Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1025: Súc thế




Ánh bình minh vừa mới lên. Khu dịch bệnh ngoài thành đã không còn loại cảm giác âm u đầy khí tức chết chóc như trước đây nữa. Khi đa số mọi người đều cho rằng người trong khu dịch bệnh sẽ nối tiếp nhau chết đi, vị Tổng đốc mới đã tìm ra phương thuốc trong thời gian ngắn nhất như một kỳ tích. Phương thuốc này chính là được dùng để đối phó với sự lan tràn của dịch bệnh trước mắt.

Điều quan trọng nhất là phương thuốc dùng để đối phó với ôn dịch rất đơn giản, không cần dược liệu đắt tiền. Mấy loại dược liệu cần dùng đều có thể tìm được ở ngay trong bản địa vùng Tây Bắc.

Dược liệu quan trọng nhất chính là cỏ lác. Mà nó mọc khắp nơi ở Tây Bắc.

Trước đây, Tô lão thái gia vẫn không hiểu vì sao Sở Hoan lại phái người đi hái một lượng lớn cỏ lác như vậy. Mãi cho tới khi phương thuốc được công bố thì hắn mới hiểu được việc này.

Ngoài cỏ lác thì phương thuốc còn cần đến mấy vị thuốc khác nhưng chúng đều là những loại thông dụng, không đắt tiền. Rất nhiều thương nhân kinh doanh dược liệu trong thành Sóc Tuyền biết tổng đốc đại nhân hạ lệnh thu thập dược liệu để điều chế thuốc giải cứu bách tính đã tự

nguyện quyên góp không ít dược liệu, đưa ra ngoài thành, phối hợp với cỏ lác do bảy họ Tây Quan thu thập trước đây, để điều chế thành thuốc giải, rồi phân phát cho người mắc ôn dịch.

Điều khiến mọi người kính phục chính là tổng đốc đại nhân rất rộng lượng, không hề giấu giếm phương thuốc mà công bố khắp nơi. Thậm chí, người bình thường không cần đến đại phu cũng có thể tự mình điều chế thuốc giải dựa theo phương thuốc kia.

Phương thuốc được truyền ra nhanh chóng, trải rộng khắp các nẻo Tây Quan. Chỉ trong mấy ngày, hầu hết nam nữ già trẻ ở Tây Quan đều biết đến phương pháp điều chế thuốc giải đối phó với ôn dịch. Không những thế, tất cả mọi người đều biết phương thuốc này là do vị Tổng đốc mới mang tới.

Trong khi mọi người đang tuyệt vọng, chờ đợi kiếp nạn đến với mình, Sở Hoan đã tới và ngăn chặn kiếp nạn này. Tuy rằng vẫn có không ít người bị chết bởi ôn dịch nhưng khi phương thuốc xuất hiện đã khiến đa số mọi người may mắn thoát khỏi nó. Rất nhiều người đã mắc ôn dịch, đang ngồi chờ chết, chờ Tử Thần đến. Nhưng ai có thể ngờ, chỉ trong nháy mắt mà họ đã giành lại sự sống. Dù là người bị mắc bệnh hay thân nhân của họ đều cảm ơn sâu sắc đối với ân đức của Sở Hoan.

Không ai cướp được phần công lao này của hắn. Trong khi quan phủ Tây Quan bó tay toàn tập, các đại phu, thầy thuốc lắc đầu, Sở Hoan lại leo lên trên tường thành, chính mồm nói với dân chúng rằng đã có biện pháp đối phó với ôn dịch. Không những thế, hắn lại nhanh chóng công bố cách điều chế phương thuốc vô giá kia. Tất cả mọi người đều cảm thấy Sở Hoan đã cứu được mọi người. Nhưng Sở Hoan lại không nghĩ đến việc này đã đem lại thu hoạch rất lớn cho hắn. Thậm chí, rất nhiều người bệnh chuyển nguy thành an đã thờ phụng tổng đốc đại nhân tại trong nhà mình, coi hắn như thần tiên giáng trần.

Vốn dân chúng thường hay mê tín. Lúc ban đầu, họ chỉ cảm kích Sở Hoan đã mang bình an đến cho họ. Nhưng dần dần qua những tiếng bình luận của mọi người, họ cảm thấy vào thời khắc kiếp nạn buông xuống, Sở Hoan đã từ trên trời giáng xuống, mang đến may mắn cho họ. Đây tuyệt đối không phải việc ngẫu nhiên. Có lẽ đó là trời xanh có mắt, nhìn thấy dân chúng Tây Quan vừa mới phải chịu nỗi khổ do chiến tranh, không đành lòng khiến họ gặp nạn tiếp nên đã phái Sở Hoan tới giải cứu muôn dân.

Dân phong Tây Bắc dũng mãnh nhưng bách tính Tây Bắc lại rất thuần phác. Trong lòng bọn họ đều rõ ràng, ở tình huống bình thường họ có thể phân biệt thị phi. Sở Hoan đã mang phương pháp thuốc giải đến cứu dân. Vậy nên trong lòng dân chúng, Sở Hoan chính là một vị quan tốt. Trước đây, rất nhiều người vẫn không hy vọng vào tương lai của Tây Quan nhưng qua chuyện này, trong lòng họ đã sinh ra hy vọng mới. Sở đại nhân có thể giải trừ một hồi kiếp nạn lớn. Từ đó, rất nhiều người mơ hồ cảm thấy vị Tổng đốc tân nhiệm này chưa chắc không thể giúp dân chúng Tây Quan xây dựng lại quê hương.

Tuy Hộ bộ ti không thuộc phạm vi quản lý của Sở Hoan nhưng việc liên quan đến sự tồn vong của bách tính Tây Quan thì không thể làm ăn qua loa được. Vì thế, dưới sự dặn dò của Sở Hoan, họ vẫn tích cực triển khai hành động cứu viện.

Phương thuốc truyền khắp Tây Quan. Các châu phủ, huyện Tây Quan cũng đều nhận được lệnh của phủ Tổng đốc ban ra, tích cực triển khai cứu viện. Đồng thời, đại phu cùng người dân ở địa phương cũng được phân công công việc. Đại phu phụ trách điều chế thuốc giải theo phương thuốc, còn dân chúng được phân công đi hái dược liệu. Một cuộc vận động chống ôn dịch được triển khai nhanh chóng ở Tây Quan. Trong gần mười ngày liên tục, Sở Hoan ra khỏi thành tuần tra, kiểm tra công tác cứu viện. Mỗi khi hắn đến đâu, dân chúng biết được đích thân tổng đốc đại nhân tự mình đến thăm họ, đều khiến cho tiếng hoan hô nổi lên bốn phía ở đó.

Sở Hoan thấy tình hình ôn dịch ở Tây Quan đang dần được khống chế mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong quá trình khống chế ôn dịch, Sở Hoan cũng không quên thiết lập lại cục muối mới. Số người biết Sở Hoan định khống chế cục muối cũng không có nhiều. Chỉ có rất ít người biết Sở Hoan sẽ lợi dụng cục muối mới để chấn hưng kinh tế Tây Quan. Vì thế, sau khi cục muối mới được thiết lập, rất nhiều người đều không hiểu vì sao Sở Hoan phải thiết lập nha môn như vậy. Tuy trong lòng Đổng Thế Trân rất khó hiểu nhưng cũng không thể ngăn cản công khai. Dù sao trong thời kỳ đặc biệt, quan phủ thiết lập một số nha môn đặc biệt cũng là việc bình thường. Ví dụ như trong thời kỳ chống ôn dịch, Sở Hoan đã thiết lập hội uỷ viên cứu tế. Vì thế, tuy rất nhiều người biết cục muối mới này có liên quan đến muối ăn nhưng số người biết rõ nội tình trong đó thì chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.

Cục muối mới được thành lập. Đỗ Phụ Công được uỷ nhiệm làm tổng quản đầu tiên. Sở Hoan chưa dùng đến từ Cục trưởng. Hắn luôn có một loại cảm giác, cảm thấy từ tổng quản cũng rất được.

Ngay sau ngày Đỗ Phụ Công nhậm chức, món tiền vốn đầu tiên đã được nhập vào trong cục muối mới. Số quan lại trong cục muối mới cũng không nhiều. Đây là nha môn để Sở Hoan nắm giữ mạch máu kinh tế nên quan lại trong đó đều là tâm phúc của hắn. Ngoại trừ Đỗ Phụ Công, Sở Hoan cũng điều cả Tôn Tử Không vào cục muối mới làm trợ thủ cho Đỗ Phụ Công. Tôn Tử Không làm việc nhanh nhẹn nhưng Sở Hoan cũng không kỳ vọng hắn có thể làm được việc lớn gì. Thực ra hắn biết rõ, với năng lực của Đỗ Phụ Công cũng đủ quản lý cục muối mới ngay ngắn, gọn gàng. Hắn cử Tôn Tử Không, Dã Chích tới chỉ là để Đỗ Phụ Công có người sai bảo thuận tiện thôi.

Danh không chính thì ngôn không thuận. Bởi vì lẽ đó nên Sở Hoan đã đề bạt Tôn Tử Không làm phó tổng quản. Sau khi mệnh lệnh này được ban ra, Tôn Tử Không không ngủ được trong mấy ngày liền. Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày chính mình cũng có thể trở thành quan chức. Hắn chỉ hy vọng có cơ hội mặc quan phục, trở lại quê hương rồi tới trước mặt Vương quả phụ mà hắn thích nhất một lần. Hắn đã từng thầm mến Vương quả phụ mông to kia nhưng hắn tự ti mặc cảm nên chỉ có thể chôn chút tình cảm này trong lòng. Hiện tại, hắn đã nổi bật hơn người nên rất muốn bay đến bên cạnh Vương quả phụ, để nàng có thể thấy được hắn đã như cá chép vượt long môn hóa rồng rồi.

Ngoài ra, Sở Hoan cũng bàn bạc với Tô bá, mời Tô bá tạm thời tiến vào cục muối mới, giúp đỡ công việc bên trong cục. Tô bá vẫn theo quản lý Lâm Lang và Thịnh Tuyền đi bàn chuyện làm ăn, có kinh nghiệm quản lý phong phú và thành thục. Nhà có một người già như có một bảo vật. Tuy Tô bá đã lớn tuổi nhưng cục muối mới có ông cũng giống như có bảo vật trấn cục rối.

Ngoài ra, Sở Hoan còn điều mười lăm tên cận vệ quân từ trong đội cận vệ nghe theo lệnh của Đỗ Phụ Công. Cục muối mới được thiết lập bước đầu là một nha môn rất đơn sơ nhưng Sở Hoan biết đây chính là trợ lực lớn nhất cho mình sau này.

Theo như lời của Bùi Tích, Sở Hoan lấy của cải đưa tới, nhờ danh nghĩa của Lâm Lang lấy ra một phần, đưa vào trong cục muối mới. Cục muối mới có số tiền vốn này sẽ có thể đến Tây Hạp Sơn xây dựng khu sản xuất muối. Ban đầu chưa thể chế xuất được muối mới nên cục muối mới này cũng không có việc gì lớn. Đỗ Phụ Công tự mình đi tới Tây Hạp Sơn giám sát công tác xây dựng trường muối.

Tuy trường muối không dùng đến tiền của bảy họ Tây Quan nhưng Tô lão thái gia vẫn rất tích cực với chuyện này như cũ. Ông đã điều người làm của nhà họ Tô đến Tây Hạp Sơn để xây dựng trường muối.

Tây Hạp Sơn xây dựng trường muối. Sau khi khởi công, Đổng Thế Trân tất nhiên không biết trường muối được xây dựng ở chỗ này. Tuy hắn đã phái người đến hỏi thăm tình huống nơi đây nhưng cũng chỉ biết ở đây xây dựng phòng ốc, chứ tác dụng của nó là gì thì Đổng Thế Trân cũng không biết rõ.

Thời tiết ở Tây Quan đang nóng dần lên. Chủ sự của Bộ binh ty Triệu Tín với thân hình mập mạp càng cảm nhận được cái nóng đến sớm hơn so với người bình thường. Nhưng khi người của phủ Tổng đốc đến gọi hắn đi, cái nóng trên người hắn liền hoàn toàn biến mất.

Sở Hoan tiếp Triệu Tín ở trong sảnh lớn của phủ Tổng đốc. Trong lòng Triệu Tín rất khó hiểu, không biết tại sao Sở Hoan lại đột nhiên đòi gặp hắn. Chỉ đến khi hắn nhìn thấy Sở Hoan, vẻ mặt Sở Hoan tươi cười, hỏi thăm một số việc vặt trong Bộ binh ty thì trong lòng Triệu Tín vốn căng thẳng mới thở phào một hơi.

- Chủ sự Triệu, thực ra hôm nay gọi ngươi tới là muốn hỏi ngươi một số việc.

Khi Sở Hoan uống hết chén trà thứ nhất, rồi rót chén thứ hai, Sở Hoan mới bắt đầu thu lại nụ cười trên mặt, đàng hoàng trịnh trọng hỏi:

- Lần trước nghe chủ sự Triệu nói rằng bây giờ trong kho vũ khí chỉ có một ít trường thương và vài tấm khiên, không biết bản đốc có nhớ nhầm không?

Triệu Tín lập tức liền cảnh giác nhưng vẫn cười nói:

- Đại nhân nhớ không lầm. Hiện tại, kho vũ khí cũng không được trang bị gì. Hạ quan đã gửi đơn lên bộ binh mấy lần, hy vọng có thể cấp vũ khí tân trang mới. Nhưng đại nhân cũng biết đấy, bây giờ các nha môn đều quan tâm đến Đông Nam. Dù là tiền lương thảo hay trang bị ngựa đều được chuyển về bên Đông Nam. Có mấy lần bộ binh đã trả lời với chúng ta rằng phải bình tĩnh đừng nóng. Nhưng sau đó, những đơn được gửi lên cứ như đá chìm xuống biển lớn, ngay cả câu trả lời cũng không có.

- Đúng là không dễ dàng.

Sở Hoan thở dài, nhìn chằm chằm vào Triệu Tín:

- Chủ sự Triệu, hình như nghe nói Chu tổng đốc tiền nhiệm không bao lâu đã đề cử ngươi với Triều đình, nói ngươi trong thời gian giao chiến với Tây Lương đã lập được chiến công, mà công lao cũng không nhỏ.

Triệu Tín nghe nhắc đến ba chữ Chu Lăng Nhạc, càng cảnh giác hơn, duy trì nụ cười, nói:

- Quốc gia gặp nạn, nam nhi nên cống hiến trên chiến trường mà.

- Nói rất hay.

Sở Hoan cầm chén trà lên, thổi thổi lá trà, nói:

- Đúng rồi, chủ sự Triệu, chủ sự tiền nhiệm của ty bộ binh Tây Quan tên là…

Hắn suy nghĩ một chút mới nói tiếp:

- Hình như tên hắn là Thuần Vu Hoàn phải không?

Lúc này, Triệu tín đã cảm giác mãnh liệt được trong lời nói của Sở Hoan có ý tứ khác rồi. Hắn biết tuy vị tổng đốc đại nhân trước mắt này còn trẻ nhưng cũng không phải hạng người hời hợt. Hắn không biết sao Sở Hoan lại nhắc đến chủ sự tiền nhiệm của ty bộ binh vào lúc này nhưng hắn biết việc này chắc chắn có giấu cạm bẫy, suy nghĩ một lát, mới cẩn thận nói:

- Đại nhân nói không sai. Chủ sự ty bộ binh tiền nhiệm chính là Thuần Vu Hoàn. Chẳng qua, bởi vì người này cấu kết với người Tây Lương, có hiềm nghi bán nước, nên…

- Bản đốc biết, bản đốc biết.

Sở Hoan lại cười nói:

- Trong lần Công Tôn sở bị đưa tới pháp trường trước đây, cũng có không ít quan chức bị xử trảm. Trong số đó cũng có cả Thuần Vu Hoàn.

Triệu Tín gật đầu nói:

- Vâng.

- Bản đốc đã báo cáo với triều đình về vụ Công Tôn Sở. Hắn có bán nước hay không sẽ do triều đình phán xét. Trước khi triều đình ban ý chỉ xuống đây, chúng ta cũng không thể oan uổng cho bọn họ.

Sở Hoan bình thản nói tiếp:

- Bây giờ Công Tôn Sở cùng đám quan chức kia đã bị bản đốc giam lại, phải giết hay thả thì phải chờ ý chỉ của triều đình. Chẳng qua hai ngày trước, bản đốc thuận tiện đi thẩm vấn vài câu, đã hỏi được một số thứ từ miệng Thuần Vu Hoàn. Chính vì như thế nên hôm nay mới mờ chủ sự Triệu tới đây để xách định lại một chút.