Quốc Gia Từ Chối Bảo Vệ Em

Chương 2: Không ăn thịt




Editor: anh

Tạ Minh Triết còn chưa kịp phản ứng đã thấy có những điểm ánh sáng kim sắc bay vào bên trong cơ thể của nữ hài đang nằm tựa vào khuôn ngực của anh.

Hình ảnh xảy ra trước mắt này thật sự quá mức quỷ dị, nhưng chuyện xảy ra kế tiếp càng làm người ta kinh dị hơn.

Chỉ qua một cái chớp mắt, với khoảng cách gần trong gang tấc, Tạ Minh Triết chính mắt nhìn thấy cô gái nhỏ bị ánh sáng ôn hoà bao phủ, sau đó chợt thu lại thành thân hình nhỏ nhắn không đầy một tấc.

Khi mà ánh mắt của anh dừng ở bàn tay nhỏ bé của A Yên, chính cô cũng tự mình nơm nớp lo sợ mà nhìn chằm chằm khuôn mặt người thanh niên chợt “Biến lớn” gấp mấy lần, cả đến thở cũng không dám ra tiếng.

Nhưng, nhưng mà…… Dáng dấp của anh cũng thật đẹp nha.

A Yên sống mấy trăm năm, chưa từng thấy qua người nào đẹp như vậy.

Nhưng khi thấy cảm xúc âm tình bất định ở nơi đáy mắt, hàm dưới căng thẳng, lông mi vừa dài vừa dày, dáng vẻ lạnh như băng của anh, A Yên theo bản năng mà nuốt một ngụm nước bọt, càng cảm thấy sợ hãi hơn.

“Tôi... Tôi... Tôi không hại người……” cô nắm vạt áo của anh, nơm nớp lo sợ mà nói.

Vành mắt cô càng đỏ, thoạt nhìn như là nước mắt của cô có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tạ Minh Triết không nói rõ được giờ phút này đáy lòng anh rốt cuộc là cảm giác gì, tuy anh là một người điềm tĩnh, nhưng khi nhìn thấy hiện tượng quỷ dị, không thể dùng khoa học giải thích, anh vẫn không tránh khỏi kinh ngạc.

“Tôi là ở trong đó, tôi thật sự không hại người!” A Yên vươn ngón tay run run ra chỉ.

Tạ Minh Triết nhìn xuống khối huyết ngọc ở trong lòng bàn tay, đôi mắt phượng vốn dĩ từ trước đến nay không có bất kì gợn sóng nào hơi hơi nheo lại, môi mỏng hơi run.

không biết là khi nào anh đã cầm trong tay khối ngọc bội gia truyền kia, lúc này nó đã rút đi màu huyết sắc tươi đẹp, hiện ra một màu trắng trong như pha lê.

Tạ Minh Triết nhíu mày. A Yên chớp chớp mắt giống như gà mổ thóc, bắt đầu thành thật đứt quãng kể ra lai lịch của bản thân.

cô là một linh hồn, ở trong ngọc bội đó đã mấy trăm năm. Khi ngọc bội bị vỡ vụn, linh thể của cô bị hao tổn nên liền rơi vào giấc ngủ say.

Mà sau khi Tạ Minh Triết đem cô chữa trị tốt, cô mới lại dần dần khôi phục lại ý thức.

Kỳ thật cô cũng rất choáng váng, không biết sau khi mình tỉnh lại đã qua bao nhiêu năm tháng rồi. Và miếng ngọc bội này đã truyền đến tay người thanh niên thoạt nhìn rất đáng sợ này.

đã qua thời gian dài như vậy, cô vẫn luôn thật cẩn thận mà tránh đi anh, sợ anh phát hiện ra chính mình. Nhưng mà cô luôn quên tự mình thu thập tốt dấu vết đã lưu lại …… Đêm nay cũng là một việc ngoài ý muốn, cô cũng không nghĩ tới anh sẽ nắm ngọc bội trong tay mà ngủ.

Vốn dĩ cũng không có chuyện gì xảy ra, nhưng anh giống như rơi vào ác mộng.

Bàn tay siết chặt miếng ngọc bội của anh càng ngày càng mạnh, cô ở bên trong cũng không thể thở được!

Đến lúc cô không nhịn được mà biến thành hình người, tay của anh cũng vừa lúc gắt gao mà bóp ngay cổ tay của cô, lực đạo thực sự rất lớn, cô đau đến đỏ cả vành mắt.

Mà khi đó mặt của cô cũng vừa lúc đối diện với phần eo của anh.

Góc áo hơi hơi xốc lên, cô nhìn thấy một mảng da thịt bóng loáng lộ ra trước mắt, dưới tình thế cấp bách, cô không chút nghĩ ngợi mà cắn một ngụm.

Khi một ngụm này cắn xuống, A Yên đã bị đôi mắt lạnh như băng với đôi mắt đen kịt kia doạ sợ rồi.

Tạ Minh Triết yên lặng nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ bé của nữ hài trước mặt một lúc lâu, ánh mắt vẫn cứ trầm lãnh, không có dư thừa một chút độ ấm nào.

hắn biết, nhiều hiện tượng quái dị trước đây đều đã có được lời giải thích hợp lý.

A Yên rất sợ anh đem mình ném xuống giường.

Bởi vì linh lực hiện tại của cô thật sự quá mỏng manh, mà trên người anh có hơi thở của người Tạ gia.

cô ở trong cái ngọc bội kia đã thật lâu, thật lâu. Mà ngọc bội theo dòng thời gian cũng đã qua tay quá rất nhiều người, nhưng khi đó cô tự do, tuy linh lực sẽ không phải chịu sự hạn chế nhưng cô lại không có lực lượng dư thừa để thoát khỏi ngọc bội, hóa thành hình người.

Chỉ là hơn hai trăm năm trước, cô bị qua tay rồi tới tay người Tạ gia.

Lúc đó Tạ lão thái gia là một người hết lòng tin theo những điều kì bí, ông mời đến một vị đạo sĩ râu bạc từ núi Hạ âm.

Lão đạo sĩ kia nói miếng huyết ngọc này là một miếng linh ngọc, nếu đem vận khí của Tạ gia nối liền với ngọc bội, sau đó xem ngọc bội như bảo vật gia truyền, truyền xuống đời sau thì có thể bảo vệ Tạ gia phúc trạch nối liền, trường thịnh không suy.

Tạ lão thái gia tin lời lão đạo sĩ nói, lập tức nhờ lão đạo sĩ làm phép đem vận khí của Tạ gia nối kết với ngọc bội. Từ đó trở đi đã hơn hai trăm năm trôi qua, A Yên liền trở thành bảo vật gia truyền của Tạ gia.

Kỳ thật A Yên cảm thấy lão đạo sĩ kia thật vớ vẩn. Lúc Tạ gia cường thịnh, cũng đã là danh môn thế gia của tiền triều, hưởng hết bao nhiêu danh dự. Tuy nhiên, đó cũng là vinh hiển chỉ trăm năm.

Mà trăm năm sau, thời cuộc rung chuyển, Tạ gia cũng không rơi vào suy tàn, trở thành phù du sao?

Từ đó về sau, thăng hay trầm cũng phải dựa vào chính năng lực của Tạ gia. A Yên chưa bao giờ cho rằng cô tạo ra được tác dụng gì.

Ngược lại là cô, từ sau khi trở thành vật gia truyền của Tạ gia, chỉ cần dựa vào hơi thở của người Tạ gia, liền có thể hấp thu càng nhiều linh lực, thậm chí có thể thoát ra ngọc bội, hóa thành hình người.

Việc này thấy thế nào đi nữa cũng là người Tạ gia trợ giúp cô nhiều hơn.

Bởi vì lão đạo sĩ kia đem cô cùng người Tạ gia gắn vào nhau cho nên cô có thể dễ dàng phân biệt được hơi thở của người Tạ gia.

Cái người đẹp trai nhưng tối tăm ít lời này chính là đời sau của Tạ gia.

Hơn nữa không biết nguyên do vì sao A Yên luôn cảm thấy hơi thở trên người anh tựa hồ có sự khác biệt với người Tạ gia, dường như càng tinh khiết, cũng làm cô mơ hồ có một loại cảm giác quen thuộc.

A Yên trốn phía sau cửa kính, nhìn trộm anh đang nấu ăn ở trong phòng bếp.

Khói sương mông lung mờ mịt ẩn hiện khuôn mặt lạnh lùng của anh, áo sơmi màu đen không cài hai cúc trên cùng, ngón tay thon dài cầm sạn, động tác thoạt nhìn rất quen thuộc.

anh luôn luôn không nhanh không chậm, rất kiệm lời.

A Yên trộm quan sát anh vài ngày, phát hiện anh có thể cả ngày không mở miệng nói một chữ.

Mà giờ phút này nhìn bộ dáng nấu cơm của anh, thoạt nhìn dường như lây dính một ít nhân khí, nhưng vẫn không thể hòa tan được sự lạnh nhạt giữa đôi lông mày ấy.

Khi hương thơm đồ ăn bay ra, A Yên không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

cô trộm liếc mắt một cái trên bàn, đôi mắt tức khắc sáng lên: Thịt!

Chỉ là ngày khi cô giương mắt, đối diện chính là đôi mắt phượng lạnh lùng.

A Yên tức khắc cứng đờ cả người.

Đôi mắt tròn xoe cũng không dám chớp chớp một cái.

May mà nam nhân chỉ nhìn cô một cái rồi thôi, thần sắc vẫn không có gì biến hóa. anh ngồi xuống bàn ăn và bắt đầu lẳng lặng ăn cơm.

A Yên xem động tác dùng bữa ưu nhã của anh, nhịn không được mà chép chép miệng, ngón tay sờ sờ ly nước cản trở cô.

cô chỉ là một linh hồn, căn bản không cần phải ăn đồ ăn của con người.

Nhưng thật sự không có biện pháp, A Yên có sự đam mê rất lớn với thức ăn.

Trước kia không có biện pháp thoát khỏi ngọc bội còn tốt, cô không biết đồ ăn của con người có bao nhiêu ngon. Sau khi trở thành vật gia truyền của Tạ gia thì cô liền không cưỡng lại được hương thơm ngào ngạt của thức ăn.

Nhưng sau khi ngọc bội vỡ đôi, cô liền rơi vào giấc ngủ say. cô đã thật lâu thật lâu không có ăn qua đồ ăn của con người. Lúc này thấy anh ăn, cô thật sự là thèm muốn điên rồi.

cô do dự thật lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn được.

Chầm chậm bò xuống bàn trà, A Yên thật cẩn thận mà tới gần bàn ăn, động tác cực nhẹ.

Khi đã chạy đến bàn ăn, cô liền bám vào chân bàn, leo lên trên. Ngay lúc cô thở hồng hộc mà bò đến trên bàn cơm, lại bỗng nhiên đối diện với cặp mắt phượng xinh đẹp.

Đôi mắt tròn xoe của cô trừng lớn, cả người run lên một cái, không có bám chặt góc bàn, mắt thấy liền phải rơi xuống.

A Yên theo bản năng mà nhắm chặt hai mắt, nhưng lại không có cảm nhận được mông của mình chạm đất.

cô nới lỏng các ngón tay nhỏ nhắn đang che mắt, từ khe hở giữa các ngón tay, cô lại nhìn thấy gương mặt tuấn của anh một lần nữa.

Hai ngón tay của anh khép lại, tóm lấy cổ áo của cô, mặt vô biểu tình mà rũ mắt nhìn cô, đáy mắt vẫn cứ đè nặng một mảnh ám quang không tan.

A Yên nhịn không được hít sâu một hơi, lại vừa lúc lần nữa ngửi được mùi thức ăn gần kề.

Vì thế cô nuốt nuốt nước miếng, nhiều ngày trôi qua như vậy đây là lần đầu tiên cô lớn gan mà vươn đôi tay run run ôm lấy ngón trỏ của anh.

Tạ Minh Triết nao nao.

cô bé con trên tay anh rõ ràng rất sợ đối mặt anh nhưng giờ phút này lại đánh bạo nắm lấy tay anh. Đôi mắt đen nhánh giương lên nhìn anh của cô vẫn còn chút nhút nhát.

cô thật sự quá nhỏ nhắn rồi, đôi tay nắm lấy ngón trỏ của anh lúc ấy, xúc cảm thực sự mỏng manh. Nhưng Tạ Minh Triết vẫn nhận ra độ ấm thuộc về cô. Thực mềm mại, ấm áp.

Tạ Minh Triết cũng không có thói quen bị người khác chạm vào. Nhưng giờ khắc này, anh lại không có cảm thấy bất cứ cái gì không khoẻ.

Lúc đó, anh lại nghe thấy cô bé con trong lòng bàn tay của anh thật cẩn thận mà mở miệng: “Có, có thể cho tôi ăn một miếng thịt không?”

Có lẽ là sợ anh không đồng ý, cô lại vội vàng mà thêm một câu, “Chỉ một miếng, một miếng thôi cũng được!”

Tạ Minh Triết yên lặng nhìn cô chằm chằm.

thật sự quá nhỏ.

Đầu lưỡi anh chạm vào răng, mắt phượng hơi rũ, nốt ruồi phía dưới mắt phải của anh dường như sinh động hơn một chút. anh nghiêng mặt, toát ra vẻ đẹp lãnh đạm nhưng quyến rũ chết người.

Môi mỏng hơi hơi cong lên, anh bỗng nhiên lộ ra ý cười khó thấy được lại vô tình có chút ác liệt.

Khi đưa ra một bàn tay khác, anh thấy cô bé con ở giữa những ngón tay của anh đang trừng lớn cặp mắt tròn tròn mà nhìn anh, cả người đều đang phát run.

Đôi mắt lạnh lẽo của anh từ trước nay luôn tồn tại một tia sáng đen tối, vẫn như cũ nhìn không ra được bao nhiêu cảm xúc.

A Yên gần như bị dọa khóc.

cô không nên đòi ăn thịt……

Người Tạ gia vì cô cung cấp linh khí đồng thời trên người cũng đồng dạng mang theo một loại cấm chế nào đó, loại cấm chế này được tạo ra là vì phòng ngừa linh hồn cô bởi vì hấp thu linh khí mà càng ngày càng cường đại, tạo thành vận khí Tạ gia áp chế không được sức mạnh của cô.

Nhưng A Yên phát hiện, cấm chế tồn tại trên người anh dường như càng thêm lợi hại một ít, cùng với hơi thở ôn hoà của người Tạ gia ở quá khứ có chút bất đồng, người nam nhân này thoạt nhìn thì lạnh như băng, hơi thơt trên người cũng mang theo một loại lệ khí không tầm thường, cho nên cô mới có thể sợ anh như vậy.

Nhưng ngay khi hơi lạnh trong lòng bàn tay anh nhẹ nhàng điểm lên gương mặt của cô, cô liền ngây ngẩn cả người.

Thẳng đến khi ngón tay của anh ở trên mặt cô chọc một cái, cô mới hồi phục tinh thần.

A Yên bị ngón tay của anh chọc vài cái, rốt cuộc vẫn là bị chọc khóc.

“Tôi... tôi không ăn thịt nữa……” cô héo úa gục đầu xuống, khóc đến thở hổn hển.