Quỷ Súc, Đẳng Ngược Ba!

Chương 93: Nấu ếch cần nước nóng đun lửa nhỏ




“Sao ngươi lại rời Khôn thành, chạy đến chỗ này?” Vũ Vô Chính hỏi.

Hoắc Cải thề diễn vai bông hoa thuần khiết bất hạnh đến cùng: “Không có nhà để về, tất nhiên chỉ có thể lưu lạc thiên nhai.”

“Chuyện gì vậy?” Vũ Vô Chính chau mày.

Hoắc Cải nhướn mày khẽ cười: “Ngươi quan tâm sao?”

Vũ Vô Chính nhìn thấy vẻ vui mừng trong mắt Hoắc Cải, liền quay mắt đi, sau đó thở dài: “Tất nhiên quan tâm, người nhà của ngươi sao có thể thả ngươi ra chứ, còn không đủ gây nguy hại cho chúng sinh sao!”

Hoắc Cải tức giận: Ngươi cho rằng gia là Conan nhân tố không ổn định của xã hội sao? Đi đến đâu là có người chết đến đó?

Hoắc Cải trừng mắt nhìn Vũ Vô Chính, trầm mặc một lúc lâu, nhàn nhạt mỉm cười: “Đúng, Vạn Nhận Luân ta chính là một tai họa! Đáng không chốn dung thân.”

Vũ Vô Chính vẻ mặt do dự, ánh mắt như đuốc, muốn nói lại thôi, cuối cùng lại trầm mặc.

Hoắc Cải quay người đi ra miếu hoang.

Mưa vẫn rơi, nước tích trên mặt đất dường như liên miên thành một cái hồ nông. Mây đen khắp trời như bóng đêm ngọ dạ, đen kịt tầng tầng lớp lớp tạo thành bức tường thành dày dặn. Mặt nước gợn sóng soi một góc vòm trời màu mực. Trong nước, bóng của Hoắc Cải mơ hồ không rõ ràng, nụ cười trên mặt người trong nước cũng trở nên không thể nắm bắt.

Khi không biết người che mặt là ai, Hoắc Cải y có lẽ không thể nào hạ thủ. Nhưng khi người che mặt trở thành Vũ Vô Chính, Hoắc Cải y không có lý nào lại không có cách đối phó. Đại hiệp giấu mặt có thể không thể nắm bắt, nhưng Vũ Vô Chính thì lại là nhân vật dưới ngòi bút của mình, một vai diễn nhỏ mà hỉ nộ ái ố đều do mình khống chế.

Bản thân đưa đao bày tỏ thiện chí, hắn liền thỏa hiệp, bản thân hơi ra vẻ vui mừng, hắn liền ra vẻ lạnh lùng, bản thân bày tỏ giận dỗi, hắn liền lộ vẻ áy náy. Sau khi thăm dò một lượt, tên này đích thực là biệt nữu thụ điển hình mà!

Hoắc Cải nhấc tay lên, gió thu ưu nhã xuyên qua giữa các ngón tay, thanh lãnh ẩm ướt, như thể con cá ngây ngô bơi lội men theo đầu ngón tay.

Lúc trước sứt mẻ tình cảm thì đã sao. Tình tiết từ hận chuyển thành yêu này trong thế giới đam mỹ đã quá quen thuộc rồi, chẳng phải chỉ là dán nhãn chủ đề từ lương duyên trời định thành yêu nhằm oan gia hay sao? Hoắc Cải y vẫn có thể đỡ được! Ai bảo thiết lập tình tiết, để một người yêu một người vốn chính là chức trách của một tác giả chứ?

Có điều… yêu nhau thì dễ, tin tưởng nhau lại rất khó, theo tình hình trước mắt, cho dù Vũ Vô Chính nặng tình với mình cũng nhất định sẽ không mang mình lên núi, vẫn phải nghĩ cách mới được.

Gió thu đìu hiu, mưa bị lất phất, thấm ướt tấm áo đơn của Hoắc Cải. Hoắc Cải đột nhiên giảo hoạt cười, dỡ túi nước bên hông ra, đứng bên màn mưa không bờ không bến, dùng tay cầm túi, đưa ra giữa không trung hứng nước mưa. Vũ Vô Chính không giống với tất cả các quỷ súc công xuất hiện trong “Tiện thụ Vạn Nhận Luân”, hắn là một người tốt thực sự.

Mà điều đó chính là nhược điểm lớn nhất của hắn!

Thật lâu, túi nước rỗng hơn nửa cuối cùng mới đầy, mà tấm tiết y đơn bạc của Hoắc Cải cũng đã bị thấm ướt một nửa từ lâu. Hoắc Cải hoàn toàn không để tâm, xoay người rời khỏi mái hiên, đi vào trong miếu.

Vũ Vô Chính thấy Hoắc Cải đi vào, sau khi ngây ra một lúc, lập tức chuyển tầm nhìn, giả vờ chẳng nhìn thấy gì hết.

Nước mưa tí tách như nước suối uốn lượn chảy xuống, nhỏ ướt cằm và cổ của thiếu niên, thấm vào chiếc áo đơn màu trắng, lan ra, tiết y thấm ướt dán chặt lên làn da mềm mại, trắng một màu. Như giọt sương buổi sớm, không thể giữ lại được mị sắc trong khoảnh khắc, lấp lánh ánh nước.

Yêu tinh thiên kiều bách mị trút một nửa y sam, nằm dựa vào đầu giường, nhếch khóe môi đỏ tràn đầy diễm sắc, xuân tình mê li mà nhìn ngươi. Thư sinh vén rèm ngươi sao dám không động tâm, ngươi sao nỡ… không động tâm?

Hoắc Cải nhìn bộ dạng ngốc nghếch giấu đầu hở đuôi của Vũ Vô Chính, trong lòng không khỏi mừng thầm, nhưng không nói năng gì, khom người xuống lấy lương khô trong tay nải ra, đặt bên tay Vũ Vô Chính cùng với túi nước.

Vũ Vô Chính hạ thấp mi mắt, nói: “Không hổ là công tử bột, uống nước cũng chỉ uống nước không nguồn, nào giống đám người thô lỗ bọn ta, có chút nước trên miếng ngói cũng hài lòng lắm rồi.”

Hoắc Cải nghiến răng: Cái đồ biệt nữu thụ! Thành thật dặn dò một câu lần sau đừng vất vả đi hứng nước mưa thì có thể mang bầu sao?

Hoắc Cải quay người về phía đống lửa, thêm vào đống lửa đã tắt quá nửa hai cây củi, cứu vớt ngọn lửa vì không ai lo liệu mà hấp hối.

“Vạn công tử, ngoại bào của ngươi nếu như không mặc lại, máu của ta sẽ nhiễm lên đó.” Sau lưng truyền đến tiếng nhắc nhở mang theo giọng điệu vui mừng khi người khác gặp họa của Vũ Boss.

Hoắc Cải không quan tâm đến hắn, đứng dậy, lại bắt đầu thu thập cỏ khô tán loạn xung quanh.

Đến khi càn quét hết mọi ngóc ngách trong miếu hoang một lượt, cỏ khô tích thành một đống rồi, Hoắc Cải mới dừng tay, quay đầu nhìn Vũ Vô Chính. Nhưng thấy túi nước chưa từng được mở ra, lương khô cũng không bớt một miếng, chỉ là vị trí hơi thay đổi một chút.

Hoắc Cải trong lòng hiểu ra: Lương khô động vào nhưng không ăn. Xem ra Vũ Vô Chính giống với trong nguyên tác, phải nằm đơ trên đất suốt một ngày mới có thể hơi cử động. Nếu không hắn sẽ không nhìn thấy thức ăn trước mắt mà không bỏ vào miệng. Lúc trước cầm đao và bình thuốc, chắc hẳn là để thể hiện cho phần tử nguy hiểm là mình thấy, để phòng mình vọng động, mới miễn cưỡng làm vậy.

Hoắc Cải nhìn lương khô, cố ý làm ra vẻ tức giận hừ một tiếng, phủi sạch tay, đi đến trước người Vũ Vô Chính âm hiểm nói: “Cảnh giác vẫn cao thật nha, lương khô độc này hôm nay ngươi ăn cũng phải ăn, không ăn cũng phải ăn!”

Nói xong Hoắc Cải nhặt lấy miếng bánh, nhét vào mồm Vũ Vô Chính nhanh như chớp.

Vũ Vô Chính lúc này, toàn thân trên dưới bộ phận linh hoạt nhất chỉ sợ chính là cái miệng của hắn. Nhai qua loa một hai miếng, Vũ Vô Chính liền nuốt sạch nguyên chiếc bánh, thế mà cũng không bị nghẹn.

Hoắc Cải cũng không do dự, tách một miếng thịt khô và nửa miếng bánh, lại nhét vào trong miệng Vũ Vô Chính, Vũ Vô Chính mặt không đổi sắc, ăn hết như trước.

Lòng hiếu kỳ của Hoắc Cải nổi lên, Vũ Vô Chính luyện công còn luyện cả miệng nữa chắc?

Nghĩ gì làm nấy, Hoắc Cải tách một miếng thịt khô to hơn và nguyên chiếc bánh nhét vào bên miệng Vũ Vô Chính.

“Ngươi định đổi cách giết ta sao?” Vũ Vô Chính rầu rĩ nhìn trừng trừng đồ ăn trên tay Hoắc Cải, tên này cho rằng miệng của mình là cái gì chứ? Vại sành cỡ lớn sao?

Hoắc Cải nghe giọng nói của Vũ Vô Chính có chút khàn, trong lòng biết hắn lúc trước chắc hẳn đã bị nghẹn gần chết rồi, có điều chỉ cố tỏ ra thản định mà thôi, cũng không chỉ ra, chỉ lạnh lùng nói: “Há miệng.”

Vũ Vô Chính lòng còn sợ hãi ngậm chặt miệng.

Hoắc Cải buông lương khô ra, tháo nút trên túi nước ra, đặt túi nước đến bên miệng Vũ Vô Chính.

Vũ Vô Chính cảnh giác chỉ há một khe nhỏ.

Hoắc Cải cười dữ tợn, nhấc túi nước dốc vào, động tác cho uống nước lại ôn nhu nhẫn nại ngược hẳn với biểu hiện bề ngoài. Vũ Vô Chính hạ thấp mi mắt, lặng lẽ uống nước.

Hai tên biệt nữu thụ cứ như thế mà một tên nửa ngồi cho ăn, một tên nằm thẳng cẳng giải quyết bữa cơm người ốm.

“Sao ngươi không ăn?” Vũ Vô Chính nhìn Hoắc Cải không động đến một miếng lương khô còn thừa nào mà bỏ lại vào túi, cảnh giác đến mức tai đều sắp dựng cả lên.

Hoắc Cải nói như lẽ đương nhiên: “Không phải ta nói với ngươi là có độc sao? Biết rõ là có độc còn ăn, ngươi cho ta là đồ ngốc à!”

Khuôn mặt vừa khôi phục chút huyết sắc của Vũ Vô Chính lập tức lại trắng bệch trở lại. Hắn không hề nghi ngờ lương khô này có độc, nhưng hắn nghi ngờ lương khô này có trộn lẫn với thứ gây chết người khác, ví dụ như… thuốc xổ.

Hoắc Cải cất xong đồ ăn, đem cỏ khô lúc trước thu thập được tỉ mỉ lót bên cạnh người Vũ Vô Chính, vừa đủ một người nằm.

Vũ Vô Chính lúc này sắc mặc cực kỳ phong phú: Tên này chẳng lẽ muốn nằm bên cạnh mình? Y rốt cuộc muốn chơi trò gì, đừng có khảo nghiệm nhân tâm thế chứ!

Hoắc Cải thản định coi như không nhìn thấy đôi mắt tràn đầy hiếu kỳ của Vũ Vô Chính, đứng dậy, vòng đến bên kia của Vũ Vô Chính, đá một cái.

Vũ Vô Chính sắc mặt khẽ biến, nhưng phản ứng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hoắc Cải đá qua.

Cước đó thấy đã sắp đá vào eo Vũ Vô Chính, nhưng lại đột ngột dừng lại, đầu ngón chân như con rắn luồn vào dưới thân Vũ Vô Chính, nghiêng nghiêng lót dưới thân Vũ Vô Chính đẩy lên.

Hoắc Cải nhếch nụ cười tà ác: “Chỉ là lật người mà thôi, đại hiệp cần gì phải căng thẳng như vậy, eo thon sắp cứng thành đá rồi.”

‘Ngươi mới eo thon! Cả nhà ngươi đều là eo thon!’ Vũ tráng sĩ bị đùa giỡn bi phẫn cắn răng, rốt cuộc cũng chịu nhục mà phối hợp với chân của Hoắc Cải, lăn một vòng, nằm trên cỏ khô.

Hoắc Cải tiểu nhân đắc chí mà cười hi hi hai tiếng, Vũ Vô Chính nói y tà ác, y liền thể hiện sự tà ác cho hắn xem, thủ pháp tu từ chê trước khen sau này rất hữu dụng trong việc nghịch tạo hình tượng nhân vật đó! Hoắc Cải đắp ngoại bào của mình lên người Vũ Vô Chính vốn chỉ có băng vải che thân, ôm lấy tấm áo nhiễm máu lúc trước lót dưới thân Vũ Vô Chính làm lót giường lại chạy ra ngoài.

Vũ Vô Chính sửng sốt một lúc, thấy bóng dáng Hoắc Cải tiết y còn chưa khô lại chạy ra màn mưa, đôi mày chau rồi lại giãn, giãn rồi lại chau, cuối cùng thở dài một tiếng, nhắm mắt lại, che lấp gợn sóng dâng trào trong đáy mắt.

Hoắc Cải ngồi xổm dưới mái hiên, hai cánh tay non nớt bị nước mưa thấm ướt thành đôi cành ngọc dương chi ẩn màu xanh biếc, ngón tay thon mảnh túm lấy áo bào không ngừng vò, màu máu đỏ nhạt trong tiếng nước tí tách chầm chậm chảy xuôi, lan ra, thấm vào bùn đất.

Tiết y Hoắc Cải mặc trên người đã bị ướt từ lâu, nhiệt độ mỏng manh của thân thể bị nước mưa lạnh lẽo từng chút từng chút một rút đi, gió thu mang theo cái rét lạnh thấu xương, kéo theo tri giác rơi vào huyễn cảnh băng tuyết ngợp trời. Thân thể Hoắc Cải run rẩy không thể khống chế, nhưng bỏ qua tất cả những khó chịu trên người, thong thả vò huyết y từng chút một, như thể nhã khách dạo chơi giữa vườn hoa, chậm một chút, lại chậm thêm một chút, mỹ cảnh ngày đẹp trời rất đáng để chìm đắm.

Đợi đến khi giặt sạch hết ngoại bào, tiết y, ngoại khố, tiết khố thì đã là nửa canh giờ sau. Hoắc Cải loạng choạng đứng dậy, chậm rãi quay trở lại trong miếu.

Vũ Vô Chính nghe thấy tiếng bước chân dính dấp nước, mở mắt ra, muốn nhìn ra chỗ khác, nhưng không thể khống chế mà nhìn chăm chăm, không nhích đi được, cũng không che giấu được.

Tiết y dính sát vào làn da trắng bệch của thiếu niên, toàn thân trên dưới đều ướt nhẹp nước, cũng hiện nên vẻ xanh xao vì lạnh. Thân thể nho nhỏ thiếu đi huyết sắc run rẩy, mỗi một bước đều có giọt nước lạnh lẽo rơi xuống từ góc áo, để lại dấu nước loang lổ dọc đường đi.

Yêu tinh yếu ớt sưng đỏ gót chân, ngồi bệt trên bùn đất, ngước đôi hắc mâu lóng lánh ánh nước, đáng thương nhìn ngươi. Thư sinh qua đường ngươi sao dám không động tâm, ngươi sao nỡ… không động tâm?

Tầm mắt của Vũ Vô Chính dán chặt lên y sam trong tay Hoắc Cải, há miệng, nhưng lại không phát ra âm thanh.

Hoắc Cải vắt y sam đã giặt sạch lên cành cây nhỏ mới bẻ bên ngoài, gác bên đống lửa hong.

Vũ Vô Chính nhìn vẻ nhàn nhã như không có việc gì của Hoắc Cải, đột nhiên rất bực mình, y sao có thể tùy tiện muốn làm gì thì làm như thế chứ, tùy tiện đến mức dường như không phải đang chà đạp thân thể của chính mình vậy: “Ngươi không phải rất thông minh sao? Sao cứ phải chọn lúc trời mưa mà đi giặt quần áo, cầm ô hứng nước mưa, đợi mưa tạnh rồi giặt không được sao?”

Hoắc Cải ngồi bên đống lửa, được lửa hong đến toàn thân bốc hơi nước trắng xóa. Y quay đầu lại liếc Vũ Vô Chính một cái, như thể yêu vật, muốn tà mị bao nhiên liền tà mị bấy nhiêu: “Đương nhiên không được, nếu như ta không làm như vậy, sao có thể khiến ngươi nợ ân tình, thuận tiện khiến lương tâm ngươi bất an.”

“Những điều đó chẳng phải chỉ nên giấu trong lòng lặng lẽ tính kế thôi sao? Ngươi sao lại nói ra như vậy…” Vũ Vô Chính trầm mặc thật lâu, cuối cùng nhịn không được hỏi thẳng.

Hoắc Cải cười hi hi nói: “Ta không nói, chẳng lẽ ngươi liền không đoán như vậy sao?”

Vũ Vô Chính ngây ra, im lặng. Hắn không dám bảo đảm, trong lòng chưa từng hiện lên ba chữ khổ ngục kế.

Miếu hoang cứ thế chìm trong một mảnh im lặng, đống lửa thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nổ tanh tách, khuôn mặt của hai người đều sáng tối bất định trong ánh lửa. Vũ Vô Chính rốt cuộc bị thương quá nặng, một lúc sau liền hôn mê ngủ sâu.

Lúc tiết y khô được một nửa, Hoắc Cải đột nhiên thấy mũi ngưa ngứa, vội bịt chặt mũi để hắt hơi không phát ra tiếng.

Hoắc Cải quấn chặt tiết y vẫn còn ẩm ướt, nhích nhích ra xa đống lửa một chút, nhếch khóe môi: Tốt lắm, thân thể đã bắt đầu kháng nghị rồi, chỉ cần thêm chút lửa nữa là được. Một thiếu niên vì chăm sóc ngươi mà đổ bệnh, Vũ Vô Chính, ngươi nhẫn tâm vứt bỏ sao?

Vũ Vô Chính đang ngủ mơ màng, đột nhiên cảm thấy trên người lúc thì đau lúc thì ngứa lúc thì lạnh, đột ngột mở choàng mắt liền thấy Hoắc Cải đang gỡ băng vải trên người mình để bôi thuốc. Ngón tay linh hoạt nhẹ nhàng lật chuyển quấn băng, bỏ đi băng vải cũ nhiễm máu, bôi xong thuốc, quấn băng vải mới, sạch lên.

Vũ Vô Chính chớp chớp mắt: Chất liệu của băng vải này quen mắt ghê.

Vũ Vô Chính ngước mắt nhìn, liền thấy tiết y của mình được hong bên đống lửa vạt dưới đã bị ép buộc hy sinh.

Vũ Vô Chính mím mím môi, ánh mắt thâm trầm: Vạn Nhận Luân vội giặt sạch áo chẳng lẽ là vì việc này?

Vũ Vô Chính thấy Hoắc Cải vùi đầu, tóc xanh vấn lộn xộn, tầng tầng lớp lớp rủ xuống bên má như lưu vân, lộ ra một cần cổ mảnh khảnh trắng như tuyết, xương quai xanh dưới cổ áo hiện lên một màu sắc ái muội. Ngón tay trắng ngần trượt nhẹ nhàng men theo làn da màu lúa mạch, động tác đơn giản này tách băng vải ra khỏi da thịt, trong đau đớn lại có thêm cái ngứa ngáy, đau đớn rất rõ ràng, cái ngứa ngáy rất nhỏ bé, nhưng từng chút một lan rộng khiến toàn thân đều ngứa ngáy, không thể ngăn trở.

Vết thương ở thân trên đã xử lý xong, chuyển xuống nửa thân dưới, ngón tay thon dài dán lên chân dịu dàng ấm áp, nhưng lại cứ như mang theo phép tiên hóa da thành đá, mỗi nơi được chạm đến da thịt dưới ngón tay đều cứng đờ. Hai chân không chút che đậy tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh lẽo, nơi bị tiếp xúc bị nhìn chăm chăm như thể bị lửa thiêu, cảm giác run rẩy trong lòng Vũ Vô Chính dâng lên một cách kỳ lạ. Hắn sốt ruột muốn ngăn lại hành động đương nhiên đó của Hoắc Cải, có trời biết, da gà toàn thân hắn đều dựng hết cả lên rồi.

“Thuốc này không thay cũng không sao.” Thực sự rất ngượng ngùng, Vũ Vô Chính khô khốc mở miệng.

“Vì thuốc này thay mới có chuyện?” Hoắc Cải mỉa mai hỏi ngược lại.

Vũ Vô Chính muốn giết chết cái tên khốn âm dương quái khí này, cực kỳ bức thiết! Ôm vào trong lòng, dùng hai cánh tay bóp chết y, chưa chết chưa buông!

Dường như qua một lúc, cũng dường như qua một khoảng thời gian rất dài, Hoắc Cải cuối cùng đã thay xong băng vải trên người Vũ Vô Chính. Hoắc Cải đứng dậy lấy quần áo đã hong khô bên lửa xuống, trở lại bên cạnh Vũ Vô Chính. Hoắc Cải không mặc lại cho hắn, chỉ trải rộng y sam, một phần lót trên lớp cỏ khô dưới thân làm trải giường, một phần đắp lên người làm chăn đơn. Vũ Vô Chính nằm giữa trải giường giả và chăn đơn giả, tiếp tục ngủ trần truồng.

Hoắc Cải mặc lại ngoại sam của mình, xách đống băng vải bẩn đã thay ra lại chuẩn bị đi ra ngoài.

Vũ Vô Chính vội vàng mở miệng: “Còn giặt nữa, nội sam còn không đủ cho ngươi xé sao?”

Đôi mắt Hoắc Cải híp lại, như thể đang cười: “Với bộ dạng nhũn như bún đó của ngươi tuyệt đối không đủ.” Nói xong, cũng không đợi Vũ Vô Chính phản ứng, liền đi ra ngoài.

Vũ Vô Chính nhe hàm răng trắng nhởm, phát ra tiếng kêu gào trầm thấp từ trong cổ họng.

Đợi đến khi Hoắc Cải trở lại, ngoại sam lại không hề bị ướt một cách kỳ tích. Nhưng lông mày Vũ Vô Chính lại gắt gao chau lại. Nhãn lực của hắn rất tốt, cho nên hắn có thể nhìn thấy rõ, giữa tay áo của Hoắc Cải, có một ít nước nhỏ xuống, mà tấm ngoại bào khô cong cũng đang có vết nước chậm rãi thấm ra. Rất rõ ràng, tên này lần này đã cởi ngoại bào đi giặt băng vải, giặt xong lại mặc chỉnh tề trở lại.

Vũ Vô Chính chỉ cảm thấy một nỗi tức giận xông lên đầu: Tên bại hoại này không phải nói muốn để mình nợ ân tình của y sao? Sao lại cố ý giấu áo ướt, làm ra vẻ không có việc gì. Bản thân mà không nhìn thấy y sam bên trong của y đã ướt sũng thì khổ nhục kế đó y định diễn cho ma xem à! Cởi ngoại bào đi dầm mưa, thế mà cũng nghĩ ra được, lạnh đến đông cứng người thì hay lắm sao?!

Yêu tinh siêu phàm thoát tục cầm dải lụa, nhảy múa dưới ánh trăng, xoay chuyển váy trắng mang sương thấm tuyết, ngượng ngùng nhìn ngươi. Thư sinh bên cửa sổ ngươi sao dám không động tâm, ngươi sao nỡ… không động tâm?

“Lửa sắp tắt rồi, còn không mau thêm củi.” Vũ Vô Chính thô lỗ nói.

Hoắc Cải nhìn đống lửa vẫn đang cháy bừng bừng, chỉ cười không nói, tự đi phơi băng vải bên đống lửa. Thầm cầu khấn: Mau mau đổ bệnh đi đổ bệnh đi!

Trận mưa này cứ rơi mãi đến tận sáng hôm sau, vại nước treo trên chín tầng mây đã được từ từ dựng thẳng, thế mưa tầm tã đã ngớt, bước chân mưa thỉnh thoảnh lại quét xuống, giống như lúc phiên chợ tan, thiếu nữ điên cuồng một ngày vội kéo váy bước đi.

Hoắc Cải để đẩy nhanh tốc độ đổ bệnh của mình, không những một mực không ngủ còn luôn tìm cơ hội ngồi trước cửa hóng gió lạnh, tất nhiên phát hiện ra ngay sự thay đổi thời tiết đáng buồn này.

Một tuần hương sau, Hoắc Cải sau khi cho Vũ Vô Chính vừa tỉnh lại ăn sáng xong, lần đầu tiên nhét lương khô vào miệng mình.

“Sao ngươi lại ăn?” Vũ Vô Chính nhìn Hoắc Cải đã tuyệt thực hai đêm một ngày, hiếu kỳ hỏi.

Hoắc Cải vội vàng nuốt miệng bánh xuống, nói: “Vì ta đói.”

“…” Lý do này thực sự rất đương nhiên đến mức thiên địa bất dung.

Hoắc Cải giải quyết bữa như ma đói đầu thai, chỉnh chỉnh lại quần áo đầu tóc liền đi ra ngoài.

“Ngươi ra ngoài làm gì?” Vũ Vô Chính hỏi.

Hoắc Cải không dừng bước chân, chỉ để lại ba chữ: “Mưa tạnh rồi.”

Một canh giờ sau, Hoắc Cải xách hai tay nải khá to trở lại, một túi quần áo, một túi thức ăn.

Vũ Vô Chính nhìn túi thức ăn đó, ngây ra một lúc, hạ thấp mi mắt. Hắn nghĩ, hắn đại khái đoán được tên này tại sao đến tận sáng hôm nay mới bắt đầu ăn rồi. Y không chắc sẽ bị mưa cầm chân bao lâu, cho nên mới cố hết mức giữ lại thức ăn… cho mình.

Tráng sĩ Vũ Vô Chính đơn thuần vẫn chưa phát giác ra rằng thiếu niên Hoắc Cải xảo quyệt đang thuần hóa hắn từng chút một. Không ngừng, không ngừng lặp lại những sự việc giống nhau, dụ hắn cảnh giác, hoài nghi, ngay sau đó lại tỉ mỉ chăm sóc. Sự khác biệt giữa biểu hiện và thực chất không ngừng khắc sâu vào trong đầu, trong lúc bất tri bất giác đã bị ám thị rằng những gì nhìn thấy, nghe thấy chưa chắc đã là thật. Tư duy của hắn từng giờ từng phút đều bị dụ dỗ, từng chút, từng chút leo theo hướng Hoắc Cải kỳ vọng: Vạn Nhận Luân là một thiếu niên thiện lương ma thủ phật tâm, luôn bị hiểu nhầm nhưng chưa từng biện hộ.

Khi hắn là NPC đại hiệp giấu mặt, lời của Hoắc Cải vẫn có thể coi là ba bước một hố. Nhưng khi hắn bất hạnh thăng cấp thành đại boss Vũ Vô Chính, thì lời nói của Hoắc Cải ngay cả dấu chấm câu cũng đều mang theo cạm bẫy.

Dũng sĩ đánh boss bằng thủ pháp tu từ chê trước khen sau, Tiểu Vũ ngươi không đỡ nổi đâu!

—–

Lời tác giả: Hoắc Cải tên này chật vật một chương lại hung hăng càn quấy trở lại rồi phải không?

Vũ Vô Chính tên này thông minh một chương lại bị gạt trở lại rồi.

Ta thực muốn học dự cáo kịch truyền thanh của “Hoàn khố”, thâm tình đọc một câu “Xin kể cho mọi người nghe một câu chuyện ai giỏi hãm hại cha hơn ai…”

Kỳ thực ta rất muốn Hoắc Cải uất ức bất lực đủ kiểu, nhưng mà… không thể đỡ nổi sự thuần lương đủ đường của Vũ Vô Chính!

Đánh một boss thiện lương như Vũ Vô Chính rất có cảm giác tội lỗi. Viết về tên tiểu thụ Hoắc Cải vô sỉ này thực rất muốn đánh chết y. Các tiểu công đáng yêu nhà ta đều bị ức hiếp thê thảm rồi!