Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1285: Tướng Quân Mất Tích



Thường Hoan thấy tốp kỵ binh đó đến gần, dần hạ thấp người xuống, lén lút xoay người, muốn trèo xuống tường. Vừa đi được mấy bước, y liền nghe thấy bên ngoài có tiếng:

- Thường Hoan, ngươi đứng lại, lão nương đã thấy ngươi rồi, chạy đâu cho thoát?

Tiếng gọi đó rất vang và rất mạnh.

Thường Hoan bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng lại, quay lại tường, từ cao nhìn xuống, đã thấy cô gái mặc áo đỏ kia dẫn một đám thuộc hạ đi đến cửa rồi.

Tiếng ngựa thở phì phò. Nhờ ánh đuốc, lúc này hắn nhìn rất rõ, người phụ nữ mặc áo hồng trước cửa tầm 23 tuổi, không xinh đẹp lắm, nhưng có đôi mắt đẹp, da có chút thô ráp.

Lông mày cô dày hơn nữ nhân bình thường rất nhiều. Cũng chính vì vậy mà cô nhìn rất anh dũng giữa đám người đó.

Hắn kinh ngạc, không biết cô ta là thần thánh phương nào.

- Cô nương Ngọc Kiều, sao cô lại tới đây?

Thường Hoan miễn cưỡng cười, vẫn vô cùng khách khí. Nghe thấy vậy, hắn mới biết Thường Hoan quen cô gái đó.

- Không nhiều lời.

Cô ngẩng đầu nhìn lên tường, tay cầm roi ngựa:

- Mở cửa ra!

Thường Hoan vẫn khách khí:

- Ngọc Kiều cô nương, cửa lớn này... cô cũng biết, tướng quân có lệnh, mở cửa theo giờ. Hôm nay, giờ đóng cửa đã qua. Trừ khi có lệnh của tướng quân, nếu không... nếu mạc tướng mở cổng, tướng quân sẽ xử theo quân pháp.

Thấy y xưng “mạt tướng” với cô ta, hắn càng ngạc nhiên.

Cô cười nhạt nói:

- Xử theo quân pháp? Rất tốt, nếu ngươi không mở cửa, lão nương sẽ phá cổng ngay bây giờ. Cái đầu trên người ngươi không giữ được rồi. Nói đi, người tự mình mở cửa hay để lão nương xông vào?

Dù cô có đôi mắt đẹp, nhưng tính tình lại rất đanh đá. Hắn nhíu mày.

Thường Hoan có chút sợ hãi, hỏi lại:

- Ngọc Kiều cô nương, đêm hôm cô đến đây, không biết có chuyện gì? Nếu có chuyện, cô cứ nói ra. Nếu mạt tướng làm được, nhất định làm. Nếu như... nếu Ngọc Kiều cô nương thật sự không có chuyện gì. Bây giờ đã muộn rồi, vẫn là... hay là về nghỉ ngơi đi...!

Cô cười nhạt, đột nhiên thúc ngựa tiến lên. Trước mặt bao người, đến ngay dưới cổng lớn. Y đang nghĩ, lẽ nào cô này không có đầu óc, thực sự muốn dùng ngựa xông vào trong, thì thấy cô khẽ động, leo lên từ mình ngựa. Trong tiếng hô kinh ngạc, cô đã bám vào tường. Tay cô không biết có bao nhiêu móc sắt, từ bao giờ như đang chẩn bị leo tường, giống như thạch thùng, bò lên.

Tường vây của ba mươi sáu tòa đài kỳ thực không cao, chỉ vài mét.

Thường Hoan thấy nữ áo đỏ trèo lên tường, sắc mặt biến đổi, xoay người chạy, vừa chạy vừa kêu:

- Tất cả tránh ra, tránh ra, mẹ nó, đừng cản ta...!

Y lúc này kinh ngạc, vội chạy xuống, không nhìn xung quanh, tiện tay nắm lấy một tên lính, quát:

- Ngươi đi mở cửa mau.

Nhìn thấy đám lính của y chạy thục mạng bên trong, cô ta như diêm hỏa, nhanh chóng đuổi theo, hét to:

- Thường Hoan, ngươi đứng lại cho lão nương!

Tất cả tướng sĩ đều ngạc nhiên, há hốc mồm, nhưng không ai dám nhúc nhích.

Cô ta đuổi theo Thường Hoan. Khi chạy qua Sở Hoan, một làn gió thơm thổi qua. Hắn mới thấy thoáng một cái, cô đã chạy qua, trong lòng kinh ngạc. Võ công của cô gái này cũng không kém.

- Bảo vệ Thường phó tướng!

Không biết tên nào trong đám lính kêu lên:

- Cô ta động thủ thật đó...!

Lập tức có mấy chục tướng sĩ Tây Bắc đuổi theo cô.

Thấy Thường Hoan chạy đã xa, cô gái đó như diêm hỏa, chạy theo sau, tiếp đó lại là một đám binh lính. Nhất thời, gà bay chó chạy loạn xạ trong thành, thật náo nhiệt.

Y mặc khôi giáp, chạy cũng không nhanh. Mà cô gái đó thân hình và cước pháp nhẹ nhàng, nhìn chằm chằm vào y, khoảng cách ngày càng gần. Thấy cô ngày càng gần, y vừa chạy, vừa hét:

- Ngọc Kiều cô nương... bà cô Ngọc Kiều... mạt tướng chỉ phụng mệnh thôi, cổng lớn không thể tùy tiện mở ra, cô tha cho tôi đi...!

Cô không hề nói gì, như con ngựa hoang, lúc này đã rút đao bên hông ra.

Y chạy vòng quang thành, cô ta như kẹo da trâu, đuổi theo sau không tha. Sau cô là 3, 4 chục binh lính trong thành, kêu nhao nhao:

- Thường phó tướng, chạy mau, cô ta sắp đuổi kịp rồi...!

Y chạy vài vòng, quay lại nhìn, chỉ thấy cô ta trong gang tấc, hồn bay phách lạc, chân mềm nhũn, đột nhiên dừng lại, xoay người.

Cô cười nhạt:

- Xem ra ngươi cũng có gan, đơn độc đấu với lão nương!

- Phù phù!

Đường đường là phó tướng Tây Bắc, tướng quân Thiên Cô Lâu, lại quỳ rạp xuống đất, mắt đỏ lên:

- Bà cô Ngọc Kiều, mạt tướng trên có mẹ già 80 tuổi, dưới có con thơ, mong cô tha mạng cho... kiếp sau tôi nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ cô.

Nước mắt đã rơi trên gò má y, quả thật khiến người khác thương tâm.

Cô ta bước chậm đến. Đao sáng lóa đã đặt lên cổ y, cổ y lập tức cứng lại, khẽ ngẩng đầu, rưng rưng nước mắt.

- Mẹ già 80 tuổi? Con thơ?

Cô ta lạnh lùng nói:

- Lão nương biết rõ ngươi, mẹ ngươi năm trước mới 60. Còn con cái, có một con trai 14 tuổi, cho dù không có người phụ thân này, nó vẫn có thể sống tốt...!

Mấy chục binh sĩ cũng đuổi kịp theo, thấy cô kề dao trên cổ y, đều sợ hãi, đứng cách 7, 8 bước, không dám lại gần.

- Ngọc Kiều cô nương, cô muốn làm gì?

Y nhắm mắt nói:

- Cô đêm hôm, tự tiện dẫn người xông vào Thiên Cô lâu. Chuyện này... đâu có thể là trái quân lệnh đó...!

Lưỡi đao trong tay cô giật giật, y thấy cổ mình lạnh buốt, lập tức nghe thấy cô nói:

- Ngươi muốn sống, lão nương cho ngươi cơ hội. Chỉ cần ngươi nói cho lão nương biết, tên đó đang ở đâu?

Y ngước mắt lên, khẽ đáp:

- Cô nói... Tên đó mà cô nói... là ai?

- Đến lúc này ngươi vẫn giả bộ với lão nương?

Cô đạp vào vai y. Hành động này của cô thật sự không nhã nhặn, giống như nữ vương tại một sơn trại nào đó:

- Cam Hầu, Cam Hầu ở đâu?

Lúc này hắn cũng lẫn trong đám người, thấy cảnh này trước mắt, cảm thấy rất lạ, một cô gái mà an nhiên leo tường vào thành, kề đao lên cổ phó tướng, tướng sĩ phía dưới không ai dám làm gì. Càng khiến người khác kinh ngạc là, vị tướng đó lại quỳ xuống, khóc lóc, cầu xin tha thứ.

Nếu nói y là một kẻ yếu đuối thông thường, thì hắn cũng không thấy lạ. Nhưng y lại là phó tướng Tây Bắc, là nam tử hán. Chuyện này thực sự khiến người khác vô cùng lạ lẫm.

Càng khiến hắn giật mình là, cô gái đó xông vào thành, đuổi bắt y lại để hỏi tung tích Cam Hầu.

Lúc này, hắn liền nhớ đến lúc mình hỏi y tung tích Hầu Hạ. Cử chỉ, lời nói của y rất cổ quái, như giấu giếm chuyện gì. Nay kết hợp với chuyện trước mắt, trong chuyện này nhất định giấu giếm chuyện gì.

- Đại tướng quân?

Y mở trừng mắt, ngạc nhiên hỏi:

- Cô nương Ngọc Kiều, thứ cho tôi nói thẳng, nếu cô hỏi thăm người khác, tôi sẽ nói. Nhưng... nhưng tung tích đại tướng quân, cô rõ hơn tôi, sao lại hỏi tôi?

Nói tiếp:

- Mạt tướng quản lý rất nhiều chuyện tại Thiên Cô Bảo, không chỉ có thao luyện, huấn luyện, gần đây cô cũng biết, bận rộn thu thập lương thảo, đúng là có nhận được vài mệnh lệnh từ tướng quân, nhưng cũng chưa gặp ngài tháng nay rồi... Ngọc Kiều cô nương, đại tướng quân gần đây tốt chứ?

Ánh mắt cô ta rất lạ, nhìn chằm chằm vào hắn, cười nói:

- Thường Hoan, trước khi tòng quân, ngươi đã đi hát?

- Mạt tướng không biết hát diễn.

Y nghiêm mặt nói:

- Trước khi tòng quân, mạt tướng là thợ rèn!

Cô ta nói:

- Hả, vậy thật là lãng phí tài năng. Tài ca hát của ngươi nhất định giỏi hơn đánh trận.

Nhấn mạnh chân hơn, y “Ôi” một tiếng. Sau khi giẫm mạnh lên vai y, cô ta nghiêm nghị hỏi:

- Thường Hoan, xem ra ngươi thật không muốn sống rồi, đến lúc này mà còn giả bộ. Trong 36 tòa đài, người biết tung tích của Cam Hầu không nhiều. Thường Hoan ngươi nhất định là một trong số đó. Nói mau, y đang ở đâu?

- Ngọc Kiều cô nương, cô nghi oan tôi rồi, tôi thật sự không biết tung tích đại tướng quân.

Y đau khổ nói:

- Cô nói tôi biết rõ tung tích đại tướng quân, thực sự là hiểu lầm.

Cô giận dữ nói:

- Ngươi là thân tín của Cam Hầu, quan hệ cá nhân cũng tốt. Có chuyện gì y cũng nói với ngươi, lần này y nhất định tìm ngươi.

- Không có, tuyệt đối không có.

Y khẳng định nói:

- Ngọc Kiều cô nương, nói với cô thế này vậy, toàn bộ quân Tây Bắc, Thường Hoan tôi dám lừa tất cả mọi người, duy nhất không dám lừa cô. Mắt cô sáng như vậy, nếu tôi gạt cô, nhất định cô nhận ra ngay, sao tôi lại đắc tội cô?

Ngừng một lúc, ra vẻ thật lòng, y nói:

- Ngọc Kiều cô nương, tôi nói thật với cô, tôi biết gần đây cô luôn tìm kiếm tung tích đại tướng quân trong 36 tòa đài. Đại tướng quân cũng không thấy đâu. Tôi biết, nếu không phải xảy ra chuyện lớn, Ngọc Kiều cô nương quyết không chỉ vì tìm tung tích đại tướng quân mà gây huyên náo chó gà chạy khắp noi như vậy!

Thấy ánh mắt sắc lạnh của cô, y vội sửa lại:

- Không không, là huyên náo, kinh thiên động địa. Và đại tướng quân cũng không thể không thấy tung tích. Cho nên tôi đưa ra kết luận, lần này nhất định xảy ra đại sự, tướng quân chọc giận cô nương...!

- Thì ra ngươi biết?

Cô ta cười nhạt:

- Phải chăng, y nói hết với ngươi?

- Không có, tuyệt đối không có.

Y lại một lần nữa khẳng định:

- Đây đều là suy đoán của mạt tướng... Cô nương, người thông tuệ, sáng suốt, suy nghĩ là biết ngay. Tướng quân xem tôi như huynh đệ, chuyện gì cũng có thể nói với tôi. Nhưng chính vì xem tôi như huynh đệ, nên lần này nhất định sẽ không đến đây.

- Sao nói vậy?

- Cô nương cũng biết, quan hệ giữa tướng quân và tôi rất tốt, xảy ra chuyện, người đâu tiên nghĩ tướng quân sẽ đến ẩn náu chính là đây...!

Y nghiêm chỉnh nói:

- Lẽ nào tướng quân không nghĩ đến chuyện này? Vào lúc này, nếu tướng quân trốn tại đây, thực ra là nguy hiểm nhất. Vì cô nương nhất định sẽ coi đây là điểm trọng yếu để lục soát. Tướng quân hiểu rõ điều này, đương nhiên sẽ không đến đây...Theo ý tôi, nơi tướng quân chọn, chỉ có thể là nơi cô nương không nghĩ đến. Cô nương có thể đưa người đến nơi khác xem. Ở đây thực sự không có, tôi thực sự cũng không biết tướng quân ở đâu!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.