Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 581: Giáp công




Ỷ La thấy Sở Hoan vẻ mặt cổ quái, hơi nghi hoặc, thấy Sở Hoan cả buổi không nói chuyện, nàng không khỏi nhẹ giọng hỏi:

- Hoan Ca, huynh làm sao vậy? Có phải… có phải ta nói sai cái gì hay không?

Sở Hoan rốt cuộc tỉnh táo lại, lúc này hắn thật sự lĩnh giáo tình yêu nhiệt tình như lửa của cô nương thảo nguyên, đổi lại cô nương Trung Nguyên, những lời này mười phần không dám nói ra miệng.

Tính tình của Ỷ La, hiện giờ Sở Hoan cũng hiểu được một chút, cô nương này trước mặt mình có vài phần dịu dàng, nhưng bình thường là một người tính tình nóng nảy, ban đầu trong sa mạc rộng lớn, tranh đấu mạnh mẽ với Mị Nương, tuy rằng võ công không bằng Mị Nương nhưng Ỷ La chưa từng chịu thua trước mặt Mị Nương.

Hắn biết những lời cô nương này nói ra, đều không cần nói, nếu nàng nói hàng đêm đều muốn mình, đó đương nhiên là sự thật, nhưng khiến Sở Hoan kinh hãi chính là câu nói sau cùng của Ỷ La, theo ý tứ của nàng, nàng đã hoàn toàn cho mình toàn bộ trái tim, hơn nữa đã chuẩn bị xong kính dâng thân thể bất cứ lúc nào. Không thể nghi ngờ, Ỷ La đã coi nàng trở thành nữ nhân của Sở Hoan, nếu Na Sử Bột Cổ Lợi không đồng ý hôn sự của hai người, Ỷ La sẽ dùng cái chết để uy hiếp, đây cũng không phải lời nói đùa.

Na Sử Bột Cổ Lợi không đồng ý hôn sự, Ỷ La dám bỏ qua mạng sống, nếu lúc này Sở Hoan nói với Ỷ La không có tình cảm nam nữ với nàng, không muốn cưới nàng, không thể biết giờ sẽ là một kết quả thế nào.

Sở Hoan hết hồn, vốn vì chuyện này cuối cùng phải nói ra, giải thích rõ ràng, tuy rằng có lẽ Ỷ La sẽ hơi đau khổ, nhưng không nghĩ tới tình yêu của Ỷ La lại khoa trương đến thế, hắn thở dài lắc đầu nói:

- Không có, cô… Ỷ La, thật ra ta cũng không có nghĩ tốt như cô.

- Ngươi khác nhìn thế nào ta không quan tâm.

Dường như đã biểu lộ tâm sự của mình, Ỷ La cũng không bận tâm nữa, nàng vốn là nữ tử dám yêu dám hận:

- Trong lòng Ỷ La, huynh là nam nhân dũng cảm nhất trên đời này, cũng là người đàn ông thông minh nhất trên đời này, Ỷ La có thể ở cùng một chỗ với huynh, thật sự rất vui vẻ, Ỷ La nhất định sẽ làm một thê tử tốt!

Sở Hoan bất đắc dĩ nói:

- Ỷ La, tình cảm con người, thật ra… thật ra cần có thời gian từ từ tích lũy.

- Ta biết.

Ỷ La tươi cười:

- Về sau chúng ta ở cùng một chỗ, sẽ không chia lìa.

- Vậy cô có biết, người Trung Nguyên chúng ta có câu, gọi là lệnh cha mẹ lời mai mối.

Sở Hoan nói:

- Nam nữ lập gia đình, trước phải có lời của mai mối, hơn nữa cần cha mẹ hai bên đồng ý… Lệnh tôn, à, Na Sử tộc trưởng dường như không đồng ýđối với hôn sự của chúng ta, nếu lão nhân gia ngài nghĩ như vậy, chắc chắn suy nghĩ theo đại cục, có đạo lý của ngài, chúng ta thân là hậu bối, không thể ngoảnh mặt làm ngơ đối với ý kiến của ngài, phải vâng theo ý tứ của lão nhân gia ngài mới đúng… Ỷ La, cô nói như vậy có đạo lý hay không?

Sở Hoan cảm thấy nếu giải thích thẳng với Ỷ La, không chừng thật sự sẽ gây ra chuyện, tính tình của cô gái Tây Lương này giống như thân thể của nàng, đều hết sức nóng nảy, nếu thật sự dưới buồn bực làm ra việc không nên, chắc chắn Sở Hoan hết sức áy náy.

Nghĩ tới đêm đó lúc Ma Ha Tạng nói tới việc này, Na Sử Bột Cổ Lợi biểu hiện ra vẻ phản cảm, Sở Hoan mơ hồ cảm thấy việc này vẫn phải dựa vào Na Sử Bột Cổ Lợi để giải quyết.

Ỷ La nghe Sở Hoan nói lời này, lại nghĩ tới Sở Hoan cũng lo lắng Na Sử Bột Cổ Lợi phản đối, nàng giơ tay tới thắt lưng, rút loan đao nhỏ mang theo bên hông, ánh sáng sắc lạnh, cười xinh đẹp nói:

- Huynh không cần lo lắng, có cây đao này ở trên người ta, phụ thân không dám phản đối. Hôm trước hắn còn mắng ta làm loạn, ta nói với hắn nếu muốn phải đối ta ở cùng một chỗ với huynh, thì dùng cây đao này cắt đứt cổ họng của mình, sau đó phụ thân cũng không dám nói thêm cái gì, hai ngày nay tuy rằng không gặp ta, ta biết hắn đang tức giận, nhưng lúc trước hắn giận ra, rất nhanh sẽ không có việc gì. Hoan Ca, lòng đã là của huynh, bất kể có khó khăn gì cũng không thể ngăn cản ta ở cùng một chỗ với huynh.

Khóe miệng nàng tươi cười, thân thể hơi nghiêng về phía trước nói:

- Hơn nữa phụ thân rất coi trọng danh dự, nhiều người của Trác Nhan bộ nhìn thấy ta tặng đai lưng cho huynh, cho dù phụ thân không muốn trong lòng, cũng sẽ không thật sự phản đối chúng ta ở cùng một chỗ, huynh yên tâm là được rồi.

Sở Hoan cười khổ trong lòng: “Vậy ta thật sự lo lắng rồi”. Lời cuối cùng của Ỷ La quả thật không sai, hôm Ỷ La tặng đai lưng, Sở Hoan tiếp nhận đai lưng, đây chính là chuyện xảy ra trước mắt vài trăm người Trác Nhan bộ, việc này sẽ lập tức truyền khắp thảo nguyên, hơn nữa Sở Hoan cũng rõ ràng, Ôi Lang hội là thịnh hội thần thánh ở Tây Lương, đai lưng trong tay cô nương nói nhẹ nhàng chẳng qua là một chiếc đai lưng, nói nặng là cuộcđời của cô nương, không qua loa được, lại không vui đùa được.

Tuy rằng bởi vì tình thế bức bách, nhưng mặc kệ vì nguyên nhân gì, mình quả thật tiếp nhận đai lưng trước mắt bao nhiêu người, trong mắt người Tây Lương, mình dường như đã là nam nhân của Ỷ La, chuyện này ở Trung Nguyên giống như nam nữ hai bên đã trải qua lời mai mối lệnh cha mẹ, trao đổi ngày sinh tháng đẻ tặng sính lễ rồi, chờ đại hôn mà thôi.

Sở Hoan cũng biết việc này rất khó giải quyết, muốn nói cho rõ ràng, nhưng còn phải chú ý phương pháp, thứ nhất bởi vì sợ bản thân Ỷ La không thểtiếp nhận, thứ hai lại lo lắng nếu mình quả thật không thành hôn với Ỷ La, chắc chắn bị người Tây Lương coi là đùa bởn Tháp Lan Cách của Hoàng kim tộc.

Thân phận Ỷ La không phải tầm thường, không phải cô nương Tây Lương bình thường, cho dù cô nương Tây Lương bình thường, nếu đai lưng tặng ra bị trả về, chắc chắn cũng là sỉ nhục rất lớn, huống chi đường đường Tháp Lan Cách bộ tộc Hoàng kim Tây Lương.

Hôn sự của Ỷ La cũng không phải việc một mình nàng, liên quan tới thể diện toàn bộ thảo nguyên Cổ Lạp Thấm, nếu mình trả đai lưng về sẽ giống như làm hỏng phong tục truyền thừa từ cổ của Tây Lương, lại nặng nề đánh thảo nguyên Cổ Lạp Thấm một cái bạt tai, Sở Hoan rất khó tin tưởng người Tây Lương sẽ chịu để yên.

Đêm đố Na Sử Bột Cổ Lợi tỏ thái độ phản đối, Sở Hoan còn cảm thấy có cơ hội thay đổi, nhưng hiện giờ Ỷ La nói như vậy, Sở Hoan cũng hiểu được chuyện đã trở nên khó giải quyết hơn, Ỷ La Tháp Lan Cách tặng đai lưng, chỉ sợ chuyện này đã truyền lưu ra chung quanh, cho dù Na Sử Bột Cổ Lợi phản đối trong lòng, cũng giống như lời Ỷ La nói, việc này liên quan tới thể diện bộ tộc Hoàng kim Na Sử, Na Sử Bột Cổ Lợi không thể không cân nhắc một phen.

Sở Hoan buồn bực vuốt trán mình, cảm thấy chuyện này thật sự trở nên khó giải quyết hơn.

Ỷ La lại nghĩ rằng Sở Hoan còn đang lo lắng cho hôn sự của hai người, do dự một chút cuối cùng chậm rãi đưa tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của Sở Hoan, nghĩ tới Sở Hoan buồn bực vì hôn sự của hai người, nàng dịu dàng nói:

- Hoan Ca, Ỷ La đã là nữ nhân của huynh, ai cũng không ngăn cản được, chỉ cần chúng ta thật lòng yêu nhau, ông trời chắc chắn sẽ không phụ lòng chúng ta.

Sở Hoan cười khổ, đang muốn nói gì, ngoài trướng vải bỗng nhiên truyền đến âm thanh:

- Sở tiên sinh, Đại vương tử cho mời!

Sở Hoan ồ một tiếng, Ỷ La đã nói:

- Hoan Ca, Đại vương tử triệu kiến huynh, huynh nhanh đi thôi, sau này ta sẽ đưa thêm thịt nướng tới đây cho huynh… thịt dê tự ta nướng!

Sở Hoan miễn cưỡng cười, rời trướng lên ngựa, đi tới lều lớn đỉnh vàng của Ma Ha Tạng, sau khi thông báo tiến vào trong trướng, tháy mấy người đã tụ tập trong trướng vải, trên bàn đặt một tấm bản đồ chế bằng da dê, lúc này mọi người đang vây quanh bàn nghị luận cái gì. Nhìn thấy Sở Hoan tiến vào, Ma Ha Tạng vẫy tay ra hiệu Sở Hoan tiến đến, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Sở huynh đệ, tìm ngươi tới đây là thảo luận một chút đối sách tiếp theo.

Sở Hoan ôm quyền, Na Sử Bột Cổ Lợi nhìn thấy Sở Hoan, sắc mặt hơi trầm xuống nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.

- Hai canh giờ trước mới nhận được tin tức của thám tử.

Ma Ha Tạng nghiêm mặt nói:

- Không ngoài dự liệu của bổn Vương tử, Ma Ha La đã dẫn quân đang nhanh chóng tiến tới nơi này, dựa theo tốc độ tiến quân hiện giờ của chúng, chậm nhất thì bảy ngày, nhanh nhất thì năm ngày có thể tới thảo nguyên Cổ Lạp Thấm.

Sở Hoan cũng không nói chuyện, chỉ nhìn tấm bản đồ trên bàn. Tấm bản đồ này vẽ trên da cừu, đường cong uốn lượn thay đổi, thậm chí bên trên biểu đạt núi non sông nước, hẳn là bản đồ quân sự người Tây Lương sử dụng.

Sở Hoan đương nhiên biết giá trị của tấm bản đồ này, bản đồ quân sự miểu tả hết sức rõ ràng hoàn cảnh địa lý, hơn nữa đối với địa hình, con sông, núi đồi, rừng rậm thậm chí đầm lầy đều miêu tả tỉ mỉ, tấm bản đồ này cũng chỉ có thể xuất hiện trong tay nhân vật cao tầng của Tây Lương, trong tay người Tần không có khả năng có được bản đồ Tây Lương chính xác như vậy.

Thậm chí Tần quốc cũng không rõ ràng lắm đối với Tây Lương có bao nhiêu bộ tộc bao nhiêu miệng người, hơn nữa cũng mơ hồ không rõ đối với diện tích quốc thổ Tây Lương, nếu có được tấm bản đồ này, có thể nhìn ra rất nhiều tin tức.

Ma Ha Tạng chính là Đại vương tử Tây Lương, bản đồ quân sự quan trọng như thế cũng dám đặt trước mặt mình, hoặc là quả thật hết sức tín nhiệm mình, hoặc là chuyện quá khẩn cấp, gã đã không cần quan tâm người Tần nhìn thấy tấm bản đồ này.

Tấm bản đồ này rất lớn, cũng rất quan trọng, tuy rằng Sở Hoan trí nhớ kinh người, nhưng biên giới Tây Lương cũng hết sức rộng mở, con đường cùng với hoàn cảnh địa lý biểu hiện bên trên vô cùng tỉ mỉ lại cực kỳ phức tạp, cho dù hắn chăm chú nhìn một canh giờ, cũng chỉ có thể nhớ đại khái hình dáng, không có khả năng ghi tạc tấm bản đồ này vào trong óc.

- Họ có bao nhiêu người?

Sở Hoan hơi trầm ngâm, rốt cuộc hỏi.

Bên cạnh có một người nói:

- Thám tử dùng chim ưng truyền tin, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, quân đoàn kỵ binh Tháp Lý Khắc có một vạn năm ngàn người tới đây, hơn nữa còn điều động một vạn kỵ binh Ba Bạch Đồ, ngoài ra còn binh mã tập kết gấp gáp của vài bộ tộc, binh lực vượt qua ba vạn người.

Ma Ha Tạng chỉ vào người kia nói:

- Đây là Táp Cáp Bố Nguyên tộc trưởng bộ tộc Tác Cáp!

Sở Hoan chắp tay, Ma Ha Tạng đã nói:

- Quân đoàn này giống như dự đoán trước đó của ta, do Ma Ha La tự mình nắm giữ ấn soái, Bắc Viện Đại Vương Ma Ha Kim Cương đảm nhiệm tiên phong, hai hôm trước đã từ thành Thanh La phát binh tiến tới, lúc phát binh, binh lực cũng đã đạt tới ba vạn người, đoạn đường này đi tới từ phía Tây Nam, trên đường còn tập kết một số binh mã, chờ họ tới thảo nguyên Cổ Lạp Thấm, theo dự đoán của ta, tổng binh lực đạt tới khoảng năm vạn người!

Ma Ha Tạng vẻ mặt nghiêm nghị, có mấy người bên cạnh sắc mặt hơi ngưng trọng, trong mắt mang theo vẻ lo lắng.

- Đại vương tử đã tập kết được bao nhiêu binh mã?

- Ba ngày qua, chủ yếu là binh mã bộ tộc Na Sử tập trung tới, các bộ tộc khác tập kết binh mã cần có thời gian, sau khi tập kết chạy tới nơi này cũng cần có thời gian, hiện giờ chỉ dựa vào binh mã một số bộ tộc Trung bộ thảo nguyên Cổ Lạp Thấm tới, hiện giờ cộng lại cũng không đủ tám ngàn người.

Ma Ha Tạng nắm tay nói:

- Nhanh nhất trong vòng năm này Ma Ha La sẽ tới khu Bắc bộ thảo nguyên Cổ Lạp Thấm, tới khu vực Trung bộ, cho dù dùng khoái mã cũng phải trong tám ngày… Trong vòng tám ngày, nếu hết thảy thuận lợi, chúng ta có thể tập kết đủ hai vạn binh mã!

Sở Hoan sờ lên cằm, trong lòng suy nghĩ, tình cảnh hiện giờ của Ma Ha Tạng quả nhiên là vô cùng nguy hiểm.

- Đây còn không phải khẩn yếu nhất.

Ma Ha Tạng nói:

- Lúc trước còn nhận được một tình báo khác, bộ tộc Chu Lạp bên bờ sông Hắc Thủy đã biết được Ma Ha La phát binh, đang có động tác, tập kết binh mã bốn phía bờ sông Hắc Thủy… !

Ngón tay của gã chỉ lên địa đồ:

- Chính là khu vực này, dùng năng lực của bộ tộc Chu Lạp, ít nhất có thể tập kết một vạn người… !

Sở Hoan nhìn bản đồ, ánh mắt nhìn khu vực của bộ tộc Chu Lạp, đôi mắt lập tức chuyển qua thành Thanh La, cuối cùng lại chăm chú vào khu vực bộ tộc Na Sử trên thảo nguyên Cổ Lạp Thấm, cau mày nói:

- Đại vương tử, nếu thật sự như vậy, Ma Ha La dẫn quân đến từ hướng Đông Bắc, bộ tộc Chu Lạp tới từ phía Nam, chẳng phải thảo nguyên Cổ Lạp Thấm sẽ gặp tình trạng hai mặt giáp công sao?

Ma Ha Tạng vuốt cằm, cười lạnh nói:

- Đúng là như thế!