Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1133: Tranh Giành Ngôi Báu, Ai Cũng Có Dã Tâm



Sở Hoan không hiểu rõ Lôi Cô Hoành cho lắm, nhưng đã từng tiếp xúc với Dư Bất Khuất. Thật lòng mà nói, đối với Dư Bất Khuất, hắn vẫn có mấy phần kính trọng. Nghe lời nói của Lâm Đại Nhi có chút mạo phạm đến Dư Bất Khuất, hắn đành khẽ thở dài:

- Dư Bất Khuất dù sao cũng vì chống người Tây Lương mà mất, chúng ta cũng nên kính trọng ông ấy một chút.

Chân mày Lâm Đại Nhi cau lại, nhưng thấy Sở Hoan có vẻ buồn bã, cũng không nói đến Dư Bất Khuất nữa, khẽ nói:

- Giang sơn của cẩu hoàng đế giữ không nổi, không nói đến đạo Thiên Môn, còn có Thanh Thiên Vương, là hai thế lực ngoài sáng lớn nhất, ngoài hai thế lực này, ngài tưởng rằng không còn kẻ khác sao?

Lâm Đại Nhi nhìn vào mắt Sở Hoan, cười lạnh nói:

- Giống như Sáp Huyết Hội bọn ta, không có danh tiếng gì, thiên hạ không mấy người biết, nhưng thế lực như thế tồn tại ở Tần quốc nhiều vô số kể, hôm nay thiên hạ chưa hoàn toàn đại loạn, đợi đến khi thật sự đại loạn, những thế lực này đều lộ mặt ra, khi đó ngài đếm cũng đếm không xuể.

Sở Hoan nhẹ mỉm cười, hỏi:

- Đại Nhi, nàng nói thiên hạ đại loạn, là có ý gì?

- Thời tiền triều, kinh thành bị chiếm đóng, chư hầu nổi dậy khắp nơi.

Giọng Lâm Đại Nhi cũng vô cùng lạnh nhạt:

- Đạo Thiên Môn đạo ở phía nam, Thanh Thiên Vương ở phía bắc, dù Lôi Cô Hoành hay Hàn Tam Thông, chỉ cần một bên bị phá, kinh thành Lạc An liền rơi vào nguy hiểm, lúc kinh thành bị vây hãm, cũng chính là lúc thiên hạ đại loạn. Một khi kinh thành bị chiếm, Tần quốc cũng sẽ sụp đổ, dù cẩu hoàng đế còn sống, Tần quốc cũng đã không còn tồn tại, đến lúc đó, rất nhiều người sẽ lộ mặt ra... !

Đôi mắt nàng ẩn chứa vẻ trào phúng:

- Thiên hạ này, người muốn làm hoàng đế đông hơn ngài nghĩ nhiều lắm.

Sở Hoan sờ lên mũi, thở dài:

- Đại Nhi, thật không ngờ nàng lại hiểu thấu tình thế thiên hạ như vậy.

Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, phụ thân của Lâm Đại Nhi năm đó, Thiên Bảo đại tướng quân Lâm Khánh Nguyên, là đệ nhất tướng quân đầu thời Tây Đường, có thể sánh ngang với bốn đại thượng tướng quân của Tần quốc. Mưa dầm thấm đất, đối với quân sự, Lâm Đại Nhi vẫn khá là hiểu biết.

- Ngài chưa hẳn là không nhìn ra.

Lâm Đại Nhi hừ lạnh một tiếng, nàng xụ mặt, lại có vẻ đẹp trong trẻo lạnh lùng:

- Sở đại nhân, nếu kinh thành bị vây, ngài cảm thấy chức quan của Tần quốc còn giá trị sao? Đến lúc đó, người trong thiên hạ đều sẽ phản Tần, càng là quan lớn của Tần quốc, sẽ càng trở thành mục tiêu cho mọi người nhắm vào... !

Sở Hoan cười khổ nói:

- Xem ra ta không nên mưu cầu quan to lộc hậu sẽ tốt hơn.

- Ngài cho rằng đánh thắng một trận thì có thể vui mừng sao?

Đôi mắt đẹp của Lâm Đại Nhi nhìn đăm đăm vào mắt Sở Hoan:

- Ít nhất, rất nhiều người ở Tây Bắc đã xem ngài là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

- Đại Nhi có điều không biết, thật ra dù ta không đánh thắng trận này, cũng sẽ có rất nhiều người xem ta là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

Sở Hoan thở dài:

- Ngồi ở vị trí này, vốn có rất nhiều thị phi.

- Nghe giọng điệu của ngài, hình như ngài không thích ngồi ở vị trí này.

Khóe miệng Lâm Đại Nhi nhếch lên nụ cười trào phúng:

- Đàn ông các ngài không phải thích tranh quyền đoạt thế sao? Hôm nay ngài oai phong như vậy, trong lòng phải rất đắc ý mới đúng?

Sở Hoan nhíu mày, cũng không nói gì.

- Không muốn nghe ta nói chuyện?

- Không phải.

Sở Hoan lắc đầu nói, trong lòng hắn thật ra rất thông cảm cho Lâm Đại Nhi, mặc kệ tính nết thế nào, hắn biết rõ, tâm trạng của Lâm Đại Nhi nhất định rất không vui.

Nàng bây giờ có thể nói là cô độc lẻ loi, trên đời có trăm vạn bá tánh, nhưng là thân nhân của nàng, thì hình như không có người nào, đại thù không thể báo, trời xui đất khiến trao thân cho Sở Hoan, lại còn mang thai con hắn, hơn nữa Sở Hoan lại không thể thường xuyên ở bên cạnh nàng, nàng cuối cùng vẫn là một phụ nữ, tâm trạng u oán của nàng, Sở Hoan có thể lý giải.

Lâm Đại Nhi thấy thần sắc Sở Hoan có chút ảm đạm, cặp môi đỏ mọng khẽ động, cuối cùng thở dài, nói:

- Ngài vừa trở về, còn rất nhiều việc, không cần để ý đến ta, đi làm việc của ngài đi.

Sở Hoan chợt nắm lấy tay của Lâm Đại Nhi, Lâm Đại Nhi giật mình, muốn tránh thoát, nhưng Sở Hoan nắm rất chặt, nàng tránh không được, lông mày dựng lên, cả giận nói:

- Sở Hoan, ngài muốn làm gì?

Sở Hoan lại dịu dàng nhìn nàng, hỏi:

- Đại Nhi, nàng có thích ta không?

Lâm Đại Nhi rõ ràng không ngờ Sở Hoan đột nhiên lại hỏi một câu như vậy, ngẩn ra một chút, rất nhanh liền giận dỗi nói:

- Không thích, đúng là không thích, ngài... Ngài tên lưu manh này, buông tay ra!

Nàng dùng tay kia đánh vào tay Sở Hoan, Sở Hoan vẫn không buông, chỉ nhẹ nhàng nói:

- Người nhà của nàng đều không còn, mà ta và đứa con trong bụng chính là người thân nhất với nàng, ta đã nói, ta sẽ chăm sóc mẹ con nàng thật tốt, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ không để hai người chịu chút thiệt thòi nào. Đại Nhi, ta biết nàng chịu nhiều đau khổ, ta hứa với nàng, sau này sẽ chăm sóc mẹ con nàng thật tốt, nhất định sẽ để hai người sống vui vẻ hạnh phúc.

- Ngài buông tay ra.

Lâm Đại Nhi cắn đôi môi đỏ mọng:

- Ta không cần ngài chăm sóc, ngài cũng không phải người thân gì của ta, ngài mau buông tay... !

Bàn tay ngọc nhỏ nhắn thuôn dài của nàng liều mạng dốc sức đánh vào mu bàn tay Sở Hoan, trong một lát, tay Sở Hoan liền đỏ lên, Lâm Đại Nhi lại vành mắt phiếm hồng, thổn thức nói:

- Ta không cần ngài lo, ngài lưu manh... !

Thấy mu bàn tay Sở Hoan đã đỏ lên, Lâm Đại Nhi rốt cuộc dừng lại, xoay mặt đi, không nhìn Sở Hoan, chỉ là, bàn tay trắng ngọc kia cũng không tiếp tục giãy giụa nữa.

Sở Hoan thở dài, thuận mắt nhìn thoáng qua mấy quyển sách của Lâm Đại Nhi, liếc qua một cái, cảm thấy nội dung hơi lạ, cầm lên nhìn thì ra là một bản Thất Tri Kinh, hơi cau mày, hỏi:

- Nàng đọc kinh Phật à?

Lâm Đại Nhi đoạt lấy, nhíu mày, bộ dạng tức giận:

- Ai cần ngài lo!

Sở Hoan cười cười, nói:

- Có hài tử trong bụng, đọc chút kinh Phật cũng không phải chuyện xấu.

- Cũng không phải vì hài tử.

Lâm Đại Nhi lườm Sở Hoan một cái:

- Tự ta muốn đọc kinh Phật, không liên quan tới ai hết.

Sở Hoan nói:

- Ta cũng không quản nàng đọc kinh Phật. À..., trong phủ còn có Như Liên, nàng nghiên cứu kinh Phật nếu có chỗ nào không hiểu, hay là để tiểu muội ta qua đây, cùng đọc với nàng?

- Ta đọc hiểu hay không hiểu, cũng không cần ngài quan tâm.

Lâm Đại Nhi giận dỗi nói:

- Ngươi lo suy nghĩ tương lai của mình đi, tưởng làm tổng đốc một đạo là thiên hạ thái bình sao?

Sở Hoan cũng không buông tay Lâm Đại Nhi, chỉ cười nói:

- Ta còn mong tương lai gì? Bây giờ không phải cũng sống rất tốt sao?

- Ngày tháng tốt lành như ngài nghĩ sẽ không kéo dài đâu.

Lâm Đại Nhi hừ lạnh một tiếng:

- Đợi đến khi thiên hạ đại loạn, coi ngài làm sao sống yên ổn. Sau khi Đại Hoa diệt vong, thiên hạ sau đó thế nào, chẳng lẽ ngài không biết?

Sở Hoan cười khổ nói:

- Thật ra đối với lịch sử trước kia ta cũng không biết nhiều lắm.

- Cái gọi là mười tám nước tranh hùng, cũng chỉ là mười tám chư hầu rất có thực lực mà thôi.

Lâm Đại Nhi nói:

- Lúc ấy, sau khi kinh thành Lạc An bị phá, thiên hạ liền đại loạn, nổi dậy tranh hùng không chỉ có bá tánh, còn có tổng đốc và võ tướng của triều Đại Hoa ở khắp nơi, cẩu hoàng đế Tần quốc năm đó chính là một võ tướng ở địa phương, nhờ loạn mà nổi lên.

Đôi mắt xinh đẹp nhìn Sở Hoan, cười lạnh nói:

- Ngài cho rằng chỉ có thảo khấu làm phản sao? Đến lúc đó, quan viên Tần quốc còn phản nhanh hơn người khác.

Sở Hoan thở dài:

- Nàng nói có lý, lúc quốc gia lung lay trong sớm tối, ai cũng không muốn bị nó đè chết.

- Thì ra ngài cũng có lòng riêng.

Lâm Đại Nhi cười lạnh nói:

- Xem ra ngài cũng không phải một lòng một dạ trung thành với cẩu hoàng đế.

- Vậy thì chưa hẳn.

Sở Hoan mỉm cười nói:

- Ta không phải đang giúp hoàng đế trấn thủ Tây Quan sao?

- Đợi đến khi ngài đủ lông đủ cánh, ngài còn chịu nghe lệnh cẩu hoàng đế sao?

Lâm Đại Nhi trừng mắt, thanh tú xinh đẹp lạ thường:

- Tâm tư này của các ngài, đừng tưởng ai cũng không nhìn thấu. Tựa như Xích Luyện Điện, trấn thủ Liêu Đông, thuộc hạ có mấy vạn Liêu Đông thiết kỵ, ở Liêu Đông làm mưa làm gió, ngài cho rằng đến lúc thiên hạ đại loạn, Xích Luyện Điện còn nghe lệnh cẩu hoàng đế sao?

Sở Hoan cau mày nói:

- Chẳng lẽ nàng cho rằng Xích Luyện Điện sẽ phản bội triều đình?

- Xem ra ngài không hiểu rõ Xích Luyện Điện cho lắm.

Lâm Đại Nhi hừ lạnh một tiếng:

- Năm đó, cẩu hoàng đế lệnh Xích Luyện Điện chinh phạt Liêu Đông, thu phục lại Liêu Đông từ tay người Cao Ly, đánh tới núi Bồng Tử của Cao Ly, Cao Ly cuối cùng xưng thần với Tần quốc. Nhưng ngài cũng biết, mặc dù hàng năm Cao Ly đều phái sứ giả đến kinh thành lạc An của Tần quốc để triều bái cẩu hoàng đế, nhưng cống phẩm bọn chúng hiến cho cẩu hoàng đế kém xa phần cống cho Xích Luyện Điện.

Sở Hoan chân mày nhíu chặt, nói khẽ:

- Hoàng đế xưa nay kiêng kỵ thần tử công cao, trong kinh thành, những người có ý đối nghịch với hoàng đế, không phải chém thì bị giáng chức, Xích Luyện Điện thực sự lớn gan như vậy?

- Đừng tưởng cẩu hoàng đế ngu xuẩn hơn ngài, hắn giữ lại Xích Luyện Điện, chỉ vì trong lòng hắn hiểu rõ, người Cao Ly thay đổi thất thường, chỉ có Xích Luyện Điện mới có khả năng trấn áp được.

Lâm Đại Nhi chậm rãi nói:

- Năm đó, Xích Luyện Điện đánh Liêu Đông, đánh tới hang ổ người Cao Ly, số người Cao Ly chết dưới đao ông ta nhiều không kể xiết. Người Cao Ly vốn là bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, Xích Luyện Điện giết nhiều người bọn chúng như vậy, đã dọa bọn chúng sợ mất mật, nói bọn chúng thần phục Tần quốc, chi bằng nói bọn chúng thần phục Xích Luyện Điện. Những năm gần đây, cũng vì có Xích Luyện Điện tọa trấn Liêu Đông, nên biên giới phía đông mới có thể yên ổn an bình, đổi lại là người khác, không nói quân sĩ Liêu Đông có phục tùng hay không, ngay cả người Cao Ly e rằng cũng không chịu ngồi yên, bọn chúng vẫn luôn kêu gào nói Liêu Đông là lãnh thổ Cao Ly bọn chúng, là Tần quốc lần chiếm ranh giới, có ngày nào chúng không nghĩ đến việc chiếm lại Liêu Đông đâu.

Sở Hoan thở dài:

- Đấy là truyền thống trước giờ của chúng rồi.

Lẩm bẩm nói:

- Theo nàng nói, vậy Liêu Đông chẳng phải là thiên hạ của Xích Luyện Điện sao?

- Vẫn luôn là thiên hạ của Xích Luyện Điện.

Lâm Đại Nhi cười lạnh nói:

- Ngài chưa từng đến Liêu Đông, nhưng ta từng đi qua rồi. Xích Luyện Điện quản lý Liêu Đông nhiều năm như thế, dường như mỗi nơi mỗi chỗ ở Liêu Đông đều có bóng dáng Xích Luyện Điện, dưới trướng hắn chẳng những có năm vạn Liêu Đông thiết kỵ tinh nhuệ, hơn nữa tích trữ rất nhiều lương thực... Triều đình vẫn dùng kho Cát Bình, một trong bốn kho lương lớn, cung cấp lương thực cho Liêu Đông, nhưng Liêu Đông trước nay chưa bao giờ thiếu lương thực, kho lương ở Liêu Đông tích trữ lượng lương thực rất lớn, ngài có biết, Xích Luyện Điện lấy quân lương từ đâu hay không?

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Chẳng lẽ không phải dùng lương thực của kho Cát Bình?

- Kho Cát Bình mặc dù thuộc quyền khống chế của quân Liêu Đông, nhưng lương thực hàng năm dồn vào kho Cát Bình rất nhanh liền bị chuyển đi, dự trữ ở kho lương thực của Liêu Đông.

Đôi mắt đẹp của Lâm Đại Nhi lóe lên sắc bén:

- Còn cách kiếm quân lương của Xích Luyện Điện, không phải là lấy từ trong kho, mà là để cho thiết kỵ của hắn đi cướp đoạt!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.