là một ngày, ta chỉ quản ta hiện tại, chuyện về sau chờ sau này hãy nói.” @[email protected]

Ba người khác cũng không có nói gì, cách sống của Lục Tiểu Thanh chính là như vậy, không để ý đến chuyện tương lai, Lý Quân Hiên lắc đầu nói: “Đi thôi, cũng không chịu nhìn đường, xe ngựa dừng ở bên kia, nàng lại huỳnh huỵch chạy về phía bên này.” @[email protected]

Lục Tiểu Thanh nhìn bốn phía xem có phải hay không, thì ra là mình đi nhầm hướng, nhìn mấy cô gái ở bên cạnh liếc mắt một cái nói: “Đi bộ trở về thôi, mỗi ngày đều ngồi xe ngựa, trách không được sức khỏe lại kém như thế, đi, chúng ta đi bộ.” Vừa nói vừa một phen giữ chặt Lý Quỳnh cùng Hồng Ngọc đi về phía trước, Lý Quân Hiên bật cười nói: “Tiểu Thanh chỉ vì chính mình mà kiếm cớ.” 

@[email protected]

Ngô Lệ Hoa mới bước được vài bước nghe thấy vậy, lại lui trở về nói: “Vì sao Quận vương gia lại nói là đại ca đang vì chính mình mà kiếm cớ?” thấy Lý Quân Hiên mỉm cười, Ngô Lệ Hoa hơi trầm ngâm nhất thời nói: “Đúng rồi, đại ca là vì vừa được phong danh hào đệ nhất tài tử Giang Nam, theo như tính cách của đại ca khẳng định là muốn rêu rao gây sự chú ý ở khắp nơi, khiến cho mọi người đều biết mới phải.” 

@[email protected]

Lý Quân Hiên mỉm cười nói: “Danh lợi, danh lợi,  nàng ấy cũng chỉ thích lợi làm sao có thể thích danh, đệ nhất tài tử Giang Nam này đối với nàng ấy có hay không cũng không quan trọng, nàng  ấy muốn đi bộ về chẳng qua là muốn biết đường đi lối lại ở Dương Châu mà thôi, để tránh khỏi lúc tìm không ra đường sẽ bị chúng ta giễu cợt.”

Ngô Lệ Hoa nhất thời gật đầu cười nói: “Đúng, đúng, xem ra vẫn là Quận vương gia thật sự hiểu đại ca, trừ bỏ chuyện đại ca thích tiền ra, ta còn thật sự không biết là tỷ ấy còn thích những thứ gì khác nữa.” Vừa nói vừa đi theo Lý Quân Hiên hướng Lục Tiểu Thanh theo đi lê[email protected]@

Mấy người có trước có sau vừa nói vừa cười đi thẳng về phía trước, Lục Tiểu Thanh đang cao hứng phấn chấn nói chuyện lý thú ở kinh thành, thì có một người đâm thẳng về phía nàng, sau khi đụng phải Lục Tiểu Thanh một cái liền vội vàng tránh sang một bên, liên tục lên tiếng xin lỗi, Lục Tiểu Thanh tâm tình đang cực kỳ tốt cho nên cũng bỏ qua cho hắn, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc, trong lòng vừa động, vội vàng sờ túi bạc mà Liễu Đại Thiện Nhân vừa đưa cho, shit, số tiền thù lao lớn như vậy mà hắn cũng dám trộm. 

@[email protected]

Mạnh quay người lại, hét lớn một tiếng: “Dám trộm bạc của ta, ngươi thật sự muốn chết mà.” Dưới chân tăng lực, thi triển khinh công thiết chưởng thủy thượng phiêu [6], cộng thêm tốc độ dũng mãnh của Lưu Tường [7], thế như hỏa tiễn hướng kẻ trộm đang chạy ở phía trước phóng tới. Người nọ thấy chuyện bị bại lộ, lòng bàn chân như được bôi thêm mỡ, bước ra hai chân rồi xoay người chạy thục mạng về phía trước, Lục Tiểu Thanh ở phía sau một bên mắng một bên đuổi theo, hai người một trước một sau trong nháy mắt cũng đã không còn thấy bóng dá[email protected]@

Người phía trước càng chạy càng nhanh, Lục Tiểu Thanh phía sau là anh dũng truy đuổi, hai người vẫn đuổi theo từ đầu đến cuối, một người cắt đuôi không xong, một người đuổi không kịp, Lục Tiểu Thanh càng mắng lại càng không còn khí lực, may mà còn biết im lặng miệt mài đuổi [email protected]@

Thành Dương Châu cũng quả thật là rộng, qua một hồi công phu hai người liền lượn được một vòng tròn quay lại điểm xuất phát, rốt cục đến lúc sắp không chịu được nữa, kẻ trộm kia lại rẽ vào một ngõ nhỏ. Cũng là do tên kia không nhìn đường, chỉ lo vùi đầu mà chạy, kết quả là chui vào ngõ cụ[email protected]@

Hai người đang ở cuối ngõ hẻm trong ngõ nhỏ, cả hai đều nhìn nhau thở hồng hộc, Lục Tiểu Thanh hung hăng trừng mắt người nọ, đặt mông ngồi xuống đất thở phì phò, người nọ tựa lưng vào vách tường vừa lau mồ hôi, vừa thở hồng hộc, nửa ngày cũng chưa có người nào lên tiếng. Phía sau Lý Quân Hiên đuổi theo tới nơi, tựa vào trên vách tường, lại vừa cười vừa mệt hướng Lục Tiểu Thanh nói: “Ta còn không biết nàng có thể chạy được như vậy? Sớm biết như thế ta đã chờ nàng đuổi về chỗ cũ rồi cũng nàng đuổi theo, ta cũng tiết kiệm được một chút sức lực rồi.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh trắng mắt liếc Lý Quân Hiên một cái, lập tức lại quay đầu nhìn kẻ trộm trong ngõ cụt, lúc này mới có thời gian đánh giá kẻ trộm, chỉ thấy người này mặc trang phục khất cái, rách rưới, nếu có ném ra ngoài đường cũng chẳng có ai nhặt, vẻ mặt đen kịt căn bản nhìn không rõ tướng mạo, nhưng cặp mắt kia nhìn thật là linh hoạt, một mái tóc ngắn rối bù giống như bị chó gặm, vóc dáng ngược lại không lùn, bất quá toàn thân không có thịt, gầy trơ cả xương. 

@[email protected]

Thấy kẻ trộm kia khôi phục lại rất nhanh, hiện tại một đôi mắt to đề phòng đang trừng mắt nhìn chính mình, Lục Tiểu Thanh không khỏi đang ngồi ở dưới đất cả giận nói: “Dám trộm tiền của ta, ngươi cũng không nhìn xem ta là ai, tiền của ta là ngươi có thể trộm sao?” 

@[email protected]

Kẻ trộm kia trừng mắt nhìn Lục Tiểu Thanh liếc mắt một cái nói: “Của ngươi thì không thể trộm sao?” Lý Quân Hiên đang tựa vào trên vách tường nghe vậy bật cười, Tiểu Thanh thật sự là không có tiêu chuẩn. 

@[email protected]

A, thật là kiêu ngạo, dám tranh luận với ta, Lục Tiểu Thanh vẻ mặt hờn giận trừng mắt nhìn kẻ trộm, nói: “Ai cũng đều không thể trộm, còn không đem tiền trả lại cho ta, bằng không ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.” Vừa nói vừa đứng dậy bắt đầu xắn ống tay áo. 

@[email protected]

Kẻ trộm nghe thấy thế, đem túi bạc ăn trộm được nhét vào trong lòng, cũng xắn ống tay áo lên nói: “Ai sợ ai nào, muốn đánh ta sẽ phụng bồi, số người Thạch Đầu ta đời này đánh nhau còn đếm không xuể.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh sửng sốt, không phải đâu, tình tiết vở kịch phát triển không đúng a~, đầu năm nay kẻ trộm lại cũng dám kiêu ngạo như thế a~, thật sự là không còn thiên lý gì mà, nhìn thoáng qua kẻ trộm tuy rằng bẩn nhìn không ra màu da cánh tay, lại cúi đầu nhìn cánh tay của mình, ô, ô, nhỏ không bằng một nửa tay hắn, có khi còn không có đủ sức để đánh một cái ý chứ. 

@[email protected]

Lui về phía sau vài bước, đến gần Lý Quân Hiên nói: “Huynh đánh hắn, rồi đến lượt ta đá hắn.” 

@[email protected]

Lý Quân Hiên ha ha cúi người xuống, kề sát lỗ tai nàng nói: “Ta sẽ không đánh nhau.”

Lục Tiểu Thanh nhất thời cả giận nói: “Vậy huynh chạy tới đây để làm gì? Văn cũng không dùng được, võ cũng không được, huynh lại đây xem náo nhiệt à.”@[email protected]

Lý Quân Hiên mỉm cười nói: “Chính xác, ta chính là muốn nhìn một chút có người bị đoạt sinh mạng sẽ như thế nào?”

Lục Tiểu Thanh giận dữ hung hăng nhéo cánh tay Lý Quân Hiên một cái, oán giận nói: “Lý Quân Hiên chết tiệt, lúc cần huynh ra tay lại không giúp được gì, ừm, Vô Diễm có ở đây thì tốt rồi, chỉ cần một cước đã giải quyết được tên trộm này, Vô Diễm, huynh vì sao không theo ta tới Giang Nam mà ở lại kinh thành làm chi ư? Ta cần vũ lực của huynh.”@[email protected]

Lý Quân Hiên cười ha ha nói: “Hóa ra nàng đem Vô Diễm làm tay sai của mình, khi nào ta lên kinh thành nhất định phải tâm sự chuyện này với hắn mới được, hắn đường đường là Kình Quận vương không ngờ lại lưu lạc đến mức phải làm tay sai cho người ta, thử xem hắn có bóp chết nàng hay không.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh hừ một tiếng nói: “Vô Diễm mới sẽ không làm thế, chỉ có ta mới được phép bắt nạt Vô Diễm, Vô Diễm mới sẽ không bắt nạt ta, bất quá cũng khó nói, quỷ mới biết được rằng, huynh ấy nếu biết ta đem huynh ấy trở thành tay sai của mình, không biết huynh ấy có nổi bão hay không đây.” Nhắc tới Vô Diễm, sự cao hứng trong lòng giảm đi một nửa, một tia buồn bã chợt lóe lên trên khuôn mặt. 

@[email protected]

Tuy rằng chỉ là trong nháy mắt, nhưng Lý Quân Hiên lại đã thu hết vào trong mắt, ánh mắt chàng buồn bã, sau khẽ cười cười vỗ vỗ vai Lục Tiểu Thanh cười nói: “Phỏng chừng chắc sẽ nổi bão, Vô Diễm là một người kiêu ngạo, nếu biết có người khiêu chiến quyền uy của hắn, hơn phân nửa sẽ sử dụng mắt lạnh mà người tốt không chịu đựng được.”@[email protected]

Kẻ trộm kia vẫn đang đứng ở một bên, bày ra tư thế đánh nhau, thấy hai người nửa ngày khúc kha khúc khích nhìn trái nhìn phải mà nói hắn, bất mãn nói: “Ngươi rốt cuộc có đánh nhau không? Không đánh thì ta sẽ đi đó.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh cùng Lý Quân Hiên đồng thời quay đầu nhìn kẻ trộm, mồ hôi chảy một phen, hai người nói chuyện cao hứng quá đến nỗi đã quên mất hắn, Lục Tiểu Thanh nhíu mày trừng mắt nhìn kẻ trộm, xem ra đánh không lại, nhưng thả hắn đi thì mình lại không can tâm tình nguyện, đó là một trăm lượng bạc a~, nào có chuyện hai tay dâng tặng cho người được. Một bên lại nói: thật may, lão Liễu chỉ lấy một trăm lượng bạc làm bài trí bên ngoài, còn lại hai nghìn chím trăm lượng bạc lại là chi phiếu, nếu tất cả đều là bạc, ta khẳng định sẽ cùng hắn liều mạ[email protected]@

Lý Quân Hiên thấy Lục Tiểu Thanh do do dự dự, nóng lòng muốn nghĩ cứ thử đi lên đánh một phen xem sao, nhưng lại thật sự không biết được có phải là đối thủ của hắn hay không, không khỏi lắc đầu cười nói: “Nàng đó, có một trăm lượng bạc mà cũng xem trọng, nếu hôm nay là một ngàn lượng bị trộm, phỏng chừng nàng sẽ liều mạng chứ chẳng đùa.”@[email protected]

Dứt lời quay đầu nhìn kẻ trộm thản nhiên nói: “Lại cho ngươi một cơ hội nữa, trả lại đồ ngươi đã trộm cho nàng, nếu không đừng trách ta không khách khí.” Quận vương chính là Quận vương a~, khí chất hù dọa người là không sao nói được lên lời [email protected]@

Kẻ trộm kia hừ một tiếng: “Ai sợ ai.”

***********

[1]: Thi tiên, thi thánh, thi thần: dùng để ca ngợi nhà thơ tài giỏi hơn người, được ví như tiên nhân, thánh nhân, thần nhân. @[email protected]

[2]: Hạnh liêm tại vọng

Hạnh liêm chiêu khách ẩm

Tại vọng hữu sơn trang.

Lăng hạnh nga nhi thủy

Tang du yến tử lương.

Nhất huề xuân cửu nhiệt,

Thập lý đạo hoa hương.

Thịnh thế vô cơ nỗi.

Hà tu canh chức mang.

Dịch thơ:

Cờ rượu trước núi

(Nhóm dịch: Vũ Bội Hoàng)

.”@[email protected]

[3]: Bạch ngọc đường tiền xuân giải vũ

Đông phong quyển đắc quân cân.

Phong vi điệp trận loạn phân phân.

Kỹ tằng tùy thệ thủy,

Khởi tất uỷ phương trần.

Vạn lũ thiên ty chung bất cải,

Nhậm tha tùy tụ tùy phân.

Thiều hoa hưu tiếu bổn vô căn.

Hào phong tần tá lực

Tống ngã thượng thanh vân!.

bản dịch 1969:

Những sợi tơ nào trước hiên bay múa

Hay tại mùa xuân tới đây đón gió

Bướm từng đàn bay liệng chập chùng

Tơ như suối chảy, tơ rũ bụi hồng.

Trăm nguồn nghìn sợi cũng thế mà thôi.

Nghĩ tới phận khinh bạc vô căn, luống những bồi hồi,

Gió ơi cho mượn sức gió

Đưa tơ tới tận đỉnh trờ[email protected]@

Vn thư quán:

Bạch ngọc trước thềm xuân biết múa, gió đông khéo cuốn đều đều!

Trước thềm xuân biết múa may, Gió đông cuốn rải hoa này khắp nơi.

Ong bướm hàng đàn lượn dập dìu, Nỡ để bụi thơm vùi dập.

Bao phen dòng nước trôi theo, muôn sợi tơ mành nào khác trước.

Hợp tan mặc bước gieo neo, cũng chớ cười ta giống cheo leo.

Nhờ gió đưa lên mãi, Trên mây ngất ngưởng trèo.

Bướm ong nhao nhác bay hoài, Đâu theo dòng nước?

Đâu vùi bụi thơm?Muôn dây nghìn sợi vẹn toàn,

Cũng đành khi hợp khi tan tha hồ[email protected]@

Đừng cười là giống chơ vơ, Mây xanh lên vút ta nhờ gió đông.

[4] Tào Thực (192-232)

Tào Thực (曹植) tự là Tử Kiến (子建), khi mất có tên thụy là Tư, nên còn được gọi là Trần Tư Vương. Ông là một nhà thơ nổi bật nhất trong số văn nhân thời Kiến An, Trung Quốc.

Vài nét về tác giả:@[email protected]

Tào Thực xứng đáng là đệ nhất thi nhân trong hai đời Tần, Hán và là người mở đường cho lối thơ diễm lệ đời Lục Triều. Thơ của ông đặc sắc vì lời rất điêu luyện, có nhạc, có đối mà vẫn tự nhiên, đủ văn vẻ lẫn chất phác.

[5] Lý Bạch: Lý Bạch (tiếng Trung: 李白;Phiên âm: Lǐ Bái / Lǐ Bó; 701- 762) là nhà thơ danh tiếng nhất thời thịnh Đường nói riêng và  Trung Hoa nói chung, được hậu bối tôn làm Thi Tiê[email protected]@

[6] thiết chưởng thủy thượng phiêu: Cừu Thiên Nhận (裘千仞, Qiu Qianren, đôi khi phiên âm là Cừu Thiên Nhậm hoặc Cừu Thiên Nhẫn, Cầu Thiên Nhẫn) là nhân vật xuất hiện trong tác phẩm Xạ điêu anh hùng truyện và Thần điêu hiệp nữ cảu Kim Dung @[email protected]

Ở Xạ điêu anh hùng truyện, ông là Bang chủ Thiết Chưởng Bang, biệt hiệu Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu, nổi tiếng với tuyệt chiêu “Thiết Chưởng” và công phu “Thủy thượng phiêu” (môn khinh công đi trên mặt nước) @[email protected]

[7] Lưu Tường: là VĐV Trung Quốc đi vào lịch sử điền kinh thế giới, khi trở thành người châu Á đầu tiên đoạt HCV Olympic cự ly 110m rào nam tại Athens [email protected]c.wordpress.com@

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.