Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 217: Hoa như có tình, nước như vô ý!



Lâm Lamg hai mắt đẫm lệ, Sở Hoan vừa mới lau đi, liền có giọt mới lăn xuống. Đôi mắt đẹp của nàng chăm chú nhìn Sở Hoan, tuy rằng vành mắt đỏ lên, nhưng con ngươi vẫn mang theo thần thái, lê hoa đái vũ, hơi chứa ý cười, rung động lòng người, nhẹ giọng nói:

- Ta… Ta không phải khóc, ta là cao hứng… nguyện vọng của phụ thân rốt cuộc đạt thành, ta cao hứng trong lòng… !

Sơn Hoan ôn nhu cười nói:

- Rượu ngon của Hòa Thịnh Tuyền, cuối cùng cũng có ngày hôm nay, chỉ là thời gian sớm hay muộn mà thôi.

Lâm Lang lắc đầu nói:

- Ta rõ ràng trong lòng, lúc này nếu không phải chàng, ngày sau giới rượu có còn Hòa Thịnh Tuyền hay không cũng là vấn đề, chớ nói chi đạt được danh tiếng ngự tửu.

Thân thể mềm mại của nàng dán vào Sở Hoan, chỉ cảm thấy đặc biệt ấm áp, có cảm giác đặc biệt an toàn.

Sở Hoan nghe Lâm Lang nói như vậy, buông bờ em thon bé của Lâm Lang ra, nắm bàn tay nhỏ bé kéo Lâm Lang tới bên cạnh bàn, nói:

- Thiếu chút nữa quên, hôm nay ta giao những thứ này cho nàng, nàng cần phải bảo quản tốt.

Lâm Lang tới bên cạnh bàn, chỉ thấy trên bàn đặt mấy trang giấy, Sở Hoan đã nói:

- Những thứ này đều là cách điều chế. Lúc điều chế Thiên Thu Nhạc, ta phát hiện hương vị vài loại rượu khác cũng không tệ, cũng có thể so sánh với Thiên Thu Nhạc. Nếu như muốn mở rộng, ngoại trừ Thiên Thu Nhạc, ở đây còn có năm sáu phương pháp phối chế đều có thể chế ra rượu mới, bên trên cũng đã ghi chép tỉ lệ phối chế, dựa theo tỉ lệ này, hẳn là thông thành vấn đề rồi.

Lâm Lang chớp con mắt xinh đẹp, hỏi:

- Đúng rồi, Sở Hoan, chàng… sao chàng lại nghĩ ra biện pháp này? Thiên Thu Nhạc kia chàng chế như thế nào?

Sở Hoan nói:

- Chế như thế nào? Không phải đã từng nói phương pháp phối chế cho nàng rồi sao?

- Không phải không phải.

Lâm Lang khoát tay áo, bộ dáng vũ mị xinh đẹp:

- Ta không phải ý tứ này. Ta hỏi chàng, tại sao chàng nghĩ tới trộn nhiều loại rượu cùng một chỗ? Trước kia chưa từng thấy qua, đều nói rượu càng tinh khiết càng tốt, hoai loại rượu trộn lại sẽ phá hỏng hương vị, tại sao chàng… tại sao chàng dùng bảy tám loại rượu phối chế thành Thiên Thu Nhạc, trái lại hương vị rất ngon? Tại sao chàng nghĩ tới điều này?

Sở Hoan cười nói:

- Nàng muốn học?

Lâm Lang vội vàng gật đầu, Sở Hoan nắm bàn tay nhỏ bé, bóng loáng mềm nhẵn của Lâm Lang, cười nói:

- Không gấp, chờ ta chậm rãi dạy nàng. Thật ra món thủ nghệ này gọi là điểu tửu thuật!

- Điều tửu thuật?

Sở Hoan gật đầu nói:

- Mỗi một loại rượu, thật ra đều có đặc điểm của nó, rất khó có loại rượu nào hoàn toàn đủ thơm, thuần, ngọt, mạnh, hương mấy yếu tố lớn... À, Trúc Thanh Tửu đã rất tốt, nhưng cũng còn một khiếm khuyết, ta chỉ dùng những loại rượu khác đền bù lại khiếm khuyết cho nó, chưa hẳn có thể thập toàn thập mỹ, nhưng cũng có thể càng thềm ngọt thuần. Nói thật, Thiên Thu Nhạc có thể điều chế ra được, đó là vì rượu Hòa Thịnh Tuyền điều chế ra cực kỳ tốt, nếu không rượu kém sẽ không điều chế ra được kết quả như vậy.

Lâm Lang cái hiểu cái không, suy nghĩ của nàng vẫn cảm thấy rượu ngon là tinh khiết, nhìn về rượu ngon Sở Hoan dùng các loại rượu phối chế ra dựa theo tỉ lệ nghiêm khắc, tuy nàng mơ hồ rõ ràng thứ gì đó, nhưng lại cảm thấy trong đó vô cùng phức tạp.

Sở Hoan ngồi xuống, thuận tay ôm Lâm Lang vào lòng, để nàng ngồi lên đùi mình, phong đồn no đủ đàn hồi đẫy đà ngồi trên đùi, Sở Hoan cảm thấy thoải mái nói không nên lời, chỉ vào cách điều chế trên giấy, nói:

- Tỉ lệ trên này, ngày sau lúc điều rượu, vạn lần không thể xảy ra độ lệch, nếu không nhất định sẽ phá hỏng mùi rượu.

Lâm Lang bị Sở Hoan ôm vào lòng, trên mặt hơi nóng lên, nhưng vẫn hỏi:

- Đúng rồi, ta nhớ kỹ lần trước trong cách điều chế của chàng, đều là một số ký hiệu kỳ quái, đó là những thứ gì?

Sở Hoan nghe vậy, con mắt sáng ngời, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, ghé sát bên tai Lâm Lang, ngửi thấy mùi thơm mê người phát ra trên người nàng, nhẹ nhàng nói:

- Nàng còn nhớ rõ những ký hiệu kia ghi như thế nào không?

Lâm Lang nghĩ nghĩ, mới gật đầu:

- Nhớ được một chút, chỉ là... chỉ là lúc trước chưa bao giờ thấy qua, không biết là cái gì... có ý tứ gì... ừ... !

Tiếng cuối cùng của nàng, mang chút rên rỉ, là Sở Hoan ôm thân thể đẫy đà xinh đẹp của nàng, hơi không nhịn được, một tay dĩ nhiên trượt vào vạt áo của Lâm Lang, cách yếm mà nắm lấy bộ ngực đầy đặn kia.

Toàn thân Lâm Lang nóng lên, mị nhãn như tớ, thân thể cũng hơi ngượng ngùng mà giãy dụa, phong đồn vặn vẹo, nhưng lại khiến Sở Hoan càng thêm thoải mái.

Sở Hoan một tay nắm phong đồn Lâm Lang, nhẹ nhàng xoa nắn, cảm thụ tính đàn hồn kinh người, trên mặt nghiêm trang nói:

- Nàng viết cho ta xem, xem nàng còn nhớ mấy chữ!

Lâm Lang chấp bút, hơi suy tư, lấy ra một tờ giấy, viết mấy ký hiệu bên trên. Sở Hoan nhìn xem, chỉ thấy trên đó viết các loại số 8, 3, 1, 7, mỉm cười gật đầu nói:

- Trí nhớ của nàng rất tốt.

Lâm Lang buông bút, hơi ngượng ngập nói:

- Những thứ này có ý gì? Tại sao ta không hiểu?

Sở Hoan nghĩ nghĩ, rốt cuộc nói:

- Đây là chữ số Ả Rập!

- Chữ số Ả Rập?

Lâm Lang vẻ mặt mờ mịt.

Sở Hoan cười nói:

- Không gấp, mấy chữ này nàng nhất định có thể cần dùng đến, sau này ta sẽ dạy nàng cẩn thận.

Hắn dừng một chút, mới nói:

- Thiên Thu Nhạc thành cống tửu, xem ra Hòa Thịnh Tuyền phải xây dựng một tửu phường mới.

Lâm Lang nghiêm nghị nói:

- Ta đang chuẩn bị thương nghị một phen với Đại tác sư bọn họ, nhìn xem còn cần xây bao nhiêu tửu phường. Hôm nay chiếm danh tiếng ngự tửu, ngày sau nhu cầu của thị trường rượu sẽ gia tăng rất lớn, chỉ có một tửu phường ở huyện thành, đó là không đủ. Đúng rồi, còn phải chuyên môn xây dựng một nơi, tìm một số người làm việc cẩn thận, chuyên môn dùng để điều tửu!

Sở Hoan nói:

- Những chuyện này ta cũng không hiểu, chẳng qua nàng cần dùng tới ta, nói một tiếng là được.

Lâm Lang đột nhiên ôm lấy cổ Sở Hoan, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, nhưng vẫn nói:

- Chàng... Chàng không được chạy, lại càng không được mặc kệ không quản, về sau chuyện Tô gia là chuyện của chàng, chàng chạy trốn cũng không thoát.

Sở Hoan ôm lấy eo nhỏ của Lâm Lang, cười nói:

- Có Đại đông gia xinh đẹp như vậy ở chỗ này, đánh chết ta cũng sẽ không chạy... Đúng rồi, Đại đông gia, lần này ta lập nhiều công lao như vậy, nàng có chuẩn bị phần thưởng gì đó cho ta hay không? Nếu không tăng chút tiền công cho ta?

Lâm Lang biết hắn đang nói giỡn, hé miệng cười nói:

- Đắc ý không chết được chàng, chàng là hộ viện của ta, những chuyện này cũng thuộc bổn phận của chàng, còn nghĩ tới tăng tiền công?

Khóe miệng Sở Hoan lại cười tà tà, nói:

- Nàng quả thật không tăng?

Lâm Lang cảm thấy ánh mắt Sở Hoan hơi khác thường, nhịn không được vặn vẹo thân thể, gắt giọng:

- Là không tăng... !

Trong giây lát nàng cảm thấy váy bị nhấc lên, giật mình nói:

- Chàng... không được ở chỗ này, bại hoại... !

Thùy tai lóng lánh đột nhiên nóng lên, đã bị Sở Hoan nhẹ nhàng cắn trong miệng, loại cảm giác kích thích khác thường này lập tức khiến toàn thân Lâm Lang mềm nhũn.

Lâm Lang cảm thấy váy của mình bị nhấc lên, Sở Hoan nhìn như ôn nhu kỳ thực hết sức nhanh chóng mà nhẹ nhàng kéo tiết khố của mình xuống, hai mảnh phong đồn tròn vo đầy đặn liền lộ ra hơi lạnh, Lâm Lang vừa khẩn trương lại vừa sợ hãi trong lòng, run giọng nói:

- Như thế này... Như thế này có người tới... !

Nàng chưa nói hết lời, đã cảm thấy một thứ cứng rắn nóng bỏng trượt tới phong đồn của nàng.

Lâm Lang vòng qua cổ Sở Hoan, cảm giác được thứ cứng rắn kia đã chậm rãi chen vào chỗ mềm mại nhất của mình, trong miệng nhịn không được bắt đầu rên nhẹ. Nàng lập tức cảm thấy thân thể Sở Hoan động, một khoái ý xông tới, trên mặt Lâm Lang liền đỏ lên, nghiến chặt hàm răng, loại khoái cảm này khiến nàng không kìm được lòng mà phối hợp lại. Ngồi trên người Sở Hoan, phập phồng cao thấp, phong đồn nàng vừa trắng vừa tròn, to lớn vểnh lên, bóng loáng, tiếng rên nhẹ nhàng câu hồn vang lên bên tai Sở Hoan, lại khiến cho người ta tiêu hồn thực cốt, càng kích thích Sở Hoan xúc động.

...

...

Mấy ngày nay vì chuyện bình chọn ngự tửu, Sở Hoan ban ngày trực gác, buổi tối liền ở lại Tô phủ, đã vài ngày chưa về nhà, xxx với Lâm Lang xong, ăn tối tại Tô phủ, liền về trong nhà.

Hai ngày không gặp, Tố Nương nhìn qua tựa hồ càng thêm xinh đẹp, vậy mà bắt đầu thoa phấn trang điểm, trước kia nàng sống nương tựa với Sở Lý thị, ngay cả cuộc sống cũng thành vấn đề, càng không cần nói tới trang điểm ăn mặc.

Hiện giờ cơm áo không lo, mỗi ngày phần lớn là rảnh rỗi, nữ nhân một khi âm no giải quyết lại có thời gian, tự nhiên sẽ tốn thời gian vào cách ăn mặc.

Tố Nương trái lại cũng không trang điểm đậm, chính nàng cũng không tiếp nhận được, chỉ là theo đề nghị của Như Liên, hơi thoa phấn trang điểm, nàng vốn có vẻ đẹp chất phác tự nhiên, trang điểm thêm một chút, lại càng tăng thêm vài phần nữ nhân, cũng lộ ra vẻ vũ mị.

Sở Hoan liếc mắt liền nhìn ra Tố Nương đánh phấn, tự nhiên cũng nhìn ra Tố Nương tăng thêm vài phần vũ mị phong tình, cũng không dám nhìn nhiều, cũng không dám biểu hiện ra điều gì, đi thẳng trở về phòng.

Tố Nương thấy Sở Hoan mặt không biểu tình, trong lòng hơi thất vọng, vốn cho rằng mình đã thay đổi, cho dù Sở Hoan không nói gì, trên mặt cũng sẽ biểu lộ ra một ít thần thái, nhìn như không thấy như vậy, lại khiến cho Tố Nương rất tổn thương trong lòng, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ ta trang điểm một chút cũng không xinh đẹp ra chút nào? Tiểu muội còn nói hiện giờ ta xinh đẹp hơn nhiều... !” Tròng mắt xinh đẹp chuyển vòng, lập tức chắn răng, thầm oán hận trong lòng: “Đích thị là chuyện Lữ đạo trưởng nói ứng nghiệm rồi... Đào hoa kiếp, Đào hoa kiếp... Nhị lang sợ là bị mê hoặc rồi... !” Nàng chỉ cảm thấy chuyện này rất không ổn.

Sở Hoan đi vào trong phòng, đã thấy Như Liên đang cầm kim thêu may cái gì, nghe được tiếng bước chân, Như Liên ngẩng đầu, chứng kiến Sở Hoan, lập tức đứng dậy, vui mừng nói:

- Sở đại ca... !

Nàng đột nhiên nghĩ tới cái gì, đỏ mặt lên, giấu đồ trong tay ra sau lưng.

Sở Hoan cười tủm tỉm nói:

- Tiểu muội, đang làm gì đó?

Như Liên cúi đầu, nhẹ giọng nói:

- Không có.... không làm gì... !

Đột nhiên nàng nghĩ tới Phật gia cấm nói dối, cuối cùng lấy đồ vật sau lưng ra, xấu hổ đỏ mặt nói:

- Ta để cho Tố Nương tỷ dạy ta thêu thùa... Thật là khó xem... !

Sở Hoan nhận lấy nhìn xem, chỉ thêu một nửa, tựa hồ là một bức Mẫu Đơn đồ, tuy nói cẩn thận, nhưng là mới học, quả thật cực kỳ thô ráp, Sở Hoan cười nói:

- Đây là Mẫu Đơn?

Như Liên khẽ giật mình, lập tức có chút vui mừng nói:

- Sở đại ca, huynh... huynh có thể nhận ra?

Nàng chỉ sợ mình thêu kém cỏi, Sở Hoan nhìn không ra cái gì.

Tố Nương đi vào trong phòng, thấy Sở Hoan đang nói chuyện với Như Liên, cũng không liếc mình, cảm thấy tình thế hơi nghiêm trọng, lắc eo nhỏ đi vào phòng mình.

Sở Hoan ngồi xuống nói:

- Tiểu muội, muội mới học, cái này không tệ rồi. Bổn sự thêu thùa của Tố Nương tỷ quả thật không tệ, muội theo nàng học, nhất định có thể học được bản lĩnh thêu thùa. Chờ muội luyện thành thục rồi, thêu một bộ tặng Sở đại ca được không?

Như Liên được cổ vũ, Lập tức có tin tưởng, dùng sức gật đầu nói:

- Sở đại ca, huynh yên tâm, ta nhất định sẽ học cẩn thận.

Sở Hoan mỉm cười gật đầu, lúc này Tố Nương đã mặc một bộ áo gấm màu trắng đi ra, tới trước mặt Sở Hoan, Sở Hoan vẫn đang nói chuyện với Như Liên:

- Ở nơi này có buồn bực hay không? Nếu buồn quá, đi ra ngoài với Tố Nương tỷ, hít thở không khí... !

Tố Nương thấy mình thay một bộ quần áo Sở Hoan cũng không liếc nhìn, nhịn không được ho khan hai tiếng, cố ý nói:

- Ồ, hôm nay thật là lạnh!

Sở Hoan rốt cuộc quay đầu thoáng nhìn nói:

- Lạnh không? Sao ta lại cảm thấy hai ngày nay thời tiết ấm áp không ít.

Tố Nương nghe vậy, thiếu chút nữa tức chết, trong lòng âm thầm mắng Sở Hoan một câu, nhưng thấy Sở Hoan nhìn về phía mình, cố ý vỗ nhẹ quần áo, nhìn như tùy ý mà hỏi thăm:

- Nhị lang, đệ nói quần áo này xem được chứ?

Thật ra nàng muốn hỏi mình mặc bộ quần áo này có đẹp mặt hay không, trogn mắt tràn ngập chờ mong, Sở Hoan cười nói:

- Đẹp mắt hay không không sao cả, chỉ cần ấm áp là được!

Tố Nương vừa tức vừa vội trong lòng, hận không thể đi lên bóp chết Sở Hoan.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.