Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 976: Thuốc bán trong hồ lô




Đông Phương Tín và Ngả Tông nghe thấy giấy viết thư có vấn đề, lập tức giãn hai hàng lông mày ra, vui mừng nhướng mày. Đông Phương Tín liền xông về phía trước, hỏi:

- Có vấn đề gì? Thư hàm này có phải là giả không?

Lão giả thấp thỏm không yên nhìn Sở Hoan. Đông Phương Tín liền trầm giọng nói:

- Bổn tướng phải cảnh cáo các ngươi, nếu dám nói dối một câu ở nơi này, bổn tướng sẽ không tha cho các ngươi... Nói mau, thư hàm này có phải là giả không?

Sở Hoan cũng chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh nói:

- Là thật hay giả thì ngươi cứ nói thật lòng đi. Đông Phương tướng quân không nói gì sai. Nếu ăn nói lung tung ở nơi này thì cả bản đốc cũng không tha cho ngươi đâu.

Lão già rốt cục nói:

- Khởi bẩm đại nhân, chữ viết phía trên thì tiểu lão không dám xác định là thật hay giả nhưng nếu nói phong thư này viết cho Tiếu Thiên Vấn thì chỉ sợ là có vấn đề!

- Hả?

Sở Hoan cười nói:

- Có về đề gì?

Lão già chỉ vào phong thư trong tay nói:

- Phong thư này là giả!

Đông Phương Tín và Ngả Tông liếc nhau, giống như trút được gánh nặng. Ngả Tông lập tức hỏi:

- Ngươi nói phong thư này là giả sao?

- Phong thư này nhìn thoáng qua thì vàng vọt, giống như đã rất lâu rồi.

Lão già giải thích.

- Nhưng tiểu lão lại nhận thấy trên thư có một mùi hương dầu ...

- Hương dầu sao?

Sở Hoan nhíu mày, hỏi:

- Đó là thứ gì?

- Bẩm đại nhân, đó là một loại dầu, công dụng lớn nhất là để làm giả!

Lão già nghiêm túc giải thích:

- Có không ít người làm giả tranh chữ cổ rất thích dùng loại dầu này. Vẽ một bức tranh xong, ngâm trong thứ dầu này vài ngày, sau đó lại thoa sơn lên, sau lại ngâm dầu lần nữa, khi cầm ra thì nhìn qua nó đã giống như đồ cổ nhiều năm rồi. Một số bức thư pháp cũng có thể làm như vậy. Người không rõ sẽ cho rằng niên đại cực lâu, rất dễ bị lừa.

- Thì ra là thế.

Sở Hoan như có điều suy nghĩ:

- Ý của ngươi là những phong thư hôm qua bản đốc tìm được cũng được ngâm trong dầu phải không?

Lão già gật đầu nói:

- Đúng thế. Bức thư này nhìn thoáng qua thì giống như đã viết một hai năm, thậm chí hơn nhưng chỉ nhìn thoáng qua độ ráp của chất liệu giấy là cũng biết mới được tạo ra không quá ba tháng. Dựa vào điểm này có thể phán đoán phong thư này nhiều nhất cũng chỉ tồn tại được ba tháng, sau khi người Tây Lương đã rút đi!

Đông Phương Tín nắm tay cười lạnh nói:

- Ba tháng trước sao? Khi đó người Tây Lương đã sớm không còn hình bóng rồi. Chẳng lẽ biết rõ người Tây Lương đã bỏ chạy, đám Đổng đại nhân lại ngu xuẩn tới mức viết thư mật cho Tiếu Thiên Vấn sao? Cho dù là gần đây mới viết cho Tiếu Thiên Vấn thì cũng nên gửi tới Tây Lương, sao có thể xuất hiện trong phủ tổng đốc chứ?

Hắn nghiêng người nhìn Sở Hoan, không khỏi đắc ý, nói:

- Sở đại nhân, xem ra thật sự có người giả tạo chứng cứ phạm tội, hãm hại đám người Đổng đại nhân.

Sở Hoan gật đầu thở dài:

- Xem ra đúng là như thế thật.

Hắn lại hỏi lão già kia:

- Ngoài việc xem giấy thì còn có biện pháp nào khác để phân biệt thật giả không?

Một lão già ngồi cạnh dường như lo lắng bị cướp hết công lao, chen miệng nói:

- Đại nhân, còn có thể nghiệm mực!

- Nghiệm mực sao?

Sở Hoan chớp mắt.

- Thế nào là nghiệm mực?

Người nọ giải thích:

- Nếu như đại nhân đồng ý thì có thể mang giấy viết ngâm vào dấm chua, như thế thì dầu sẽ bị lọc đi. Chỉ cần phần dầu bên trên giấy biến mất, tiểu lão có thể thông qua nét mực, phán đoán thời gian viết thư.

Để tỏ vẻ khiêm tốn, hắn lại nói:

- Chỉ cần hơi có trình độ về thi họa là có lẽ đều phán đoán được thời gian viết.

Sở Hoan mỉm cười nói:

- Thì ra là thế.

Hắn lại nói với mọi người xung quanh.

- Chư vị, vừa rồi mấy vị trưởng lão đã đánh giá rồi. Hóa ra đám thư tối qua bản đốc tìm được tại phủ tổng đốc là do có người làm giả, có ý hãm hại đám người Đổng tri châu. May mắn mà chư vị trưởng lão dùng tuệ nhãn phân biệt thật giả... Tất cả đều giống như bản đốc dự đoán. Đám thư này đều là giả tạo. Đám người Đổng tri châu bị oan khuất...

Mọi người đều hai mặt nhìn nhau, không ít người đều xì xào bàn tán. Lúc Sở Hoan vừa mang những bức thư tìm được đêm qua ra, không ít người đều cho rằng Sở Hoan muốn thông qua đám thư mật này để lôi đám người liên quan tới Đổng tri châu xuống ngựa. Nhưng chuyện phát triển lại không giống bọn họ tưởng. Sở Hoan lấy chứng cứ ra, cuối cùng lại tìm người tới, hất đổ hết chứng cứ trong tay mình. Nhất thời mọi người đều không đoán ra nổi là trong hồ lô của Sở Hoan rốt cục bán thuốc gì.

Mà vị Đổng tri châu kia lúc này đã ngồi xuống ghế dựa. Thần sắc trên mặt Đông Phương Tín và Ngả Tông cũng đã đỡ hơn, chỉ có Đổng tri châu là trông hơi khó coi. Dù hắn cực kỳ kiềm chế nhưng hai hàng lông mày đã nhíu chặt, không thể nào che dấu được.

Lúc này Sở Hoan mới mỉm cười dò hỏi Ngả Tông và Đông Phương Tín:

- Phán đoán của bốn vị trưởng lão, chẳng biết ý hai vị thế nào? Nếu hai vị đại nhân cảm thấy lời nói của bọn họ không thể tin được, chúng ta có thể tìm người khác tới kiểm nghiệm!

Ngả Tông lập tức nói:

- Bốn vị trưởng lão đức cao vọng trọng, chính là người đầy bụng thi thư. Kinh nghiệm với thi họa của bọn họ phong phú. Nếu bọn họ đều nói những phong thư này là giả thì tất nhiên chúng ta đều tin cả.

Sở Hoan mỉm cười gật đầu nói:

- Như thế là tốt rồi.

Đông Phương Tín nhìn thoáng qua đài hành hình, nói:

- Tổng đốc đại nhân, Đổng tri châu đại nhân đã được rửa sạch oan khuất, cũng không nên trì hoãn hành hình nữa. Tất cả mọi người đều bận công vụ, cũng không nên trì hoãn thời gian hành hình hôm nay thêm.

Sở Hoan cười nói:

- Đổng tri châu và các vị đại nhân trong sạch thế thì hẳn là đám Công Tôn Sở cũng trong sạch chứ?

Đông Phương Tín lập tức nói:

- Hình bộ đã định tội xử trảm, chẳng lẽ tổng đốc đại nhân thật sự muốn chống lệnh triều đình sao?

- Vừa rồi bản đốc cũng nói rồi, đối xử công bằng.

Sở Hoan thản nhiên nói:

- Đã có bốn vị trưởng lão kiểm nghiệm thư của Đồng tri châu là do có người hãm hại, tất nhiên còn phải phiền bọn họ kiểm nghiệm phong thư thông đồng với địch của Công Tôn Sở.

Lông mày Đông Phương Tín nhíu chặt, đang muốn nói thì Sở Hoan lại đưa mấy phong thư trong tay cho mấy lão giả. Đây đều là tội chứng Công Tôn Sở thông đồng với địch. Mấy vị lão giả nhận lấy, bắt đầu kiểm nghiệm. Rất nhanh liền có một người nói:

- Đại nhân, giấy thư này đúng là cũng được ngâm dầu rồi.

Sắc mặt Đông Phương Tín và Ngả Tông đều biến đổi.

- Trang giấy này được tạo từ bao giờ?

Sở Hoan lập tức hỏi.

Có người trả lời:

- Trang giấy này cũng lâu rồi, ít nhất phải ba năm trở lên.

Đông Phương Tín cười lạnh nói:

- Người Tây Lương triệt binh chưa tới nửa năm. Thời điểm bọn chúng đánh hạ Sóc Tuyền thành cũng không quá hai năm trước... Giấy viết thư từ ba năm trước, đó là lúc Sóc Tuyền thành chuẩn bị phòng thủ!

Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, liếc Đông Phương Tín, lắc đầu nói:

- Đông Phương Tín hình như không nghe bọn họ nói rõ thì phải. Bản đốc giải thích lại thay bọn họ một lần nữa. Trang giấy dùng để viết thư mật này ít nhất đã tồn tại ba năm chứ không phải là bức thư này được viết từ ba năm trước... Mấy vị trưởng lão, bản đốc giải thích không sai chứ?

- Đại nhân nói rất đúng.

Mấy vị lão giả liền chắp tay nói.

Sở Hoan hỏi:

- Như vậy phải chăng mấy vị có thể phán đoán, bức thư này viết ra lúc nào chăng?

Lập tức có người nói:

- Chỉ cần chuẩn bị một chậu nước có giấm chua, tiểu nhân có thể phán đoán được một hai...

Sở Hoan lập tức ra lệnh:

- Hiên Viên tướng quân, chuẩn bị chậu nước theo ý các vị trưởng lão đi.

Hiên Viên Thắng Tài lập tức tự mình chuẩn bị chậu nước. Đám quân dân vây xem cũng hiếu kỳ, chỉ cảm thấy chuyện đang phát sinh còn thú vị hơn xem chém đầu người nhiều. Mọi người đều không dám huyên náo, lẳng lặng đứng quan sát cảnh trên đài hành hình, đều muốn biết vị tổng đốc đại nhân vừa nhậm chức này rốt cục có ý gì.

Hai chậu nước được bưng ra rất nhanh. Đông Phương Tín nhìn chằm chằm vào mấy lão giả, dần dần cảm thấy hình như không đúng, trầm giọng nói:

- Chậm đã!

Sở Hoan bình tĩnh hỏi:

- Đông Phương tướng quân có gì chỉ giáo?

- Bốn người này từ đâu tới?

Đông Phương Tín cau mày nói:

- Bọn họ có thân phận gì? Sở đại nhân, chúng ta tùy tiện kéo bốn người xem hành hình tới đánh giá, hơn nữa lại đánh giá đại sự như vậy, có phải là quá khinh suất không?

Sở Hoan thở dài:

- Vừa rồi lúc bọn họ nghiệm chứng thư hàm của Đổng tri châu, Đông Phương tướng quân đại nhân cũng không dị nghị cơ mà... À, đúng rồi, đại nhân vừa rồi còn tán dương bốn vị trưởng lão đức cao vọng trọng, đầy bụng thi thư, tuyệt đối có thể tin tưởng được. Lời của chính ngươi, chẳng lẽ ngươi lại quên nhanh như vậy sao? Vạn người nhìn vào, vừa rồi ngươi nói, mọi người đều nghe được đấy. Nếu bản thân ngươi quên thì mọi người có thể giúp ngươi nhớ lại.

Lúc này Ngả Tông đột nhiên cảm thấy mình đã bị Sở Hoan đưa vào bẫy mà không hay biết nhưng không chỉ có mình, cả Đông Phương Tín cũng bị lôi vào rồi.

Vừa rồi trước mắt bao nhiêu người mà nói, Ngả Tông đương nhiên không thể phủ nhận được. Hắn không thể làm gì, chỉ còn cách kiên trì gật đầu.

Sở Hoan không để ý tới Đông Phương Tín nữa, nói với bốn lão giả:

- Các ngươi có thể bắt đầu rồi.

Bốn lão giả thoạt nhìn rất già rồi nhưng động tác lại cũng không chậm chạp, giúp nhau để hai lá thư vào trong chậu nước có dấm chua. Cũng không lâu sau, trang giấy liền ướt hết, nổi lên mặt nước.

Bốn lão giả vây quanh chậu nước xem xét một lát. Một người định nói, Đông Phương Tín lập tức nói:

- Chậm đã!

Sở Hoan nhíu mày nhưng vẫn nhẫn nại nói:

- Đông Phương tướng quân lại muốn gì?

- Bốn người các ngươi đã có năng lực nhận ra thời gian viết chữ, như vậy cho các ngươi giấy bút, các ngươi không nói một chữ, ghi thời gian mình phán đoán lên giấy đi.

Đông Phương Tín lạnh lùng nói:

- Bổn tướng quân muốn xem các ngươi có bản lãnh thật hay không...

Lập tức hắn đi lên phía trước vài bước, lớn tiếng nói:

- Còn ai có năng lực nhận ra thời gian viết chữ, đứng ra đi. Bổn tướng sẽ trọng thưởng.

Ngay sau đó có không ít người đứng ra. Đông Phương Tín tiện tay chọn hai người, để bọn họ đi lên:

- Hai người các ngươi cũng có bản lãnh thì không ngại vào xem xem. Cũng ghi đáp án ra giấy...

Hắn liếc Sở Hoan, nói:

- Nếu thời gian sáu người phán đoán đại khái giống nhau thì có thể xác định thời gian viết mấy phong thư này!

Hai người đồng ý. Đông Phương Tín vừa bảo người mang giấy bút tới, vừa đợi sáu người quan sát bức thư.

Giấy bút được mang tới gồm sáu phần. Sáu người chia ra làm ba tổ, quay lưng vào nhau.

Đợi Đông Phương Tín nói:

- Viết đáp án ra đi!

Lúc này sau người mới quay lại, viết đáp án của mình ra giấy.