Quay Về Đời Đường Làm Lưu Manh

Chương 74: Khởi hành đế quốc buôn bán



Lý Quân Hiên buồn cười khi thấy bộ dáng kinh ngạc của Lục Tiểu Thanh, quay đầu phân phó đám người Thạch Đầu đi gặp người phụ trách để lên trên thuyền nhận hàng hóa, đám người Thạch Đầu liền chia ra từng tốp đem hàng hóa trên thuyền khiêng đến những nơi Lý Quân Hiên chỉ định, hàng hóa khác nhau đặt ở những nơi đã được quy định sẵn, để lúc mang hàng hóa đến những nơi khác nhau sẽ tiện hơn, Lý Quân Hiên và vài chưởng quầy đứng ở một bên, chỉ rõ nơi cần phải đặt hàng hóa, miễn cho đám người Thạch Đầu không rõ mà đặt nhầm chỗ. @[email protected]

Chỉ thấy trên bến tàu sau khi xuất hiện thêm mấy chục người bọn Thạch Đầu, nhất thời bận rộn lên, từng đống lớn hàng hóa không ngừng lên lên xuống xuống, đang lúc mọi người không ngừng đi đi lại lại, tiếng huyên náo nổi lên bốn phía, cảnh tượng cực kỳ bận rộn, náo nhiệt hơn rất nhiều so với ngày thường. @[email protected]

Lục Tiểu Thanh đắc ý lôi kéo Tiểu Lục nói với Lý Quân Hiên: “Thế nào, người ta tìm đến không tồi chứ?” @[email protected]

Lý Quân Hiên thấy đám người Thạch Đầu đều là những người giỏi chịu đựng gian khổ, là người sinh trưởng từ nông thôn nên rất cần cù và thật thà, thật sự rất tốt, so với người dưới trướng của mình đúng là mạnh hơn chứ không kém, không khỏi cười nói: “Cũng không phụ lòng nàng đã nghĩ đến bọn họ như vậy, vừa đồng thời giải quyết được khó khăn của ta, lại vừa có ích cho bọn họ, khó mà có được người nào suy nghĩ xoay chuyển nhanh như nàng.” 

@[email protected]

Lục Tiểu Thanh ha ha cười nói: “Đừng khen ta, dù có thổi phồng ta thì với ta huynh đệ và bạc vẫn là hai phạm trù khác nhau, huynh đệ thuộc về huynh đệ, bạc thuộc về bạc, ta đã tính rồi phí trả công cho bọn họ hôm nay tổng cộng là một ngàn lượng, huynh mau lấy ra đây.” Vừa nói vừa chìa tay ra trước mặt Lý Quân Hiên. Hồng Ngọc đứng bên cạnh âm thầm cứng lưỡi, có lầm hay không a~, không phải nói nhiều nhất một người là ba mươi đồng sao? Năm đến sáu mươi người này tính ra cũng chỉ mất có hơn hai lượng bạc mà thôi, cư nhiên tỷ tỷ lại sử dụng công phu sư tử ngoạm cướp những một ngàn lượng, đúng là cường đạo mà[email protected]@

Lý Quân Hiên cười ha ha nói: “Nàng cũng dám mở miệng ra sao, được, cho nàng.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh thấy Lý Quân Hiên cũng không mặc cả giá cả, trực tiếp trả thù lao, không khỏi cười thầm nói: “Khá lắm đồ ngốc, ta rao giá trên trời, huynh nhưng lại không biết ngay tại chỗ trả luôn tiền, ha ha, dù sao huynh cũng nhiều tiền, số tiền này với huynh cũng không đáng là gì, ta hôm nay là buôn bán có lời rồi, xem ra vào thời này ngành sản xuất buôn bán thu được lợi nhuận cũng không tệ a~.” nàng cũng không biết được rằng hàng hóa trên hai thuyền kia của Lý Quân Hiên lợi nhuận khẳng định không nhỏ, cái gọi là không gian không phải thương nhân, chính là không biết mình nên trả giá bao nhiêu mới được tính là thích hợp, bất quá chỉ là vì chàng muốn thấy nàng được vui vẻ mà thô[email protected]@

Đến giữa trưa, Lục Tiểu Thanh bụng đói vang lên tiếng kêu biểu tình, từ xa nhìn lại hai thuyền, tuy rằng đồng thời cùng dỡ hàng hóa ở hai thuyền xuống, nhưng đến giờ này vẫn chưa làm xong, thấy đám người Thạch Đầu người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại thấm ướt cả quần áo, sắc mặt đỏ bừng, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng, cắn răng kiên cường chống đỡ khuân vác. Không khỏi xoay người phân phó Hồng Ngọc hai câu, Hồng Ngọc gật đầu, tự mình đi về phía xe ngựa, Hồng Ngọc ở Tấn vương phủ đã được Lục Tiểu Thanh dạy dỗ là không cần phải sợ nam tử, hiện tại nàng càng không giống với một tiểu thư không bước ra khỏi cửa nửa bước như trước kia nữa, ngược lại năng lực ứng biến của nàng chỉ sợ ngay đến cả nam nhân cũng không sánh đượ[email protected]@

Không đầy một lát sau, Hồng Ngọc dẫn theo xe ngựa chở chén bát, cùng với mấy thùng gỗ lớn lại đây, phía sau còn có mấy người đi theo, Lục Tiểu Thanh vốn đang cùng Tiểu Lục ngồi ở một bên chơi đùa, Lý Quân Hiên thì ở trên thuyền xem xét hàng hóa, lúc này thấy Hồng Ngọc lại đây, liền tiến lên từng bước, rống lớn: “Ăn cơm, ăn cơm thôi, mọi người đều tạm dừng tay lại, ăn cơm xong lại làm tiếp, mài đao sợ gì không đốn được củi, nhanh lên một chút, lại đây ăn cơm đi.” Vừa nói vừa lôi kéo Tiểu Lục đi về phía Hồng Ngọc đang đi đến. @[email protected]

Thạch Đầu sửng sốt ngẩng đầu lên thấy Lục Tiểu Thanh đứng ở bên cạnh Hồng Ngọc, quơ môi cơm gõ vào thùng gỗ, sau đó làm một động tác ăn cơm nhìn mình chờ đợi. Vân Thiên thốt lên: “Bảo chúng ta sao?” Vô đại thúc ở bên cạnh đang lau lau mồi hôi nói: “Ân nhân là đang bảo chúng ta, ân nhân thật sự rất quan tâm đến chúng ta, lại còn vì chúng ta mà chuẩn bị cả cơm nước.” Vừa nói vừa bước về phía Lục Tiểu Thanh, hôm nay cũng không được tính là nóng lắm, tuy thân thể cũng đã khá hơn, nhưng bụng lại đói, vừa rồi đầu cũng có choáng váng vài lần, vẫn muốn nghỉ tạm một lúc, nhưng lại cảm thấy làm như thế là có lỗi với ân nhân, hiếm khi mới kiếm được nhiều tiền như vậy, nên vẫn cắn răng chịu đựng, hiện tại thấy Lục Tiểu Thanh kêu mọi người nghỉ tay ăn cơm, trong lòng rất là kích động, đây mới là chủ tử biết quan tâm tới hạ nhâ[email protected]@

Thạch Đầu cắn chặt răng, đi theo Vô đại thúc, thấy Lục Tiểu Thanh vẻ mặt bình thản nhìn hắn chờ đợi, trên mặt đã không còn vẻ kì thị, cùng vẻ cay nghiệt nữa, thuần túy chính là biểu tình thực tự nhiên, duỗi tay ra tiếp nhận một chén cơm tẻ mà đầu bếp đưa qua, mọi người đi theo phía sau, ngồi xổm xuống mặt đất uống chút nước trước khi ăn, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bốn phía bày đặt năm sáu chiếc thùng đựng cơm tẻ, đoàn người cũng tự động ngồi xuống cầm lấy bát đũa đã được bày sẵn lên, nhưng không ai và cơm hay gắp thức ăn, mà tất cả hai mắt đều hồng hồng nhìn Lục Tiểu Thanh, không hề động đũ[email protected]@

Thạch Đầu hít sâu một hơi lớn tiếng nói: “Ăn đi, ăn xong rồi làm việc tiếp.” Vừa nói vừa dùng đũa gắp thức ăn, bắt đầu ăn cơm. Thấy có người đi đầu, có vài người đưa tay lên xoa xoa hai mắt, không nói được một lời bắt đầu ăn cơm, lại có người ngửi được mùi thơm của thức ăn, vừa động đũa vừa sụt sùi rơi mấy giọt lệ vào bên trong bát cơ[email protected]@

Mọi người đều yên lặng ăn, đã lâu rồi không được ăn một bữa no như thế này, thật sự là đã rất lâu rồi, không có được ăn lấy một miếng thịt, hôm nay tất cả đều có, đều là do ân nhân cấp cho, đều là do ân nhân ban cho bọn họ, đều nói nam nhi không dễ dàng rơi lệ, chính là bởi vì chưa chạm tới chỗ thương tâm nhất mà thôi. Một đường chạy nạn, nhân tình lạnh ngắt, bụng ăn không no, giờ đây khiến cho nam nhi đối mặt với một phần quan tâm nồng đậm thế này, làm cho một đám lã chã rơi lệ[email protected]@

Lục Tiểu Thanh thật không ngờ một bữa cơm chi đức ngày hôm nay, để đổi lại ngày sau những người này lại liều chết đi theo nàng, vì nàng hạ gục bao nhiêu đế quốc buôn bán, sáng lập ra tổ chức buôn bán thần bí nhất, khủng bố nhất Đường triều, vì nàng mà tạo lên một mảnh trời rộng lớn cho riêng mì[email protected]@

Thạch Đầu đang cúi đầu nhai phần cơm hương cùng tình ý, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói: “Ngồi dịch sang bên cạnh một chút, cho chúng ta ngồi với.” Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lục Tiểu Thanh đang lôi kéo Tiểu Lục cùng Hồng Ngọc chen lại đây, người bên cạnh vội dịch chuyển một chút nhường chỗ, Lục Tiểu Thanh trực tiếp ngồi phệt xuống đất, bưng một bát cơm nhìn thoáng qua thức ăn, nói: “Mọi người động tác cũng thật là mau, Tiểu Lục, Hồng Ngọc mau cướp, bằng không chúng ta không còn gì để ăn bây giờ.” Vừa nói vừa gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát Tiểu Lục, lại gắp thức ăn bỏ vào bát Hồng Ngọc, hết cách, dù sao Hồng Ngọc cũng lớn lên từ vương phủ, hiện tại có thể đi theo nàng ngồi bên cạnh một đám hán tử thô lỗ như thế này, tuy rằng đã bỏ xuống tính rụt rè của nữ nhi, nhưng nàng ta làm sao có thể động thủ cùng những người này tranh giành đồ ăn được đâ[email protected]@

Duyên dáng ăn vài miếng, Lục Tiểu Thanh thở dài một tiếng: “Đã lâu không có cảm giác huấn luyện quân sự, còn nhớ năm đó ta học cao trung, hội huấn luyện quân sự cũng là dùng cơm như thế này, mười người quây thành một vòng tròn, ngồi xổm trên mặt đất, cảm giác thật tốt, hiện tại thật sự là rất hoài niệm tuổi 17 thanh xuân a~.” Khi nói chuyện trên gương mặt nàng hiện lên một tia tịch mịch, nhưng chỉ trong giây lát liền biến mất không còn bóng dáng, giống như là chưa từng xuất hiện vậ[email protected]@

Thạch Đầu lại nhìn ra tia tịch mịch chợt lóe đó của Lục Tiểu Thanh, trầm mặc một chút nói: “Cám ơn.” Lục Tiểu Thanh đang đút một ngụm cơm vào miệng, nghe vậy trừng mắt nhìn Thạch Đầu mơ hồ không rõ, nói: “Có lầm hay không, ngươi cư nhiên lại nói cảm ơn ta? Không phải là ta nghe nhầm đó chứ? Tiểu Lục, vừa rồi đệ có nghe thấy Thạch Đầu ca ca của đệ nói gì không?” Thạch Đầu nhất thời quay đầu đi tiếp tục ăn cơm, là mình vừa rồi nhìn lầm rồi, làm sao hắn có thể là người mất mát cái gì đó được cơ chứ, hắn rõ ràng là một kẻ ăn chơi trác tá[email protected]@

Không có nghe thấy trả lời, Lục Tiểu Thanh cúi đầu vừa thấy, Tiểu Lục đang ăn như hổ đói vồ mồi vậy, quay đầu nhìn thoáng qua bát của mình, không phải chứ, tiểu gia hỏa này thật là lợi hại, mình mới ăn được có một phần mười, nó cư nhiên lại ăn sắp xong rồi, có lầm hay không, quỷ chết đói đầu thai cũng không ăn nhanh như vậy nha~. Thế là nàng đoạt lấy bát cơm của Tiểu Lục, nói: “Tiểu Lục, đừng ăn nhiều như vậy, sau khi bị đói lâu chỉ nên ăn nửa bát thôi, nếu không dạ dày sẽ bị thủng thì phải làm sao bây giờ?”@[email protected]

Tiểu Lục thấy đồng hương đoạt lấy bát cơm của nó, nhất thời đáng thương hề hề, mở to mắt nhìn Lục Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh trừng nó, nói: “Nhìn ta cũng chẳng có ích gì, đệ nếu muốn ăn ta sẽ bảo bọn họ gói phần lại cho đệ, nhưng là hiện tại không được ăn nữa, ăn nhiều như vậy sẽ vỡ bụng mất.”@[email protected]

Tiểu Lục mếu máo: “Ca ca.” một giọng nói từ phía sau vang lên: “Ca ca đệ nói rất đúng, khi đói lâu một lần ăn nhiều sẽ không tốt cho thân thể, đệ vẫn chỉ là một đứa bé, làm sao có thể ăn nhiều được như vậy.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lý Quân Hiên, thấy Lý Quân Hiên ngồi xuống bên cạnh mình, trong tay cũng cầm bát đũa, không khỏi nói: “Ta không phải là đã đem đồ ăn lên trên thuyền cho huynh rồi hay sao, huynh như thế nào lại xuống đây?” nàng nghĩ Lý Quân Hiên là hoàng thân quốc thích, là Quận vương, làm sao có thể ngồi dưới đất cùng ăn cơm với những người này được, cho nên đã sớm phân phó người đưa cơm lên trên thuyền cho chàng rồi. 

@[email protected]

Lý Quân Hiên mỉm cười nói: “Vì nàng ở chỗ này.” Dứt lời, vươn chiếc đũa gắp thức ăn đặt vào trong bát của Lục Tiểu Thanh, khẽ cười nói: “Mau ăn đi, đừng để đói bụng.”Lục Tiểu Thanh thấy Lý Quân Hiên không nề hà cùng những người này ngồi xổm ăn cơm, nàng thấy bản thân mình ngồi ở đây là không có gì khó xử, bởi vì nàng có quan niệm mọi người đều ngang hàng nhau, nhưng Lý Quân Hiên lại là Quận vương a~, chàng chịu bỏ dáng vẻ để ngồi cùng một chỗ với bọn họ, không khỏi làm cho trong lòng nàng cảm thấy vui vẻ, nói: “Huynh đệ tốt.” Lý Quân Hiên mỉm cười, thay nàng gạt sợi tóc rơi bên má ra đằng sau[email protected]@

Lục Tiểu Thanh sửng sốt, động tác sao mà ôn nhu đến thế, nhìn Lý Quân Hiên trong mắt chợt lóe tia ôn nhu, Lục Tiểu Thanh vội vàng cúi đầu làm bộ như ăn cơm, bản thân không muốn mình bị rơi vào bên trong tình cảm quá sớm như vậy, chỉ cần một sự thay đổi nho nhỏ của người ta, cũng sẽ khiến cho mình không còn là chính mình nữa, điều này thật sự là nàng không muốn. @[email protected]

Ăn xong cơm trưa, sau khi nghỉ ngơi một lát, Thạch Đầu liền mang theo người tiếp tục làm việc, nếu không phải do Lục Tiểu Thanh nói cơm nước xong phải nghỉ ngơi một lát, không được lập tức đi làm việc nặng ngay được, thì những người thật thà chất phác này đã lập tức đi làm việc ngay rồi. Lý Quân Hiên cũng đi lên thuyền, chàng nói có vài món đồ quan trọng, chàng phải tận mắt giám hộ. 

@[email protected]

Lục Tiểu Thanh cùng Hồng Ngọc và Tiểu Lục trêu đùa, Hồng Ngọc nhìn Lục Tiểu Thanh vô hạn kính trọng nói: “Đại ca, Hồng Ngọc lấy người làm kiêu ngạo, có người làm đại ca của Hồng Ngọc, là phúc khí đời này của Hồng Ngọc.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh nghi hoặc hỏi: “Sao đột nhiên lại nói những lời như vậy?” Hồng Ngọc thấy Lục Tiểu Thanh lơ đễnh, mỉm cười lắc lắc đầu không nói gì, hôm nay ngồi xổm ở chỗ này, cùng ăn chung một nồi cơm, nếu là người bình thường có thể làm được như vậy không? Có thể ngồi cùng với những người giống như ăn mày như thế này không? Có thể thật sự nhìn bọn họ như người ngang hàng, không phân biệt địa vị cao thấp hay không? Sợ rằng chỉ có người trước mắt này mới có thể làm được như thế, từ hôm nay trở đi, chỉ sợ mấy vị hán tử này cũng giống như mình sẽ vô cùng tôn kính cùng kính yêu đại ca cho mà[email protected]@

Lục Tiểu Thanh thấy Hồng Ngọc không nói cũng không truy vấn nữa, nâng tay lôi kéo Tiểu Lục chơi đùa, có vài người đi qua đến đứng trước mặt Lục Tiểu Thanh, nói: “Xin chào tiểu ca.” @[email protected]

Lục Tiểu Thanh ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người mập mạp đang đứng trước mặt mình, ước chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, phía sau hắn đi theo hai người bộ dáng giống như người hầu, vì thế gật đầu nói: “Xin chào.”@[email protected]

Gã mập mạp kia lau mồ hôi, nhìn thoáng qua đám người Thạch Đầu đang bận rộn làm việc ở phía xa xa, quay đầu mỉm cười nói: “Tiểu ca, ta nghe chưởng quầy nói, những người này đều là người của ngươi, cho nên ta muốn thương lượng với tiểu ca một chuyện, hàng hóa của ta lập tức cũng sẽ cập bến, ta không muốn đem tất cả mọi người trong cửa hàng ra vận chuyển hàng hóa, chạy hai đầu như vậy quả thật là rất bất tiện, cho nên ta muốn mời người của tiểu ca đến giúp ta khuân vác, tiểu ca thấy thế nào?”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh giật mình: “Nhưng là bây giờ ta cũng không còn nhân công, mà hàng hóa ở trên hai chiếc thuyền này nhất định phải nhanh bốc dỡ xuống.”@[email protected]

Gã mập mạp kia cười hơ hớ nói: “Điều này thì ta biết, ta sao có thể có lá gan lớn cướp người của Quận Vương được, lại nói, thuyền chở hàng hóa của ta còn chưa có nhập bến tàu, là do ta tính toán thời điểm bên này kết thúc hẳn là thuyền chở hàng hóa của ta sẽ đến, ta đến là để dự định trước với tiểu ca mà thôi.” @[email protected]

Lục Tiểu Thanh tròng mắt xoay chuyển nhất thời nở nụ cười, nói: “Nói như vậy thì không thành vấn đề, nhưng là mọi người đều là những người hiểu biết, đều biết được quy củ này.” Vừa nói vừa làm động tác ngón cái chà xát hai ngón[email protected]@

Gã mập mạp cười nói: “Mọi người đều là người làm ăn sao lại không hiểu đạo lý này được, thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí, tiểu ca cứ ra giá, nếu thích hợp, chúng ta liền quyết định, về sau có thể chúng ta còn hợp tác lâu dài.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh nhìn thoáng qua xa xa bao lớn bao nhỏ được khuân vác từ trên thuyền xuống, biết hàng hóa đều được đóng gói cẩn thận, suy nghĩ một chút mới nói: “Chúng ta cứ dựa vào hàng hóa của ngươi mà tính giá, ta tính theo bao hàng hóa kia đi, một bao ba đồng, có bao nhiêu tính bấy nhiêu, hàng hóa nặng hơn thì sẽ tính giá khác.” @[email protected]

Gã mập mạp kia nhìn thoáng qua Lục Tiểu Thanh đang chỉ vào bao hàng hóa, nặng chừng năm mươi cân, nhíu nhíu mày nói: “Ấn theo hàng hóa tính toán là có thể, nhưng là ba đồng có vẻ hơi đắt, ta xem như thế này đi, ta cũng không muốn nhiều lời với tiểu ca, ta ra giá hai đồng một bao, nếu tiểu ca cảm thấy giá cả vừa phải, chúng ta liền cứ như vậy mà quyết định, thuyền chở hàng hóa của ta cũng sắp đến rồi.”@[email protected]

Thấy Lục Tiểu Thanh cúi đầu trầm tư, gã mập mạp lại nói: “Tiểu ca, ta ở giới này cũng coi như có chút tiếng tăm, nếu lần này hai ta hợp tác thành công, sau này ta sẽ giới thiệu cho tiểu ca thêm nhiều ông chủ lớn nữa, ngươi cũng biết Dương Châu là một bến tàu lớn, mỗi ngày có rất nhiều thương gia bốc dỡ hàng hóa, nếu có được nhiều nguồn hàng tất nhiên tiền kiếm được sẽ không ít. Tiểu ca, ngươi cũng không nên vì lợi trước mắt mà chặt đứt đường sống lâu dài a~, lại nói trên bến tàu này vốn cũng có người hỗ trợ khuân vác, bất quá vẫn là không đủ nguồn cung ứng, trong tay ngươi lại có nhiều người, vả lại chúng ta cũng không muốn hàng hóa của mình bị mất mát, mà ta thấy Quận Vương lại tìm người của ngươi khuân vác, đủ để thấy Tiểu ca là người đáng tin cậy, cho nên……” 

@[email protected]

Gã mập mạp nghĩ rằng Lục Tiểu Thanh chê hai đồng ít, liền không ngừng thuyết phục, hắn thế nào cũng không thể nghĩ được Lục Tiểu Thanh cúi đầu trong lòng đang bấm đốt ngón tay tính toán: “Mối làm ăn đã tìm tới cửa, một bao hai đồng, cứ chiếu theo hàng hóa mỗi ngày khuân lên dỡ xuống trên bến tàu, tính dài lâu mà nói, chẳng phải là mối làm ăn lớn đưa tới tận cửa hay sao, nếu một ngày là vài nghìn bao, một trăm đồng là một lượng, hai vạn đồng không phải là hai trăm lượng hay sao, lợi nhuận cũng không nhỏ nha, cứ như vậy mà tính, một tháng cũng được sáu ngàn lượng, trả cho bọn Thạch Đầu một nửa, mình thu một nửa, cứ như vậy chẳng bao lâu nữa mình sẽ trở thành người có tiền nhất Dương Châu này, oa ha ha, giàu có nhất Dương Châu [email protected]@

Nếu mình đem địa bàn kéo dài khắp Tô Châu, Hàng Châu, Tống Châu, Minh Châu, Biện Châu, Lạc Dương…… Tóm lấy tất cả các bến tàu, ha ha ha ha, ngày thu được tính bằng vàng ý chứ, oa ha ha, cái danh người giàu có nhất thế giới sắp nằm trong tay mình rồi, tỷ phú Bill Gates cũng phải đứng sang bên cạnh nhường đường cho mình, mình chính là ngân hàng Thụy Sĩ của Đường triều, mình chính là Hoa Kỳ của Trung Quốc, ha ha ha ha, mình là người giàu có nhất thế giới.”

Gã mập mạp kia không biết mình đã nói gì mà người trước mặt lại cười như điên vậy, vẻ mặt buồn bực ngậm miệng lại không nói tiếp nữa, chỉ trừng mắt nhìn Lục Tiểu Thanh, Hồng Ngọc ở bên cạnh vội vàng giật giật ống tay áo của Lục Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh cả kinh hoàn hồn, thấy gã mập mạp cùng hai hạ nhân phía sau hắn đang nhìn mình như nhìn quái vật, liền giả ho khan một tiếng, lấy lại vẻ nghiêm trang cộng thêm vẻ mặt đau lòng nói: “Quên đi, lúc này coi như tính toán với bằng hữu vậy, ta đành nhường ngươi một bước vậy, bất quá, lão ca về sau cần phải giới thiệu nhiều mối làm ăn cho ta nha.”@[email protected]

Gã mập mạp kia nghe Lục Tiểu Thanh đáp ứng, nhất thời cười nói: “Không thành vấn đề, Tiểu ca cứ yên tâm, khi nào nơi này khuân vác xong, ngươi hãy đem người đến chỗ ta, ta họ Cổ, chiếc thuyền phía trước đang cập bến tàu chính là chiếc thuyền chở hàng hóa của ta, tiểu ca động tác cần phải mau nha.”@[email protected]

Lục Tiểu Thanh ha ha cười nói: “Ta họ Lục, về sau cần phải chiếu cố nhiều hơn a.” @[email protected]

Ông chủ Cổ ha ha cười nói: “Ông chủ Lục nói đùa, về sau mọi người cần phải chiếu cố nhau mới đúng.” cùng Lục Tiểu Thanh vô nghĩa vài câu, liền vội vội vàng vàng đi về phía con tàu đang cập bến. Ông chủ Cổ này cũng là một thương nhân danh tiếng ở Dương Châu, tuy rằng nhiều của, bất quá chữ nghĩa lại biết không được là bao, cho nên cũng không có đi xem cuộc thi đệ nhất tài tử Giang Nam, cho rằng kiếm tiền quan trọng hơn vụ tài tử kia nhiều, cho nên mới không biết hiện nay Lục đại tài tử là người nổi tiếng khắp Giang Nam. 

@[email protected]

Tìm đến Thạch Đầu nói cho hắn vụ làm ăn mới này, Thạch Đầu hiển nhiên là không có ý kiến gì, mọi người sau khi biết được lại càng phấn khích, ánh mắt nhìn Lục Tiểu Thanh liền càng thêm tôn kính cùng cảm kí[email protected]@

Ở trên bến tàu đợi một ngày, ông chủ Cổ lại giúp bọn họ tiếp thêm mấy vụ làm ăn lớn nữa, Thạch Đầu vô cùng vui mừng, Lục Tiểu Thanh càng không phải nói, vui mừng hiện cả ra mặt. Ai da, chỉ một ngày mà cư nhiên kiếm được hơn bảy mươi lượng, không tính đến chỗ tiền của Lý Quân Hiên, vụ làm ăn này quả là tuyệt, một vốn bốn lời. 

@[email protected]

Buổi tối, Lý Quân Hiên, Lý Quỳnh, Ngô Lệ Hoa, Lục Tiểu Thanh cùng Hồng Ngọc tụ tập lại một chỗ nói chuyện, Lục Tiểu Thanh thong dong kể chuyện vui ngày hôm nay, Ngô Lệ Hoa nghe nói hôm nay Lục Tiểu Thanh cư nhiên lại kiếm được lời, không khỏi lên tiếng hỏi: “Tỷ tỷ, muội xem ra việc buôn bán này thật sự có thể làm được, trên bến tàu  tuy rằng cũng có nhiều người làm công việc này, nhưng nói gì thì nói nhân công vẫn không đủ cung cấp, có nhiều thương gia sợ bọn họ không thành thật sẽ trộm hàng của họ, cho nên bình thường đại đa số thương gia đều dẫn theo người của mình đến bốc dỡ hàng hóa, nhưng dù sao làm thế cũng có nhiều phiền toái, hôm nay tỷ tỷ chó ngáp phải ruồi, đã giúp Quận vương gia, lại dựng được danh tiếng tốt cho mình, chỉ cần thanh danh được truyền miệng, sẽ có rất nhiều người tìm đến tỷ tỷ bàn việc làm ăn này, bến tàu Dương Châu chính là một bến tàu lớn, thuyền đến đây cơ bản đều phải dừng lại để bốc dỡ, vận chuyển hàng hóa, muội thấy vụ làm ăn này thật sự là rất tốt.” 

@[email protected]

Lý Quân Hiên gật gật đầu nói: “Ngô tiểu thư không hổ là sinh ra trong gia đình thương gia, mắt nhìn rất chuẩn, ta cũng hiểu được việc làm ăn này thật sự là có thể làm, chỉ là……” Dừng lại một chút nhìn Lục Tiểu Thanh cười khẽ, Lý Quỳnh truy vấn hỏi: “Chỉ là cái gì?”

Lý Quân Hiên thấy Lục Tiểu Thanh cũng đang nhìn mình, không khỏi cười nói: “Cũng không biết là nàng nhất thời tâm huyết dâng trào có thể duy trì được mấy ngày, hơn phân nửa là mở đầu cực kỳ nhiệt tình, nhưng chỉ qua vài ngày là lại ngại phiền toái mà bỏ mặc.” 

@[email protected]

Ngô Lệ Hoa nghe xong, cảm thấy lời này không sai, cứ dựa theo tính cách nôn nóng của Lục Tiểu Thanh mà nói, hơn phân nửa sẽ giống như những gì Lý Quân Hiên đã nói, không khỏi mỉm cười khi thấy Lục Tiểu Thanh lên tiếng phản kháng, Ngô Lệ Hoa vốn sinh ra trong gia đình thương nhân, từ nhỏ tai mắt đã bị nhiễm lối buôn bán, gặp được vụ làm ăn tốt, liền muốn giúp đỡ Lục Tiểu Thanh trù hoạch, bất kể tỷ tỷ chỉ có nhiệt tình được mấy ngày, nhưng có tiền không kiếm chính là đồ ngố[email protected]@

Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Tiểu Thanh liền lôi kéo Hồng Ngọc cùng Ngô Lệ Hoa đi xem ngôi nhà mới để cho bọn Thạch Đầu đến ở. Chẳng là tối hôm qua nàng đã nhờ Lý Quân Hiên thuê cho bọn họ một căn nhà để ở. Đến nơi chỉ thấy đó là một tòa nhà lớn đến vài trăm gian chứ chẳng ít, tọa lạc ở vùng yên tĩnh nhất trong thành Dương Châu, tòa nhà này vốn là do Lý Quân Hiên nhiều năm trước mua được, hiện tại cũng không có người ở, nên vừa nghe Lục Tiểu Thanh muốn bố trí nơi ăn chốn ở cho đám Thạch Đầu, cho nên đã cho nàng mượ[email protected]@

Ở bên trong nhìn ngó một phen, ngoài cửa vang lên tiếng rì rầm của đám người Thạch Đầu đang tiến vào, Ngô Lệ Hoa mỉm cười nói: “Xem ra Quận vương gia động tác thật là mau.” Ba người vừa nói chuyện vừa đi ra nghênh đón, gặp mọi người ai cũng là vẻ mặt kích động, chỉ kém lệ tung hoành nhìn Lục Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu, vung tay lên trả lời: “Chính mình đi chọn phòng đi.” Vừa nói vừa mở đường đi. 

@[email protected]

Ngô Lệ Hoa vừa buồn cười lại vừa buồn bực, nào có đạo lý để bọn họ chọn phòng, vì thế nàng lên tiếng phân phó, nam ở gian ngoài, nữ ở phòng trong, mấy gian phòng ở tận bên trong để dự trữ cho bọn họ, về sau những lúc họ tùy thời đến xem, cũng phải có chỗ để cho họ đặt chân chứ, nói tiếp về sau tỷ tỷ chính là chủ nơi này, nói như thế nào cũng phải ra dáng trưởng quầy một chút.

@[email protected]

Lục Tiểu Thanh chỉ một lòng một dạ muốn kiếm tiền, những vấn đề khác nàng đúng là hờ hững không quan tâm đến, tất cả đều giao cho Ngô Lệ Hoa thu xếp, chính mình mỗi ngày chạy khắp nơi kiếm mối làm ăn, mọi việc rườm rà đều giao toàn quyền cho Ngô Lệ Hoa, cũng may Ngô Lệ Hoa là người tài giỏi, làm việc quyết không nhăn nhăn nhó nhó, mặc một thân nam trang so với Thạch Đầu còn lanh lẹ hơn, đặt ra quy định, sắp xếp nhân công, thay phiên điều hành, tiền bạc chi phí đều xử lý gọn gàng ngăn nắp, một đám người dốt đặc cán mai càng ngày càng biết cân nhắ[email protected]@

Vội vội vàng vàng mấy ngày đã đem mọi việc sắp xếp ổn thỏa, cũng đã đặt biển hiệu cũng như ghi giá cả treo ở trên bến tàu, quả thật là có tác dụng, người tìm đến càng ngày càng nhiều, tuy rằng giá cả cũng được coi là  phải chăng, nhưng đúng là so với nhân công tự phát ở xung quanh bến tàu vẫn đắt hơn một chút, bất quá những thương gia lớn vẫn nguyện ý tìm đến người mà ngay cả Quận Vương gia cũng tin tưởng để làm việ[email protected]@

Sau vài ngày, cả đám vẻ mặt vui vẻ, luôn mồm nói là mình may mắn, gặp được lão bản tốt như vậy, mọi người vừa có chỗ để ở, có quần áo để mặc, có cái để ăn, cũng có việc để làm, không khỏi cười trêu đùa nói nếu không phải Thạch Đầu đi ăn trộm tiền của lão bản, thì bọn họ sao có thể gặp được một lão bản tốt như vậy được, làm cho Thạch Đầu rất buồn bực, thấy bọn Lục Tiểu Thanh sắc mặt cũng không thân thiện cho lắ[email protected]@

Bất quá là ở chỗ, những người này thân thể không được tốt cho lắm,  không thể làm việc nặng nhọc với cường độ cao được, cư nhiên ở ngay trước mặt Lục Tiểu Thanh đã có vài người lăn ra hôn mê bất tỉnh, quả thật là mất mặt mà, do đó Lục Tiểu Thanh hạ quyết tâm phải nhanh chóng nâng cao thể lực cho những người này, chỉ trong một phút xúc động đã quyết định ở lại chỗ bọn Thạch Đầu, lập lời thề chính mình sẽ huấn luyện bọn họ, làm hại Ngô Lệ Hoa, Hồng Ngọc, cùng Lý Quân Hiên đều phải ở lại đây, chỉ sợ nàng gây ra  rắc rối nào đó[email protected]@

Đối với việc Lục Tiểu Thanh tự mình huấn luyện bọn họ, trừ Thạch Đầu ra, còn lại tất cả đều giơ cao hai tay tán thành. Bọn họ không thể ngờ được rằng từ giây phút đó ác mộng của bọn họ mới bắt đầu, từ nay về sau giấc mộng hàng đêm sẽ làm bọn họ khắc sâu sợ hãi, chính mình vì sao lúc trước lại đáp ứng muốn lão bản đích thân huấn luyện mình cơ chứ? Thật sự là……@[email protected]

Sáng sớm sau hôm chuyển đến ở chỗ này, Lục Tiểu Thanh cố ý dậy thật sớm, tinh thần sáng láng chạy vọt vào trong viện hét lớn: “Rời giường, tất cả rời giường. Hôm nay sẽ bắt đầu cuộc huấn luyện ma quỷ của mọi người, ta muốn cho các ngươi biết sắt thép được luyện ra như thế nào, đá bị bào mòn ra sao, hoa nở như thế nào, mặt trời lặn ra sao…… ừm, ta muốn đem mọi người huấn luyện thành quân dã chiến ở Đường triều, là tổ chức lính đánh thuê đệ nhất, là FBI của Trung Quốc, ồ, có vẻ không được thực tế cho lắm, tóm lại ta sẽ dùng phương thức huấn luyện ma quỷ, ta muốn các ngươi biết được người nếm trải trong đau khổ mới là người trưởng thành, nếu muốn có một thân thể khỏe mạnh, chỉ ăn thôi là không đủ, chúng ta cần phải vận động, phải vận động, mọi người nghe có hiểu không? Trả lời ta, nghe có hiểu không?”@[email protected]

Sau khi rống liền một hơi, Lục Tiểu Thanh thở hổn hển một hơi, cúi đầu nhìn mọi người trước mắt, một đám đại thẩm, cô nương, tiểu muội đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào nàng, trong tay không phải là đang giặt quần áo, thì chính là múc nước, rửa rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy trừ bỏ mấy nam tử bệnh chưa khỏi đang dựa người vào cửa nhìn nàng ra, cũng không thấy đám Thạch Đầu đâu cả.

Lục Tiểu Thanh nhất thời cả giận nói: “Tốt lắm, cư nhiên vẫn còn đang ngủ, hiện tại là giờ nào rồi, cư nhiên còn đang ngủ, còn dậy muộn hơn cả ta.” Nhất thời nổi giận đùng đùng đi về phía phòng của Thạch Đầ[email protected]@

Phía sau có một người kéo lấy quần áo của nàng, ngăn cản cước bộ của Lục Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh nhất thời quay đầu lại quát: “Làm gì vậy?”@[email protected]

Chỉ thấy hai tay Hồng Ngọc đang túm chặt lấy quần áo của mình, mặt đỏ bừng nói: “Đại ca, giờ là giờ nào rồi? Bọn Thạch Đầu đã sớm đi đến bến tàu rồi, người……người còn ở đây gào thét.” Nói xong thật sự cũng không nhịn được nữa, phì một tiếng bật cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.