Quỷ Phi Trọng Sinh: Ai Dám Đụng Đến Phu Quân Ta

Chương 67: Kế hoãn binh.




Chương 67: Kế hoãn binh.

"Mộ Hàn muốn giết hắn?" Linh Thứu nghiên đầu biết mà còn hỏi.

"Không có, chỉ là trục xuất Thái tử phủ, thế nhưng trừng phạt như vậy không thể nghi ngờ cùng giết Thiệu Lỗi không có khác nhau." Luôn luôn ít lời Thiệu Ngôn có chút kϊƈɦ động.

"Há!" Linh Thứu gật gật đầu. "Vậy đây là vấn đề của hắn, Mộ Hàn không nghĩ muốn đẩy hắn vào chỗ chết không phải sao?"

"Nhưng mà..." Thiệu Ngôn còn muốn nói gì nữa, Linh Thứu đưa tay ngăn lại. "Muốn cho ta hỗ trợ, lấy thành ý ra, uy hϊế͙p͙ ta không phải là lựa chọn sáng suốt."

Thiệu Ngôn trầm mặc một hồi. "Kính xin Thái tử phi công khai, nhưng thuộc hạ tuyệt đối sẽ không làm ra bất kỳ chuyện gì tổn thương Thái tử với Tề Dự quốc."

"A, cái này tự nhiên, bất quá ngươi còn phải đi khuyên huynh đệ có lòng tốt của ngươi, muốn lưu lại có thể, bất quá ta muốn hắn làm tùy tùng của ta, nhận ta làm chủ." Linh Thứu thản nhiên nói.

"Không thể!" Trong địa lao, Thiệu Lỗi chịu đựng đau đớn trêи thân thể, tức giận gầm nhẹ nói.

Thiệu Ngôn khá là bất đắc dĩ thở dài một hơi. "Vậy ngươi là muốn rời khỏi Thái tử phủ?"

"Đương nhiên không muốn! Quá mức thì chết!" Thiệu Lỗi cường nói.

"Ngươi!" Đối mặt Thiệu Lỗi như vậy, Thiệu Ngôn có chút động khí, nhưng Thiệu Lỗi quá mức lỗ mãng, nếu hắn cũng kϊƈɦ động theo buông tay mặc kệ, chỉ sợ Thiệu Lỗi liền thật sự chết rồi!

Thiệu Ngôn xoa xoa cái trán phát đau. "Ngươi làm sao lại suy nghĩ liền chết như vậy?"

"Hừ!" Thiệu Lỗi hừ lạnh.

Thiệu Ngôn hít một hơi thật sâu lại thở mạnh, hắn thế nào cảm giác nói chuyện với hắn ta càng vô ích a, không văn hóa, thật đáng sợ.

Nỗ lực bình phục thoáng tâm cái: "Ngươi làm tùy tùng của nàng chỉ là kế hoãn binh, chờ Thái tử hết giận, hoặc là ngày nào đó nàng thất sủng, ngươi còn sợ không trở về bên người Thái tử sao?"

Nhìn Thiệu Lỗi hơi có dao động, Thiệu Ngôn không ngừng cố gắng. "Hơn nữa nếu là tuỳ tùng của nàng, ngươi là có thể danh chính ngôn thuận giám thị hành động của nàng, một khi nàng muốn tổn hại Thái tử, ngươi không chỉ có thể tóm nàng, còn có thể lấy công chuộc tội."

"Đúng vậy! Ta làm sao không nghĩ tới! Nhưng mà, nhận nàng làm chủ.." Thiệu Ngôn xem Thiệu Lỗi lại suy nghĩ muốn chết, nửa thật nửa giả nói:"Đại trượng phu co được dãn được, vì Thái tử, nhận một nữ nhân làm chủ không mất mặt."

"Ừm! Có đạo lý! Được! Ta đáp ứng nàng!"

Ban đêm hôm ấy Lãnh Mộ Hàn xử lý tốt tất cả, đi tới Mai uyển.

Trong sân Linh Thứu nằm nghiên trêи ghế quý phi đã bày nệm mềm lót ở dưới, trêи người khoát một cái áo choàng màu nhạt, không phấn son trang điểm, gò má trong suốt mà không mất đi vẻ đẹp của thiếu nữ, con mắt khẽ nhắm, tựa hồ là đang mộng đẹp, khóe miệng hơi cong lên.

Nhìn Linh Thứu như vậy, Lãnh Mộ Hàn chỉ cảm thấy cả ngày uể oải đều được giảm bớt, sờ sờ khóe môi của chính mình, tựa hồ hôm nay hắn cười đều thay đổi hơi nhiều.

Nhẹ nhàng đi tới, Lãnh Mộ Hàn đem Linh Thứu từ trêи ghế quý phi ngang ôm lên, Linh Thứu mi mắt khẽ nhúc nhích.

"Tỉnh rồi?" Lãnh Mộ Hàn cúi đầu nhìn Linh Thứu một chút. "Sau này không cần ở trong sân ngủ, sân này buổi tối buồn chán."

Chưa từng nói lời quan tâm người, nhưng mà nói với Linh Thứu, hắn lại không một chút nào cảm thấy khó chịu, dường như tất cả đều là chuyện đương nhiên.

"Ừm." Linh Thứu đáp, hướng về Lãnh Mộ Hàn trong lồng ngực củng củng. "Ta chính là muốn chờ chàng, kết quả không cẩn thận ngủ."

"Lần sau ta sẽ về sớm một chút." Lãnh Mộ Hàn ôm Linh Thứu đi vào nhà: "Còn ngủ sao?"

"Không được, tỉnh ngủ, chàng còn phải xử lý công văn, ta cùng chàng có được hay không." Linh Thứu nói lôi kéo Lãnh Mộ Hàn quần áo.

"Ân."

Trong phòng, ánh nến chập chờn, Lãnh Mộ Hàn nghiêm túc nhìn công văn, Linh Thứu nhưng là gục xuống bàn ngoẹo cổ nhìn hắn, tình cờ được mỹ nam ngoái đầu nhìn lại nở nụ cười, một mảnh ấm áp thật đẹp

"Đúng rồi Mộ Hàn, ta, có thể hay không hỏi chàng muốn một người?" Linh Thứu đột nhiên nghĩ đến cái gì, mở miệng nói.

Lãnh Mộ Hàn nghe vậy tầm mắt từ công văn dời qua, ngẩng đầu lên nhìn Linh Thứu.

Ở Lãnh Mộ Hàn dưới con mắt dò hỏi, Linh Thứu lúc này mới khẽ nhả ra hai chữ. "Thiệu Lỗi."

"Không được!" Lãnh Mộ Hàn không chút nghĩ ngợi liền từ chối.

"Yên tâm đi, ta sẽ xem chừng hắn làm thế nào." Linh Thứu trong lòng ấm áp, ngoài miệng nhưng là cố ý vặn vẹo Lãnh Mộ Hàn ý tứ.

"Thiệu Ngôn tìm nàng cầu xin?" Lãnh Mộ Hàn thoáng nghĩ liền có thể nghĩ đến, con ngươi lạnh lẽo.

Linh Thứu biết không gạt được, cũng không nghĩ muốn ẩn giấu, nhưng mà nàng cũng không phải thánh mẫu, sẽ không bởi vì ai cầu xin mà nhẹ dạ, nàng chỉ là có quyết định của nàng thôi.

Bất luận Thiệu Lỗi lần này xúc phạm điểm mấu chốt của Mộ Hàn là bao nhiêu, người bên ngoài đều chỉ nói Mộ Hàn không phải, còn có thể nói hắn ham mê sắc đẹp, vì một người nữ nhân xử trí bộ hạ trung tâm theo hắn nhiều năm.

Thậm chí cuối cùng còn có thể sẽ liên lụy đến tương lai Mộ Hàn muốn kế thừa ngôi vị hoàng đế, chỉ vì hắn là Thái tử, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm, bọn họ ước gì Mộ Hàn lộ ra nhược điểm để bọn họ nắm lấy.

Giống như Thiệu Ngôn nói, đem Thiệu Lỗi trục xuất Thái tử phủ giống như giết hắn, vì lẽ đó Thiệu Lỗi là kiên quyết không thể bị đuổi ra phủ.

Mà đối với nàng mà nói, nàng cần một người giúp nàng làm việc, người kia có thể tự do ra vào Thái tử phủ, đồng thời bất kỳ tình huống gì đều sẽ không làm thương tổn Mộ Hàn, Thiệu Lỗi chính là ứng cử viên tốt nhất.

Bởi vì đem so sánh bọn người Thiệu Ngôn, hắn dễ dàng bị nàng kϊƈɦ tướng hơn, dễ dàng hành động theo cảm tình hơn, sẽ không phải chuyện gì đều bẩm báo Mộ Hàn.

Đương nhiên, còn có cái nguyên nhân chính là nàng không hy vọng bởi vì chính mình, để Mộ Hàn mất đi một thuộc hạ luôn trung tâm đối với hắn, càng không hy vọng bởi vì nàng, để những người theo Mộ Hàn lạnh tâm.

Bằng không, nàng với kiếp trước có cái gì khác nhau chứ? Nàng đã nói, nàng sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.

"Mộ Hàn." Linh Thứu nắm chặt một tay Lãnh Mộ Hàn đang để trêи bàn, độ ấm lòng bàn tay tựa hồ cũng ấm trái tim hắn: "Chính là Thiệu Ngôn không tìm ta, ta cũng không hy vọng chàng thật sự xử trí Thiệu Lỗi, mặc kệ phương pháp của hắn có đúng hay không, ít nhất hắn đối với chàng là tuyệt không hai lòng."

Tuyệt không hai lòng? Vậy nàng đâu? Nàng muốn hắn lưu lại Thiệu Lỗi, là vì hắn, vẫn là vì tranh thủ sự tin tưởng của hắn? Tại sao càng ở chung với nữ nhân này, hắn càng muốn đi tin tưởng nàng, dù cho ôn nhu này khả năng sau lưng là vạn kiếp bất phục...

"Tại sao muốn xin tha cho hắn? Hắn muốn thương tổn nàng, hơn nữa hắn muốn, là mạng của nàng."

Nếu như lúc đó kiểm chứng Linh Thứu là mật thám, nếu như hắn đối với nàng không có một tia động lòng, như vậy hắn thật sự sẽ không chút lưu tình diệt trừ nàng, dù sao giết chóc đối với hắn, vị trí này tới nói là lại chuyện quá bình thường.

Linh Thứu cười, nàng không phủ nhận Thiệu Lỗi là muốn mạng của nàng, nhưng mà cái kia lại có quan hệ gì? "Hắn đối với chàng trung thành, lý do này còn chưa đủ sao?"

Trả lời như vậy làm Lãnh Mộ Hàn không kịp chuẩn bị.

Bởi vì Thiệu Lỗi đối với hắn trung thành, cho nên nàng giúp Thiệu Lỗi cầu xin, dù cho Thiệu Lỗi từng thương tổn nàng.

Nếu như nói đây chỉ là một lời nói dối, như vậy hắn là tình nguyện sống ở trong lời nói dối trêи.

"Được, chuyện lần này ta tạm thời buông tha hắn, nhưng lần sau không được viện lý lẽ này nữa, ngày sau hắn nhất định phải bảo đảm bảo hộ nàng chu toàn, nếu mà nàng lại xảy ra chuyện gì, ta nhất định không buông tha hắn."

"A." Linh Thứu bị Lãnh Mộ Hàn chọc phát cười. "Ừm, một lời đã định! Aizz, tiểu tử kia, kỳ thực ta cũng nhìn hắn không vừa mắt, Mộ Hàn, ta bắt nạt bắt nạt hắn, chàng sẽ không tức giận nha?"

"Hắn không phải theo nàng sao? Bị bắt nạt cùng ta có quan hệ gì?" Lãnh Mộ Hàn đàng hoàng trịnh trọng 'Nghi hoặc' nói.

Mà Thiệu Lỗi còn không biết, chính mình vẫn trung tâm chủ nhân liền đối xử tuyệt tình như vậy, mắt đều không có chớp một cái đem mình đưa cho một nữ nhân vui đùa.

Bởi vì cách Đấu Linh đại hội bất quá thời gian hai tháng, người đến Tề Dự quốc cũng càng ngày càng nhiều, Lãnh Mộ Hàn cần phải xử lý công việc cũng càng thêm nặng nề lên.

Nhìn sắc trời đã muộn lắm rồi, để Linh Thứu trước tiên đi nghỉ ngơi, mà hắn tiếp tục xử lý tất cả công việc.

Linh Thứu không có miễn cưỡng muốn bồi tiếp, chết một lần sau, nàng ngược lại nhìn thấu rất nhiều chuyện.

Kỳ thực hạnh phúc bất quá là người ngươi yêu còn sống sót, mà chính mình có thể cùng hắn sống sót như thế, bởi vì chỉ có sống sót mới có hi vọng, chỉ cần sống sót chính là tốt nhất, huống chi bây giờ nàng với hắn ở cùng bên trong một căn phòng, cái khác vẫn không cần quá lập dị.

Nằm lại trêи giường, Linh Thứu nhắm mắt lại quan sát bên trong thân thể không gian, bên trong không gian khắp nơi du đãng cô hồn dã quỷ nàng hôm qua mới đưa đi vào, mà trước hết những tên quỹ kia bị nàng ném vào bây giờ đang ngâm bên trong huyết trì, có lẽ Băng vẫn là quyết định bảo hiểm, trước tiên cầm một tên quỷ thử hiệu quả.

"Thế nào rồi?" Linh Thứu dùng linh hồn mật âm với Băng bên trong không gian nói.

Băng bỗng nghe được âm thanh Linh Thứu ngẩn người, nhìn một chút xung quanh, nghĩ đến khả năng Linh Thứu cũng không có vào không gian, liền đối không khí nói: "Ân, chủ nhân đưa những tên quỷ này đến đã bắt đầu ngâm, hiện tại vẫn ổn định, khoảng chừng hai canh giờ một lần, im lặng tốc độ như vậy, tám canh giờ liền có thể thăng một cấp, chỉ là muốn đẳng cấp càng cao thì tốc độ càng chậm, hiện tại còn đang quan sát."

"Ừm, vậy bọn họ liền giao cho các ngươi, thuận tiện lúc không có chuyện gì làm giúp ta xây mấy cái trạch viện đi, nếu là bọn họ thật thành cao cấp quỷ, có tư tưởng có văn hóa, mỗi ngày cứ bay tới bay lui cũng không phải chuyện hay."

Băng giật giật khóe miệng, bọn họ là quỷ a, không phải là bay tới bay lui sao, chủ nhân đây là muốn đem chúng nó bồi dưỡng thành người sao...

Ngược lại mệnh lệnh là truyền đạt, không phải có câu nói, chủ nhân nói đúng là phải phục tùng, chủ nhân nói không đúng, có thể bảo lưu ý kiến, thế nhưng cũng phải phục tùng.

Ngày thứ hai, Thiệu Lỗi liền bị Thiệu Ngôn đưa tới, chỉ là Linh Thứu không nghĩ tới, Thiệu Lỗi bị đưa tới người dĩ nhiên lại có nhiều thương tổn như vậy.

Nhìn ra Linh Thứu trong mắt kinh ngạc, Thiệu Ngôn cũng không biết là xuất phát từ ý gì giải thích. "Thái tử chỉ là muốn Thiệu Lỗi rời đi Thái tử phủ, đây là chính hắn yêu cầu trách phạt."

Linh Thứu ở trong lòng dư vị xoay một cái, a, hắn đây là muốn nói cho nàng, Mộ Hàn vẫn là rất coi trọng Thiệu Lỗi, đối với bọn họ vẫn có tình nghĩa, vì lẽ đó ám chỉ nàng không cần thật sự cho rằng Thiệu Lỗi là cho nàng, cũng không phải nàng thật sự có thể muốn đem hắn như thế nào thì được cái đó.

Không phải là sợ nàng trả thù Thiệu Lỗi sao, nếu không tin nàng, cần gì đáp ứng điều kiện của nàng nha, liền không sợ Thiệu Lỗi kết cục chính là cái chết, đến trêи tay nàng liền sống không bằng chết sao?

"Ngươi đồng ý theo ta, nhận ta làm chủ?" Không để ý tới Thiệu Ngôn, Linh Thứu đi tới trước người Thiệu Lỗi.

"Hừ, tự nhiên, đại trượng phu nói lời giữ lời." Thiệu Lỗi giơ giơ đầu lên.

"Ồ? Nói lời giữ lời? Vậy ngươi sẽ trung thành với ta sao?" Linh Thứu tiếp tục hỏi.

"Chỉ cần ngươi không làm chuyện thương tổn tới Thái tử, ta sẽ trung thành với ngươi!"

Linh Thứu nhíu mày, cũng không làm khó hắn, nàng với Mộ Hàn vốn là một thể, không nghĩ tới muốn Thiệu Lỗi chỉ trung thành với nàng, nếu là Thiệu Lỗi như vậy dễ dàng liền phản chiến đối mặt, nàng ngược lại sẽ không dùng hắn.

Linh Thứu để nha hoàn đem Thiệu Lỗi dàn xếp ở nhà bên cạnh gian nhà với Đổng lão.

Nguyên bản kế hoạch có Thiệu Lỗi, nàng có thể ra ngoài phủ bắt đầu bắt tay một ít công việc chuẩn bị phản kϊƈɦ, nhưng hôm nay chỉ có thể trước chờ Thiệu Lỗi thương tổn dưỡng cho tốt.

Bốn bề vắng lặng, làm phòng ngừa Thiệu Lỗi chưa từ bỏ ý định mang theo thương tổn lặng lẽ đến giám thị nàng, Linh Thứu để một tên tiểu quỷ ở cửa bảo vệ, chính mình tiến vào không gian.

Hôm nay cũng chỉ là dùng thần thức nhìn một chút quỷ bên trong huyết trì, hiện tại khoảng cách gần mà nhìn, cảm giác những tên quỷ này quả thật có biến hóa rất lớn, tuy rằng sắc mặt vẫn là trắng bệch như thế, nhưng khí chất đã khác.

Như vậy để Linh Thứu cũng có chút muốn thử.

Suy nghĩ một chút, Linh Thứu để Quỷ lão đầu ra không gian hỗ trợ nhìn chằm chằm, tiểu quỷ không thể đối với con người làm cái gì, hắn nhưng là có thể, nếu là Thiệu Lỗi thật sự còn không hết hi vọng, vậy hãy để cho Quỷ lão đầu trước tiên cùng hắn vui đùa một chút đi.

Bộ Xương Máu từ Linh Thứu tiến vào không gian liền vẫn theo Linh Thứu, nghĩ đến đợi lát nữa muốn đi phao huyết trì, Linh Thứu quay đầu nhìn về phía Bộ Xương Máu. "Đúng rồi, ngươi là nam vẫn là nữ ?"

Bộ Xương Máu méo xệch đầu, biểu thị không rõ.

Quên đi, vẫn là bản thân nàng phán đoán đi.

Nhìn một chút Bộ Xương Máu thân cao, so với nàng còn cao hơn nhiều, thể trạng tựa hồ so với bình thường nữ tử phải lớn hơn chút, như vậy, nếu như không phải dung mạo rất cao rất tráng nữ tử, như vậy nó chính là nam, hiển nhiên vế sau khả năng càng to lớn hơn chút.

Linh Thứu quyết đoán để Bộ Xương Máu ngốc tại chỗ không cho lại theo, mặc dù là đơn thuần vô hại nam quỷ, nhưng đến cùng là nam, Linh Thứu điểm ấy vẫn là rất bảo thủ.

Bộ Xương Máu tựa hồ không muốn, một đôi mắt lỗ thủng ướt nhẹp mà nhìn Linh Thứu, dường như Linh Thứu làm sự tình gì tội ác tày trời.

Không biết tại sao, nàng đối đãi ai cũng có thể quyết tâm lạnh lùng, một mực đối đãi với Bộ Xương Máu này ngạnh không đứng lên được, sờ sờ đầu Bộ Xương Máu. "Ngoan, nghe lời."

Bộ Xương Máu dùng đầu đang trong lòng bàn tay Linh Thứu sượt sượt, này mới chịu rời khỏi, nhìn ra Băng một trận rùng mình, này vẫn là hắn nhận thức ma quỷ sao.

Đi tới một ao huyết trì nhỏ khác, do Hỏa bảo vệ, Linh Thứu cởi quần áo, trước xem những tên quỷ kia ngâm ở trong đó không cảm thấy có cái gì, bây giờ chính mình muốn tiến vào huyết trì đúng là có chút không khỏe.

Ngẫm lại cũng phải, một người sống, để máu tươi bao vây chính mình, thêm vào mùi máu tanh xông vào mũi, không buồn nôn mới là lạ đó.

Nhưng mà Linh Thứu không có vì vậy dao động, cắn răng bước vào bên trong huyết trì.

Khi nàng vẫn là phế vật, thời điểm bị người vứt bỏ, nàng liền thường xuyên nghĩ, tại sao nàng là phế vật? Nếu như có biện pháp có thể thay đổi thể chất phế vật của nàng, như vậy mặc kệ đánh đổi cái gì nàng đều đồng ý chịu đựng, nhưng khi đó, cho dù nàng đồng ý đi chịu đựng cũng không có con đường nào cả.

Vì lẽ đó đối mặt huyết trì, buồn nôn thì thế nào? Không cần nói buồn nôn, chính là sẽ đau đến không muốn sống, nàng đều sẽ không lùi bước.

Tiến vào huyết trì sau đó, Linh Thứu chỉ cảm thấy máu kia tựa hồ xuyên thấu qua làn da đang nhập vào trong cơ thể nàng, thân thể chậm rãi ấm lên ...nóng lên, đến cuối cùng giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.

Bỏng cuốn sạch lấy Linh Thứu thân thể, nhưng nàng từ đầu đến cuối đều không có kêu ra tiếng, mà là cường nhịn đau, dẫn dắt trong cơ thể ám nguyên tố bắt đầu tu luyện.

Hỏa ở một bên nhìn ra có chút nóng nảy, nàng trước đó làm sao đã quên nhắc nhở chủ nhân, nàng với bọn họ không giống nhau, bọn họ là quỷ, không có thân thể máu thịt, chủ nhân là người, thân thể máu thịt trực tiếp tiến vào huyết trì, không phải ai đều chịu đựng được.

Chương 68: Chữa trị đấu Linh căn.