Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 935: Mây nhỏ bay



Tố Nương yêu kiều hơn hoa, dưới ngọn đèn dầu tương đối xinh đẹp, trán hơi thấp, liếc qua khóe mắt cảm giác được Sở Hoan đang nhìn mình, cũng không dám nhìn Sở Hoan, khuôn mặt hơi nóng lên, khẽ nói:

- Không có, chàng… chuyện của chàng nhiều như vậy, ta biết chàng bận rộn nhiều việc, chàng…chàng không cần nhớ ta, chỉ cần chàng… chỉ cần chàng khỏe là được!

Sở Hoan ôn hòa cười nói:

- Lúc Nhị lang trở lại Lưu gia thôn, đã nghĩ ngợi rất nhiều phải chiếu cố nàng và mẫu thân thật tốt, không để hai người lại chịu ủy khuất, trước khi mẫu thân mất, ta cũng đáp ứng bà, phải chiếu cố nàng thật tốt… !

Tố Nương cắn cặp môi đỏ mọng, mặc dù cảm giác đầu đổ mồ hôi thân thể không thoải mái, nàng chỉ cho rằng bởi vì mình căng thẳng, trán nàng cúi thấp hơn, hai cánh tay nắm lấy váy áo, thậm chí mu bàn tay đổ mồ hôi, nàng lấy can đảm nói:

- Chàng… bởi vì… bởi vì mẹ, cho nên… cho nên chàng mới… !

Trong lúc nàng nói chuyện nhất thời không lưu loát, chỉ là trong lòng nàng có vấn đề rất lớn này, cất giấu trong lòng đã lâu, hiện giờ mượn cơ hội này, nhịn không được muốn hỏi ra, nhưng lời ra tới miệng, lại cảm thấy hỏi như vậy hơi xấu hổ, nàng ấp úng cũng không nói ra khỏi miệng được.

Sở Hoan thông minh thế nào, ý của Tố Nương hắn sao có thể không rõ.

- Nàng muốn hỏi ta, có phải Nhị lang lấy Tố nương chỉ bởi vì lệnh của mẫu thân hay không?

Sở Hoan dịu dàng nói:

- Nàng muốn biết, có phải bởi vì trách nhiệm và cảm kích Nhị lang mới cưới nàng có hay không?

Tố Nương nghe Sở Hoan hỏi trực tiếp như vậy, quả thực cảm thấy hơi xấu hổ, không dám ngẩng đầu, lại không muốn phủ nhận, trong lòng thật sự muốn biết đáp án, nhịn không được nhẹ nhàng gật đầu, ừ một tiếng.

Tố Nương là cô gái cực kỳ thuần phác, thứ gọi là tam tòng tứ đức nàng hết sức rõ ràng. Nàng muốn biết đáp án, cũng bởi vì Sở Hoan đối đãi ôn hòa với nàng, Sở Hoan trước mặt nàng tính tình vẫn rất tốt, lúc này mới đánh bạo muốn biết Sở Hoan đối với nàng rốt cuộc là loại tâm tư gì, dù rằng đáp án của Sở Hoan không khiến nàng thích, nàng cũng quyết không biểu hiện bất mãn, thân là nữ nhân, hầu hạ nam nhân của mình là thiên kinh địa nghĩa, nàng không dám tính toán Sở Hoan đối với nàng rốt cuộc có cảm giác thế nào.

Sở Hoan trầm mặc, Tố Nương còn tưởng rằng Sở Hoan khó xử, trong lòng hơi thất vọng, nhưng vẫn nói:

- Nhị… Nhị lang, nếu chàng không muốn nói, vậy thì… vậy thì không nói… không sao cả, ta… ta hỏi lung tung… !

- Tố Nương, nàng còn nhớ rõ lúc nhỏ, nhạc phụ đại nhân dẫn nàng đến nhà chúng ta ghép nhà không?

Sở Hoan giọng nói bình tĩnh, khẽ nói:

- Khi đó nàng để kiểu tóc hai chiếc bím tóc nhỏ sừng dê, mặc áo ngắn màu tím, à, ta còn nhớ rõ, nàng thích nhất là chiếc quần hoa kia, mỗi lần tới nàng đều mặc… !

Tố Nương vốn cúi đầu, lúc này đã ngẩng lên, trong mắt tràn ngập vẻ ngạc nhiên, hỏi:

- Nhị lang, chàng… chàng đều nhớ?

Sở Hoan là người xuyên việt, linh hồn đời sau lại thêm thân thể kiếp này, tinh thần hợp hai làm một, đồng thời Sở Hoan cũng kế thừa tinh thần cùng ký ức hai người, ký ức của thân thể này vẫn ghi tạc rõ ràng trong đầu hắn.

- Đương nhiên nhớ rõ.

Sở Hoan lại cười nói:

- Khi đó chúng ta đều còn nhỏ, khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã cảm thấy nàng thật xinh đẹp, giống như một đóa hoa nhỏ… !

Khuôn mặt Tố Nương vốn nóng bừng, nghe được Sở Hoan mỉm cười ấm áp nói nhẹ nhàng, khuôn mặt lại đỏ ửng.

- Nàng còn nhớ dẫn ta tới sông bắt cá hay không?

Sở Hoan nhìn đôi mắt trong vắt của Tố Nương, đôi mắt lúc trước còn có vẻ mệt mỏi, nhưng lúc này đã lóe lên ánh sáng, vẻ mệt mỏi sớm tan thành mây khói:

- Gần Lưu gia tôn rất nhiều sông, mỗi lần nàng tới đều dẫn ta tới sông bắt cá, ta học được bắt cá đều là Tố Nương nàng dạy ta đó!

Khuôn mặt Tố Nương xuất hiện vẻ ngọt ngào ấm áp, cười nói:

- Ta nhớ được khi đó chàng thật ngốc, ta dạy chàng nhiều lần, chàng làm sao cũng không học được, thật vất vả bắt được một con cá, cao hứng hô ta với ta, thế nhưng không giữ được, lại bị nó nhảy vào trong sông… !

Dường như nàng nghĩ tới tình cảnh lúc đó, nhất thời nhịn không được cười khanh khách, nàng trang điểm xinh đẹp, bộ ngực sữa rung động, dường như quên mất Sở Hoan là lão gia nhà mình, ngón tay ngọc chỉ vào mũi Sở Hoan:

- Chàng thấy con cá vừa bắt được rơi xuống sông, ngồi tại bờ sông khóc lóc. Ta khuyên chàng hơn nửa ngày cũng không khuyên nổi, sau đó ta cho chàng lấy mấy con cá ta bắt, cho chàng nói bản thân mình bắt khi về nhà, chàng mới không khóc, cầm cá của ta trở lại thôn khoe khoang bốn phía… !

Tố Nương quả thật không kìm lòng được dùng một ngón tay sờ sờ mũi phấn ưỡn lên của mình:

- Chàng nói chàng có xấu hổ hay không?

Dường như nàng bị Sở Hoan đưa về lúc nhỏ, trong nhất thời vô cùng rực rỡ, không hề câu thúc.

Nàng làm sao không muốn cùng Sở Hoan ở một chỗ nhớ lại thời gian chung sống với nhau khi còn bé, khi đó không phải lo âu, khờ khạo ngây ngô. Đối với Tố Nương mà nói, gia cảnh nghèo khó khi còn bé, với một tiểu cô nương, từ nhỏ đã bắt đầu giúp đỡ nội trợ trong nhà, màng niềm vui lớn nhất của nàng khi đó là theo chân phụ thân mình, đi hơn mười dặm tới một ngôi nhà trong thôn khác.

Trong thôn kia có một đệ đệ không nhỏ hơn mình bao nhiêu, từ lạ lẫm đến quen thuộc, tiểu đệ đệ dẫn mình đùa nghịch trong thôn, có thể đào rau dại, có thể xuống sông bắt cá, tiểu đệ đệ thậm chí dẫn mình trộm dưa leo trong ruộng người khác, cuộc sống hồn nhiên mang theo vui thú, khiến Tố Nương mỗi lần đi tới đều không thất vọng.

Về sau phụ thân lớn tuổi, không thể đi tới thôn khác hơn mười dặm, số lần đi lại dần ít đi, dường như tiểu đệ đệ cũng cảm thấy, mỗi lần chia tay đều có thể cảm nhận được tiểu đệ đệ luyến tiếc.

Về sau tuổi cô nương cũng lớn, đến tuổi rồi cũng chỉ có thể ở lại trong nhà, không thể ra khỏi cửa, cũng không thể nhìn thấy tiểu đệ đệ. Thế nhưng trong mộng cô nương nhiều lần mơ tới tiểu đệ đệ, tiểu đệ đẹ xuất hiện trong mộng, trở thành niềm vui của cô nương, mà loại vui mừng này nàng chỉ có thể chôn sâu trong lòng, ai cũng không thể nói rõ.

Khi cô nương tới tuổi trổ mã thành hoa, lúc bà mối bước tới cửa làm mối, cô nương sợ hãi rất nhiều, nàng biết rõ, chỉ cần ra khỏi cửa sẽ không thể nghĩ tới tiểu đệ đệ.

Nàng sợ hãi, mãi đến sau này mới rõ ràng, hóa ra phụ thân đã kết cuộc hôn nhân trẻ thơ với nhà tiểu đệ đệ.

Khi đó cô nương vừa vui mừng vừa thẹn thùng, hóa ra mình nhất định gả cho tiểu đệ đệ, điều này khiến cho số lần tiểu đệ đệ xuất hiện trong mộng của nàng ngày càng nhiều, cũng khiến cho giấc mộng của nàng ngày càng đẹp.

Thế nhưng bỗng có một ngày, nàng nhận được tin tức giống như sấm sét giữa trời quang, tiểu đệ đệ mất tích, khi nàng nhận được tin tức này từ miệng phụ thân, tiểu đệ đệ đã mất tích hơn một tháng.

Nàng nhiều lần muốn đi tìm tiểu đệ đệ của mình, nàng không biết hắn ở đâu, sống có được không, nàng không biết hắn sống hay chết, trong sự giày vò của thời gian, nàng luôn muốn nghe ngóng tung tích tiểu đệ đệ từ miệng phụ thân. Một năm qua đi, hai năm qua đi, ba năm qua đi, rốt cuộc không có tin tức tiểu đệ đệ truyền đến, theo thời gian tiểu đệ đệ biến mất, tất cả mọi người nói tiểu đệ đệ đã chết.

Tiểu đệ đệ, ngươi có biết, đã từng là mật ngọt trong mộng tiểu cô nương, nàng sẽ mang theo nụ cười ngao du trong mộng, ngươi có biết, sau khi ngươi mất tích, giấc mộng của nàng biến thành ác mộng, bao nhiêu lần bừng tỉnh trong mộng, bao nhiêu lần nước mắt làm ướt gối đầu lại không dám để cho người khác biết.

Tiểu đệ đệ, ngươi có biết, khi cô nương biết được tới Sở gia là phải gả cho Đại lang, thế nhưng khi lên kiệu hoa cô nương vẫn luôn nghĩ tới mình phải gả đúng là Nhị lang.

Tiểu đệ đệ, ngươi có biết, cô nương biết được phải gả cho Đại lang từ miệng phụ nhân, không hề do dự, cũng không phải nàng quên tiểu đệ đệ rồi, hoàn toàn trái lại, nàng vẫn luôn nhớ kỹ tiểu đệ đệ, chôn thật sâu trong lòng, bởi vì Đại lang là huynh trưởng của tiểu đệ đệ, cho nên cô nương biết rõ phải gả cho Đại Lang, có thể giúp đỡ huynh trưởng tiểu đệ đệ chuyển nguy thành an, nàng mới không hề chùn bước.

Tiểu đệ đệ, ngươi có biết, khi nam đinh Sở gia đều mất, mẹ chồng nàng dâu sống nương tựa lẫn nhau, đã từng có bao nhiêu người đánh chủ ý tới cô nương như hoa như ngọc này, nghĩ hết biện pháp muốn nàng tái giá, thế nhưng bởi vì mẫu thân tiểu đệ đệ vẫn còn, nàng sẽ không bỏ lại mẫu thân tiểu đệ đệ, cho dù khổ nữa mệt mỏi nữa, nàng đều sẽ giúp tiểu đệ đệ tiếp tục chống đỡ cái nhà này, chăm sóc mẫu thân tiểu đệ đệ trước lúc lâm chung.

Trái tim cô nương sâu hơn biển, ai có thể biết lòng nàng vẫn luôn ở cùng một chỗ với tiểu đệ đệ.

- Tố Nương, nàng còn nhớ rõ người trong thôn khi đó nói về chúng ta thế nào không?

Sở Hoan vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Tố Nương. Thân thể mềm mại của Tố Nương run lên, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy một chút, cũng không thu lại mà bị bàn tay lớn của Sở Hoan nắm chặt, tay hắn có lực mà ấm áp:

- Họ nói chúng ta là thanh mai trúc mã, nàng còn nhớ rõ không?

Tố Nương cúi đầu xuống, chị gật đầu nhẹ nhàng, nàng sao có thể không nhớ rõ.

- Cho nên nàng không nên cảm thấy bởi vì Nhị lang cảm kích nàng mới cưới nàng.

Sở Hoan nắm chặt bàn tay trắng như ngọc của Tố Nương, bàn tay của nàng vô cùng bóng loáng:

- Thanh mai phối với trúc mã, đã sớm là chuyện định trước, nàng không đi được, ta cũng không trốn được, nàng chú định là thê tử của ta, nàng hiểu chưa?

Tố Nương ngẩng đầu, lần này không hề né tránh, mà nhìn đôi mắt Sở Hoan, ánh mắt hắn nhu tình như nước. Tố Nương trông thấy đôi mắt này cảm thấy tim đập rộn ràng, nhưng vẫn khẽ mở cặp môi đỏ mọng:

- Nhị lang, ta… ta là thê tử của chàng, ta… ta… !

Trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nói gì cho phải.

- Có thê tử xinh đẹp thiện lương dịu dàng ngoan ngoãn như Tố Nương, là may mắn của Nhị lang. Nhị lang từng nói phải chiếu cố Tố Nương thật tốt, thì sẽ chiếu cố Tố Nương cả đời, không để Tố Nương chịu ủy khuất.

Sở Hoan nâng tay kia lên, nhẹ nhàng vuốt hai má bóng loáng của Tố Nương:

- Cho dù gặp phải loại khó khăn gì, bên người Tố Nương đều có Nhị lang, Nhị lang sẽ bảo vệ Tố Nương thật tốt… Tố Nương, nàng đáp ứng Nhị lang, cho dù gặp phải khó khăn gì, cũng không nên sợ hãi, có Nhị lang bảo vệ bên cạnh nàng, nàng không cần sợ hãi được không?

Từ nhỏ đến lớn Tố Nương chưa từng nghe nam nhân mềm giọng chân thành với mình như vậy, nàng cảm thấy đang ở trong mây, hơi gật đầu:

- Nhị lang, chỉ cần có chàng ở bên người Tố Nương, Tố Nương không sợ gì hết, ngay cả chết Tố Nương cũng không sợ!

- Tố Nương sẽ không chết, Nhị lang không cho phép nàng chết.

Sở Hoan nghiêm nghị nói:

- Về sau không được nói những lời linh tinh này, có nghe hay không?

Mặc dù giọng Sở Hoan nghiêm khắc, nhưng Tố Nương biết rõ Sở Hoan muốn tốt cho mình, trong lòng ngọt ngào, cười nói tự nhiên:

- Ừ, Tố Nương nghe được, Nhị lang không cho Tố Nương nói lung tung, Tố Nương sẽ không nói lung tung!

Sở Hoan nhoẻn miệng cười nói:

- Ngày mai chúng ta sẽ đi Bắc Nguyên, còn phải chòng chành nghiêng ngả hai ngày, nàng sớm nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi đỉ ngày mai chúng ta lên đường sớm… Tây Bắc cũng có cái hay của Tây Bắc, có rất nhiều cảnh tượng nổi tiếng, đến lúc đó ta dẫn nàng dạo chơi chung quanh, cũng nên thỏa mãn núi sông Tây Bắc mới được!

Biểu hiện của Sở Hoan tối nay khác rất nhiều so với trước kia, có thể đây cũng là cảnh tượng Tố Nương chờ đợi đã lâu, trong lòng vui mừng vạn phần, ngọt như vắt ra mật, dịu dàng gật đầu nói:

- Tố Nương nghe chàng nói, hiện giờ nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai đi đường!

- À, đúng rồi, Tố Nương, trước khi nàng nghỉ ngơi, đêm nay Như Liên sẽ không ngủ cùng một chỗ với nàng, Chu Nhân Khang an bài chỗ ở khác, hắn đã có lòng, chúng ta cũng không nên làm mất mặt hắn phải không.

Sở Hoan không hề buông tay Tố Nương, đứng dậy dắt Tố Nương đi tới bên giường, vươn tay nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt Tố Nương, dịu dàng nói:

- Nghỉ ngơi cho tốt đi, ta ra ngoài làm chút chuyện.

Tố Nương gật đầu thuận theo, mắt thấy Sở Hoan rời cửa, lúc này mới ngả đầu nằm xuống, cảm thấy hiện giờ mình đang nằm trên đám mây, toàn thân nhẹ nhàng, vui vẻ nói không ra lời, nhớ tới thời niên thiếu cùng hát với Sở Hoan, không khỏi nhẹ giọng hát:

- Mây nhỏ bay, mây nhỏ bay, non xanh nước biếc quanh quẩn giấc mộng, hoa tươi trải đất, chim chóc đầy trời… !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.