Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 699: Lạt mềm buộc chặt



Trong mắt "Phạm Tuyền" lộ ra vẻ ngạc nhiên, lập tức cười lạnh nói:

- Thua thì thua, Hiên Viên tướng quân cũng không cần nói xạo cho mình, nếu ngài thật sự khám phá ta, vì sao lại để ta chiếm được hộp tên của ngài?

Hiên Viên Thiệu thở dài:

- Nếu như ta nói hộp tên kia không có tác dụng với ta, ngươi nhất định sẽ không tin tưởng.

- Ta đương nhiên không tin.

"Phạm Tuyền" cười lạnh nói:

- Đã không có tên, Hiên Viên Thiệu được xưng thần tiễn đã không còn là gì rồi.

Hiên Viên Thiệu không nói lời nào, chỉ lắc đầu, thần sắc trong mắt cực kỳ cổ quái.

Hoàng Củ lạnh lùng nhìn Hoàng đế, nói:

- Doanh Nguyên, chuyện tới nước này, ngươi vẫn nên lập tức tuyên bố thoái vị, lập Hán Vương điện hạ làm đế, Hán Vương điện hạ nhân hiếu, có lẽ sẽ thưởng cho ngươi một mảnh đất, cho ngươi an tâm tu đạo.

Trong mắt lão tràn đầy vẻ đùa giỡn hành hạ, tràn đầy trào phúng.

Hoàng đế nhìn về phía Doanh Bình, nói:

- Doanh Bình, con muốn làm Hoàng đế?

Lông mày Doanh Bình nhíu lại, ánh mắt phức tạp, lúc này An Quốc Công lớn tiếng nói:

- Điện hạ, ngài còn do dự cái gì? Chuyện tới tình trạng này, chúng ta còn có đường lui sao?

Lời này của lão nói rất rõ ràng, An Quốc Công lão cùng một đảng với Hán Vương, mặc kệ trước đó Doanh Bình phải chăng biết được phản loạn hôm nay, nhưng đã bị cuốn vào trong, một khi An Quốc Công thất bại, không nói đến Hán Vương có bị Hoàng đế nghiêm trị hay không, ít nhất Hán Vương đảng sẽ sụp đổ bởi An Quốc Công xuống đài, một khi An Quốc Công thất bại, cũng giống như thế lực Doanh Bình dùng để tranh đoạt vị Thái tử cũng bị quét sạch, từ nay về sau, chớ nói tranh đoạt vị trí với Thái tử, thậm chí cũng không thể so sánh với Tề Vương Doanh Nhân.

Doanh Bình đương nhiên hiểu được điểm này.

Trong lòng gã lúc này tràn đầy tức giận, An Quốc Công mưu đồ cuộc phản loạn hôm nay, vậy mà trước đó không đề cập với gã, tới nước này đã đẩy gã lên lưng hổ, tình thế của Doanh Bình hiện giờ chính là đâm lao phải theo lao, gã phẫn nộ An Quốc Công tiền trảm hậu tấu, lại biết được chuyện tới nước này mình cũng không có đường lui lại.

Gã văn thao vũ lược, trong ba huynh đệ, có thể nói là xuất chúng nhất, cho tới nay, trong lòng gã cảm thấy giang sơn Đại Tần này chỉ có gã có thể tiếp nhận.

Gã một mực tranh đấu với Thái tử, mục đích cuối cùng đơn giản là đoạt được vị Thái tử, ngày sau có thể thuận lý thành chương mà tiếp nhận vị trí Hoàng đế. Nhưng trong lòng gã lại chưa từng nghĩ tới đối chọi gay gắt với Hoàng đế, gã chỉ hi vọng có một ngày Hoàng đế có thể truyền ngôi vị cho mình, mà không phải thông qua phương thức bức bách hoàng đế truyền ngôi vị Hoàng đế này.

Nhưng người tính không bằng trời tính, An Quốc Công đảng hoàn toàn đảo loạn kế hoạch của gã.

- Điện hạ, không thể do dự nữa.

Vưu Can lớn tiếng nói:

- Chúng ta nguyện ý xông pha khói lửa vì ngài, hôm nay một khi bỏ qua, chúng a không còn cơ hội nữa!

Lúc này lại có hơn mười quan viên ồn ào khuyên bảo Doanh Bình.

Những người này chưa hẳn biết được hôm nay An Quốc Công sẽ làm loạn, nhưng khi An Quốc Công đã khống chế cục diện Thông Thiên Điện, họ lập tức biết rõ cơ hội vẫn luôn chờ đợi đến rồi, hôm nay chỉ cần có thể bức Doanh Nguyên thoái vị, lập Doanh Bình đăng cơ, như vậy mình lập được công lớn, sau khi tân quân lên ngôi, đương nhiên sẽ không thiếu chỗ tốt.

Trên thực tế trong các quan viên lúc này lại có một đám người mờ mịt trong lòng, quả thật không biết làm thế nào mới tốt.

Lúc này Tề Vương Doanh Nhân rốt cuộc nhịn không được hét lớn:

- Tam ca, họ là đại nghịch bất đạo, muốn bức bách phụ hoàng, chẳng lẽ huynh muốn bức bách phụ hoàng cùng với họ?

Gã đưa tay chỉ Doanh Bình:

- Nếu như huynh làm bậy cùng họ, đó chính là bất trung bất hiếu!

Hán Vương lạnh lùng nói:

- Ngươi im ngay.

Hàm răng gã cắn chặt, trong mắt mang theo vẻ do dự.

Hoàng đế thản nhiên nói:

- Doanh Bình, bọn họ sẽ ra tay với phụ hoàng con, con muốn cùng bọn họ đối phó phụ hoàng con sao?

Hán Vương cắn răng một cái, tiến lên nói:

- Phụ hoàng, nhi thần không muốn làm địch với ngài, thế nhưng... nhi thần muốn biết, phụ hoàng hùng tâm vạn trượng năm đó đi đâu rồi? Vì sao ngài lại tin lời yêu đạo, trầm mê tu đạo như vậy?

Hoàng đế nhíu mày, khẽ thở dài:

- Doanh Bình, con đang trách cứ phụ hoàng?

- Phụ hoàng, khi nhi thần còn bé đã nói với ngài, ngài là anh hùng đội trời đạp đất trong lòng nhi thần, nhi thần lớn lên cũng muốn trở thành người anh mình giống như ngài.

Khuôn mặt thanh tú của Hán Vương bỗng bắt đầu run rẩy:

- Thế nhưng ngài già rồi, cơ trí anh minh của ngài đã biến mất, ngài biết rõ nhi thần đau lòng cỡ nào không? Giang sơn vạn dặm này, là một tay ngài đánh ra, thế nhưng vì sao ngài lại hủy hoại nó?

Khóe mắt Hoàng đế run rẩy, từ sâu trong mắt xẹt qua một tia bi thống, nhưng vẻ bi thống này lập tức biến mất, lão lạnh lùng nói:

- Xem ra ngươi cũng muốn phản bội trẫm!

An Quốc Công lạnh lùng nói:

- Không phải điện hạ phản bội ngươi, mà bản thân ngươi phản bội chính mình. Đại Tần không cần hôn quân như ngươi!

Đúng lúc này, bỗng nghe một tiếng hét lớn, lại thấy một người trong đám quan viên đột nhiên giơ mấy chiếc bàn bên người lên, trong tiếng hô lớn đã ném mấy chiếc bàn kia về phía An Quốc Công.

Biến cố này cực kỳ đột nhiên, chẳng qua bên người An Quốc Công có không ít người che chở, mấy chiếc bàn ném tới, Vưu Can là người đầu tiên xông lên, hét lớn một tiếng, hai đấm đánh ra, đón lấy mấy chiếc bàn nện qua.

Quan viên ném mấy chiếc bàn nhìn qua thân thủ không tệ, sau khi ném bàn, cả người giống như con báo xông về phía trước, lại thẳng tới An Quốc Công trong đám người.

Động tác của gã cũng có chút nhanh nhẹn, khi hai đấm của Vưu Can đánh bay mấy chiếc bàn, quan viên kia đã xuất hiện bên cạnh Vưu Can, lao thẳng tới An Quốc Công.

Mắt thấy sẽ tiếp cận An Quốc Công, chỉ các một chút, người này đã dùng tay chộp tới An Quốc Công, hai gã đạo sĩ bên cạnh động tác nhanh nhẹn, một trái một phải kẹp tới, dao găm sáng như tuyết đâm tới người này. Người này không để ý tới đạo sĩ hai bên, cắn răng chộp thẳng tới An Quốc Công, lại cảm thấy hoa mắt, một gã đạo sĩ chắn ngang trước người, đường đi của quan viên này bị chặn, trong lúc giật mình cảm thấy bên sườn đau đớn kịch liệt, đạo sĩ giáp công từ hai bên đã đâm dao găm thật sâu vào sườn gã.

Thân thể quan viên này dừng lại, khuôn mặt lộ ra vẻ thống khổ, có người xung quanh cả kinh kêu lên:

- Là Phương Chủ sự!

Có người nhận ra người này đúng là Binh bộ Chủ sự.

Hai gã đạo sĩ cùng rút dao găm ra, thân thể Phương Chủ sự lung lay, lập tức quát to một tiếng:

- Thánh thượng, thần... thần tận trung rồi... !

Gã ngã thẳng xuống đất, run rẩy vài cái liền không động đậy được nữa.

Quan viên đều vô cùng kinh hãi.

An Quốc Công nhìn Phương Chủ sự ngã trong vũng máu, thở dài nói:

- Tận trung với hôn quân, đáng giá sao?

Hoàng đế ở trên đài ngọc đương nhiên nhìn thấy một màn như vậy, khóe mắt hơi nhảy, lập tức thở dài:

- Trẫm vẫn cảm thấy được Phương Thạch tài năng bình thường, không thể tưởng được hắn mới thật là kẻ trung dũng!

An Quốc Công trầm giọng nói:

- Doanh Nguyên, chẳng lẽ ngươi còn muốn có người chết vì ngươi?

Lão trầm giọng kêu lên:

- Thiên Đô, trước bắt hôn quân rồi nói sau!

Hoàng Thiên Đô xiết chặt tay, nắm chặt đại đao, muốn phái người lên ngọc đài bắt Hoàng đế, đột nhiên nghe được Hoàng đế lớn tiếng cười rộ lên, gã lập tức giật mình, lại nghe được Hoàng đế nói:

- Hoàng Củ, ngươi thật sự cho rằng mình tính toán không sai sót sao? Ngươi nói trẫm muốn bức ngươi rời bỏ triều đình, vậy ngươi có từng nghĩ tới, trẫm chưa từng nghĩ tới để ngươi rời khỏi triều đình, chỉ nghĩ tới khi nào ngươi sẽ phản!

An Quốc Công khẽ giật mình:

- Ngươi... có ý tứ gì?

- Trẫm biết rõ trong lòng ngươi bất mãn với trẫm từ lâu.

Hoàng đế cười lạnh nói:

- Đúng vậy, năm đó trẫm đã từng nói, sẽ đối đãi thật tốt với gia tộc ngươi, nếu như các ngươi thành thật, trẫm sẽ không ra tay với các ngươi.

Hoàng đế vuốt râu nói:

- Nhưng chỉ cần các ngươi mưu phản, trẫm tuyệt đối sẽ không khoan dung các ngươi, người trong thiên hạ cũng sẽ không khoan dung các ngươi!

An Quốc Công nhìn thấy biểu lộ tỉnh táo của Hoàng đế, nhíu mày lại.

- Ngươi là thương nhân, hơn nữa là dân cờ bạc trong thương nhân.

Hoàng đế cười lạnh nói:

- Đối với ngươi mà nói, chỉ cần có lợi lớn, thì có thể đặt tính mạng thân gia, đánh bạc một hồi. Năm đó ngươi đặt lên người trẫm, đánh bạc thắng một trận, hiện giờ ngươi lại chuẩn bị đánh bạc một lần. Ngươi cảm thấy ngươi sẽ thắng, nhưng mà trẫm lại cảm thấy chưa hẳn!

An Quốc Công hừ lạnh một tiếng, nói:

- Thế nhưng dường như lão phu đã thắng rồi.

Hoàng đế lắc đầu, chậm rãi nói:

- Trẫm phái Sở Hoan tới Hộ bộ, đúng như lời ngươi nói, chính là muốn hắn quấy rối Hộ bộ long trời lở đất. Hắn chỉ là một võ tướng từ địa phương khác tới, vì sao trẫm lại điều hắn vào Hộ bộ? Bởi vì trẫm cảm thấy hắn có dũng khí, hắn mới tới kinh thành, không có quan hệ rắc rối phức tạp với các quan viên trong kinh thành, càng đơn thuần, càng không có cố kỵ. Trẫn hi vọng hắn không hề cố kỵ, mà hắn quả thực không khiến trẫm thất vọng, trên thực tế hắn còn làm tốt hơn so với chờ đợi của trẫm.

Sở Hoan trong đám quần thần, thần sắc nghiêm nghị, lẳng lặng lắng nghe, lúc này có không ít quan viên bên cạnh đã quăng ánh mắt lên người hắn.

Lúc trước Sở Hoan bị điều vào Hộ bộ, trong lòng vẫn cực kỳ nghi hoặc. Hắn là một võ tướng, Hoàng đế đặc biệt điều vào Nha môn Hộ bộ một trong lục bộ, bản thân điều này cũng rất kỳ quặc. Trong mắt rất nhiều người, đây là Hoàng đế xem mặt mũi Tề Vương dẫn tiến, chẳng qua bản thân Sở Hoan lại hiểu được, Hoàng đế điều mình vào Hộ bộ, chỉ sợ có thâm ý khác, hơn nữa hắn thậm chí đã sớm phỏng đoán được tâm tư Hoàng đế, Hoàng đế phái một võ tướng không có bất kỳ bối cảnh nào vào Hộ bộ, đương nhiên không phải để cho Sở Hoan thật sự đi tính toán sổ sách Hộ bộ, chỉ có thể là cố ý để cho mình đi vào quấy vũng nước đục.

- Trẫm vốn tưởng rằng còn phải mắt một thời gian nữa, chẳng qua Sở Hoan làm rất tốt, hắn tiến vào Hộ bộ không bao lâu, đã khiến Hộ bộ sinh ra vụ án ngân sách hồng.

Khóe miệng Hoàng đế lộ ra nụ cười lạnh lẽo:

- Trẫm đương nhiên mượn cơ hội này, hung hăng mà gõ An Quốc Công ngươi, chẳng qua không phải bức ngươi rời khỏi triều đình, mà khiến ngươi hận trẫm, trẫm muốn ngươi cảm thấy, trẫm sẽ từ từ lấy lại rất nhiều đồ đạc của ngươi.

Bờ môi An Quốc Công hơi run rẩy, lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn lấy đồ vật của lão phu, cũng không phải chuyện dễ dàng.

- Đối với ngươi mà nói, lấy đồ đạc của ngươi, giống như lấy đi tính mạng của ngươi, ngươi nhất định sẽ hận trẫm.

Hoàng đế chậm rãi nói:

- Trẫm biết rõ tuy ngươi làm việc cẩn thận chặt chẽ, nhưng trẫm biết chắc rằng, nếu tới lúc có lợi ích lớn để đánh cuộc, lá gan của An Quốc Công ngươi lớn hơn bất kỳ ai khác, khi ngươi cảm thấy khó có thể giữ được đồ đạc của mình, nhất định sẽ sinh lòng mưu phản, dùng tính cách của ngươi, chỉ cần có tâm tư như vậy, ngươi sẽ chờ cơ hội, tìm được cơ hội tốt, ngươi nhất định sẽ mưu phản!

An Quốc Công lạnh lùng cười, cũng không nói lời nào.

- Ngươi đi theo bên người trẫm nhiều năm như vậy, tính tình của ngươi trẫm rất rõ ràng.

Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống Hoàng Củ:

- Các ngươi đưa ra sách lượng mượn lương thực ở Đông Nam, trẫm biết rõ kế hoạch mưu phản của các ngươi đã bắt đầu, nhưng trẫm muốn tiếp tục nhìn các ngươi, các ngươi khổ tâm tuẩn chị, khiến cho chiến sự Đông Nam thêm kịch liệt, lại để cho trẫm điều Lôi Cô Hành rời đi, trẫm hết thảy đều như các ngươi mong muốn.

Lão lộ ra nụ cười tàn khốc:

- Biết rõ vì sao trẫm muốn giao công việc chuẩn bị đại điển tế trời cho Hoàng Củ ngươi không? Đạo lý rất đơn giản, Hoàng Củ ngươi muốn phản, trấm giúp ngươi, cho ngươi cơ hội tạo phản!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.