Quỷ Bí Chi Chủ

Quyển 3 - Chương 217: Quyển 3 - Chương 217: Đánh boss




Cựu binh sĩ Loen - Longzel Edward đang đứng canh nơi cửa hang mới chỉ cử động một chút, đã trông thấy một bóng hình khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Nó sà xuống một tảng đá lớn được chôn vùi dưới vô số lớp băng gần cửa hang. Đôi cánh bọc màng da không thu lại mà tiếp tục xòe rộng của nó gần như che khuất ánh mặt trời xung quanh.

Lớp vảy cứng mờ ảo hệt như tinh thể băng và cặp nhãn cầu xanh lam hung tợn phản chiếu trong đôi mắt của Longzel. Cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, cậu lập tức rút thanh kiếm thẳng màu sắt đen rồi vọt sang bên cạnh, chật vật lăn xa khỏi nơi đang đứng.

Gần như cùng lúc, ‘Bắc Vương’ Ulyssan há miệng, lẳng lặng phun một luồng lửa băng xanh méo mó vào trong hang động. Luồng lửa phóng tới đâu, mọi thứ đóng băng đến đấy!

Tích tắc sau, dòng lửa băng xanh kéo theo một cơn thủy triều – thứ được hợp thành từ các tia sáng kỳ ảo – trào vào hang động tăm tối, hóa băng tất cả mọi thứ chúng chạm vào.

Bấy giờ, cụm từ “Thiên Sứ Ảo Tưởng Adam” vẫn đang vang vọng trong đầu Klein khiến hắn không khỏi nhớ tới mô tả của Rossell Đại Đế về Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn. Mục đích của họ chính là phục sinh Chúa Sáng Thế nguyên sơ, và nội bộ họ có một Người Phi Phàm Danh sách cao, thậm chí là Tính Độc Nhất thuộc đường tắt ‘Khán Giả’. Bằng chứng là cách triệu hồi các thành viên thông qua một giấc mơ chân thực – thứ có khả năng kết nối hai bờ Đông và Tây của đại lục. Ngoài ra còn có đặc trưng chỉ cần nhắc đến tên là sẽ bị phát hiện. Dù nghĩ ngợi nhiều như vậy nhưng khi đối mặt với nguy hiểm, Klein vẫn phản ứng theo bản năng.

Hắn nhào sang một bên hòng nấp vào một hốc lõm trong động, định dùng đống nham thạch chắn đòn tấn công.

Song, luồng sáng băng xanh mãnh liệt như thủy triều nhấn chìm mọi ngõ ngách trong hang. Nó đóng băng toàn bộ mọi thứ, không chừa lại bất cứ kẽ hở an toàn nào.

Khoảnh khắc xung quanh Klein sắp biến thành động băng tới nơi, một bóng người khổng lồ màu xanh xám bỗng xuất hiện ngay trước mắt hắn.

Cự Nhân Grossell không hề nao núng bước lên phía trước. Ông ta khom người, quỳ gối trái, đồng thời cắm phập thanh cự kiếm thẳng xuống trước mặt.

Luồng sáng hệt như nắng ban mai tỏa rạng. Các bức tường hư ảo dựng lên từ hai bên trái phải Grossell, bảo vệ mọi người đằng sau.

“Làn sóng thủy triều” băng xanh cuồn cuộn trào tới bị thanh cự kiếm dựng thẳng tách làm đôi. Chúng lập tức va chạm với hai mặt phẳng hình thành từ ánh sáng như nắng ban mai.

Dưới tầm nhìn của đám người Klein, hang động đang trở tối bỗng lại le lói chút ánh sáng.

Họ có thể trông thấy rõ đống lửa đã bị dập tắt, màn đêm âm u bên ngoài với những tia sáng nhập nhèm đang cố len lỏi qua từng lớp băng.

Lúc này, từng centimet khối không gian trước mặt Grossell đều bị đóng băng. Trông như thể vị Cự Nhân đã biến thành một con bọ bị kẹt trong hổ phách!

Chưa đầy một giây sau, cự kiếm cắm trong đất lại tỏa một luồng hào quang rực sáng như ánh bình minh.

Chúng giao thoa vào nhau, bao kín Grossell rồi hóa thành “Cơn lốc ánh sáng” càn quét ra bên ngoài.

Không một tiếng động, lớp băng tách ra một vết nứt khổng lồ hệt như bị nung cháy chạy dài đến tận miệng hang. Đồng thời, bóng hình màu xanh xám của Grossell biến mất ngay tại chỗ.

“Ca Sĩ Tinh Linh” Siatas còn chưa buộc lại tóc đã lập tức giương cung. Bọc cơ thể giữa tâm một cơn lốc, cô xông thẳng ra ngoài hang mà không chút lưỡng lự. Trong khi đó, vị Tử tước Mobet Zoroast của Đế quốc Solomon với chiếc áo cài khuy lẫn lộn vừa lẩm bẩm “Đừng vội thế chứ”, “Cuối cùng cũng đến rồi”, vừa nhanh chân chạy ngay theo sau Siatas.

Tu sĩ khổ hạnh Snowman cũng đứng lên. Y chạm nhẹ bốn điểm lên ngực như vẽ thành hình chữ thập:

“Cầu Chúa ban phước lành!”

Trong tiếng cầu nguyện trầm khàn và khản đặc, y giẫm lên thềm băng lạnh buốt bằng đôi chân trần rồi phóng ra khỏi hang.

Klein cũng không mảy may chờ đợi. Vẫn để nguyên súng trong bao, hắn chạy thẳng vào vết nứt giữa lớp băng với hai bàn tay không. Sóng vai cùng hắn là Anderson nắm chặt Đoản Nha Chết Chóc trong tay.

Trong hang chỉ còn lại Edwina Edwards mặc sơ mi họa tiết phức tạp và Danitz đang run lẩy bẩy do chịu áp lực từ sinh vật cấp cao. Cô nhìn gã, cất tiếng với tông giọng nhẹ nhàng song vô cảm:

“Anh ở lại đây.”

Edwina vừa dứt lời, đôi mắt xanh lam nhạt của cô chợt trở nên sâu sắc hẳn. Gió lốc cuồn cuộn vây quanh người cô rồi thổi cô bay ra ngoài.

Ở lại đây… Danitz choáng váng. Gã vô thức nhìn quanh một vòng, thấy các vách đá phủ kín băng tuyết và đống lửa đã lụi tàn.

Trong hang động tịch mịch chỉ còn lại mình gã.

Cơ thể đang run bần bật của Danitz chầm chậm khựng lại. Gã há hốc miệng nhưng chẳng thể thốt nên lời khi thấy bóng lưng của thuyền trưởng biến mất khỏi cửa hang.

Bên ngoài hang động, cựu binh sĩ Loen Longzel Edward vừa kịp tránh khỏi chuỗi tấn công đầu tiên, bỗng nhìn thấy Ulyssan duỗi sải cánh rộng bay vút lên trời hòng kéo dài khoảng cách giữa nó với tổ đội của cậu. Đảm bảo bản thân đã an toàn, cậu vội đứng vững và đẩy chéo bàn tay trái ra.

Ngay sau đó, cậu dùng tiếng Hermes cổ mà tuyên bố:

“Nơi đây cấm chỉ bay lượn!”

Thình lình, đôi cánh che kín cả bầu trời của con Cự Long băng sương như thể trĩu xuống vì bị treo bởi vật nặng gấp chục gấp trăm lần. Nó bắt đầu vỗ cánh một cách chật vật.

Con rồng ‘Bắc Vương’ này lập tức điên tiết rống lên. Tiếng nổ siêu thanh khủng khiếp khoan thẳng vào lỗ tai Longzel khiến cậu chao đảo.

Vù một phát, cuối cùng cặp cánh khổng lồ kia cũng tạo ra chuyển biến, khuấy tung băng sương lên không trung.

Dù rất khó khăn, song Ulyssan đã bay lên trời thành công.

Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ mặt “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Longzel chợt nghiêm nghị hẳn. Cậu lại dùng tiếng Hermes cổ thốt lên:

“Kẻ vi phạm phải chịu xử phạt!”

Longzel vừa dứt lời, bóng dáng cậu nhảy phắt lên với tốc độ vượt xa Cự Long băng sương Ulyssan, tưởng chừng được cường hóa bởi một loại sức mạnh chưa xác định nào đó.

Keng!

Longzel duỗi người ra giữa không trung, khua thanh kiếm thẳng bằng sắt đen trong tay bổ thẳng xuống cổ ‘Bắc Vương’ bằng tư thế chắc chắn trúng đích.

Lớp vảy hệt tinh thể nứt ra, vết rách rõ ràng lan ra xung quanh một chút, song chẳng thể khiến Ulyssan đổ máu.

Con Cự Long băng sương còn chẳng cảm thấy đau đớn. Nó dùng con mắt xanh lam rợn người nhìn chòng chọc vào Longzel với vẻ hung ác và bạo ngược.

Rồi nó giơ móng vuốt lên trước Longzel. Lúc này cậu vẫn đang ở giữa không trung nên không thể tránh né.

Đúng vào khoảnh khắc then chốt ấy, một cơn lốc thổi bùng lên cuốn bay “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” trong bộ giáp đen đi. Ulyssan cào vào khoảng không và gây ra âm thanh váng óc như tiếng nổ. Nhưng nó đã vồ hụt mục tiêu.

“Ca Sĩ Tinh Linh” Siatas vừa xông ra khỏi hang động đã dứt khoát ra tay cứu Longzel một mạng.

Tích tắc sau, mái tóc của cô lại bắt đầu tung bay toán loạn, từng sợi tỏa ra tia chớp.

Cô nhắm mũi tên về phía ‘Bắc Vương’ - mục tiêu vừa to lớn vừa chậm chạp trên trời – rồi kiên định kéo dây cung.

Bầu trời tối sầm như thể mây đen từ đâu hợp lại, như thể có sấm chớp dội xuống.

Đang bay lượn chật vật vì phải chịu sức ảnh hưởng của “Kỵ Sĩ Trừng Phạt”, Ulyssan chợt cụp cánh, bổ nhào xuống Siatas bằng tốc độ như tàu cao tốc.

Nhưng ngay lúc này, bóng người xanh xám mang lại cảm giác an toàn đã xuất hiện giữa quỹ đạo rơi của ‘Bắc Vương’!

Một lần nữa, Cự Nhân Grossell quỳ một gối và cắm thanh cự kiếm bản rộng xuống trước mặt.

Ánh sáng như nắng mai tỏa ra và hình thành một bức tường vững chãi vô hình.

Uỳnh!

Cú va chạm giữa con Cự Long băng sương và Grossell hệt như một cú nổ kinh hoàng. Toàn bộ mặt băng xung quanh hai người bị cày nát vụn và bắn ra ngoài.

Không đứng vững nổi, Grossell văng đi như một quả bóng sượt qua người Siatas rồi đâm sầm vào vách núi đá. Hàng đống băng tuyết đọng ụp xuống, suýt tạo nên một trận tuyết lở.

Trong khi đó, Ulyssan chẳng suy suyển gì mà vẫn ở yên chỗ cũ.

Vì cú lao đầu bị gián đoạn, nó giậm hai chi trước xuống đất rồi nhoài thân hình đồ sộ về trước, lắc cổ nhắm về phía Siatas và há miệng.

Tử tước Mobet Zoroast của Đế quốc Solomon bấy giờ đã có mặt cạnh Siatas. Thấy thế, anh ta vội duỗi tay phải ra, nhanh chóng trở cổ tay.

Ulyssan đã ngoác miệng, song bỗng nhiên quên sạch nó đang định làm gì. Nó chỉ biết sững sờ đứng đó mà không tiếp tục tấn công. Còn Mobet thì chợt quay đầu sang một bên, nhổ nước bọt.

“Phì!”

Bãi nước bọt ấy rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Chớp thời cơ, tu sĩ khổ hạnh Snowman giơ hai tay lên như ôm ấp ân huệ của thần linh.

Rồi, y quay về phía “Ca Sĩ Tinh Linh” Siatas và ngâm bằng tiếng Hermes cổ:

“Thần nói, hữu hiệu!”

Xèo một tiếng, ánh chớp xung quanh Siatas bừng sáng chói lòa. Chúng tuôn trào và quấn lấy đầu mũi tên dài.

Cô thả dây cung, bắn mũi tên ra.

Ầm!

Mây đen tụ tập trên không, màn sấm chớp dày đặc rơi xuống gia tăng lên mũi tên.

Mũi tên biến thành bạc hoàn toàn. Tựa như phát bắn đến từ “Lôi Thần”, nó phóng thẳng vào trán Ulyssan bằng tốc độ siêu việt.

Các tầng băng tinh thể tan biến, lớp giáp ảo mộng nứt toác. Mũi tên găm thẳng vào đầu ‘Bắc Vương’ khiến nó phát ra tiếng rú kinh thiên động địa.

Dòng máu xanh lam nhạt chảy ra nhanh chóng đóng băng. Cái đầu xấu xí của con Cự Long băng sương liên tục lắc qua lắc lại vì bị chớp sét đánh xuống.

Bấy giờ, Klein và Anderson đã chạy ra khỏi hang. “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Longzel rơi xuống đất, lộn vài vòng và đứng lên trở lại, còn Grossell thì thò bàn tay ra khỏi đống tuyết. Ông ta xoa xoa đầu, trông không có vẻ gì bị thương nghiêm trọng.

Nhiều đồng đội thế này, mình không nhất thiết phải làm tấn công chủ lực. Thử thao túng “Dây linh thể” của Ulyssan xem sao… Theo những gì mình vừa chứng kiến, trông nó chẳng có vẻ gì là sở hữu sức phòng ngự đạt cấp độ Bán Thần cả, nhưng vẫn mạnh hơn Danh sách 5 nhiều… Bán kính năm mét à, cũng khá nguy hiểm đấy… Klein nhìn con rồng băng sương nọ, nhanh chóng nảy ra ý tưởng.