Quý Ngọc

Chương 22




Ta tinh tế cân nhắc, chuẩn bị. Đem khế phòng, còn một ngàn lượng ngân phiều sửa sang lại. Đây đều là để đưa cho Cố Thiều, không nghĩ thiếu hắn cái gì. Kỳ thật hắn vô tình cho ta rất nhiều, tri thức, thường thức, thưởng thức, trí tuệ. Không có điều đó ta cũng không phải ta bây giờ.

Đem khế ước vùng núi Tây Nam cùng tư thục chứng minh cũng bỏ vào. Đây là ta vì Cố Thiều làm một việc nhỏ bé không đáng kể. Liền tính hắn không dùng đến, hậu đại hắn có thể có thời điểm sử dụng.

Chúng ta biết một ít việc của Cố Thiều, tỷ như chuyện ở Lưu phủ, tỷ như hắn vì Tần Vương làm việc. Nhưng biết điều đó không phải chỉ có chúng ta, trừ bỏ Tần Vương cùng người bên cạnh y, chỉ sợ còn có đối thủ của Tần Vương cùng một ít người hữu tâm. Ta chỉ biết những điều này không đến mức khiến hắn đem chúng ta diệt khẩu nhưng hắn muốn đem chúng ta nắm trong lòng bàn tay là nhất định.

Hắn cho tới nay cũng làm như vậy. Đem ta hướng tới con đường sĩ đồ. Đối với Kì Ngọc, khơi lên dã tâm của hắn, để hắn kiếm tiền cho mình cùng lúc lấy hắn kiềm chế ta.

Cố Thiều thực thành công, nếu không phải Kì Ngọc tiếp nhận cửa hàng, ta lại bởi tình cảm của chúng ta lần nữa do dự thì chúng ta hẳn đã sớm rời đi Nhạc thành.

Hắn tại Nhạc thành kinh doanh thời gian dài như vậy, có bao nhiêu thực lực cùng thế lực ta căn bản không biết.

Lưu Liễu Giải kia có hay không là người của hắn? Chuyện này sau lưng có hay không có hắn trợ giúp? Giả thiết như thế, mục đích của hắn là gì? Đem chúng ta bức đến tuyệt cảnh? Nhượng Kì Ngọc thành thân? Nhượng ta vì Kì Ngọc muốn có chức vị? Đắc tội quan phủ cùng thế lực lớn trong Nhạc thành, nhược không có võ công, chúng ta trốn không thoát đâu. Chỉ có thể….Đi cầu hắn.

Đương nhiên giả thiết của ta có thể sai. Lưu Liễu Giải căn bản không phải người của hắn. Hắn vẫn thờ ơ lạnh nhạt, vẫn là vì….Chờ chúng ta đi cầu hắn?

Sau khi chúng ta rời đi, có thể hay không bị Cố Thiều truy kích? Ta không xác định.

Phương diện quan phủ ta không lo lắng, bởi vì chúng ta trên danh nghĩa là đường huynh đường đệ của Cố Thiều, nếu chúng ta có tội, mặt ngoài hắn cũng bị liên lụy. Không phù hợp với phong cách luôn hành sự điệu thấp của hắn.

Vì ngừa vạn nhất, vẫn là lén đi đi. Ta đem những gì đưa cho Cố Thiều bỏ vào một hộp gỗ, đặt ở bên gối. Ta cũng không có đồ gì để thu dọn, chỉ muốn mang một ít sách theo.

Trải qua vài năm ở chung, ta đã xác định, vợ chồng Trần lão là dân chúng phổ thông ở Nhạc thành. Ở chung vài năm, rời đi liền trực tiếp đem khế ước bán mình đưa cho họ. Tuy rằng ta thực vừa ý trù nghệ của Trần tẩu, đáng tiếc dẫn bọn họ đi là không hiện thực. Dù sao bọn họ là người địa phương, hẳn sẽ lưu luyến cố hương. Hơn nữa chúng ta chỉ ký mười năm khế ước, cũng sắp đến kì. Huống chi, cho dù bọn họ nguyện ý, vạn nhất chúng ta bị người truy đuổi, mang theo bọn họ chính là hại họ, ta không nắm chắc bảo đảm an toàn cho họ.

Cơ hồ không có tình báo, chỉ có thể tận lực đem kế hoạch đơn giản hóa. Nếu không biết Cố Thiều sâu cạn, vậy trực tiếp đào tẩu là được.

Lấy cớ đi sơn thượng ở, sau đó rời đi. Chỉ cần Cố Thiều không lập tức phát hiện, hơn nữa chúng ta còn có con bài chưa lật là võ công, căn bản không có vấn đề.

Trước, có thể viếng thăm Lưu phủ a.

Ta đối với sửa trị Lưu phủ không có hứng thú. Hắn đối với Kì Ngọc chưa tạo thành tổn thương thực chất gì. Bất quá, ta muốn tìm quản gia Lưu Liễu Giải gây phiền toái, thuận tiện cấp Kì Ngọc xã giận, lại có thể cho quản gia này một cái hắc oa.

Thân muội Trần tẩu nguyên bản là nha đầu Lưu phủ, vốn sắp hết kì khế ước, có thể đi ra. Cha mẹ nàng còn cấp cho nàng một cuộc hôn nhân tốt, về nhà là có thể gả cho người. Nhưng là Lưu phủ bỗng nhiên truyền ra nàng bạo bệnh mà chết, nói là bệnh dịch liền trực tiếp thiêu hủy cơ thể. Lưu gia đương nhiên mặc kệ, cáo quan phủ nhưng bởi nàng chưa chuộc thân, vẫn là hạ nhân Lưu phủ, hơn nữa Lưu phủ so với dân chúng bình thường có tiền, có thể sống chết mặc bay.

Nhà Trần tẩu vẫn là nghe được một ít tin đồn, muội tử nàng bị quản gia đạp hư, sau đó thắt cổ chết. Quản gia được Lưu phủ che chở nên bọn họ không làm gì được, không lâu sau hai lão nhân vì tức và bệnh mà mất. Trần tẩu vẫn muốn báo thù.

Nàng là một người có cá tính, ý niệm báo thù vẫn tâm tâm niệm niệm chưa lúc nào buông tha.

Vợ chồng họ nguyên bản là người Cố Thiều thuê, định kì báo một ít hành tung cử chỉ chúng ta cho hắn. Sau Kì Ngọc mua tòa nhà lớn, bên trong đại khái cũng có loại người này. Không phải gián điệp chuyên nghiệp, chỉ là một vài người thường bị mua.

Cùng phu thê họ chung sống vài năm, họ liền hướng ta thẳng thắn. Nhiệm vụ của họ là chiếu cố sinh hoạt của bọn ta, xác định hành tung của chúng ta, ghi lại một ít hành động thông thường, tỷ như đọc sách hoặc việc buôn bán. Nhưng không đến mức nghe lén hoặc điều tra thư từ linh tình. Bởi vậy ta cũng liền lượng giải hành vi của họ.

Nguyên nhân họ thẳng thắn la Trần tẩu cảm thấy ta có khả năng giúp nàng báo thù. Nàng dựa theo yêu cầu của ta báo tin tức làm điều kiện, thỉnh cầu ta giúp bọn họ báo thù.

Nói thật, bản thân chúng ta không có bí mật gì để phát hiện. Trước khi chạy trốn, hành tung bị người nắm giữ cũng không phải việc gì lớn.

Lấy công phu của chúng ta, nếu có người nghe lén chúng ta nói chuyện, nhất định sẽ bị chúng ta phát hiện.

Nhưng ta đã đáp ứng họ. Ta đáp ứng Trần tẩu, trước khi ta rời đi Nhạc thành, sẽ giúp nàng báo thù.

Có lẽ có một ngày bọn họ có thể hữu dụng, đây là nguyên nhân thứ nhất. Mặt khác, xử lý sạch sẽ, cũng sẽ không mang đến phiền toái gì. Còn có, chính là nhân tố tình cảm.

Tại Kì Ngọc mua tòa nhà này, tuy rằng phần đông là người hầu nhưng không biết ai là gian tế, hơn nữa ta chưa bao giờ đem nơi đó trở thành nhà, cũng không có người nào ta đặt ở trong lòng.

Nhưng tiểu viện này bất đồng, khi đó ta cùng Kì Ngọc mới ra đời, tất cả mọi việc sinh hoạt đều do phu thê họ chiếu cố. Huống chi khi đó Cố Thiều còn chưa tới Nhạc thành, sinh hoạt của chúng ta phi thường đơn giản. Ta đem nơi đó trở thành gia viên, đối với phu thê họ tự nhiên sẽ khác.

Buổi tối, thời điểm ta chuẩn bị hành trang, Kì Ngọc hỏi ta: “Ngươi muốn đi làm gì?”

Ta nghĩ nghĩ, nếu muốn cho hắn tiến bộ, không thể giống như trước đây vì hắn làm hết thảy mà hắn không biết, “Đi bái phỏng Lưu gia.”

“Lúc này? Đã khuya, như thế nào bái phỏng?”

“Ngươi nghĩ sao?”, ta mỉm cười.

“Ta cũng phải đi”, hắn hưng phấn nói.

Ta chần chờ trong chốc lát, cũng tốt, có thể khiến hắn hiểu biết một chút biến hóa của ta trong hai năm qua, “Có thể, nhưng đem nay tất cả hành động đều phải nghe ta.”

“Hảo.”

“Đeo mặt nạ vào, từ giờ cho đến khi chúng ta trở về, không được mở miệng nói chuyện. Nhất nhất theo sát ta, không được tạo ra tiếng động.”

“Không thành vấn đề.”

Ta đeo lên mặt nạ đem hội ngày thất tịch, liếc mắt nhìn hắn, “Xuất phát đi.”

Võ nghệ cao cường, này kỳ thật cũng không phải việc khó. Mái nhà đều bằng ngói, thực dễ dàng làm ra động tĩnh. Ta không có kỹ thuật đi trên đó mà không bị người phát hiện. Vách tường dễ lưu lại dấu chân, dễ dàng cho bộ khoái dựa vào mà tìm ra đầu mối. Cho nên ta kỳ thật chỉ có thể nhảy tường, ta ngã tư đường không người chạy nhanh. Giờ cấm đã qua, trên đường trừ bỏ phu canh căn bản không có người, ta chỉ có thể trong bóng tối cắm đầu mà chạy thôi.

Liếc mắt nhìn Kì Ngọc đi bên cạnh ta, trước kia luyện võ chỉ để cường thân, chưa bao giờ sử dụng. Ở bên ngoài hai năm, ta bởi một số việc không thể không động võ, mới hơi tôi luyện được một chút vũ kỹ.

Nhảy lên đầu tường Lưu gia, kéo theo Kì Ngọc, phú hộ bình thường đều nuôi chó giữ cửa. Quả nhiên, có mấy con chó hướng chúng ta chạy tới, ta ném đi vài cái bánh bao thịt đã chuẩn bị trước, phóng qua chỗ mấy con chó.

“Đó là cái gì?”, Kì Ngọc đã quên lời ta dặn là không thể nói.

Ta dựng thẳng lên một ngón tay để trên miệng.

“A, đã quên”, hắn vội vàng lấy tay đặt trên mặt nạ.

Nhảy vào trong viện, kiến trúc nhà phú quý đều khá giống nhau, ngoại viện dành cho người hầu, địa vị càng cao càng ở gần chủ viện. Dùng cờ vậy ném hôn mê mấy hạ nhân, rồi nhặt quân cờ lên. Ta không quá thích sử dụng binh khí, lần đầu tiên động thủ trong tay chỉ có cờ vây, ta thuận tay liền dùng. Sau cùng thành thói quen.

Không có gì khó khăn tìm đến nơi quan gia ở. Đánh hôn mê nữ nhân trên giường hắn. Về như thế nào lấy được thông tin, ta đã có rất nhiều kinh nghiệm. Điểm á huyệt cùng huyệt cười của hắn, thẳng đến khi hắn cười đến rơi lệ đầy mặt mới giải khai huyệt đạo. Lúc này, hắn ngay cả khí lực kêu cứu cũng không có. Vốn cũng không phải nhân vật có cốt khí gì nên dễ dàng khuất phục.

“Những vật quý giá trong phẩm để ở đâu?”

“Khố…… Khố phòng……”

“Ngươi có chìa khóa đi?”

“Có …. Có chìa khóa, cũng có người gác….. Bọn họ chỉ nhận thức lệnh bài của lão gia, có chìa khóa cũng vô dụng…..”

“Khố phòng có những gì?”

“Vàng bạc châu báu…… Ngọc Thạch…… Hàng da…… Dược liệu…… Các loại đáng giá gì đó……”

“Chỉ có một khố phòng này?”

“Trong phòng lão gia có ám cách…. Nhưng, nhưng ta không biết ở đâu ni.”

“Đã không còn?”

“Ta ….ta biết cái khác….”

Vàng bạc nhà quyền quý đều có dấu hiệu, ngọc thạch châu báu mang ra ngoài cũng là của trộm cướp. Vẫn là đi tìm cái ám cách kia đi.

“Bạc của ngươi dấu ở chỗ nào?”

“Ta…. Của ta?”, hắn vẻ mặt cầu xin nói địa điểm dấu ngân phiếu, ta hướng Kì Ngọc ý bảo tìm, hắn tìm ra, có một ngàn hai ngân phiếu. Cũng không phải chỉ là nhất bút tiền trinh a.

Giao ra Lưu Liễu Giải gì đó, hắn chỉ là sợ hãi. Hiện tại đau lòng được yêu thích đều thanh.

Ta cười cười, một lần nữa làm hắn hôn mê.

“Không phải đã biết khố phòng sao? Còn lấy của hắn một ngàn lượng làm gì?”, Kì Ngọc khẩu khí thô, giống như một ngàn lượng chỉ là số lượng nhỏ.

“Mặc kệ đêm nay chúng ta làm cái gì, đều phải giá họa cho hắn. Hắn “Chạy án”, có thể không mang theo bạc sao?”

“A, ngươi thật giảo hoạt.”

Xác thực. Đọc qua sách biết không ít thủ đoạn, so sách với với kẻ xấu khó phòng bị hơn nhiều.