Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 112: Khi nhục Lâm Lang



Lục Thế Huân vốn cũng không phải người nhẫn nại, Lâm Lang nói như thế, khiến hắn không kiềm chế được cơn giận, bực tức ngồi xuống. Các thương nhân đang có mặt ở đường trung đều là một đám khôn ngoan giảo hoạt, biết lúc này không nên lên tiếng. Chỉ có La Thế Lương cười ha hả:

- Có tính cách, Tô đại đông gia quả thật là không thua đấng trượng phu a.

Lưu lão thái gia vuốt râu cười nói:

- Lâm Lang chất nữ (cháu gái) xem ra vẫn là hiểu lầm lão phu.

Lão dừng một chút, tiếp tục nói:

- Hôm nay có La đại nhân ở đây, lão phu cũng nên giải thích rõ với chất nữ. Lâm Lang chất nữ, phố phường đồn đại lão phu ngăn cản các ngươi mua lương. Điều này thật là oan uổng. Mọi người đều biết, Phong tướng quân ở biên thùy Tây Bắc ngộ hại, người Tây Lương thừa dịp này mà vào qua biên cảnh, hiện giờ đã liên phá ba châu An Tây đạo của Đại Tần ta. Tuy rằng hiện nay quân tiên phong tạm chặn được chúng, nhưng người Tây Lương chỉ là tạm nghỉ ngơi và chỉnh đốn mà thôi. Mà Đại Tần chắc chắn sẽ không cho phép dị tộc tây tiến, bất kể là công hay thủ, đến lúc đó cũng sẽ cần lượng lớn vật tư. Có câu nói cửa miệng rất hay là binh mã chưa động lương thảo đi trước, là vậy.

La Thế Lương cười ha hả:

- Lão thái gia tuy rằng đã nghỉ ngơi, nhưng lòng vẫn còn lo cho xã tắc, đau đáu quốc sự, quả nhiên là trung trinh đền nợ nước a.

Lưu thái gia thở dài:

- Thánh thượng đối với lão phu ân đức cuồn cuộn, lão phu tuy rằng là trí sĩ, nhưng chỉ cần còn một hơi thở, cũng muốn dốc đền nợ nước. Lão phu ở phủ Vân Sơn đảm nhiệm Hội trưởng Thương hội, tất nhiên phải để chuyện lương thảo trong lòng.

Lão nhìn về phía Lâm Lang, chậm rãi nói:

- Lâm Lang chất nữ, lão phu ta cũng không gạt ngươi, trước đây đúng là có từng dặn qua các lương thương ở phủ Vân Sơn từ nhỏ đến lớn là phải tận dụng hết khả năng để tồn một ít lương thực. Một khi Hộ bộ điều động, chúng ta Vân Sơn phủ luôn có lương thực cung cấp. Tổng không thể để đến lúc quốc gia nguy nan, Vân Sơn phủ ta lại không có lương thảo cung ứng.

Lâm Lang nét mặt lạnh băng, cũng không nói lời nào.

Lưu lão thái gia tiếp tục nói:

- Không tham gia quân ngũ đánh giặc tuyến đầu, nhưng làm thương nhân cũng nên vì nước tận trung. Lão phu có dặn cũng chỉ là chuẩn bị mà thôi, lão phu tuyệt không ngăn cản việc bán lương thực cho Hòa Thịnh Tuyền, lời đồn đãi là nói bậy.

Lâm Lang thản nhiên cười:

- Lưu thế bá hiểu lầm, Lâm Lang chưa từng nói Lưu thế bá ở giữa làm khó dễ. Lưu thế bá kiến thức rộng rãi, ở Vân Sơn phủ đức cao vọng trọng, làm sao có thể làm chuyện như thế được?

Lưu lão thái gia khóe miệng hơi co giật, nhưng vẫn cười nói:

- Lâm Lang chất nữ biết là tốt rồi, chỉ cần không hiểu nhầm lão phu, lão phu cũng có thể an lòng.

- Tửu phường ở Vân Sơn phủ không chỉ có Hòa Thịnh Tuyền ta.

Lâm Lang thản nhiên nói tiếp:

- Khánh Nguyên phường, Thạch Tam Thái, Tề Mậu phường… mấy tửu phường này cũng không nhỏ hơn Hòa Thịnh Tuyền. Theo Lâm Lang biết, các tửu phường này vẫn như cũ có thể thoải mái ra chợ lương mua rất nhiều lương thực. Lâm Lang thậm chí còn biết, khi bọn họ hay Hòa Thịnh Tuyền ta không có lương thực để ủ rượu, liền bắt đầu đồn Hòa Thịnh Tuyền ta sắp đóng cửa. Cũng vì như thế, bọn họ hiện giờ đã mở rộng quy mô ủ rượu.

Nàng nói đến đây, liền nở nụ cười khinh thường:

- Các tửu thương cho là Hòa Thịnh Tuyền một khi sụp xuống, bọn họ liền thừa cơ hội chiếm lấy thị phần rượu…

Rồi nhìn về phía Lưu lão thái gia, Lâm Lang hỏi:

- Lại không biết Lưu thế bá có biết việc này không?

Lưu lão thái gia nheo ánh mắt lại, vuốt râu nói:

- Còn có chuyện này sao?

- Mở rộng quy mô, nhu cần lương thực tất nhiên sẽ gia tăng.

Lâm Lang nhíu mày lại, nét mặt nghiêm nghị:

- Các tửu phường bốn phía tranh nhau mua lương thực, việc này chẳng lẽ Lưu thế bá không hề hay biết?

Lưu lão thái gia ho khan hai tiếng, lắc đầu nói:

- Lão phu trong một thời gian dài không được khỏe, luôn ở trong phủ tĩnh dưỡng, nên đúng là không biết việc này.

Khóe miệng Lâm Lang xẹt qua một tia cười lạnh, nói:

- Lưu thế bá là Hội trưởng Thương hội phủ Vân Sơn, đối với động thái của thương giới trong phủ không hiểu biết, Lâm Lang thực có chút giật mình.

Đám đại thương ngơ ngác nhìn nhau, không thể tưởng được Lâm Lang to gan đến thế, ngay trước mặt mọi người đắc tội với Lưu lão thái gia. Ngược lại, Sở Hoan mang theo vẻ tán thưởng. Hắn cảm thấy nữ nhân này quả không đơn giản.

Lưu lão thái gia mưu toan bất chính với Lâm Lang thất bại, liền có ý định chèn ý Hòa Thịnh Tuyền. Lâm Lang lúc này đã quá phẫn nộ, hiện giờ Lưu lão thái gia lại ở trên yến hội giả vờ giả vịt càng khiến cho Lâm Lang thêm khinh bỉ. Nàng biết nếu tiếp tục nhượng bộ, những người này ngược lại sẽ càng lân lên đầu. Có đôi khi biểu hiện cứng rắn, mạnh mẽ, lại có thể khiến cho bọn họ e dè, không dám quá mức làm càn.

Lưu lão thái gia dù sao cũng là cáo già, liền vuốt râu cười nói:

- Lâm Lang chất nữ nói chính phải, lão phu có chút sơ suất. Chỉ cần sức khỏe khôi phục, sẽ kiểm chứng việc này.

- Vì tồn lương cho quân dụng, Lâm Lang không có lời nào để nói. Chỉ có điều, Lưu thế bá thân là Hội trưởng Thương hội, mắt thấy lương thực không được phép bán cho Tô gia ta lại chẳng quan tâm, Lâm Lang có thể lý giải. Nhưng người ở chợ thật thà chỉ có hai con mắt, nên cảm thấy Lưu thế bá cố ý chèn ép Tô gia ta, điều này hiển nhiên có căn nguyên nội tình.

Lâm Lang vẫn bình tĩnh:

- Nếu cứ tiếp tục thế này mãi, chỉ sợ sẽ không chỉ còn là lời đồn đại…

La Thế Lương cười ha hả, giơ ngón tay cái lên:

- Khéo ăn khéo nói, Tô đại đông gia quả nhiên không hổ là nữ thương gia bậc nhất Vân Sơn phủ, chỉ bằng sự khéo léo này thì việc gì mà không thể thành.

- Không có lương tâm, chỉ dựa vào ba tấc lưỡi cũng không thể thành đại sự.

Lâm Lang vẫn nhẹ cười, rất có cương có nhu.

La Thế Lương vung tay lên:

- Cũng không nói chuyện này nữa. Hôm nay bản tướng đến dự tiệc, không phải để nghe các người nói chuyện này. Đến đến đây, mọi người uống rượu, ấm áp thân mình.

Gã nhìn về phía Lục Thế Huân hỏi:

- Đúng rồi, Lục công tử, tối nay thiết yến, có tiết mục gì hay? Chỉ ở trong này uống rượu, thật sự không thú vị. Lão La ta là người thô kệch, nói chuyện đi thẳng vào vấn đề, ngươi đừng để bụng.

Lục Thế Huân lúc này thực có chút sầu não, nghe La Thế Lương nói vậy, nhìn về phía Tô Lâm Lang cười hỏi:

- Thế muội, La đại nhân hỏi có tiết mục gì hay không? Lại không biết thế muội có an bài gì không?

Lâm Lang bình tĩnh đáp:

- Lâm Lang là nữ lưu, chỉ biết rau dưa khoản đãi chư vị, không biết còn muốn tiết mục gì nữa?

La Thế Lương nhíu mày:

- Chỉ thế thôi thì không tránh khỏi nhàm chán.

Lưu lão thái gia đã vuốt râu cười:

- La đại nhân, lão phu lúc trước có giao hảo với Tô lão đông gia, cũng biết Tô phủ không dưỡng ca cơ vũ cơ. Lão phu biết La đại nhân thích nghe khúc nhi, tối nay chỉ sợ là không được nghe ca cơ xướng vài khúc nhạc rồi…

Lục Thế Huân vội lấy lòng:

- Cũng không phải không có. Nếu đại nhân thích, ta liền cho người đi mời vài ca kỹ đến đây giúp vui.

Lâm Lang mày liễu nhăn lại.

Lưu lão thái gia cười ha hả:

- Tô phủ do Lâm Lang chất nữ quản lý, nếu là mời ca cơ, bị lan truyền ra ngoài, e rằng sẽ tổn thương danh dự của Lâm Lang chất nữ.

Lời lão vừa nói ra, Lâm Lang trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Sở Hoan cũng cảm thấy kỳ quái. Lời này nghe cứ như là bảo vệ Lâm Lang, nhưng hắn thừa biết, lão già này tuyệt không vô duyên vô cớ nói tốt cho Lâm Lang.

Quả nhiên không ngoài sở liệu của hắn. Lưu lão thái gia lời vừa dứt, đã tiếp tục nói:

- La đại nhân, theo lão phu biết, Lâm Lang chất nữ chẳng những dung mạo xinh đẹp, giỏi về buôn bán, mà cầm kỳ thư họa cũng rất tinh thông, khiến cho người khác phải thán phục. Nhất là chất giọng có thể ngâm cả thiện xướng. Đúng rồi, có một khúc đầu tên là “Hoa hương cẩm tú nguyệt”, Lâm Lang xướng, giọng hát uyển chuyển như tiếng đất trời, khiến cho người ta say đắm…

Lâm Lang biến sắc mặt. La Thế Lương đã vỗ tay:

- Quá hay, quá hay. Hóa ra Tô đại đông gia đúng là tài sắc vẹn toàn. À, không dối gạt chư vị, lão La ta không có ham mê gì khác ngoài xướng khúc, đôi khi chỉ một đoạn nhạc hay cũng có thể khiến lão La ta mười ngày nửa tháng ngủ không yên.

Gã nhìn về phía Lâm Lang, cười ha hả:

- “Hoa hương cẩm tú nguyệt” nghe tên cũng đã muốn say lòng. Tô đại đông gia, lão thái gia một khi đã tôn sùng giọng hát của cô nương, không biết liệu có thể vì bản tướng mà xướng một khúc không?

Lúc này chẳng những Lâm Lang biến sắc, mà các đại thương ở đây cũng biến sắc mặt, thái độ khác nhau.

Lâm Lang có thể hát hay, nhưng dù sao cũng là nử tử đàng hoàng. Hơn nữa đường đường là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền tửu phường, ở trước mặt bao người, La Thế Lương yêu cầu Lâm Lang cất giọng hát, nếu là hậu thế thì chẳng sao, nhưng ở thời này là một yêu cầu quá trớn.

Xướng khúc trước mặt nhiều người, là việc của các ca cơ, mà thân phận ca cơ xưa nay bị xem là ti tiện. Nếu Lâm Lang thuận theo, một khi truyền ra ngoài, thanh danh Lâm Lang tất nhiên sẽ bị đả kích rất lớn.

La Thế Lương nhìn chằm chằm chằm vào Lâm Lang. Lưu lão thái gia vuốt chòm râu, mắt híp lại, nhìn như khí định thần nhàn, nhưng đôi mắt tràn đầy ánh nhìn bất hảo, lại tranh thủ ngắm nghía bộ ngực đầy đặn của Lâm Lang.

Lục Thế Huân lúc này sững sờ. Gã tự nhiên cũng rõ, khiến Lâm Lang xướng khúc thì chẳng phải là đã sỉ nhục Lâm Lang. Ngay cả gã cũng không ngờ La Thế Lương và Lưu lão thái gia đột nhiên đưa ra một yêu cầu như vậy.

Lục Thế Huân trên mặt không nén được giận, vụng trộm nhìn Lâm Lang, thấy Lâm Lang sắc mặt trắng bệch, lòng âm thầm kêu khổ. Nếu thật sự bị xướng khúc, Lâm Lang nhất định sẽ oán hận mình đến cục điểm, lập tức ho khan hai tiếng, đứng dậy chắp tay cười nói:

- La đại nhân, Lưu bá phụ, hai vị nếu muốn nghe nhạc, trong tay tại hạ có hai ca cơ giọng rất tốt, tàn tiệc sẽ dẫn đến quý phủ, muốn nghe bao lâu thì nghe.

Gã đây là muốn hóa giải sự cố này, bất kể thế nào cũng không thể để Lâm Lang vì việc này mà oán hận mình thêm.

Ai ngờ La Thế Lương không hề nể mặt gã, thô giọng nói:

- Lục công tử, hôm nay bản tướng nể mặt ngươi đến đây dự tiệc, ngươi cũng nên nể mặt bản tướng mới đúng chứ. Lão thái gia vừa rồi đã ca ngợi giọng hát của Tô đại đông gia, bản tướng hiện giờ chỉ muốn được nghe Tông đại đông gia xướng một khúc thôi…

Gã nhìn về Lâm Lang cười nói:

- Tô đông gia, lại không biết có thể nể mặt bản tướng không?

Lâm Lang nắm hai bàn tay trong ống tay áo lại, đúng lúc đó chợt nghe Sở Hoan từ phía sau lên tiếng:

- Tiểu thư hai ngày này không khỏe, không thích hợp ca hát, hơn nữa… tiểu thư nhà ta không có thói quen xướng khúc trước mặt đông người…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.